Tác giả Chủ đề: Viết ngắn giữa dòng trôi dài  (Đã xem 5254 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #75 vào: 02/08/2018, 21:31:09 »
BÓNG RÂM CỘI BỒ ĐỀ

Cội bồ đề có thân to ba người ôm không xuể. Gồ ghề, sần sùi với những cơ bắp gân guốc nổi lên cuồn cuộn mạnh mẽ để chứng tỏ tuổi đời cũng đã trên hai ngàn năm.
Thêm những dây rể chằng chịt quấn quít nhau buông sà từ trên ngọn xuống như rể của cây đa, khiến cho ta càng ngắm nhìn càng thấy mình mỏng manh bé nhỏ và yếu đuối.
Cội càng già càng thiêng. Cội càng lớn càng linh. Màu nâu sậm, màu đen và màu đỏ hòa hợp đan xen nhau, làm nổi bật thân cội bồ đề trên một nền nhạt có dòng sông xanh trôi lặng lờ qua những khóm lá bụi cây xanh rì ở một vùng yên ắng tịch mịch...
Đó là cội bồ đề nơi Đức Phật ngồi chứng thành đạo quả.
Và đó là cội bồ đề mà tôi đã chọn mẫu để in phóng to trên một bức phông simili, với kích thước 1,5x1,5m, rồi đặt treo sau thánh tượng Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni "niêm hoa vi tiếu" mà Thượng tọa Thích Thông Huệ, giảng sư, giáo thọ thuộc dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử, đã ban tặng cho gia đình thiết vị thờ phụng từ mười năm về trước.
Với thời gian mười năm, không dài lắm, nhưng cũng không hề ngắn, cội bồ đề luôn hiện hữu phía sau thánh tượng Đức Phật an vị trên bàn thờ tư thất, trên căn gác gỗ ọp ẹp chật chội, làm sáng lên thánh tượng, và tôn thêm vẻ uy nghiêm trầm mặc của cảnh giới thanh tịnh, để hằng ngày hằng đêm những người con hư hỏng lầm mê quay trở về chiêm bái, dâng hương cúng hoa, trì kinh niệm chú, phát tâm bồ đề thề nguyện đoạn ác tu thiện, phụng sự đạo pháp...
Vậy rồi, tôi chuyển dời về nhà mới. Lúc thu dọn nhà, vì đã tính trước là bàn thờ Phật ở nhà mới sẽ chờ thuận duyên đắp một bức phù điêu hoành tráng trên vách sau thánh tượng Đức Phật, nên rất phân vân trước bức phông cội bồ đề simili. Tháo gỡ xuống rồi, ngắm nhìn vẫn thấy thương thấy quý, thấy tiếc và "sợ mang tội" nếu như quăng bỏ chung vào những thứ linh tinh lỉnh kỉnh đã hết hạn sử dụng. Vì vậy, khi chuyển đồ đạc lên xe, bức phông cội bồ đề cũng được giữ lại, và chuyển di lên nơi an trú mới lạ, để làm gì thì chưa biết, cứ mang theo cho tâm khỏi áy náy là được.
Thời gian đầu ở nhà mới, do không được treo lại, nên bức phông được đưa lên sân thượng, cũng cả tháng trời dang nắng dầm sương, chưa biết được duyên phận sẽ đi đâu, về đâu...
Và rồi, khi thợ đến lắp đặt một máy tăng áp để bơm nước lên bồn chứa trên tầng thượng, nằm ở góc sân nhỏ bên hông trái ngôi nhà, dưới hàng rào sắt, trống trải nắng hắt mưa tạt. Thợ mới đề nghị gia chủ nên che chắn chỗ hàng rào lại bằng một tấm mica trong suốt khổ lớn, để nắng mưa không làm hỏng máy tăng áp.
Ngay lúc đó, tôi liền nghĩ nhớ ngay đến bức phông cội bồ đề simili. Tôi bắc thang leo lên tầng thượng, buộc dây, thả xuống cho con trai ở tầng dưới đỡ lấy, triệu thỉnh trịnh trọng đàng hoàng, rồi hai cha con cùng nhau treo bức phông lên, buộc kẽm chắc chắn, đúng vị trí bảo vệ máy tăng áp.
Treo xong rồi, tôi đứng ngắm nhìn với lòng thanh thản, sảng khoái, và rất vui khi cội bồ đề vẫn còn tỏa bóng râm che mát một góc sân nhà, không chỉ che cho chiếc máy tăng áp, mà còn giảm bớt nắng hắt mưa sa cho người nào ngồi nơi đó làm công việc lau rửa bên vòi nước đầu ống nguồn...
Như một bức tranh. Vẫn đẹp, và uy hùng.

