Tác giả Chủ đề: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội  (Đã xem 846 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #75 vào: 12/06/2019, 20:44:10 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (76)


Thanh Thản Bước Chân

Anh hỏi đêm rồi ngủ được không?
Bên kia em viết gửi đôi dòng…..
Hỡi ôi! Da diết lòng anh quá
Trằn trọc canh dài bởi nhớ nhung!…

Đã khiến âm thầm dưới lặng yên
Bâng khuâng nghĩ ngợi tím con tim
Chăn đơn giá lạnh, hồn tê tái
Thao thức, mênh mang, lắc đảo thuyền

Để sáng mai nầy mệt mỏi thân
Phải lê dã dượi đến nơi làm
Bộn bề công việc, bao thu xếp…
Mấy sợi trong đầu có thể căng

Chắc rằng ăn uống bớt phần ngon
Vì khối tâm tư mãi vẫn còn
Hình ảnh khung trời mây phủ xám
Nửa mờ nghiêng vạt khuất trăng non

Chiều tà lặng lẽ gót quay về
Hộp kín bây giờ lại bật ra
Réo rắt âm vang từ khoảng giữa
Lần hồi tiếp tục nhịp ngân nga…

Em ơi! Hai nẻo cách phương trời
Cũng giống chung bầu vạn xám trôi
Cũng nắng, cũng mưa và cũng gió…
Cũng niềm vương vấn, vọng xa xôi

Nhưng biết phôi phai khúc nhạc sầu
Bởi mang héo hắt lợi gì đâu
Khi lời trao hẹn còn in đó
Thanh thản mà đi thẳng nhịp cầu….

NTS

NHỚ LẮM MÌNH ƠI

Bóng đổ chiều loang khuất cuối đồi
Mịt mù khói quyện trái tim côi
Nhớ thương da diết đầy tê tái
Khắc khoải lệ lòng mãi chẳng nguôi

Chân trời phương ấy dấu yêu ơi
Chớ để u buồn ảm đạm khơi
Thao thức đêm dài bên gối lạnh
Nhả vần thơ rụng xót tình lơi

Gió thoảng đào hoa lả chả rơi
Đâu đây vang vọng tiếng "mình ơi"
Ngọt ngào tha thiết ôi thương quá
Nhớ lắm trời ơi nhớ một người

Dương trần dẫu thể chẳng chung đôi
Cách trở uyên ương vạn kỷ rồi
Nhưng vẫn ươm tình chăn gối mộng
Đợi ngày trở lại cõi âm thôi......

T.M
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #76 vào: 12/06/2019, 20:44:56 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (77)


Cứ Để Yên

Chôn kỷ niệm để vần thơ không héo
Nhưng mảnh tình vẫn réo gọi trong tim
Làm sao thể lặng yên nhìn sương nhễu
Chẳng gợn buồn nặng trĩu phải không em

Thì thôi đi! Hãy để lòng sống thực
Với những gì ấm ức bởi đau thương
Khiến da diết đoạn trường từng giây phút
Trách cơ cầu cắt đứt mối tơ vương

Để mai nầy nắng tàn sau đỉnh núi
Bóng cô đơn thui thủi bước đìu hiu
Tất cả gì thật nhiều từ nỗi nhớ
Tự nhạt nhòa theo gió khỏi đăm chiêu!...


NTS

Vọng Tầm Tình Lang


Trời sa mạc trăng đêm nay sáng quá
Cả khung trời như phả ánh hào quang
Niềm rạo rực nhớ chàng vương tha thiết
Quả tim hồng mải miết điệu trầm vang

Vì nghịch cảnh cung đàn xưa chẳng vẹn
Dư âm đưa nghèn nghẹn giữa giấc nồng
Màn đêm xuống chạnh lòng bao cảm xúc
Quyện cõi hồn thúc giục vượt tầng không

