Tác giả Chủ đề: Nguyễn Mạnh Tường -Luật sư bào chữa trong phiên tòa xét xử ông cố vấn Vĩnh Thụy  (Đã xem 501 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi huhu

Nguyễn Mạnh Tường - Người luật sư yêu nước
Nguyễn Mạnh Tường -Vị Luật sư  bào chữa trong phiên tòa xét xử ông cố vấn Vĩnh Thụy


Luật sư Nguyễn Mạnh Tường /// Ảnh: Tư liệu KMS

Cụ Vũ Đình Hòe, nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp (1946 - 1960) có lần đã kể cho người viết nghe một số kỷ niệm về luật sư Nguyễn Mạnh Tường.
Theo lời cụ Hòe, luật sư (LS) Nguyễn Mạnh Tường là trí thức cao cấp. Trước Cách mạng Tháng Tám 1945 và trong kháng chiến hai người có tiếp xúc với nhau, Nguyễn Mạnh Tường viết bài gửi đăng Tạp chí Thanh Nghị do Vũ Đình Hòe phụ trách, rồi họ gặp nhau ở các cuộc họp của MTTQ mà cả hai đều là ủy viên BCH.


“Đi theo kháng chiến cũng rất vất vả và ông Nguyễn Mạnh Tường làm được việc quý hóa, đó là LS tích cực đi cãi cho người nghèo. Ở tòa án, các vụ hình sự thường có LS giúp đỡ. Cãi trước tòa án quân sự, thứ nhất là những vụ về chính trị, thứ hai là những vụ phá rối là điều bắt buộc. Người Pháp thì vẫn cứ muốn lôi kéo ông Nguyễn Mạnh Tường về thành. Kéo không được thì họ làm trở ngại công việc của ông”, cụ Vũ Đình Hòe nhớ lại.


Tôi nhờ cụ kể cho nghe về phiên tòa xét xử ông Cố vấn tối cao Vĩnh Thụy tại Tòa án Quân sự mà LS Nguyễn Mạnh Tường là người bào chữa. Phong thái quắc thước, mái tóc bạc phơ rung rung theo, thần thái tinh anh, cụ Hòe hồi tưởng: “Ông Vĩnh Thụy được Chính phủ, được Cụ Hồ giao công tác tham gia đoàn đi sang Trung Quốc để gặp T.Ư Đảng Quốc dân Trung Hoa - Tưởng Giới Thạch. Lúc bấy giờ cách mạng Trung Quốc chưa thành công, hãy còn đánh nhau giữa Quốc dân đảng và Đảng Cộng sản. Mãi đến năm 1949, Đảng Cộng sản mới đánh thắng được Tưởng Giới Thạch. Trước đó, Tưởng Giới Thạch có cộng tác đánh Nhật với Đảng Cộng sản...


Tôi không được đọc báo cáo của ông Vĩnh Thụy, chỉ có nghe nói chuyện lại lõm bõm thôi. Nửa đường ông Vĩnh Thụy lợi dụng cơ hội tìm cách đi Hồng Kông, không về nước, từ đấy liên hệ với phái viên của Pháp. Dần dà ông ấy chịu để Pháp lôi kéo đi ngược với đường lối đánh Pháp của dân ta, Chính phủ ta và Cụ Hồ.


Việc đưa ông Cố vấn tối cao Vĩnh Thụy ra xét xử trước tòa án, Chính phủ ta phải cân nhắc nhiều. Tôi lúc bấy giờ là Bộ trưởng Bộ Tư pháp nên cũng được họp trong phiên Chính phủ họp bàn về xử vụ ông Vĩnh Thụy đào nhiệm.


