Tác giả Chủ đề: Tảnmạn... Vănnghệ...  (Đã xem 24525 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #180 vào: 31/03/2019, 20:06:46 »
tác giả gõ bài vọng cổ bị thiếu, nên câu 2 bị thiếu cái hò 2, nên ca không được đó anh Huhu:

giọng oanh thỏ thẻ nàng nhỏ nhẹ lời trình

còn ghi câu 3, hihi:

Thế rồi hôm sau dưới lũy tre làng, đôi tim rộn rã ngập tràn yêu đương---> cái này là ngâm thơ để vào vọng cổ, câu này là câu 4 nhen

còn câu 4 bên trên là câu 5, câu 5 là câu 6

ông Ngành Mai này bó tay, viết bậy bạ không hà , bài vọng cổ sửa từ nát bét, biết tác giả khi viết 1 bài, suy nghĩ 1 từ không phải chuyện dễ, mà ông sửa chữ tùm lum!

MỜi anh huhu và bà con nghe danh ca Hữu Phước và sầu nữ trình bày nhen

https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/duoi-cong-truong-lang-tan-co-ut-bach-lan-ft-huu-phuoc.crDS3PEBZKJt.html

 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #181 vào: 01/04/2019, 22:39:08 »
tác giả gõ bài vọng cổ bị thiếu, nên câu 2 bị thiếu cái hò 2, nên ca không được đó anh Huhu:

giọng oanh thỏ thẻ nàng nhỏ nhẹ lời trình

còn ghi câu 3, hihi:

Thế rồi hôm sau dưới lũy tre làng, đôi tim rộn rã ngập tràn yêu đương---> cái này là ngâm thơ để vào vọng cổ, câu này là câu 4 nhen

còn câu 4 bên trên là câu 5, câu 5 là câu 6

ông Ngành Mai này bó tay, viết bậy bạ không hà , bài vọng cổ sửa từ nát bét, biết tác giả khi viết 1 bài, suy nghĩ 1 từ không phải chuyện dễ, mà ông sửa chữ tùm lum!

MỜi anh huhu và bà con nghe danh ca  Hữu Phước và sầu nữ trình bày nhen

https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/duoi-cong-truong-lang-tan-co-ut-bach-lan-ft-huu-phuoc.crDS3PEBZKJt.html

Cám ơn bạn Người Xưa đã cho nghe 1 bản vọng cổ xưa thật hay.
Nghệ sĩ Hữu Phước có đặc điểm là luôn ca chẻ khuôn đoạn giữa, nhưng tới cuối câu thì về đúng nhịp song loan cái cốp !  :)

Nhờ có bản vọng cổ gốc này, mới biết rõ những chỗ sai của tác giả Ngành Mai.
Ông Ngành Mai này có rất nhiều tư liệu về bộ môn cải lương, nhưng tiếc rằng văn phong của ông viết có nhiều chỗ sai sót.
Ví dụ như : trước 1975, khán giả gọi người hát cải lương là Nghệ sĩ Cải lương, nhưng ông Ngành Mai lại gọi là Ca sĩ Cổ nhạc (!); ông không phân biệt khi nào gọi là bản đờn, khi nào gọi là bài ca. Còn với mấy bài vọng cổ trích dẫn, đúng như bạn nói, ổng viết vừa thiếu lời, lại đánh số câu không đúng câu của bài vọng cổ; viết như thế thì không thể nào ca được..

« Sửa lần cuối: 02/04/2019, 22:57:46 gửi bởi huhu »
 

Ngủ rồi nduytai

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #182 vào: 02/04/2019, 11:59:31 »

            Dưới đây là bài vọng cổ “Dưới Cổng Trường Làng”:*

             1)    Hò là hò lơ…
                    Hò là hò lờ…
                    Hò là hò lơ…

                    Bên cổng trường làng quê,
                    cô nàng đứng chờ ai em,
                    Trong trường làng học ý thơ
                    Ông giáo nghèo xác xơ
                    Đang ngắm nhìn say sưa
                    Mà lòng như lên men nồng

                    Nơi cuối đường vườn xa xa,
                    Ong bướm đang đùa hoa,
                    Hai tâm hồn một ngả,
                    Cùng chơi vơi vào miền tiên cảnh giao hòa.

            2) Thực trạng ấy kéo đến mấy mùa điệp tàn rồi điệp nở, cũng vẫn kẻ trong lớp ngó ra, người ngoài cổng liếc mắt trông vào… nhưng không ai nói thốt lên được tiếng nói nào. Có những đêm hiu quạnh chàng người trai sắp đặt muôn ngàn câu tha thiết, gặp nàng thố lộ tâm can, nhưng khi gặp mặt, tim đập mạnh như trống liên hồi tan học, những câu sắp đặt theo hơi thở ngập ngừng bay theo làn mây gió.