Ngàn tinh tú bềnh bồng soi mặt nước
Sóng li ti ánh mượt sải biển khơi
Con gió thổi chơi vơi niềm trống trải
Mãi phiêu bồng hoang hải nỗi tịch liêu

Cánh rã rệu ráng chiều loang triền núi
Mây giăng mờ cát bụi dậy cuồn phong
Nghe đắng đỏi mênh mông đường vô định
Dạ cảm buồn bịn rịn hướng xa xăm

Dáng gầy guộc lặng thầm bên ô cửa
Phải chăng chàng của thuở vạn kiếp xưa?
Ôi da diết, đong đưa tình trỗi dậy
Tình Lang ơi! đàn khảy ngập hồn yêu.


Tam Muội
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #77 vào: 12/06/2019, 20:45:41 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (78)

Thơ họa không đề

Đêm sầu mộng tương tư thổn thức
Suối lệ buồn nao nức chàng ơi
Dư âm cánh nhạn xa vời
Băng khuăng trở giấc chơi vơi cõi lòng ...

Tam Muội

Anh sẽ trải cánh hồn qua ấy
Tìm gặp nàng nối lại tơ vương
Cho em thôi hết nỗi buồn
Cho anh canh vắng nhìn sương chẳng hề...

Nguyễn Thành Sáng

Muốn nghe thỗn thức tiếng tơ lòng
Của chàng lãng tử tận trời đông
Có rung có cảm từng đêm vắng
Hay chỉ vui chơi hái nụ hồng...

Tam Muội

Trời đông người ấy lắm yêu nàng
Chỉ tiếc cảnh đời nỗi trái ngang
Tha thiết đậm đà nhưng phải chịu
Tím lòng da diết dưới khung xanh…

Nguyễn Thành Sáng
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #78 vào: 12/06/2019, 20:46:33 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (79)

Thơ họa không đề

Thức trắng năm canh trổi phím sầu
Duyên tình cách trở sẽ về đâu
Trời Nam đất Bắc xa ngàn dặm
Khắc khoải trong tim lệ nhạt màu...

Tam Muội

Đừng buồn trăn trở nữa mình ơi
Duyên của đôi ta thắm đượm rồi
Nam Bắc nghìn trùng muôn cách trở
Phù vân khoảnh khắc đó mà thôi....

Nguyễn Thành Sáng

Ôm giấc mộng được cùng anh tan chảy
Chỉ một lần tình ngây dại thiết tha
Sưởi ấm nhau đêm giá lạnh giao hòa
Ngàn tinh tú xòe ra bao khát vọng ...

Tam Muội

Dưới khung trời trăng thanh bầu gió lộng
Hai mảnh hồn quyện bóng sát kề nhau
Quả tim yêu từng phút trổi dạt dào
Ngàn xúc cảm, ánh trào lên khóe mắt...

Nguyễn Thành Sáng
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #79 vào: 12/06/2019, 20:47:21 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (80)

Thơ họa không đề

Thuyền tình lạc yêu đương dang dở
Tiếng tơ lòng nức nở bơ vơ
Sầu vương nhãn lệ hoen mờ
Cô phòng gối lẻ thờ ơ sao chàng....

Tam Muội

Nào đâu để cho nàng phải tủi
Thì đây nầy! Gần gũi ấp yêu
Thương em da diết bao nhiêu
Đặt lên má thắm thật nhiều tiếng kêu...

Nguyễn Thành Sáng

Suối róc rách tỳ bà văng vẳng
Cuốc kêu sầu nghe đắng vành môi
Khuê phòng vắng lặng đơn côi
Nửa đêm trở giấc bồi hồi xót xa...

Tam Muội

Anh đã đến đây mà Nương hỡi
Em chớ sầu, nhức nhói làm chi
Hãy đưa ngấn lệ bờ mi
Môi tình đặt đó những gì nhớ thương...

Nguyễn Thành Sáng

Từng cơn sóng nhấp nhô kinh động
Gió thét gào thổi lộng hàng lau
Du tình quên lãng ưu sầu
Bồng lai ân ái đượm màu cuồng si...