Vĩnh Hữu TK



 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #76 vào: 04/08/2018, 17:34:27 »
DUYÊN GIEO CHẠM ÁC


Sáng nay, nhằm 23 tháng 6 âm lịch, ngày tịnh trai (nghĩa là ăn chay, chớ hổng phải là "Ngày của Người Đẹp Trai Thanh Tịnh đâu à nghen!), VBC dành thời gian để "hạ thủ bất hoàn" bức "Phóng Họa" khổ A2 để dự thi Biếm Họa "Phòng, Chống Tham Nhũng".
Đã bày binh bố trận.
Dự kiến vẽ trong 2 ngày là xong.
Vừa vẽ vừa chơi, vừa cười tủm tỉm một mình.
Vũ khí chính được chọn là... Bút Màu Sáp, made in USA, còn trong hộp nguyên mới bóc nhãn, đủ 96 màu đậm nhạt khác nhau, hi vọng lấy được Hên May khi có Sư Tổ Bồ Đề Đạt Ma chứng minh phò hộ.

Dạ thưa con sẵn sàng rồi
Cười đầy tâm ý, bút ngòi nhớt trơn
Tổ nhìn chứng giám cho con
Duyên gieo chạm Ác méo tròn tính sau!


Hihihi...


VĨNH BÒ CẠP




« Sửa lần cuối: 04/08/2018, 17:34:38 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #77 vào: 10/08/2018, 06:57:39 »
Âm bản:

 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #78 vào: 12/08/2018, 10:00:03 »
NÉN HƯƠNG TƯỞNG NIỆM


Cố thi sĩ Chu Trầm Nguyên Minh, được rất nhiều người trong giới văn chương và âm nhạc biết đến với sự ngưỡng mộ và quý mến, nhất là qua thi phẩm "Lời tình buồn" mà nhạc sĩ Vũ Thành An đã phổ nhạc vào năm 1968:
"Anh đi rồi còn ai vuốt tóc
Lời tình thơm sách vở học trò
Đêm xuống rồi em buồn không hở?
Trời sa mù tầm tay với âu lo ..."
Anh ra đi vào năm 2014, còn kịp để lại cho đời một bài viết này, bài viết (2013) rất đặc biệt về những người yêu quý của tôi với cái nhìn và sự rung cảm vô cùng chân thành, tinh tế.
http://www.luanhoan.net/gocchung2013/html/bm%205-4-13%2015.htm
Nhân Mùa Vu Lan tháng Bảy âm lịch, xin thắp nén hương trầm tưởng nhớ đến anh, cảm ơn anh rất nhiều, mong anh vẫn sống mãi với thế giới du dương thơ mộng của âm nhạc thi ca...
"Ta hề, phiêu bạt, lông bông
Lang thang theo gió bềnh bồng áng mây
Càng sầu, càng uống, càng say?
Thơ vui từng chữ, rượu cay từng chầu..."
("Lục Bát viết tại Pháp" - Chu Trầm Nguyên Minh)
Vĩnh Hữu TK
https://quangduc.com/a26615/hoa-trong-vuon-nha
« Sửa lần cuối: 12/08/2018, 10:00:46 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #79 vào: 12/08/2018, 21:43:13 »
HẠ THỦ BẤT HOÀN

Kê khai?
Ừ, mỗ kê khai
Kê ra sản phẩm hơi dài... mười em
Mười tranh lẩm bẩm lèm bèm
Đụng sờ "thung nhãm" bụng đen mặt phì
Kê ra sản phẩm vạch bày
In màu hoàn chỉnh sáng này mới xong
Gửi tặng bà, gửi biếu ông
Chờ ngày triển lãm xanh hồng vàng cam
Chiều nay đóng kiện gói hàng
Gửi qua bưu điện lên đàng vi vu
Mặt hàng ù nhách, ốm nu
Hùn lời góp nét sĩ phu ba miền
Trung ngôn nếu có làm phiền
Tổn thương, động chạm... xin liền bỏ qua
Kê khai?
Ừ, mỗ kê ra
Bất hoàn hạ thủ
Khà khà chờ duyên!