Trích dẫn
GS-TS-LS Nguyễn Mạnh Tường (1909 - 1997) là nhà trí thức gắn với nhiều huyền thoại. Năm 22 tuổi, ông đã lập kỷ lục giành 2 bằng tiến sĩ văn và luật tại Paris (Pháp). Ngoài nghiên cứu và giảng dạy, ông còn là một LS sáng danh. Chủ tịch Hồ Chí Minh mời LS Nguyễn Mạnh Tường tham gia phái đoàn đàm phán tại Hội nghị Đà Lạt (1946), Chính phủ cử ông tham dự Hội nghị Hòa bình châu Á - Thái Bình Dương (1952) và Đại hội Hòa bình thế giới (1953)... LS Nguyễn Mạnh Tường đã được nhà nước bổ nhiệm làm Giám đốc Trường ĐH Luật Hà Nội, Phó giám đốc Trường ĐH Văn khoa Hà Nội, được phong giáo sư đợt đầu tiên (1956).


Đó là vào hồi năm 1950 - 1951. Cụ Hồ không muốn truy tố. Cụ tin là nếu mà mình khéo quan hệ thì vẫn có thể đưa ông ấy về lại với chính nghĩa được. Nhưng anh em khác thưa với Cụ Hồ là phong trào cách mạng trong nước yêu cầu phải truy tố. Bởi vì ông ấy là người của Chính phủ, làm cố vấn tối cao, được cử đi làm công tác ngoại giao mà ông ấy lại đào nhiệm… Để hợp thủ tục dân chủ, Hồ Chủ tịch đề nghị giơ tay biểu quyết. Tất cả thành viên Chính phủ đều giơ tay lên, trừ cụ Bùi Bằng Đoàn - Trưởng ban Thường trực Quốc hội. Cụ nói đồng ý là ông Vĩnh Thụy phạm tội nặng đối với Tổ quốc, nhưng cụ không nỡ giơ tay biểu quyết. Mọi người nhớ xưa cụ đã một thời giữ chức thượng thư trong triều đình Bảo Đại. Cuối cùng Chính phủ quyết định giao cho tòa án xét xử theo đúng pháp luật, phải làm đàng hoàng đầy đủ thủ tục, có LS bào chữa cho bị cáo vắng mặt.


Mấy tháng sau, Tòa án Quân khu III được thành lập do ông Lê Văn Chất làm chánh án, ông Bùi Lâm làm công cáo ủy viên, một hội thẩm chính trị là đại biểu quân đội, một hội thẩm chuyên môn là ông Trần Đình Trúc - thẩm phán do Giám đốc Tư pháp Khu III phái sang.
Hai LS cùng bênh vực cho bị cáo Vĩnh Thụy là ông Đỗ Xuân Sảng và ông Nguyễn Mạnh Tường.


Bản cáo trạng buộc tội ông Vĩnh Thụy rất đanh thép. Sau khi đã thực thi đủ thủ tục pháp lý và bàn luận kỹ càng, Hội đồng xét xử đã ra phán quyết vắng mặt bị cáo: Tử hình đối với Nguyễn Vĩnh Thụy về tội phản quốc”.


Tôi hỏi cụ nguyên Bộ trưởng Bộ Tư pháp, liệu tư liệu về phiên tòa xét xử ông Vĩnh Thụy ngày nay có còn không. Cụ Hòe trả lời:
-“Có lẽ vẫn còn trong các trung tâm lưu trữ quốc gia của T.Ư Đảng. Xử xong, anh em có báo cáo lên Chính phủ và Bộ Tư pháp. Tôi chỉ biết đến thế thôi. Nội dung lời biện hộ của ông Nguyễn Mạnh Tường rất tiếc là tôi không được trực tiếp nghe và cũng không được đọc bản án. Chuyện xảy ra đã lâu, tôi chỉ còn cảm tưởng: Nói chung là ông Nguyễn Mạnh Tường đã làm đúng nhiệm vụ của người LS. Pháp luật của mình lúc ấy cũng chưa được hoàn chỉnh. LS Nguyễn Mạnh Tường đề nghị ghi vào bản án xử theo điều luật của nhiều nước trên thế giới là: "Tử hình vắng mặt, khi nào bắt lại được can phạm thì sẽ mở lại phiên tòa, chứ không được thi hành cái án đã tuyên trước đó..". Tòa án cũng đồng ý. Vụ án ông Vĩnh Thụy được xét xử thận trọng, nghiêm minh, được dư luận dân chúng, nhất là anh em trí thức hoan nghênh, ủng hộ”.
 