Tam Muội

Để trả hết những gì vướng bận
Cho cõi lòng ngất tận yêu đương
Phôi pha giá lạnh hàn sương
Trần gian cánh trở , đôi đường nhớ nhung...

Nguyễn Thành Sáng
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #80 vào: 18/06/2019, 14:36:42 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (81)


NHỚ LẮM MÌNH ƠI

Bóng đổ chiều loang khuất cuối đồi
Mịt mù khói quyện trái tim côi
Nhớ thương da diết đầy tê tái
Khắc khoải lệ lòng mãi chẳng nguôi

Chân trời phương ấy dấu yêu ơi
Chớ để u buồn ảm đạm khơi
Thao thức đêm dài bên gối lạnh
Nhả vần thơ rụng xót tình lơi

Gió thoảng đào hoa lã chã rơi
Đâu đây vang vọng tiếng "mình ơi"
Ngọt ngào tha thiết ôi thương quá
Nhớ lắm trời ơi nhớ một người

Dương trần dẫu thể chẳng chung đôi
Cách trở uyên ương vạn kỷ rồi
Nhưng vẫn ươm tình chăn gối mộng
Đợi ngày trở lại cõi âm thôi......

T.M

Tình Cách Trở

Cũng vẫn chiều nay ngắm ráng tà
Nỗi niềm vương vấn vọng trời xa
Ưu tư trắc trở tình đôi ngả
Để giữa con tim nỗi nhớ mà…

Không thể cung đàn trổi khúc ca
Du dương lướt nhẹ vuốt cành hoa
Cho hàn sương lạnh đeo vào lá
Rụng rớt trôi đi trả ngọc ngà

Dào dạt, êm đềm phủ thướt tha
Canh thâu yên giấc dưới là đà
Không phơi buốt lạnh lên vành đóa
Trọn giấc say nồng ửng thắm ra…

Tình yêu! Ôi hỡi! Của đôi ta
Nghịch cảnh trớ trêu, ảnh sắc nhòa
Tha thiết đong đầy men hương tỏa
Thế mà mây kéo, giọt mưa sa!

Cho em trời ấy mang buồn bã
Thao thức bâng khuâng cạnh góc nhà
Lặng lẽ đôi lần châu lã chã
Đêm đêm giá lạnh tím làn da

Còn ở bên đây ngàn rỉ rả
Khuya về theo gió vọng ngân nga
Trăng tàn tĩnh mịch, hồn treo đá
Cố nén, bật thành dạng bóng ma…

“Nhớ Lắm Mình Ơi”! Ôi xót xa!
Tái tê da diết quá em à
Thôi thì vào mộng cùng nhau há!
Hồng tửu phôi sầu đợi kiếp qua….

NTS
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #81 vào: 18/06/2019, 14:39:48 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (82)

Tình Cách Trở

Cũng vẫn chiều nay ngắm ráng tà
Nỗi niềm vương vấn vọng trời xa
Ưu tư trắc trở tình đôi ngả
Để giữa con tim nỗi nhớ mà…

Không thể cung đàn trổi khúc ca
Du dương lướt nhẹ vuốt cành hoa
Cho hàn sương lạnh đeo vào lá
Rụng rớt trôi đi trả ngọc ngà

Dào dạt, êm đềm phủ thướt tha
Canh thâu yên giấc dưới là đà
Không phơi buốt lạnh lên vành đóa
Trọn giấc say nồng ửng thắm ra…

Tình yêu! Ôi hỡi! Của đôi ta
Nghịch cảnh trớ trêu, ảnh sắc nhòa
Tha thiết đong đầy men hương tỏa
Thế mà mây kéo, giọt mưa sa!