VĨNH BÒ CẠP



 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #80 vào: 13/08/2018, 19:05:04 »
Mùa Vu Lan tưởng niệm Cha


ĐỨC KHIÊM CUNG

謙恭
Khiêm cung: Nhún mình trước người khác, và tỏ ra kính trọng người khác, đó là đức độ của bậc quân tử.
Trong một bài thơ dâng hương linh Papa, tôi có câu lục bát:
"Vầng dương vang bóng một thời
Cuối đời vẫn cứ không lời khoe khoang"
Vì Papa của tôi vốn là người mang đức tính cao quý đó đến cuối đời.
Chỉ những người thân thiết, thi văn bằng hữu cùng thời với Papa mới biết và hiểu rõ điều này. Ngay con cái trong nhà, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa hề được nghe Papa kể cho nghe về những mối quan hệ mật thiết của Người và các văn nhân thi sĩ nổi tiếng thời tiền chiến.
Đọc trong cuốn "Bóng ngày qua" của Cụ Quách Tấn, thấy đoạn nhắc đến Papa, mới biết ra Người là một trong những bạn thân, và là người bạn thường xuyên có mặt bên giường bệnh của thi sĩ Hàn Mặc Tử vào tháng ngày cuối đời của Hàn.
Tình cờ đọc bài viết "Cảm nhận thơ Tâm Hướng - Lê Đình Ngân", cũng có thể biết được mối quan hệ bằng hữu chi giao của Papa và các văn thi sĩ tiền chiến:
..." Quách Tấn, Yến Lan tiêu biểu cho nhóm thơ Bình Định và Trường thơ Loạn sau này (bớt Quách Tấn nhưng có thêm Bích Khê, Hoàng Diệp, Quỳnh Dao, Xuân Khai). Theo Quách Tấn, lúc thi sĩ họ Hàn bệnh nặng đã có những người bạn thơ ở gần thường lui tới thăm Tử như Lê Đình Ngân, Hoàng Tùng Ngâm, Bửu Đáo, Trần Kiên Mỹ (Đôi nét về Hàn Mặc Tử). Cũng như Hàn Mặc Tử và các thi hữu trong Thái Dương văn đoàn, Lê Đình Ngân đi từ thơ Đường đến thơ Mới, từ chủ nghĩa cổ điển sang chủ nghĩa lãng mạn…"
http://huongquenha-2013.blogspot.com/…/cam-nhan-tho-tam-huo…
Còn trong tập hồi ký của Papa, có đoạn:
"... Say Thơ (bài này HMT đã có nhã ý đề tặng Bửu Đáo Ái Mỹ- bản thảo viết bằng bút chì đen trên giấy trắng mỏng mà người viết bài này đã tặng cho HMT dùng tại Quy Nhơn)".
Bao năm qua, tôi cứ bị thi phẩm "Say Thơ" này ám ảnh, tìm kiếm lục lọi một cách vô vọng trong những xấp di cảo, bản thảo, thư từ xa xưa của Papa còn để lại. Thử tìm trong tuyển tập HMT chỉ thấy "Say nắng" và "Say trăng"... "Say thơ" hiện đang nằm ở đâu, hay đã tan biến theo cùng cát bụi?
Tôi hỏi dò nơi Mẹ, thì được biết đã có rất nhiều trận lụt ở Huế, thêm nhiều lần tản cư "chạy giặc" vào Quy Nhơn, Nha Trang... nên sách vở thư từ của Ba Me tôi bị bỏ lại, hư hỏng, thất lạc... và có thể bài thơ "Say thơ" thủ bút của HMT nằm trong số đó.
Hồi ký của Papa còn có đoạn:
"... Ngừng lại ở đây, tai tôi như còn văng vẳng nghe và trí óc còn mường tượng hình dung bóng dáng HMT, một buổi chiều bóng xế, tại căn nhà quạnh vắng đường Khải Định, Quy Nhơn của ngày xưa, thi sĩ ngồi dựa lưng trong chiếc ghế bành mây, ngửa mặt lên trần nhà, mắt chìm vào cõi hư không, đã ngâm cho Trần Thanh Địch và tôi nghe mấy vần thơ chàng mới sáng tác và lấy làm đắc ý:
Ca cầm ca tơ đào vọng dang ra...
Giọng ngâm não nùng thê thiết, ấm, trầm, âm hưởng ngân dài, thấm vào đáy sâu cõi lòng thính giả, khiến ai đã nghe HMT ngâm thơ một lần đều không thể nào quên được."
Ui chao ơi... phải chi hồi đó có chiếc Smartphone như bây giờ để ghi âm, chụp hình nhỉ? Bác Trần Thanh Địch cũng đã đi xa khuất bóng luôn rồi... Những nhân chứng của một thời đã lẫn lượt ra đi...
Papa nào có khoe khoang chi những chuyện đó cho thiên hạ. Người chỉ viết ít dòng trong tập hồi ký mỏng để lại cho con cái trong nhà đọc cho biết vậy thôi.
Đức khiêm cung cao quý. Vậy mà con chừng này tuổi đầu đã nhuốm bạc, vẫn không học và noi gương của Người được, thật đáng hổ thẹn làm sao!