            3) Có một buổi sáng mai nhà giáo đang nhìn đôi bồ câu rỉa lông ân ái, bỗng cô gái hiện ra, tay cắp rổ, miệng nở nụ cười tình.
            Giọng oanh thỏ thẻ nàng nhỏ nhẹ lời tình:
                    Sáng nay em đến chợ kinh,
                    Gởi chi thầy nói em xin mua giùm.
            Thầy mới buông rung lời ý nhị:
                    Chợ kinh có bán tơ vàng,
                    Quả hồng đỏ ối tôi xin nàng giùm mua.


            4)    Thế rồi hôm sau dưới lũy tre làng,
                   Đôi tim rộn rã ngập tràn yêu đương.
               Dù thuyền tình đã đến bến mơ nhưng chưa cặp được vì lễ giáo tôn nghiêm của những bậc sanh thành… Cha mẹ chàng từ khước cô dâu không đợi ly rượu mâm trầu. Song thân nàng tự ái quyết chẳng gả con cho một gia đình tự đại tự cao. Hai trẻ vì hiếu phải chịu cam đành xa nhau cách, nàng gạt nước mắt vâng lời mẹ dày duyên cùng kẻ khác. Còn chàng mượn gót lê bước chân lãng tử, rày đây đó mai đó đây, mượn cỏ cây mây nước để xóa bỏ những vết thương lòng.

            5) Từ đây mái trường làng vắng bóng chàng giáo viên tận tụy, cổng trường vắng chiếc nón lá đợi tiếng trống tan trường giờ. Hàng điệp chẳng trổ hoa đứng lặng lẽ bơ phờ. Bướm chẳng nhởn nhơ, chim không buồn ca hót, tiếng ê a của học trò như chìm lặng trong không gian, tiếng gõ thước trên bàn như chôn vùi về dĩ vãng. Chỉ dưới lũy tre làng những chiếc lá vàng thi nhau rơi lả tả, như khóc như than cho một kiếp duyên tình.

            6) Hai mươi năm sau sương gió phủ điểm trắng mái đầu người phiêu bạt, bỗng tình quê rào rạt, nhà giáo trở về làng tiếp tục lại nghề xưa. Sáng nay có một thiếu phụ dẫn con vào học, nhà giáo mới gỡ kiếng ra nhìn thì rõ ràng là người đẹp của thuở trước nào. Thiếu phụ bỡ ngỡ thưa rằng: Dạ thưa thầy! Ðây là đứa trẻ mất cha, xin thầy dạy dỗ và ban cho nó chút tình phụ tử. Như suy nghĩ, rồi thủng thỉnh thầy lại gật đầu.
            Ngoài cổng trường ánh nắng vàng nhảy múa trên hàng điệp đơm hoa, như mừng cho đôi quả tim già, cùng hòa điệu lại như thời hoa niên.


________________________________________________
(*) Chép lại theo lời ca: https://www.youtube.com/watch?v=tDqfvLI_22M
Các từ màu đỏ là từ bị thiếu hay sai lạc của bản Ngành Mai.
Các bạn sành điệu xem qua góp ý.

 

Ngủ rồi nduytai

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #183 vào: 02/04/2019, 20:26:57 »
Cúp điện, nỗi khổ ám ảnh thường xuyên của cải lương

Nghệ thuật cải lương từ lúc mới hình thành vào đầu thập niên 1920 đến nay, trải qua mấy thế hệ rồi, hầu như ai cũng biết bộ môn nghệ thuật này luôn hoạt động về đêm, chỉ trừ trường hợp bất khả kháng, như tình hình an ninh ở mỗi địa phương, hay là lệnh giới nghiêm từ chín, mười giờ tối thì cải lương bắt buộc phải hát ban ngày để đào kép, công nhân sống tạm. Hoặc là những ngày Tết, ngày lễ thì mới có thêm suất hát 3 giờ chiều để kiếm thêm tiền, chớ chủ yếu vẫn là suất hát tối mới có đông khán giả, mà đã hát ban đêm thì dĩ nhiên là phải có đèn đuốc.