Cho em trời ấy mang buồn bã
Thao thức bâng khuâng cạnh góc nhà
Lặng lẽ đôi lần châu lã chã
Đêm đêm giá lạnh tím làn da

Còn ở bên đây ngàn rỉ rả
Khuya về theo gió vọng ngân nga
Trăng tàn tĩnh mịch, hồn treo đá
Cố nén, bật thành dạng bóng ma…

“Nhớ Lắm Mình Ơi”! Ôi xót xa!
Tái tê da diết quá em à
Thôi thì vào mộng cùng nhau há!
Hồng tửu phôi sầu đợi kiếp qua….

NTS

TRÁCH PHẬN TƠ TRỜI

Lầu rũ chiều buông nhạt sắc vàng
Bầu trời ảm đạm một màu tang
Suy tư bên giọt cà phê đắng
Nhìn chiếc lá rơi chợt xốn xang

Quạnh quẽ cô phòng dạ ngổn ngang
Chiếu chăn lạnh lẽo chốn phòng loan
Gió se se lạnh hồn tê tái
Lịm chát bờ môi đến võ vàng

Mây trôi lãng đãng phủ non ngàn
Vạn kỷ lời thề chẳng thể tan
Dâu bể duyên đời gieo nghịch cảnh
Hồn linh rụng vỡ giữa không gian

Phương trời dõi mắt nghĩ miên man
Bút hoạ đôi vần gởi đến Lang
Sầu muộn bao ngày mờ ảo ảnh
U hoài da diết bước lang thang

Gởi những hương yêu dưới ánh vàng
Ngọt ngào âu ếm mộng thường sang
Hồn linh xoải cánh khung trời rộng
Ân ái cung say thoả ý chàng

Thuyền lạc tình rơi bóng rũ màn
Tơ vương réo rắt thắt tim gan
Âm vang trổi lại như ai oán
Chua xót tình ta phận lỡ làng

Duyên phận chi mà đượm trái ngang
Yêu nhau tha thiết chẳng chung đàng
Đắng lòng ray rứt khơi nguồn lệ
Hoa cỏ cũng buồn cất tiếng than

Chiếc bóng thời gian mãi phũ phàng
Đợi chờ mòn mỏi tím tâm can
Tơ trời lận đận duyên rời rạc
Biết đến bao giờ Nương gặp Lang

Một kiếp nhân sinh sẽ chóng tàn
Đường về âm cảnh rộng thênh thang
Đôi hồn cách biệt nay tao ngộ
Hạnh phúc lâng lâng phả phím đàn...

T.M
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #82 vào: 18/06/2019, 14:42:45 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (83)

TRÁCH PHẬN TƠ TRỜI

Lầu rũ chiều buông nhạt sắc vàng
Bầu trời ảm đạm một màu tang
Suy tư bên giọt cà phê đắng
Nhìn chiếc lá rơi chợt xốn xang

Quạnh quẽ cô phòng dạ ngổn ngang
Chiếu chăn lạnh lẽo chốn phòng loan
Gió se se lạnh hồn tê tái
Lịm chát bờ môi đến võ vàng

Mây trôi lãng đãng phủ non ngàn
Vạn kỷ lời thề chẳng thể tan
Dâu bể duyên đời gieo nghịch cảnh
Hồn linh rụng vỡ giữa không gian

Phương trời dõi mắt nghĩ miên man
Bút hoạ đôi vần gởi đến Lang
Sầu muộn bao ngày mờ ảo ảnh
U hoài da diết bước lang thang

Gởi những hương yêu dưới ánh vàng
Ngọt ngào âu ếm mộng thường sang
Hồn linh xoải cánh khung trời rộng
Ân ái cung say thoả ý chàng

Thuyền lạc tình rơi bóng rũ màn
Tơ vương réo rắt thắt tim gan
Âm vang trổi lại như ai oán
Chua xót tình ta phận lỡ làng

Duyên phận chi mà đượm trái ngang
Yêu nhau tha thiết chẳng chung đàng
Đắng lòng ray rứt khơi nguồn lệ
Hoa cỏ cũng buồn cất tiếng than

Chiếc bóng thời gian mãi phũ phàng
Đợi chờ mòn mỏi tím tâm can
Tơ trời lận đận duyên rời rạc
Biết đến bao giờ Nương gặp Lang

Một kiếp nhân sinh sẽ chóng tàn
Đường về âm cảnh rộng thênh thang
Đôi hồn cách biệt nay tao ngộ
Hạnh phúc lâng lâng phả phím đàn...