Vĩnh Hữu TK



 
The following users thanked this post: dalanmai
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #81 vào: 17/08/2018, 07:28:48 »
NGHE PHÁP DIỄN THƠ (1)

Thiên nhân hỏi:
- Thanh kiếm nào sắc bén nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất!

Phừng phừng lửa giận nóng thiêu
Lời buông tiếng thốt bao điều ác hung
Như gươm sắc bén vô cùng
Đâm thâm chém hiểm chập chùng khổ đau!



Thiên nhân hỏi:
- Chất độc nào tàn hại nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Dục vọng là chất độc tàn hại nhất!

Muốn rồi, muốn nữa, muốn thêm
Ham đầy, ham tiếp, ham quên đủ rồi
Độc tuôn ùng ục tâm người
Từng giây tàn phá cuối đời rỗng không!




Thiên nhân hỏi
- Ngọn lửa nào dữ dội nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất!

Thích vui thái quá miệt mài
Thân tâm giốc trút đường dài nghiêng chao
Biết lò lửa đỏ vẫn lao
Tự thiêu không biết cớ sao tro tàn?!



Thiên nhân hỏi:
- Bóng đêm nào đen tối nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Vô minh là bóng đêm đen tối nhất.

Hận thù, tham ái liên miên
Từ không hiểu biết, ngày đêm ngục tù
Bản chất thực tại tối mù
Loay hoay mò mẫm dại ngu cả đời!



Vĩnh Hữu TK


« Sửa lần cuối: 17/08/2018, 07:31:42 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #82 vào: 17/08/2018, 07:31:17 »
NGHE PHÁP DIỄN THƠ (2)


• Vị thiên nhân lại hỏi:
- Ai là người lợi lạc nhiều nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho.

Yêu thương trải rộng vô bờ
Sớt san, trao gửi, chia cho nụ cười
Niềm vui lan tỏa dòng đời
Thong dong nhẹ bước, thảnh thơi đi-về.


• Vị thiên nhân lại hỏi:
- Ai là người chịu thiệt thòi nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn.

Chỉ mình thủ lợi liên miên
Lợi danh đánh bóng, kim tiền bôi trơn
Sướng gì thọ hưởng vô ơn
Biết chăng nhân quả thất tồn trả vay?




• Vị thiên nhân lại hỏi:
- Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng?
Ðức Phật trả lời:
- Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được.

Phong ba tung thổi tứ bề
Nhún mình, lui bước có hề hấn chi
Bồ hòn ngọt hết đắng cay
Bình an vô sự bóng cây đỉnh đồi.



• Vị thiên nhân lại hỏi:
- Vũ khí nào lợi hại nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.

Vào ra va chạm thế đời
Trầm thăng lặn hụp cuộc chơi hiểm tà
Chằng cần bảo kiếm, cà sa…
Bừng lên trí tuệ sáng lòa an vui.