Nghệ sĩ Út Trà Ôn và Bạch Tuyết

Tình trạng “hãi hùng” do bởi nạn cúp điện
            Khi xưa, nhờ ánh sáng của đèn măng xông mà cải lương hoạt động đều suốt hơn hai thập niên, nếu có trở ngại đèn bị hư hỏng thì cũng không phải lo lắng gì nhiều, bởi ít ra cũng có những nhà hào hiệp ở địa phương, họ sẵn sàng giúp cho mượn xài tạm chiếc đèn loại này để trình diễn cho đến vãn hát. Hoặc cùng cực lắm thì người ta dùng nhiều cây đèn cầy loại lớn cũng xong một đêm hát. Gánh hát của nghệ sĩ Bảy Nam, thân mẫu của kỳ nữ Kim Cương, lúc đi hát ở đồn điền cao su từng dùng mủ cao su cặn bó lại thành cây đuốc để hát.
            Thế nhưng, từ khi khoa học kỹ thuật tiến lên, điện đã có ở Sài Gòn, ở các tỉnh thành, thị trấn thì đèn măng xông được coi như lạc hậu, các đoàn cải lương đã có loại ánh sáng đèn điện rất dễ dàng sử dụng và tiện lợi hơn nhiều. Nhưng cũng chính vì cái không còn sử dụng ánh sáng đèn măng xông, mà nhiều đoàn hát đã gặp phải tình trạng “hãi hùng” do bởi nạn cúp điện, mà sự thiệt hại nhẹ nhứt là phải trả lại tiền vé cho khán giả. Còn nặng nề hơn là bị đập phá đồ đạc âm thanh, dụng cụ sân khấu, cùng với sự hành hung, đánh đập công nhân, đào kép…
            Vào thời những năm 1940 chỉ có vùng Sài Gòn, Chợ Lớn, và thị xã Gia Định là có điện từ chiều cho đến sáng. Còn các tỉnh thành, thị trấn thì điện chỉ sáng đến 10 giờ đêm thì nhà đèn ngưng chạy, hoặc có vài nơi nhà đèn chạy đến 12 giờ, rồi thì đèn điện cũng tắt, người ta phải xử dụng đèn dầu, đèn cầy nếu phải thức khuya. Còn như đi ra khỏi thị trấn vài cây số là phải dùng đèn măng xông như trước đó mà thôi. Tóm lại là thời này tuy đã có điện nhưng rất hạn chế, và gánh hát cải lương cũng chẳng được nhờ cậy bao nhiêu, mà chủ yếu vẫn là đèn măng xông treo ở bốn góc khán trường.
            Rồi đến giữa thập niên 1940, sau đệ nhị thế chiến thì các gánh hát lớn bắt đầu có chiếc máy phát điện nhỏ được mang theo đi lưu diễn, để khi nhà đèn cúp điện thì cho máy chạy. Lúc bấy giờ gánh hát dọn đến đâu, người ta chỉ nhìn vào chiếc máy đèn là đánh giá ngay thực lực của đoàn hát. Nếu như máy đèn lớn thì bầu gánh thuộc dạng khá giả, đồng nghĩa với gánh hát lớn, tuồng hay, đào kép tên tuổi, trang phục phông màn đẹp mắt.
            Còn như máy đèn nhỏ, cũ kỹ thì coi như gánh hát đó nghèo nàn, đào kép ít ai biết đến, tuồng tích cũng chẳng có gì đặc biệt. Tuy vậy máy đèn cũng chỉ sử dụng cho ánh sáng mà thôi, chớ thời này chưa có micro khuếch đại âm thanh, đào kép phải phát âm lớn, và khán trường phải im lặng thì mới nghe diễn viên ca hát.
            Sang qua thập niên 1950 cũng có vài đoàn hát có tầm cỡ như đoàn Hoa Sen của Bảy Cao, đoàn Thanh Minh của Năm Nghĩa, đoàn Kim Thanh của bốn nghệ sĩ Út Trà Ôn, Thanh Tao, Kim Chưởng, Thúy Nga. Các đoàn đại ban này ngoài chiếc máy phát điện lớn, họ còn dự phòng thêm chiếc máy nhỏ, để mỗi khi chiếc máy chính bị trục trặc thì chiếc máy nhỏ đã sẵn sàng cứu vãn tình hình, chớ không thôi thì phải trả lại tiền vé cho khán giả thì đoàn hát mới yên thân. Đoàn hát lớn đi lưu diễn luôn có người chuyên viên điện được trả lương tháng đi theo đảm trách phần máy đèn.
            Nói chung thời thập niên 1940-1950 này nhiều nơi đã có điện, nhưng chiếc máy phát điện riêng vẫn là chính yếu của gánh hát cải lương, là sinh mệnh của đoàn hát. Cái thời mà đại đa số người dân ở nông thôn chẳng hề biết điện là gì này, bầu gánh cải lương muốn có chiếc máy phát điện riêng cỡ nhỏ thôi cũng phải bán mười con trâu mới có thể mua được. Còn như muốn có chiếc máy lớn để có nhiều ngọn đèn soi sáng làm xôm tụ gánh hát thì phải bán cả ruộng đất.