T.M

Sóng Gợn Cõi Dương Trần

Vần thơ thắm đượm của Tình Nương
Đã khiến tim anh gợn sóng buồn
Cảm đóa thắm nồng treo bóng tưởng
Canh dài vò võ, ngọn lay sương…

Ngày tháng bên bờ em vấn vương
Gót chân trĩu nặng thả trên đường
Ánh sầu thỉnh thoảng xoay vòng hướng
Rồi cũng âm thầm dạ nỉ non…

Còn anh nhìn nắng rụng ngàn phương
Thấy nhạt mờ xa phủ đóa hường
Ngắm lá khô vàng rơi vất vưởng
Nỗi niềm sâu thẳm tiếp rung chuông!

Đôi ta ôm ấp mối tư tương
Chẳng biết làm sao để tỏ tường
Khiến những trưa hè nhìn cánh phượng
Vật vờ lả tả, gợi ngàn thương

Thương cho da diết của yêu đương
Mà phải quặn đau khúc mộng thường
Khắc khoải, nghẹn ngào treo gió lượn
Ảnh hình loáng thoáng hiện màn gương

Để thành ảo ảnh vị men hương
Cạn chén say bay trải chập chờn
Ngây ngất dạt dào bao lởn vởn
Dưới bầu ráng tắt tím hoàng hôn!

Khoảnh khắc loang dài từ xóm thôn
Vào sâu tít tận cõi tâm hồn
Luyến lưu tha thiết trao về chốn
Hai nẻo cùng nhau… Một tiếng đờn…

Có chút trào dâng ngọn lửa hờn
Vì sao không thể bước xa hơn
Khi cây đơm trái đầy mơn mởn
Bị cả khung trời đậy tối om…

Giờ mối duyên thề, nghĩa sắt son
Bèo mây lỡ giạt, khuyết khung tròn
Nhưng tình yêu dấu luôn gờn gợn
Đành phải dương trần mỗi sớm hôm…

NTS
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #83 vào: 18/06/2019, 14:45:22 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (84)


Vọng Tầm Tình Lang


Trời sa mạc trăng đêm nay sáng quá
Cả khung trời như phả ánh hào quang
Niềm rạo rực nhớ chàng vương tha thiết
Quả tim hồng mải miết điệu trầm vang

Vì nghịch cảnh cung đàn xưa chẳng vẹn
Dư âm đưa nghèn nghẹn giữa giấc nồng
Màn đêm xuống chạnh lòng bao cảm xúc
Quyện cõi hồn thúc giục vượt tầng không

Ngàn tinh tú bềnh bồng soi mặt nước
Sóng li ti ánh mượt sải biển khơi
Con gió thổi chơi vơi niềm trống trải
Mãi phiêu bồng hoang hải nỗi tịch liêu

Cánh rã rệu ráng chiều loang triền núi
Mây giăng mờ cát bụi dậy cuồn phong
Nghe đắng đỏi mênh mông đường vô định
Dạ cảm buồn bịn rịn hướng xa xăm

Dáng gầy guộc lặng thầm bên ô cửa
Phải chăng chàng của thuở vạn kiếp xưa?
Ôi da diết, đong đưa tình trỗi dậy
Tình Lang ơi! đàn khảy ngập hồn yêu.