Vĩnh Hữu TK


 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #83 vào: 19/08/2018, 11:04:17 »
TƯ GIA ĐÓN LỄ VU LAN

Loay hoay cặm cụi suốt đêm qua, lại thêm lui cui cắm cúi hồi sáng đến giờ với công việc trang trí đón mùa Vu Lan Báo Hiếu năm nay trước Phòng Thờ & cổng ngõ, tạm thời xong 90% .
Chỉ còn thiếu khâu treo đèn lồng & đèn dây nhấp nháy, chiều tối sẽ dứt điểm.
Đây là lần đầu tiên đón lễ Vu Lan tại nhà mới, phải lưu lại dấu ấn thiệt đậm để ghi nhớ quãng thời gian đầu gia đình mới di chuyển về khu dân cư yên tĩnh này, cũng là đặt thành tiền lệ cho những năm sau, sau nữa...
Từ sáng, nhiều người dân đi ngang qua đây đều ngước nhìn, đều lộ vẻ ngạc nhiên và thích thú, trước căn nhà treo giăng cờ Phật Giáo độc nhất vô nhị từ trước đến nay tại vùng ngoại ô hẻo lánh hiền hòa.
Và dĩ nhiên TKVH cũng rất thích thú, lòng hân hoan vô cùng.

Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!




 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #84 vào: 21/08/2018, 19:24:47 »
SANH NHỰT THONG DONG


Thong dong
hành cước
đến Chùa
Vu Lan dự lễ
Cúng dường Trai Tăng
Bông hồng cài ngực áo lam
Hạnh phúc còn Mẹ gần trăm tuổi đời
Nghĩa ân rộng khắp đất trời
Con quỳ lạy Phật khấn lời chúc mong
Sinh thần
hành cước
thong dong
Lạy chùa Thiên Phú
Thiên long hộ trì
Thân tâm
Thanh thản
Một ngày
Niềm tin tăng trưởng
Lòng đầy An Vui
Xin chào Sanh Nhựt của tôi
Nắng lên
Hoa nở
Mỉm cười
Thơ gieo!

Vĩnh Hữu TK








 
The following users thanked this post: hoangnguyen
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #85 vào: 21/08/2018, 19:29:32 »
CHIỀU TỐI NGÀY SINH NHẬT

4h chiều.
Ta lang thang rong ruổi.
Ghé vào quán nước bên đường, nằm võng đong đưa, uống chai Trà Xanh (Tâm) Không Độ, ngắm nhìn người qua xe lại hương lộ vắng hoe.
Sẵn duyên, nhờ em trai tiệm sửa xe kế bên, cũng là chủ quán nước, chăm sóc sức khỏe, bồi bổ vitamine cho chiếc Sapphire Suzuki đã 10 tuổi đời. Nghĩ nhớ lại thấy cũng tội nghiệp em nó, đã từng giúp mình vô ra Nha Trang- Phan Rang bao chuyến đi dự lễ ở các thiền viện, lại ra vô Nha Trang - Ninh Hòa-Vạn Ninh để chiêm bái, vãng cảnh các tự viện để viết bài đưa tin... Biết là nó đã thuộc "đời cũ", nhưng không hề muốn rước một em khác mới tinh toanh về để rồi chia xa một đứa em đã nặng nghĩa đậm tình. Thương quý lắm.
Đong đưa, đong đưa tìm ý thơ, mà không thấy ý gì nên thơ, bèn nhắm mắt lại, đầu óc rỗng không, tâm tịnh.
Bất chợt trời đổ cơn mưa. Mưa tạt vào chỗ mắc võng. Kệ. Mưa cho mát. Mưa cho bớt bụi bặm trần ai khoai củ lủ khủ lo toan lon ton đối ứng...
Tạnh mưa. Người khỏe, xe cũng đã sung, về nhà thôi.
Về đến nhà, các con mừng quà "Hấp Py Bớt Đê". Ổ bánh kem. Thường quá. Nhưng, ui chao, khui hộp bánh ra mới... hết thấy thường. Cảm động lắm. Các con "thần tượng" Papa lắm, chứ đâu phải xem nhẹ coi thường kiểu "Bụt nhà không thiêng".
"SuperDad"
À há! Cảm ơn các con của tôi.
Lòng râm ran vui sướng, bước qua Phòng Thờ lên đèn, thắp hương lạy Phật, lạy tiên linh, tạ ơn đã cho con một ngày An Lành, Vui Vẻ.
Bước ra cổng ngõ, nhìn ngắm vào nhà.
Sanh Nhựt năm nay có nhiều thay đổi đặc biệt, đáng nhớ.
Nhưng ngày đã sắp trôi qua.
Trôi qua...