 Kiều Mai Sơn
https://thanhnien.vn/van-hoa/nguyen-manh-tuong-nguoi-luat-su-yeu-nuoc-bao-chua-phien-toa-xet-xu-ong-co-van-vinh-thuy-996957.html 
 
 

Ngủ rồi huhu

Nguyễn Mạnh Tường -Người luật sư yêu nước: Cứu một phụ nữ thoát án tử hình


Nhà giáo Nguyễn Lâm (sinh năm 1932), quê xã Viên Nội, H.Ứng Hòa, tỉnh Hà Tây cũ (nay thuộc Hà Nội), từng là giáo viên cấp 3 tại TX.Bắc Kạn, rồi trường trung học Nguyễn Trãi và Chu Văn An - Hà Nội, lưu giữ trong ký ức của ông những kỷ niệm đẹp về một vùng quê và một con người - người trí thức huyền thoại - luật sư Nguyễn Mạnh Tường.


Luật sư Nguyễn Mạnh Tường năm 1952
ẢNH: TƯ LIỆU

Thôn Trinh Tiết, xã Đại Hưng, H.Mỹ Đức, tỉnh Hà Đông cũ (nay thuộc Hà Nội). Một làng quê trù phú, thanh bình, đứng soi mình bên dòng sông Đáy thơ mộng với tên nôm rất hóm: làng Sêu. Làng có chợ Sêu ở giữa làng, mỗi tháng họp sáu phiên. Làng nằm trên dải bậc thềm phù sa cổ, nhiều truyền thuyết.

Theo các cụ già của làng thì từ Sêu bắt nguồn từ chữ Bối Lang, là tên cổ nhất của làng. Sau này làng còn có tên Trinh Tiết từ một xuất xứ thật đẹp. Đó là câu chuyện về người con gái xinh đẹp của làng có người yêu đi đánh giặc, phò vua. Nặng lời ước hẹn, cô gái đã một lòng thủy chung chờ đợi vị hôn phu. Còn chàng trai ra đi đánh trận, đi mãi không về. Cô gái mòn mỏi đợi chờ nên tuổi xuân qua đi lúc nào không hay. Rồi nàng mất đi trong sự cảm thông, thương tiếc của dân làng. Về sau, có một vị vua đi qua làng đã được nghe câu chuyện cảm động trên. Cảm phục và tiếc thương, vua đã lấy tấm tình của cô gái thành tên gọi của làng. Cái tên Trinh Tiết được ra đời từ đấy.

Làng Sêu đẹp và thơ mộng với những ngôi đình, chùa cổ kính khắc dấu ấn thời gian lên từng mạch gỗ. Đường làng lát vỉa, sạch sẽ sau mỗi cơn mưa. Những ngõ xóm hẹp ẩn hiện những ngôi nhà nhỏ sau lớp rào râm bụt hoặc duối được cắt tỉa vồng lên thành những cái cổng xinh xắn.


Nguyễn Mạnh Tường - Người luật sư yêu nước: Cứu một phụ nữ thoát án tử hình - ảnh 1

Hàng cau, bể nước, sân gạch, những nong tằm nhả tơ vàng óng, tiếng khung cửi lách cách đêm khuya… Đẹp nhất vẫn là dòng sông Đáy chảy lững lờ bên làng. Bãi dâu xanh ngát trải dài ven sông… Có chợ, có trường, có đường, có bến sông. Buổi chiều về, những cánh buồm đủ kiểu no gió đưa những con thuyền lướt trên sông nước khi ẩn khi hiện trong màn sương buông xuống mờ đục.