Tam Muội



Quyện Cánh Hồn Thương

Vào thênh thang bềnh bồng hồn hai đứa
Ngọn lửa tình muôn thuở của yêu đương
Bùng đốt cháy nỗi buồn đau héo úa
Cõi dương trần lối ngõ rẽ chia thương

Ngàn yêu dấu trải dài trên vạt xám
Tách cụm mờ u ám rã tan trôi
Say ngây ngất từng hồi mê chầm chậm
Quên mối sầu vương vấn vọng xa xôi…


NTS
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #84 vào: 18/06/2019, 14:47:33 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (85)


Thương Vợ

Bửa nay bà xã của tui
Lại đòi tiếp tục cá hồi kho khô
Trời ơi! Ăn chẳng có vô
Vậy mà bả lại…Mình ơi em thèm!

Giả đò làm bộ lặng yên
Bước lại đằng tủ lấy kềm nhổ đinh
Ở trong bụng cứ phập phồng
Sợ vợ nói nữa…cho lòng tái tê

Ai dè bả vẫn kéo lê
Tấm thân một tạ cận kề nỉ non
Chồng à! Em lỡ… khá tròn
Phải kiêng món nước mới còn…tặng anh

Hỡi ôi! Mình thì ốm tong
Bụng dạ khô hóc lại ròng khô khan
Thôi thì bởi quá yêu nàng
Ở trong túi áo… mấy ngàn đó em!...

“Thơ vui”

NTS

THƯƠNG CHỒNG


Ngoài kia trời đã nhá nhem
Vợ hỏng có thèm món cá nữa đâu
Mình vào bận áo cho mau
Đèo em ra quán ở sau mái đình

Mần gì có một chiếc đinh
Đã qua mấy tiếng mà mình chửa xong
Chồng ơi lè lẹ mình dong
Kẻo mà tới trễ là không có bàn

Ăn xong cuốc bộ tàn tàn
Hóng gió mây ngàn thưởng thức trăng hoa
Khung trời chỉ có đôi ta
Ôm chồng đắm đuối cỏ hoa thẹn thùng

Nồi nào vừa vặn nấp vung
Phu thê gắn bó cả vùng khen hay
Thảnh thơi vui thú đó đây
Rảnh rỗi vườn mộng trồng cây, ươm mầm

Đắng cay có vợ có chồng
Mãi mãi đồng lòng tát cạn biển đông....

T.M
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #85 vào: 18/06/2019, 14:50:12 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (86)

THƯƠNG CHỒNG


Ngoài kia trời đã nhá nhem
Vợ hỏng có thèm món cá nữa đâu
Mình vào bận áo cho mau
Đèo em ra quán ở sau mái đình

Mần gì có một chiếc đinh
Đã qua mấy tiếng mà mình chửa xong
Chồng ơi lè lẹ mình dong
Kẻo mà tới trễ là không có bàn

Ăn xong cuốc bộ tàn tàn
Hóng gió mây ngàn thưởng thức trăng hoa
Khung trời chỉ có đôi ta
Ôm chồng đắm đuối cỏ hoa thẹn thùng

Nồi nào vừa vặn nấp vung
Phu thê gắn bó cả vùng khen hay
Thảnh thơi vui thú đó đây
Rảnh rỗi vườn mộng trồng cây, ươm mầm

Đắng cay có vợ có chồng
Mãi mãi đồng lòng tát cạn biển đông....

T.M

Chẳng Lo

Vậy thì mình hãy vào trong
Mở ngăn lấy mấy chục đồng hôm qua
Hết giờ anh ở tăng ca
Dành mai mốt nữa mua quà tặng em…

Đêm nay tặng hết cho tim
Trổi cao điệp khúc… đi tìm thức ăn
Hả hê cạn chén tới tàn
Để hai đứa được ngập tràn lắc lư

Xong rồi xe gửi đằng kia
Vợ chồng bách bộ tà tà ngắm sao
Choàng vai ôm chặt mình vào
Chụt lên phúng phính ngọt ngào của anh

Cho em xúc cảm lâng lâng
Quên đi ngày tháng lên cân nặng nề
Tới khuya hai đứa sẽ về
Tiếp tục ấm áp lê thê đậm đà…

Mai nầy dẫu cá hồi kho
Vợ chồng mình cũng chẳng lo béo gầy! Hì!...