Vĩnh Hữu TK







« Sửa lần cuối: 22/08/2018, 07:37:27 gửi bởi vinh bo cap »
 
The following users thanked this post: hoangnguyen
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #86 vào: 23/08/2018, 11:13:59 »
Bài thơ tôi viết tặng tôi nhân Sanh Nhựt 21/8.


TAO VỚI MÀY


Tao với mày hai đứa
Giống anh em sanh đôi
Hệt như hai giọt nước
Mà đứa buồn đứa vui.

Mày giống tao sắc tướng
Đều ốm nhách ốm nhe
Chung thiện duyên, nghiệp chướng
Cao nhòng như cây tre.

Tao với mày giống thiệt
Cùng chung dạ chung lòng
Thật khó mà phân biệt
Cùng cười khặc, khóc ròng...

Mày với tao là một
Tuy một mà là hai
Xưa nay cùng bụng ruột
Tưởng mình rất đẹp trai!

Mày với tao sống chết
Sinh tử cùng phút giây
Đứa chọc cười, dóc phét
Đứa ủy mị khóc nhây...

Tao với mày anh em
Cùng cha và cùng mẹ
Cùng dậy sớm, đi đêm
Bước nhịp nhàng nặng nhẹ.

Tao thương mày nhứt hạng
Mày thương tao hạng nhứt
Là anh em, bè bạn
Chia đều bao được, mất...

Tao là Vĩnh Bò Cạp
Mày là Mãn Đường Hồng
Nghịch nhau mà lại hạp
Phò Vĩnh Hữu Tâm Không.


Vĩnh Hữu TK


 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #87 vào: 25/08/2018, 20:19:08 »
CHÙA PHỐ CHÙA QUÊ

Rằm Vu Lan năm nay, tôi không về những chùa to chùa lớn ở thị thành náo nhiệt, mà du hành về hướng Nam để bái Phật lễ Tăng tại chùa Tịnh Quang, một ngôi chùa nhỏ, ở vùng quê nghèo Suối Hiệp (huyện Diên Khánh), thầy trú trì là Tỳ kheo Thích Tâm Hiến (một nhà thơ, nhà thư pháp, nhiếp ảnh gia... và còn nhiều biệt tài khác đều thiên về nghệ thuật, mỹ thuật Phật Giáo), là đệ tử thuộc môn phong Linh Sơn Pháp Bảo của Đại lão hòa thượng Thích Như Ý.
Nhân tháng Bảy, tháng mà dân gian thường truyền tụng với nhau là "Tháng Cô Hồn xui xẻo", sáng nay ngày Rằm, nhà chùa đã tổ chức lễ cầu an, cầu siêu, chẩn tế cô hồn, phóng sanh... tụng kinh Vu Lan hồi hướng tri ân Cha Mẹ, Thầy Tổ, cầu nguyện quốc thái dân an....
Chùa quê. Chùa nghèo. Tăng thì chỉ hai vị. Phật tử thì chỉ khoảng non một trăm, tính hết cả nam phụ lão ấu. Nhưng buổi lễ thật vô cùng trang nghiêm và thành tâm thành tín. Sự thành tín, oai nghi của Phật tử "nhà quê" khiến cho tôi phải kinh ngạc, khâm phục sát đất.
Từ đầu buổi lễ, từ 8h30, đến hết lễ 10h30, không thấy một ai lấy điện thoại ra chụp hình, quay phim, đi đứng mất trật tự làm mất đi sự tôn nghiêm của những giờ phút thiêng liêng trước bàn thờ Tam Bảo hương trầm nghi ngút, hoa đăng rực rỡ...
Tụng kinh là tụng kinh. Lạy Phật là lạy Phật. Mọi người đều tập trung (nhiếp tâm) hành lễ theo hướng dẫn của thầy sám chủ.
Từ đầu đến cuối lễ, chỉ có mỗi mình TKVH là người dịch chuyển để ghi nhận hình ảnh.
Phật tử các chùa thành phố cần phải học hỏi "nhà quê" chuyện này. Tôi dám khẳng định như vậy, vì đã thấy biết qua rất nhiều lần dự lễ lớn nhở ở các tự viện trong thành phố văn minh hiện đại. Phật tử "thành phố" không có được những oai nghi đó, luôn luôn lăng xăng lít xít, không tôn kính pháp hội, phá vỡ tôn nghiêm bằng những cử chỉ, hành động như chụp hình, quay phim (để làm gì không biết nữa, vì đó không phải là nhiệm vụ của mình), móc điện thoại ra alo thản nhiên như ở nhà, tám chuyện với nhau ra rả (thay vì niệm Phật, tụng kinh) ..
Ui chao... không kê thêm ra những cái dở của "thành phố" nữa, chỉ lo mang ấn tượng đẹp từ chùa nhà quê về nhà, lấy đó làm niềm hoan hỷ an vui cho ngày Rằm của "Tháng Cô Hồn" thôi.

Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát ma ha tát!

Vĩnh Hữu TK












 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #88 vào: 28/08/2018, 15:08:51 »
MẸ HÔN KHEN CON TRAI


Tập San QUẢNG ĐỨC là tờ tạp chí thứ 2 của Phật Giáo Khánh Hòa (hai tờ còn lại là NS Tâm Thị của Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa, NS Hoằng Pháp của Ban Hoằng Pháp Tỉnh), mỗi năm phát hành được 3 số nhân lễ lớn: Phật Đản, Vu Lan & Phật Thành Đạo- Xuân.
Kỳ này, dịp Đại lễ Vu Lan, mùa Báo Hiếu- Tri Ân, TKVH đặc biệt giới thiệu lại bài viết "Bên dòng Sinh Tử châu sa" đã đăng trên Tuần Báo Giác Ngộ cách đây 3 năm. Bài này chủ yếu muốn giới thiệu rộng rãi 08 "thi phẩm ai điếu" của Nữ sĩ Tâm Tấn- Trinh Tiên đến với đại chúng phạm vi nội tỉnh, vì rất nhiều người chưa được đọc.
Như trong bài TKVH đã viết:
"... Những thi phẩm thương tiếc chư tôn đức phẩm hạnh của Mẹ tôi đã được gửi gắm hết cả tâm tình của một người con khóc cha vừa khuất bóng, khóc mẹ mới đi xa, không chỉ đơn thuần là những bài thơ phúng điếu góp vào tang lễ, mà hạt châu nào cũng long lanh sáng ngời bao lời kinh tiếng kệ tán dương tán tụng ân đức cao dầy của các bậc thạc đức hoằng pháp, độ sinh.
Là một đứa con luôn luôn còn bé bỏng nhỏ nhoi của Mẹ, tôi chỉ xin làm nhiệm vụ góp nhặt, tập hợp, và tuyển chọn lại những hạt châu quý báu đó từ những trang bản thảo chép tay, và các tập Kỷ Yếu Tang Lễ, về một mối, với ước nguyện được xâu kết thành một chuỗi hạt châu trong Vườn Thi Đạo."
Sáng nay, TKVH mới thuận duyên về Văn Phòng Ban Trị Sự Tỉnh Giáo Hội để nhận báo biếu, và mang về nhà từ đường trình dâng lên Mẹ ngay.
Mẹ rất vui và rất cảm động. Khi thằng on trai thứ mười dư già đầu năm mươi tám tuổi hôn Mẹ để cáo từ, Mẹ nói khẽ:
"Đưa cái má đây Me hôn con một cái, con giỏi!"
Lành thay, ôi... lành thay! Được Mẹ hôn và khen là sướng nhứt trần đời rồi.


Cư sĩ Vĩnh Hữu





« Sửa lần cuối: 28/08/2018, 17:13:30 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #89 vào: 14/09/2018, 18:49:35 »
LỘC CỦA ĐẤT