Nghệ sị Út Trà Ôn, Bạch Tuyết, Hồng Nga và Thanh Sang trong Tuyệt Tình Ca

Máy phát điện phổ biến
            Sang qua thập niên 1960 máy phát điện được nhập cảng nhiều, khá phổ biến, nên việc mua máy phát điện riêng cũng dễ dàng, thường là máy của Nhựt nhập vào được coi như tốt nhứt, giá cả cũng phải chăng không đắt lắm như thời thập niên 1940-1950. Nhờ máy đèn dễ mua nên các gánh hát dù nhỏ cũng trang bị cho mình chiếc máy phát điện để dự phòng.
            Nói là dự phòng, tức có máy nhưng ít khi chạy, do bởi nhiều nơi đã có điện, chỉ khi nào cúp điện thì máy đèn mới chạy. Đây là thời kỳ vàng son của cải lương, ở Đô Thành ít khi bị cúp điện, và ở tỉnh thì nhiều nơi đã có điện 24/24. Tuy vậy những gánh hát lớn như đoàn Kim Chưởng đi lưu diễn vẫn có máy phát điện mang theo.
            Sau 1975 hầu như tỉnh nào, huyện nào cũng có sân bãi rộng, thường là sân banh để cho cải lương trình diễn, và đoàn hát cũng được ra đời nhiều, tỉnh nào cũng có gánh hát được thành lập dưới sự điều động, quản lý của cơ quan văn hóa thông tin. Do vậy nên vấn đề điện đã đỡ khổ được một phần cho bầu gánh. Thời những năm đầu sau 1975 còn chế độ bao cấp, cơ quan văn hóa lãnh đạo góp tay vào, cũng đồng thời có trách nhiệm nên bầu gánh, tức trưởng đoàn bớt lo về vấn đề điện.
            Thời bao cấp này nhờ sân bãi rộng sức chứa được nhiều, nên giá vé cũng thấp vừa túi tiền bà con nông thôn, nên suất hát nào cũng trên cả ngàn khán giả. Do người đi coi hát đông quá nên cải lương phải có âm thanh phát ra tiếng lớn, khán giả mới nghe ca được. Do vậy mà nguồn điện mạnh để khuếch đại âm thanh vẫn là điều cần thiết. Mà đâu phải tỉnh nào, huyện nào cũng đầy đủ điện, thành ra chiếc máy đèn vẫn là mối quan tâm cho các trưởng đoàn kể cả cơ quan văn hóa quản lý đoàn hát.
            Cải lương hoạt động tốt đẹp khoảng 5 năm thì bắt đầu đi xuống, những năm đầu của thập niên 1980 các đoàn cải lương quả tình là khó sống vững được, khi chỉ diễn quanh quẩn ở các rạp trong thành phố, chỉ trừ một vài đoàn đủ vững mạnh để chịu đựng. Đa số các đoàn hát phải đi lưu diễn nơi nầy nơi nọ để tìm khán giả mới. Khán giả ở vùng xa xôi hẻo lánh cũng vui mừng có đoàn hát đến để họ có dịp giải trí sau những ngày làm lụng cực nhọc. Đoàn đi lưu diễn để mở con đường sống, mà đi xa thì phải có máy đèn, chớ nếu chỉ trông cậy vào điện ở các vùng sâu nông thôn thì “chết một cửa ngũ” vì rất thường bị cúp điện. Thật vậy, cúp điện là cái nạn “hãi hùng nhứt”. Và để tránh nạn cúp điện khi đang hát phải trả vé, một vài đoàn lớn thường có máy phát điện mang theo, để phòng hờ khi điện bị cúp bất ngờ.
            Các đoàn nhỏ thì đâu có máy đèn, nên khi dọn gánh hát đến địa phương thì việc trước tiên là phải thuê mướn máy đèn có sẵn ở sân bãi, hoặc tìm nhà nào đó họ có máy đèn cho mướn với hình thức kinh doanh. Vì vậy suốt đêm hát có điện, đoàn vẫn phải trả tiền mướn máy đèn, dù rằng chẳng chạy phút nào cả.
            Các đoàn hát chịu tốn kém như thế thì cũng phải ráng chịu đựng để kiếm sống. Thế nhưng, có điều hài hước, buồn cười là đoàn nào mướn máy đèn, chịu trả tiền mỗi đêm thì điện không có bị cúp suốt những đêm diễn. Còn đoàn nào không mướn máy đèn để sẵn đó, nghĩa là không phải chịu trả tiền mỗi đêm thì sao điện cứ bị cúp hoài? Cứ phải vướng cái nạn cúp điện, có người nói cứ cái tình trạng cúp điện này có lẽ các đoàn hát nên trở lại cái thời hát đèn “măng xông” chắc ổn hơn vậy.
            Cái khổ của cải lương là khi các địa phương đã có điện rồi, thì nguồn điện đã bị chia vào cho nhà dân xài, và người dân cũng quen dần dùng đồ điện, chớ đâu phải điện chỉ dành riêng cho gánh hát cải lương. Thành thử ra ở các địa phương dù có nguồn điện mạnh thì cải lương khổ theo mạnh, mà điện yếu thì khổ theo yếu vậy.
            Một lần, tại một bãi diễn, khán giả đông nghẹt, nhưng mới mở màn đã cúp điện. Khán giả la ó. Anh bầu liền bắt loa giấy hét vang dậy:
            – Đồng bào chớ lo. Có điện. Có điện mà…
            Anh ta rề cái xe hơi cũ kỷ thường hay nằm đường của mình tới, cho nổ máy và rọi đèn pha lên sân khấu. Khổ nổi, chiếc xe chỉ còn có một ngọn đèn, đèn bên kia đứt bóng hồi nào không biết. Chỉ khổ cho các nhân vật trong tuồng, cứ mỗi lần vô Vọng Cổ, hay ca Nam Ai lớp mái, Văn Thiên Tường lớp dựng, đều phải ló đầu ngay chỗ đèn pha cho khán giả thấy mặt. Anh kép ca xong thì lui ra cho chị đào ló đầu vào chỗ ánh sáng đèn pha ca Lý Con Sáo, Ngựa Ô Nam hay vô Xàng Xê.
            Diễn trong tình trạng như thế mà khán giả vẫn im lặng thưởng thức, và nhờ tiếng đàn, tiếng ca của diễn viên cũng làm dịu lòng khán giả. Hát kiểu này, các đoàn văn nghệ nước ngoài có dịp đi thăm các đoàn lưu diễn ở miền quê chắc phải phục sát đất cải lương Việt Nam. Chắc chắn là cái dạng biểu diễn này không có ghi trong sách vở.
            Nào đã hết đâu? Vở tuồng diễn được hơn phân nửa thì ông bầu la lên hết xăng, đèn pha tắt ngấm. Khán giả la ó. Ông bầu liền “giảng thuyết”:
           – Thưa bà con cô bác! Tới đây thì đoàn ca kịch tập thể của Sở Văn Hóa Thông Tin của chúng tôi đành phải cáo lỗi vì trục trặc kỹ thuật. Chúng tôi xin hẹn lần sau tái ngộ sẽ diễn hết vở tuồng. Bây giờ thì chỉ còn gần hai màn chót, không thể diễn tiếp được.
            Đồng bào la ầm ĩ nhưng rồi cũng đành kéo nhau ra về. Theo lệ, hễ đêm diễn mà hát quá nửa tuồng là không phải trả vé. Nhưng cứ thế này mãi thì đoàn hát sẽ rã gánh trong một ngày không xa.
            Tóm lại nạn cúp điện là nỗi khổ luôn ám ảnh cải lương kể từ ngày nghệ thuật này loại bỏ đèn măng xông, chạy theo điện, chạy theo máy đèn.


NGÀNH MAI
Tháng 10/2015


https://www.rfa.org/vietnamese/news/programs/TraditionalMusic/traditional-music-1031-nm-10312015072107.html

 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #184 vào: 03/04/2019, 09:38:02 »

Cám ơn bác nduytai đã cung cấp thêm lời ca gốc bài vọng cổ “Dưới Cổng Trường Làng”.Bài gốc này có giá trị cho những người làm công việc biên khảo.
Tuy nhiên, việc đánh số cho các câu vọng cổ trong bài này vẫn còn vài sai sót, cần sửa lại cho đúng thì mới ca đúng được.
Cần phân biệt việc ghi Câu của bài vọng cổ  không phải là việc đánh số thứ tựcho các đoạn văn.
Cụ thể :
-Ở đoạn số 1 : đây không phải là câu 1, mà là đoạn "Thơ nói lối để vào vọng cổ". Nên bỏ số 1 đi.
-Ở đoạn số 2 : Nên sửa lại là Câu 1 (của vọng cố).
-Ở đoạn số 3 : Nên sửa lại là câu 2 (của vọng cổ)
-Mấy câu ghi 4, 5, 6 là đúng, giữ y.

Và thông thường, cách trình bày lời văn của 1 bài Vọng Cổ được ghi như dưới đây:


[quote ]
            Bài vọng cổ “Dưới Cổng Trường Làng”:*

         Ngâm thơ giọng Huế  (Nói lối, Nói dạo, nhạc..)

                    Hò là hò lơ…
                    Hò là hò lờ…
                    Hò là hò lơ…

                    Bên cổng trường làng quê,
                    cô nàng đứng chờ ai em,
                    trong trường làng học i tờ
                    Ông giáo nghèo xác xơ
                    Đang ngắm nhìn say sưa
                    Mà lòng như lên men nồng

                    Nơi cuối đường vườn xa xa,
                    Ong bướm đang đùa hoa,
                    Hai tâm hồn một ngả,
                    Cùng chơi vơi vào miền tiên cảnh giao hòa.


                          Vọng Cổ :
            Câu 1) Thực trạng ấy kéo đến mấy mùa điệp tàn rồi điệp nở, cũng vẫn kẻ trong lớp ngó ra, người ngoài cổng liếc mắt trông... vào. Nhưng không ai nói thốt lên được tiếng nói nào. Có những đêm hiu quạnh chàng người trai sắp đặt muôn ngàn câu tha thiết, gặp nàng thố lộ tâm can, nhưng khi gặp mặt, tim đập mạnh như trống liên hồi tan học, những câu sắp đặt theo hơi thở ngập ngừng bay theo làn mây gió.

            Câu 2) Có một buổi sáng mai nhà giáo đang nhìn đôi bồ câu rỉa lông ân ái, bỗng cô gái hiện ra, tay cắp rổ, miệng nở nụ cười tình.
            Giọng oanh thỏ thẻ nàng nhỏ nhẹ lời trình:
                    Sáng nay em đến chợ kinh,
                    Gởi chi thầy nói em xin mua giùm.
            Thầy mới buông run lời ý nhị:
                    Chợ kinh có bán tơ vàng,
                    Quả hồng đỏ ối tôi xin nàng giùm mua.


                     Ngâm thơ
                  Thế rồi hôm sau dưới lũy tre làng,
                   Đôi tim rộn rã ngập tràn yêu đương.

                      Vọng Cổ :
              Câu 4)    Dù thuyền tình đã đến bến mơ nhưng chưa cặp được vì lễ giáo tôn nghiêm của những bậc sanh... thành. Cha mẹ chàng từ khước cô dâu không đợi ly rượu mâm trầu. Song thân nàng tự ái quyết chẳng gả con cho một gia đình tự đại tự cao. Hai trẻ vì hiếu phải chịu cam đành xa nhau cách, nàng gạt nước mắt vâng lời mẹ vầy duyên cùng kẻ khác. Còn chàng mượn gót lê bước chân lãng tử, rày đây đó mai đó đây, mượn cỏ cây mây nước để xóa bỏ những vết thương lòng.

            Câu 5) Từ đây mái trường làng vắng bóng chàng giáo viên tận tụy, cổng trường vắng chiếc nón lá đợi tiếng trống tan trường giờ. Hàng điệp chẳng trổ hoa đứng lặng lẽ bơ phờ. Bướm chẳng nhởn nhơ, chim không buồn ca hót, tiếng ê a của học trò như chìm lặng trong không gian, tiếng gõ thước trên bàn như chôn vùi về dĩ vãng. Chỉ dưới lũy tre làng những chiếc lá vàng thi nhau rơi lả tả, như khóc như than cho một kiếp duyên tình.

            Câu 6) Hai mươi năm sau sương gió phủ điểm trắng mái đầu người phiêu bạt, bỗng tình quê rào rạt, nhà giáo trở về làng tiếp tục lại nghề xưa. Sáng nay có một thiếu phụ dẫn con vào học, nhà giáo mới gỡ kiếng ra nhìn thì rõ ràng là người đẹp của thuở trước nào. Thiếu phụ bỡ ngỡ thưa rằng: Dạ thưa thầy! Ðây là đứa trẻ mất cha, xin thầy dạy dỗ và ban cho nó chút tình phụ tử. Như suy nghĩ, rồi thủng thỉnh thầy lại gật đầu.
            Ngoài cổng trường ánh nắng vàng nhảy múa trên hàng điệp đơm hoa, như mừng cho đôi quả tim già, cùng hòa điệu lại như thời hoa niên.


________________________________________________
(*) Chép lại theo lời ca: https://www.youtube.com/watch?v=tDqfvLI_22M
Các từ màu đỏ là từ bị thiếu hay sai lạc của bản Ngành Mai.
Các bạn sành điệu xem qua góp ý.

[/quote]
« Sửa lần cuối: 03/04/2019, 15:42:01 gửi bởi huhu »
 

Ngủ rồi Maiquangbp

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #185 vào: 03/04/2019, 10:22:35 »
Với huhu : dân miền Tây có khác , rất am hiểu 6 câu Vọng cổ .
Anh ấm ủ đề tài ký âm 6 câu Vọng cổ theo ký âm pháp Tây phương nhưng được khoảng 60/100 mà đành bỏ dở . Lu bu việc sáng tác nhạc cho các Hội tử Trung ương cho đến địa phương nên chưa rãnh mà làm . Có khi đành bỏ dở ...
Số TK : 0251002697003
VCB TPHCM
ĐT 0978071937
 

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #186 vào: 03/04/2019, 19:33:02 »
không ngờ anh Huhu và bạn nduytai cũng rành cổ nhạc quá .  Anh huhu chia câu vậy là đúng rồi đó .  Nguoixua xin bỏ thêm 1 vài ký âm vô cho dễ nhen
 

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #187 vào: 03/04/2019, 19:34:27 »
Bài vọng cổ DƯới Cổng Trường Làng
SOạn Giả: Quy Sắc
Giọng Ca: HỮu Phước - út Bạch Lan

Ngâm thơ giọng Huế  (Nói lối, Nói dạo, nhạc..)
                    Hò là hò lơ…
                    Hò là hò lờ…
                    Hò là hò lơ…
                    Bên cổng trường làng quê,
                    Có cô nàng đứng chờ ai em,
                    trong trường làng học i tờ
                    Ông giáo nghèo xác xơ
                    Đang ngắm nhìn say sưa
                    Mà lòng như lên men nồng
                    Nơi cuối đường vườn xa xa,
                    Ong bướm đang đùa hoa,
                    Hai tâm hồn một ngả,
                    Cùng chơi vơi vào miền tiên cảnh giao hòa.


                          Vọng Cổ :
            Câu 1) Thực trạng ấy kéo đến mấy mùa điệp tàn rồi điệp nở, cũng vẫn kẻ trong lớp ngó ra, người ngoài cổng liếc mắt trông... vào. (hò 16)
Nhưng không ai nói thốt lên được tiếng nói nào. (hò 20)
Có những đêm hiu quạnh chàng người trai sắp đặt muôn ngàn câu tha thiết, gặp nàng thố lộ tâm can, (Xê 24)
nhưng khi gặp mặt, tim đập mạnh như trống liên hồi tan học, (xang 28)
những câu sắp đặt theo hơi thở ngập ngừng bay theo làn mây gió. ( cống 32)

            Câu 2) Có một buổi sáng mai nhà giáo đang mơ nhìn đôi bồ câu rỉa lông ân ái, bỗng cô gái hiện ra, tay cắp rổ, miệng nở nụ cười tình.( hò 16)
            Giọng oanh thỏ thẻ nàng nhỏ nhẹ lời trình: ( hò 20)
                    Sáng nay em đến chợ kinh,
                    Gởi chi thầy nói em xin mua giùm. ( xê 24)
            Thầy mới buông run lời ý nhị:
                    Chợ kinh có bán tơ vàng,
                    Quả hồng đỏ ối tôi xin nàng giùm mua. (xang 32)

                     Ngâm thơ
                  Thế rồi hôm sau dưới lũy tre làng,
                   Đôi tim rộn rã ngập tràn yêu đương.

                      Vọng Cổ :
              Câu 4)    Dù thuyền tình đã đến bến mơ nhưng chưa cặp được là vì lễ giáo tôn nghiêm của những bậc sanh... thành. ( hò 16)
Cha mẹ chàng từ khước cô dâu không đợi ly rượu mâm trầu. ( hò 20)
Song thân nàng tự ái quyết chẳng gả con cho một gia đình tự đại tự cao. (xê 24)
Hai trẻ vì hiếu phải chịu cam đành xa nhau cách, nàng gạt nước mắt vâng lời mẹ vầy duyên cùng kẻ khác. ( xang 28)Còn chàng mượn gót lê bước chân lãng tử, rày đây đó mai đó đây, mượn cỏ cây mây nước để xóa bỏ những vết thương lòng. ( hò 32)

            Câu 5) Từ đây mái trường làng vắng bóng chàng giáo viên tận tụy, cổng trường vắng chiếc nón lá đợi tiếng trống tan trường giờ. ( hò 16)
Hàng điệp chẳng trổ hoa đứng lặng lẽ bơ phờ. ( hò 20)
Bướm chẳng nhởn nhơ, chim không buồn ca hót, tiếng ê a của học trò như chìm lặng trong không gian, ( xê 24)
tiếng gõ thước trên bàn như chôn vùi về dĩ vãng. Chỉ dưới lũy tre làng những chiếc lá vàng thi nhau rơi lả tả, như khóc như than cho một kiếp duyên tình. ( xề 32)

            Câu 6) Hai mươi năm sau sương gió phủ điểm trắng mái đầu người phiêu bạt, bỗng tình quê rào rạt, nhà giáo trở về làng tiếp tục lại nghề xưa. (xang 12)
Sáng nay có một thiếu phụ dẫn con vào học, nhà giáo mới gỡ kiếng ra nhìn thì rõ ràng là người đẹp của thuở trước nào. ( cống 16)
Thiếu phụ bỡ ngỡ thưa rằng: Dạ thưa thầy! Ðây là đứa trẻ mất cha, xin thầy dạy dỗ và ban cho nó chút tình phụ tử. (xang 20)
Như suy nghĩ, rồi thủng thỉnh thầy lại gật đầu. ( xề 24)
            Ngoài cổng trường ánh nắng vàng nhảy múa trên hàng điệp đơm hoa, ( xê 28)
như mừng cho đôi quả tim già, cùng hòa điệu lại như thời hoa niên. ( hò 32)
 

Ngủ rồi Maiquangbp

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #188 vào: 03/04/2019, 20:19:25 »
Nhân có huhu và nguoixua vào trong diễn đàn tôi cũng xin đóng góp vô một xíu . Trong nghệ thuật sáng tác nhạc của Tây phương vào khoảng thế kỷ 18 các bậc tiền bối ( Bethoven, Moda ,v.v) đã đổ mồ hôi xót con mắt để tìm ra qui luật của âm thanh thích hợp với lổ tai của nhân loại . Sau một thời gian dài họ đã tìm ra qui luật ấy thích hợp với lổ tai của mọi người . Rất đơn giản nếu người nào biết đản Guitar bập bẹ thì cũng biết chuyển hợp âm từ La thứ ( bậc 1 ) xuống Rê thứ ( bậc 4 ) rồi lên E7 ( bậc 5 ) cuối cùng về lại bậc La thứ ( bậc 1 chủ âm ) . Những bài Bolero phổ thông đều viết theo kiểu này .
Các cụ Việt Nam ta cũng rứa : nếu lấy Hò (là bậc 1) sau đó xuống Xang ( là bậc 4 ) rồi lên Xê ( là bậc 5 ) sau đó về bậc 1 là Hò .
Chuyện đơn giản vậy mà cũng mất vài trăm năm .
« Sửa lần cuối: 03/04/2019, 20:23:48 gửi bởi Maiquangbp »
Số TK : 0251002697003
VCB TPHCM
ĐT 0978071937
 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #189 vào: 03/04/2019, 20:49:56 »
Chỉ vì sơ sót của 1 bài vọng cổ xa xưa, mà các bác vô tham gia hào hứng quá.. !
Nút Thanks bị lỗi rồi, chứ nếu không thì bấm luôn cho các bác mấy cái  Thanks.  :)
 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #190 vào: 03/04/2019, 21:08:17 »
Với huhu : dân miền Tây có khác , rất am hiểu 6 câu Vọng cổ .
Anh ấm ủ đề tài ký âm 6 câu Vọng cổ theo ký âm pháp Tây phương nhưng được khoảng 60/100 mà đành bỏ dở . Lu bu việc sáng tác nhạc cho các Hội tử Trung ương cho đến địa phương nên chưa rãnh mà làm . Có khi đành bỏ dở ...
Bác Maiquangbp nói, làm em chợt nhớ tới câu thành ngữ thông dụng của bà con ở Miền Tây:
-Hễ ai hỏi câu gì, nghề gì, chuyện gì,.. thì người trả lời cũng trả lời bằng 1 câu duy nhất :
Ví dụ:       - Cái thằng đó nó biết làm ruộng, làm rẫy (bơi xuồng, chèo ghe, bơm nước tát đìa..) gì hông mậy ?
Trả lời:      - Dạ, cái thằng đó "nó rành sáu câu vọng cổ", bác ba ơi !    :)         

 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #191 vào: 03/04/2019, 22:35:32 »
Với huhu : dân miền Tây có khác , rất am hiểu 6 câu Vọng cổ .
Anh ấm ủ đề tài ký âm 6 câu Vọng cổ theo ký âm pháp Tây phương nhưng được khoảng 60/100 mà đành bỏ dở . Lu bu việc sáng tác nhạc cho các Hội tử Trung ương cho đến địa phương nên chưa rãnh mà làm . Có khi đành bỏ dở ...
Bác Maiquangbp: Đề tài "Dùng ký âm pháp Tây phương để ghi ký âm vọng cổ " rât cần thiết đó bác. Bác cố gắng hoàn chỉnh đi, rất có ích cho nhiều người. Bác chỉ ra sức làm xong 1 lần, nhưng sẽ được nhiều thế hệ trẻ sử dụng nó hàng chục năm sau.
 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #192 vào: 03/04/2019, 22:39:17 »
không ngờ anh Huhu và bạn nduytai cũng rành cổ nhạc quá .  Anh huhu chia câu vậy là đúng rồi đó .  Nguoixua xin bỏ thêm 1 vài ký âm vô cho dễ nhen
Bạn cũ Người Xưa này cũng chắc tay vững nhịp dữ đa, phân nhịp rất rõ ràng và rành rẽ.   :)
 

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #193 vào: 04/04/2019, 02:47:26 »
Nhân có huhu và nguoixua vào trong diễn đàn tôi cũng xin đóng góp vô một xíu . Trong nghệ thuật sáng tác nhạc của Tây phương vào khoảng thế kỷ 18 các bậc tiền bối ( Bethoven, Moda ,v.v) đã đổ mồ hôi xót con mắt để tìm ra qui luật của âm thanh thích hợp với lổ tai của nhân loại . Sau một thời gian dài họ đã tìm ra qui luật ấy thích hợp với lổ tai của mọi người . Rất đơn giản nếu người nào biết đản Guitar bập bẹ thì cũng biết chuyển hợp âm từ La thứ ( bậc 1 ) xuống Rê thứ ( bậc 4 ) rồi lên E7 ( bậc 5 ) cuối cùng về lại bậc La thứ ( bậc 1 chủ âm ) . Những bài Bolero phổ thông đều viết theo kiểu này .
Các cụ Việt Nam ta cũng rứa : nếu lấy Hò (là bậc 1) sau đó xuống Xang ( là bậc 4 ) rồi lên Xê ( là bậc 5 ) sau đó về bậc 1 là Hò .
Chuyện đơn giản vậy mà cũng mất vài trăm năm .

bây giờ mình thấy có sằn, mình thấy dễ, chứ hồi xưa, kỹ thuật vậy, nghiên cứu vậy là quý lắm nhen
 

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #194 vào: 04/04/2019, 02:51:42 »
Chỉ vì sơ sót của 1 bài vọng cổ xa xưa, mà các bác vô tham gia hào hứng quá.. !
Nút Thanks bị lỗi rồi, chứ nếu không thì bấm luôn cho các bác mấy cái  Thanks.  :)

hihi, nói vậy, chắc anh Huhu ca vọng cổ hay lắm, bữa nào nguoixua gởi anh mấy bài sáng tác ca cho vui nhen