NTS
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #86 vào: 18/06/2019, 14:55:20 »




Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (87)


Quyện Cánh Hồn Thương

Vào thênh thang bềnh bồng hồn hai đứa
Ngọn lửa tình muôn thuở của yêu đương
Bùng đốt cháy nỗi buồn đau héo úa
Cõi dương trần lối ngõ rẽ chia thương

Ngàn yêu dấu trải dài trên vạt xám
Tách cụm mờ u ám rã tan trôi
Say ngây ngất từng hồi mê chầm chậm
Quên mối sầu vương vấn vọng xa xôi…

NTS

Mãi Bên Nhau

Từ vạn kỷ, hỡi ôi! đàn lỗi nhịp
Phút tạ từ chẳng kịp nói chia tay
Thuyền tình lạc đắng cay nhoà khoé mắt
Dưới ánh vàng tím ngắt một vầng mây

Duyên hội ngộ kiếp này và muôn thuở
Gạt lệ lòng nức nở với thương đau
Quên quá khứ chôn sầu xây mộng ái
Cuối đường đời hồn mãi quyện bên nhau....

T.M
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #87 vào: 18/06/2019, 14:57:37 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (88)


Chẳng Lo

Vậy thì mình hãy vào trong
Mở ngăn lấy mấy chục đồng hôm qua
Hết giờ anh ở tăng ca
Dành mai mốt nữa mua quà tặng em…

Đêm nay tặng hết cho tim
Trổi cao điệp khúc… đi tìm thức ăn
Hả hê cạn chén tới tàn
Để hai đứa được ngập tràn lắc lư

Xong rồi xe gửi đằng kia
Vợ chồng bách bộ tà tà ngắm sao
Choàng vai ôm chặt mình vào
Chụt lên phúng phính ngọt ngào của anh

Cho em xúc cảm lâng lâng
Quên đi ngày tháng lên cân nặng nề
Tới khuya hai đứa sẽ về
Tiếp tục ấm áp lê thê đậm đà…

Mai nầy dẫu cá hồi kho
Vợ chồng mình cũng chẳng lo béo gầy! Hì!...

NTS

DẠ KHÚC BI AI

Thương chàng lặn lội thân gầy
Phong sương vò võ đắng cay một mình
Thiếp buồn suối liễu rung rinh
Tim ngấn lệ tình mộng tưởng bóng ai

Trách trời con tạo lá lay
Đoạn trường nghịch cảnh tóc phai bạc màu
Trở trăn vất vưởng hồn đau
Khói sương rẽ lối canh thâu dõi tìm

Bơ vơ da diết nỗi niềm
Ưu tư vương vấn quặn tim từng hồi
Lời thơ lã chã ỷ ôi
Tim thắm đượm rồi sao dạ trầm u

Phòng đơn lẻ bóng chìm thu
Tợ áng mây mù che phủ duyên ta
Tìm đâu sợi nắng chan hoà
Bi ai dạ khúc nhạt nhoà ánh trăng

Cõi lòng như ngọn tuyết băng
Chàng ơi có hiểu sầu giăng má đào
Uyên ương lẻ bạn nghẹn ngào
Ru tình dang dở chìm vào hư vô........

T.M
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #88 vào: 18/06/2019, 15:00:04 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (89)

DẠ KHÚC BI AI

Thương chàng lặn lội thân gầy
Phong sương vò võ đắng cay một mình
Thiếp buồn suối liễu rung rinh
Tim ngấn lệ tình mộng tưởng bóng ai

Trách trời con tạo lá lay
Đoạn trường nghịch cảnh tóc phai bạc màu
Trở trăn vất vưởng hồn đau
Khói sương rẽ lối canh thâu dõi tìm

Bơ vơ da diết nỗi niềm
Ưu tư vương vấn quặn tim từng hồi
Lời thơ lã chã ỷ ôi
Tim thắm đượm rồi sao dạ trầm u

Phòng đơn lẻ bóng chìm thu
Tợ áng mây mù che phủ duyên ta
Tìm đâu sợi nắng chan hoà
Bi ai dạ khúc nhạt nhoà ánh trăng

Cõi lòng như ngọn tuyết băng
Chàng ơi có hiểu sầu giăng má đào
Uyên ương lẻ bạn nghẹn ngào
Ru tình dang dở chìm vào hư vô........

T.M

Chảy Vào Tâm Can

Giọt sầu em nhểu vào thơ
Vơi đi héo hắt, những giờ buồn tênh
Quặn đau thắt thẻo riêng mình
Dòng sông hai ngả, ánh tình vướng mây!

Tấc lòng biết tỏ cùng ai
Chỉ thầm ôm ấp, tháng ngày chơi vơi
Chiều chiều hướng vọng mù khơi
Vấn vương, lưu luyến từng hồi xót xa

Thời gian chầm chậm trôi qua
Vầng đông mới đó, ráng tà lại kia
Mà sao cứ mãi lê thê
Tiếng chuông não nuột kéo về con tim

Để rồi một đóa thuyền quyên
Cô đơn thui thủi, khóc duyên lỡ làng
Đêm đêm dưới ánh trăng tàn
Chăn đơn giá lạnh, mơ màng hồn sương…

Anh nghe da diết niềm thương
Vườn cây đổ lá, uyên ương nghẹn ngào
Tái tê khóe lệ ửng trào
Nhớ nhung, yêu dấu… chảy vào tâm can…

NTS
 

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

Re: Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
« Trả lời #89 vào: 18/06/2019, 15:02:18 »



Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (90)

Bỗng Dưng

Bỗng dưng ta ghét trời mưa
Bỗng dưng ta ghét người chưa tỏ bày
Lời nào người gởi gió mây
Lời nào người gởi tình ai đến mình

Buồn buồn ngắm cảnh bình minh
Vầng dương soi sáng sao tình tả tơi
Nổi niềm khắc khoải sầu rơi
Người xa xa mãi chơi vơi dặm trường

Soi mình nhỏ lệ trong gương
Tình duyên cay đắng đoạn trường ai hay
Đêm về cạn chén tình say
Giọt vương lên mắt giọt bay vào lòng...

Bỗng dưng ta nhớ người xưa
Bỗng dưng ta nhớ người chưa trở về
Ân tình khắc đậm đê mê
Con tim nhức nhối não nề làm sao

Người ơi giờ ở chốn nao
Im hơi lặng tiếng nỡ nào đành tâm
Đêm đêm nhỏ lệ âm thầm
Niềm riêng bày tỏ thâm trầm cùng trăng

Nhớ người đơn lẻ gối chăn
Người đi đi mãi như vầng trăng trôi
Tình người bạc tựa như vôi
Tình ta khắc khoải nổi trôi bềnh bồng...

T.M


Mảnh Thuyền Trôi

Ôi! Đọc vần thơ nhỏ mấy dòng
Buồn cho trăng khuyết, phủ hàn đông
Luyến lưu, vương vấn hình xưa cũ
Khắc khoải thời gian, tím cõi lòng!

Ngày tháng u hoài hướng vọng xa
Nỗi niềm da diết mãi ngân nga
Canh khuya vò võ sầu trăn trở
Gối chiếc chăn đơn lệ đẫm nhòa

Lắm khi trách gió với hờn mây
Sao kéo về đây, thả chốn nầy
Để một góc trời mang sẫm tối
Khiến ngàn u ám quấn hồn ai

Rồi lại chạnh lòng thấy nhớ thương
Dáng người, kỷ niệm chuỗi tơ vương
Bờ sông, bải vắng, bên hè phố…
Tay ấm trong tay, nhịp khúc đàn…

Chỉ còn thổn thức tự mình thôi
Duyên phận bèo mây một kiếp đời
Cũng phải đành cam mà chấp nhận
Thuyền duyên đứt sợi lạc dòng trôi…

NTS