Trong kháng chiến chống Pháp, Sêu là một trong những thị trấn sầm uất của Liên khu III. Cuộc sống thanh bình, thơ mộng khi đó vẫn diễn ra bất chấp chiến tranh khốc liệt.

Cách xa Hà Nội khoảng 50 cây số, có dáng dấp một thị trấn hậu cứ, thấp thoáng những con người của thị thành, làng Sêu lúc đó thật là lý tưởng để tụ hội và giao lưu những mạch chảy của bộ máy kháng chiến chống Pháp. Sêu là điểm dừng chân xuôi ngược trên đường lên Việt Bắc hoặc vào khu Tư… Nhiều nhân vật có tên tuổi trong kháng chiến đã qua đây.

Cũng nơi đây, dưới mái đình làng, Trường trung học Nguyễn Huệ trong kháng chiến đã ra đời theo phương pháp giáo dục Hoàng Xuân Hãn. Trường làng Sêu hồi đó hay tổ chức xử án, có luật sư (LS) Nguyễn Mạnh Tường nổi tiếng, bào chữa cho các bị cáo rất hùng biện, hấp dẫn quần chúng. Các phiên tòa được diễn ra vào ban đêm, ngoài giờ học nên đã lôi cuốn nhiều bà con và các em học sinh tới dự không chỉ vì tò mò hay giải trí mà muốn nghe tài biện hộ của LS.

Nhà giáo Nguyễn Lâm nhớ mãi phiên tòa của tòa án quân sự đặc biệt Liên khu III được mở để xét xử bị can là vợ của một lãnh tụ Quốc dân đảng ở Vĩnh Yên, sào huyệt của tổ chức phản động này, hồi đó đã được tổ chức dưới ánh đèn măng sông. Chánh án là LS Lê Văn Chất.


LS Nguyễn Mạnh Tường khoác chiếc áo thụng đen, tay áo rộng đã vung vẫy đôi tay “biểu diễn” những lời bào chữa dành cho thân chủ của mình:
-“Đối với nhân thân người phụ nữ này, tôi cho rằng đó là một người phụ nữ có nhan sắc, nói năng lưu loát và sắc sảo, đã có một đời chồng là thợ may, sau này làm vợ của một tên tướng Quốc dân đảng, bà ta còn đảm nhiệm việc cung cấp lương thực cho đội quân của chồng. Tuy là người có tội vì phục vụ cho bọn Việt gian phản động, với mức án dự kiến là tử hình, nhưng xét về khía cạnh nào đó, bà ta là một người có tài mà không dễ gì một phụ nữ có thể đảm đương được.”


LS Nguyễn Mạnh Tường cho là :
-"Người thợ may làm sao xứng đáng làm chồng của người phụ nữ này. Vì vậy mà bà ta đã có đời chồng thứ hai là tướng của Quốc dân đảng. Lấy chồng thì phải theo chồng, kể cả phải đảm nhiệm là người tổ chức hậu cần cung cấp lương thực cho đội quân của chồng, là điều có thể hiểu được".
-“Về mặt luật pháp đúng là người đàn bà này có tội nhưng xét về mặt nhân đạo có nên áp đặt án tử hình cho người phụ nữ này không? Nhất là trong khi đó ở nước ta chưa có tiền lệ áp dụng tử hình cho một người phụ nữ nào cả”.

Chánh án Lê Văn Chất, liền viện dẫn ở Pháp đã có trường hợp một phụ nữ bị án tử hình, ông còn nêu tên tuổi của người đó. LS Nguyễn Mạnh Tường liền đáp một cách nhanh nhẹn:
-“Thưa ông Chánh án, làm sao chúng ta lại bắt chước thực dân Pháp, chính thể của chúng ta là chế độ Dân chủ Cộng hòa. Ngoài ra chúng ta còn đang chiến đấu chống lại thực dân Pháp để bảo vệ nền dân chủ còn non trẻ. Vì vậy tôi đề nghị Hội đồng xét xử không áp dụng án tử hình cho người phụ nữ này”.

Sau thời gian nghị án một cách chóng vánh, phiên tòa được kết thúc với mức án tuyên không phải là án tử hình và tính mạng của người phụ nữ này đã được bảo toàn nhờ tài năng của LS Nguyễn Mạnh Tường.

Kiều Mai Sơn
https://thanhnien.vn/van-hoa/nguyen-manh-tuong-nguoi-luat-su-yeu-nuoc-cuu-mot-phu-nu-thoat-an-tu-hinh-997673.html

 

Ngủ rồi huhu

Nguyễn Mạnh Tường -Vụ án tờ báo Tin Mới
« Trả lời #2 vào: 31/08/2018, 10:01:48 »
Nguyễn Mạnh Tường - Người luật sư yêu nước: Vụ án tờ báo Tin Mới



Nhà báo Trịnh My là nhân chứng báo chí Hà Nội một thời. Trước Cách mạng Tháng Tám 1945, Trịnh My làm phóng viên cho nhiều tờ báo, trong đó có báo Tin Mới. Khi làm báo Tin Mới, ông có vướng vào pháp đình và phải nhờ tài biện hộ của luật sư Nguyễn Mạnh Tường. Về sự kiện này, ông nhớ lại.



Nguyễn Mạnh Tường - Người luật sư yêu nước: Vụ án tờ báo Tin Mới

Sau ngày Nhật đảo chính Pháp 9.3.1945, lập chính phủ Trần Trọng Kim, bổ nhiệm khâm sai hai miền Nam - Bắc, tỉnh trưởng người Việt thay cho công sứ người Pháp. Các cơ quan hành chính, tư pháp đều do quan chức Nhật nắm quyền. Báo chí vẫn được xuất bản bình thường, trừ một vài thay đổi nhỏ: báo La volonté Indochinoise (Ý chí Đông Dương) của Pháp buộc phải đổi tên là L’Entente (Hòa hợp), báo Đông Pháp phải đổi tên là Đông Phát.


Chỉ thị đầu tiên cho các báo là chỉ được đưa tin của Hãng thông tấn Domei (Nhật Bản) và Transocean (Đức Quốc xã) cấm đưa tin của các hãng thông tấn Anh, Mỹ, Pháp, Liên Xô… Kiểm duyệt chặt chẽ toàn bộ nội dung đến từng dòng, từng chữ, chỉ sơ suất một từ hoặc một ý nghi ngờ là báo bị tịch thu, đình bản, người viết bị truy tố, hoặc bị bắt.

Thời gian đó, báo Tin Mới đóng ở phố Lagisquet (nay là phố Chân Cầm). Chủ nhiệm là bác sĩ Nguyễn Tấn Gi Trọng, chủ bút là nhà báo Tam Lang Vũ Đình Chí, quản lý báo là ông Vũ Kiên. Phóng viên Trịnh My tình cờ lấy được tin Ủy ban Thóc gạo Bắc kỳ thành lập “kho thóc Nghĩa Xương” thông báo cho các tỉnh, các chủ ruộng đóng góp vào kho thóc để cứu tế, phòng khi mất mùa, bão lụt (thực chất để nuôi quân Nhật) có định mức căn cứ vào số ruộng nhiều hay ít. Tin này được đăng để người đọc ở Hà Nội có ruộng ở quê biết.

Nạn đói tràn lan khủng khiếp. Ở nông thôn, phát xít Nhật bắt đồng bào ta nhổ lúa trồng đay. Làng mạc xơ xác tiêu điều. Hàng vạn người từ các tỉnh Nam Định, Thái Bình, Hưng Yên… bồng bế nhau lũ lượt rời bỏ quê hương lên các tỉnh, thành phố xin ăn. Nhiều bà mẹ gạt nước mắt cho con để khỏi chết đói. Các tổ chức từ thiện không sức nào cứu tế nổi. Hà Nội bao phủ cảnh thương tâm. Có thể nói ra khỏi nhà là gặp xác chết. Sáng sớm, xe chở rác thu nhặt xác chết như củi khô chở ra chôn ở ngoại thành.

“Bẵng đi đến đầu tháng năm, tôi nhận được giấy gọi của tòa án gửi đến tòa soạn.
Viên dự thẩm căn vặn tôi: -“Ý đồ tin đó nhằm mục đích gì?”.
Tôi trả lời: -“Để bạn đọc ở Hà Nội có ruộng ở quê biết và cũng để thể hiện phong tục tốt đẹp của nhân dân ta “lá lành đùm lá rách”.
Y báo cho tôi biết sẽ bị truy tố trước tòa vì tội “tiết lộ bí mật quốc gia”.

Báo nhờ luật sư (LS) Nguyễn Mạnh Tường bào chữa. Văn phòng LS của ông hồi đó ở nhà số 2 phố Mai Xuân Thưởng (sau này LS Nguyễn Mạnh Tường hiến cho nhà nước, ngôi nhà từng nhiều năm làm trụ sở tiếp dân của Chính phủ).

“Vụ án được xử tại tòa án Hà Nội trước vài trăm người trong đó có nhiều anh em làm báo. Anh Vũ Kiên và tôi (Trịnh My) ngồi ghế bị cáo. Ai cũng lo cho chúng tôi vì đây là phiên tòa do sức ép của Nhật. Sau lời buộc tội của viên phó biện lý Nguyễn Văn Hòa, LS Nguyễn Mạnh Tường bào chữa cho chúng tôi độ 30 phút. Ông nói về trách nhiệm người làm báo đối với bạn đọc, bác lời buộc tội của viên phó biện lý là “thiếu căn cứ” và ông kết luận: “Hai thân chủ của tôi ngồi đây không có tội. Bị cáo phải là ban kiểm duyệt vì chính ban kiểm duyệt đã cho đăng tin này”.

Trước bồi thẩm đoàn, LS Nguyễn Mạnh Tường đưa ra bản dập thử (mo rát) có dấu phòng kiểm duyệt, không thấy bút chì xanh xóa bỏ tin đó. Trước bằng chứng rành rành, tòa án không có lý lẽ gì kết tội chúng tôi, song để giữ thể diện, vẫn trắng trợn tuyên chúng tôi một năm tù treo và phạt 10.000 đồng. Chúng tôi định chống án, song LS Nguyễn Mạnh Tường bảo: “Chẳng cần. Thời cuộc sắp thay đổi đến nơi. Bản án sẽ không còn giá trị”.

Quả thực không bao lâu sau sau phiên xử, khắp mọi nơi nhân dân ủng hộ mạnh mẽ Mặt trận Việt Minh. Sau ngày 19.8.1945, cách mạng thành công, tôi sung sướng tiếp tục làm báo dưới chế độ dân chủ cộng hòa độc lập và tự do. Và tôi không bao giờ quên là ngày 2.9.1945, tôi được đi cùng đoàn xe của Chủ tịch Hồ Chí Minh từ Bắc Bộ phủ lên Quảng trường Ba Đình, tường thuật cuộc mít tinh lịch sử”.

***

Sau Cách mạng Tháng Tám, Trịnh My đi làm thông tin tuyên truyền kháng chiến. Theo bước chân bộ đội, ông đã xông pha nhiều trận đánh, đã vào đồn Đông Khê khi còn mịt mù khói súng để lấy tin chiến thắng (như Chiến dịch Biên giới năm 1950).
Năm 1952, mắc bệnh hiểm nghèo, nhờ có bác sĩ Tôn Thất Tùng giúp đỡ, Trịnh My trở về Hà Nội chữa trị. Khỏi bệnh, ông lại cầm bút. Hiệp định Genève được ký kết, chủ báo di cư vào Nam, nhà báo Trịnh My cùng nhà báo Hiền Nhân và anh em công nhân đã khéo léo đấu tranh để giữ máy móc, duy trì nhà in, chờ quân ta vào tiếp quản và báo lại được ra đều. Từ đó, ông được giao chuyên mục thể thao - bóng đá của báo Thời Mới với bút danh TR.M (sau này, báo Thủ đô Hà Nội và báo Thời Mới sáp nhập thành báo Hà Nội Mới).


Kiều Mai Sơn
https://thanhnien.vn/van-hoa/nguyen-manh-tuong-nguoi-luat-su-yeu-nuoc-vu-an-to-bao-tin-moi-997360.html

 

Ngủ rồi huhu

-Người luật sư yêu nước Nguyễn Mạnh Tường:  Bào chữa bằng cách "xin được hôn"



Thời kỳ 1947 - 1949, nhiều trí thức tên tuổi của đất nước theo cơ quan hoặc tản cư về đây: Bùi Kỷ, Tăng Xuân An, Trịnh Đình Rư, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Tường Phượng, Hoàng Như Mai, Nguyễn Mạnh Tường...

Tiến sĩ luật khoa Đào Quang Huy, học trò luật sư (LS) Nguyễn Mạnh Tường ở Trường Bưởi (nay là Trường trung học quốc gia Chu Văn An, Q.Tây Hồ, Hà Nội), kể lại một chuyện có thật nhưng đầy huyền thoại về một phiên tòa diễn ra ở làng Xuân Thọ, H.Đông Quan, Thái Bình.

 
GS-TS-LS Nguyễn Mạnh Tường
ẢNH: TƯ LIỆU KMS

Vào thời kỳ 1947 - 1949 có một câu chuyện dân gian xuất hiện, lan truyền rất nhanh. Chuyện rằng: Một thanh niên nông dân đi làm đồng về, thấy anh đại đội trưởng đóng tại nhà, đang ôm ấp vợ mình. Sẵn cái cuốc trên tay, anh ta phang một cái, đại đội trưởng chết ngay. Phiên tòa mở ra với ý định xử thật nghiêm tội giết người và làm mờ nhạt các tình tiết khác để giữ uy tín cho bộ đội.

LS Nguyễn Mạnh Tường được chỉ định bào chữa. Ông chỉ có ít phút gặp thân chủ của mình.
Diễn biến phiên tòa đúng như chủ định: Anh nông dân chịu án tử hình và được phép nói lời cuối cùng. Anh nhìn chánh tòa, nhìn LS, ngập ngừng nói: “Xin phép được hôn bà chánh tòa trước khi chết”. Bị bất ngờ, chánh tòa không kịp trấn tĩnh, đập bàn quát mắng anh nông dân rằng tội lỗi đến thế mà còn dám hỗn láo, nói liều. Nhân đó, LS Nguyễn Mạnh Tường nói thêm: “Thưa ông chánh tòa, ông là người có học thức, suy nghĩ chín chắn, mà trước một câu nói không đâu của người sắp chết, còn nổi giận ghê gớm như thế. Phương chi, anh nông dân nghèo ít học kia, trông thấy người đàn ông khác trong buồng vợ mình thì sự giận dữ đến mức hành động thiếu suy nghĩ là điều có thể hiểu được”.
Kết quả cuối cùng, anh nông dân được giảm án, thực chất là tha bổng vì hồi ấy Thái Bình đâu có trại giam.

Sau phiên tòa, LS Lê Văn Chất “mắng” LS Nguyễn Mạnh Tường: “Toa xỏ moa”, rồi hai ông cả cười. Chánh tòa là LS Lê Văn Chất, có người vợ trẻ đẹp. Và ai cũng hiểu rằng câu nói cuối cùng của anh nông dân do “ai” mớm lời, là “nụ hôn Nguyễn Mạnh Tường”. Đoạn trên được trích từ bài viết Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường: người thầy giáo, nhà sư phạm tài danh của nhà giáo Phạm Viết Hoàng, trong cuốn Gương mặt người thầy (NXB Giáo dục, 2008) .

Nhìn lại danh sách những trí thức tên tuổi của đất nước theo cơ quan hoặc tản cư về Thái Bình trong bài viết của nhà giáo Phạm Viết Hoàng thấy chỉ còn duy nhất GS-NGND Hoàng Như Mai - nguyên Hiệu trưởng Trường trung học Phan Thanh (tỉnh Thái Bình) trong kháng chiến chống Pháp (thời điểm người viết đọc cuốn sách này). Trưa 13.8.2009, theo lời hẹn trước, tôi đến ngôi biệt thự trong một con phố ở Q.1, TP.HCM. Như một ẩn sĩ trầm mặc giữa phố thị, GS-NGND Hoàng Như Mai chống can (ba-toong) nhẹ bước ra thanh thoát, gương mặt hồng hào nhân hậu toát lên cùng mái tóc bạc như mây trời. Ông mới ra viện được 5 ngày, sức khỏe hãy còn yếu, nhưng vẫn đồng ý tiếp, để kể cho tôi nghe chuyện về GS-TS-LS Nguyễn MạnhTường. GS-NGND Hoàng Như Mai mở đầu câu chuyện với một giọng thanh, ấm và truyền cảm, nếu không được biết từ trước có lẽ tôi không đoán được người học trò của thầy Nguyễn Mạnh Tường ở Trường Bưởi năm xưa, nay đã 91 tuổi.

Ông nhớ lại, hồi sắp đại hội văn nghệ Khu 3, thì ông Trần Thiếu Bảo - Giám đốc Nhà xuất bản Minh Đức, chơi trội, đăng cai cả một cuộc “luận chiến văn nghệ” tại đình làng Khuốc (Cổ Khúc, Tiên Hưng, Thái Bình) trong 3 ngày. Địa điểm tổ chức là mượn của một gia đình giàu có. “Dịp này thầy Nguyễn Mạnh Tường về để dự hội nghị văn nghệ Thái Bình kết hợp bào chữa cho một vụ án. Độ mới đầu kháng chiến cũng có tòa án xử đàng hoàng cả. Anh lục sự ở đấy nghe tiếng ông Nguyễn Mạnh Tường hùng biện nổi như cồn thì muốn thử xem sự thực hư ra sao. Anh ta mời thầy Tường đến và cứ thao thao bất tuyệt kể chuyện nọ xọ chuyện kia để thầy không có thì giờ xem hồ sơ. Thầy Tường lật lật qua hồ sơ rồi ra ngoài ngồi nói chuyện. Hôm sau, trước tòa, thầy cãi rất hay. Anh lục sự phải sợ khiếp vía. Vì ông chỉ xem qua vài sự kiện trong hồ sơ thôi mà ông cãi được. Vụ thầy Tường cãi đó là: cô con dâu cầm dao đâm bố chồng. Tôi không dự cái cuộc ấy nhưng được nghe người ta kể lại. Thầy Tường bào chữa: Xưa nay chuyện bố chồng con dâu, nhất là mẹ chồng nàng dâu xung đột với nhau là chuyện rất điển hình ở xã hội Việt Nam, xảy ra coi như cơm bữa. Nhưng vì sao cô này lại đâm bố chồng? Vì khẩu hiệu của kháng chiến: Mỗi người sẵn sàng cầm vũ khí trong tay để giết giặc. Cho nên lỗi tại có vũ khí kia chứ không thì chị ấy không phạm tội giết bố chồng.

Thành ra người ta kính trọng thầy Nguyễn Mạnh Tường: tại sao ông giỏi thế.
Vụ cãi của thầy Tường tôi nghĩ cái đó cũng rất điển hình - thầy thông minh lắm”, GS-NGND Hoàng Như Mai bồi hồi.

Kiều Mai Sơn
https://thanhnien.vn/van-hoa/nguyen-manh-tuong-nguoi-luat-su-yeu-nuoc-nu-hon-nguyen-manh-tuong-998062.html




« Sửa lần cuối: 15/11/2018, 17:56:12 gửi bởi huhu »