Lúc đào hố bỏ đất phân để trồng bụi hoa leo Sử Quân Tử phía bên ngoài tường ở góc trái căn nhà mới, tôi đã thấy nó.
Nó là một đoạn dây lá tươi xanh mơn mởn, chỉ dài khoảng hai gang tay, bò trên khoảnh cát vàng trên lô đất trống đang chờ một cuộc giao dịch mua bán thông suốt chuyển giao sở hữu.
Nó là dây dưa. Dưa Hấu. Nó lớn rất nhanh qua từng đêm. Khi đã dài một thước, đã ra được bốn nụ hoa. Và chỉ thoắt một cái, mấy nụ hoa rụng tàn hết, nhường đất sống cho một trái dưa hấu nho nhỏ. Khi phát hiện, trái dưa chỉ bằng trái bing bong, chỉ qua vài đêm tự do vươn sống góp mặt với thế giới ta bà hỗn độn, nó đã to bằng trái banh nỉ tennis rồi. Dây dưa cứ hướng về phía con đường nhỏ người qua xe lại mà bò ra, nên sáng nào cũng được “bẻ lái” cho bò ngược lại, vô phía bên trong lô đất trống…
Bà xã tôi chăm sóc nó mỗi sáng sớm, bỏ thêm phân hữu cơ vào gốc, tưới đều. Còn đứa con gái rượu và thằng quý tử của tôi cũng thích thú, vì hình như lần đầu tiên trong đời tụi nó chứng kiến một dây bò “đậu” một trái dưa hấu dễ thương, được theo dõi hằng ngày để thấy kích cỡ của trái dưa thay đổi lớn hơn, to hơn, tròn hơn…
Ban đầu, tôi gọi trái dưa hấu xuất hiện đem niềm vui nho nhỏ lại cho gia đình mình là “Duyên của Nhà”. Người ăn dưa nhả hạt có thể là một anh, hay chị trong nhóm thợ xây dựng, nhả xong rồi thì thôi, đâu cần biết… hậu quả, đâu thể ngờ được là sẽ có một hạt dưa trong mớ cả trăm hạt dưa của một trái dưa được chia năm xẻ bày sẽ hội đủ duyên để đâm chồi nẩy lộc, đơm hoa kết trái trên cái lô đất ngổn ngang xà bần. Không ai trồng, không ai nuôi dưỡng, không ai bảo bọc và cho phép dây dưa này sinh trưởng ngoài… Đất, nên tôi gọi lại cho đúng hơn là “Lộc của Đất”.
“Lộc của Đất” được các thành viên trong gia đình vốn xưa nay đều là “dân thành thị hiện đại chính cống” quan tâm, cưng thương, theo dõi chăm sóc từng ngày với một tình cảm mới lạ, đầy hứng thú. Không ai mong nó lớn to thiệt mau để “thu hoạch”, chỉ thích nó - cả dây và dưa- cứ hiện hữu nơi đó, tồn tại nơi đó cho vui nhà vui đất, vậy thôi. Chứ đâu ai thèm thích được bổ trái dưa ra mà ăn cho mát miệng no bụng. Mà có thèm thích đi nữa thì chỉ cần chạy ra chợ bợ một trái to đùng nặng trịch mang về mà bổ ba cắt bốn dễ ợt, nhanh gọn. “Lộc của Đất” được cưng thương, và tôn trọng, khác rất nhiều với bao trái dưa đang nằm trên quầy sạp ngoài chợ đời bát nháo…
Mới ngày hôm kia, buổi chiều thấy trời chuyển mây đen xám xịt, linh cảm và thấy bất an sao sao đó, tôi cầm máy ảnh ra chụp “Lộc của Đất” vài kiểu lưu làm kỷ niệm. Đến tối thì có hai vợ chồng anh bạn từ trung tâm thành phố lên chơi, thăm nhà tôi từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài… Khi được tôi dắt ra “giới thiệu” trái dưa hấu đang to bằng trái banh có đường kính một gang tay người lớn, anh bạn rất thích thú, bật quẹt gas lên ngắm kỹ, rồi nói:
“Coi chừng bị hái trộm…”
“Ai đâu mà hái trộm vậy trời?” Tôi phì cười.
Sáng hôm sau, tức sáng hôm qua, bà xã tôi xách xe đi chợ sớm, thấy trái dưa đã… biến mất, chỉ còn lại dây lá bò trên đất buồn hiu.
Rồi, xong.
“Lộc của Đất, Duyên của Người”. Duyên của mình đến đó là chấm dứt.
Bà xã tôi buồn bực nhổ luôn cả gốc dây dưa. Thằng quý tử nghe tin cũng kêu trời, trách kẻ hái trộm "không biết điều". Còn tôi, tôi chỉ còn biết mong cho ai đó hái trái dưa mang về nhà, bổ ra, sẽ được một bữa no, ngon miệng, mát lòng.


Vĩnh Hữu TK




« Sửa lần cuối: 14/09/2018, 18:50:07 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng