Tác giả Chủ đề: Ryunosuke Akutagawa  (Đã xem 4556 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi silent night

  • ****
  • Bài viết: 384
  • Đánh giá: +0/-0
Ryunosuke Akutagawa
« vào: 02/06/2010, 12:51:41 »




Tiểu sử và sự nghiệp

Ryunosuke  Akutagawa ( 1/3/1892-24/7/1927) sinh tại Tokyo  trong một gia đình người Nhật vẫn giữ nguyên nề nếp gia phong cũ thời Tokugawa ,xa lạ với những đổi thay theo mô hình phương Tây đang là trào lưu của xã hội Nhật Bản đương thời. Mới 9 tháng tuổi, ông được dòng họ Akutagawa của gia đình mẹ ở miền Tây nước Nhật nhận nuôi và từ đây, ông đã lớn lên trong một môi trường thủ cựu còn ham chuộng đạo Khổng, văn hóa Trung Quốc hơn những tiến bộ khoa học kỹ thuật châu Âu.
Thời tiểu học của nhà văn được thấm đẫm trong văn chương Nhật Bản và Trung Quốc cổ điển và cận đại với những tác giả như Ikkyu, Suikoden, Saiyu-ki, Chikamatsu Monzaemon, Izumi Kyoka v.v. Học xong tiểu học, vào trung học ông đã tỏ rõ sở trường của bản thân là sự am hiểu sâu sắc về văn hóa cổ điển Hoa-Nhật, có đủ trình độ để đọc được nguyên tác thơ văn của Trung Quốc. Tuy nhiên, dần dần sự hiểu biết văn chương cận đại của ông ngày càng mở rộng với việc tiếp cận tác phẩm của những nhà văn Nhật Bản đương thời như Mori Ogai , Natsume Soseki  và các nhà văn Tây phương như Anatole France, Baudelaire, Strindberg v.v.

Năm 1913  Ryunosuke  Akutagawa vào học Đại học văn khoa Tokyo ban văn học Anh. Từ năm 1914 những hoạt động văn nghệ của ông manh nha với việc dịch tác phẩm của Anatole France và Yeats, đồng thời bắt đầu xuất hiện trên văn đàn qua những tác phẩm viết cho tạp chí Shinshichō. Truyện ngắn đầu tiên của ông được đăng trên tạp chí này là Tuổi già (Ronen, 1914). Liền sau đó, ông xuất hiện với hai tác phẩm mang lại cho ông tiếng tăm lớn, được nhà văn Natsume Soseki mà tên tuổi đã lừng danh trong những cây bút trẻ giai đoạn này ca ngợi hết sức, truyện Lã Sinh Môn (Rashomon, 1915) và Cái mũi (Hana, 1916). Cảm hứng và năng khiếu viết văn bột phát với một loạt tác phẩm được ông đăng liên tiếp sau đó như Một cảnh địa ngục quạnh hiu, Cháo khoai (Imogayu, 1916), Chiếc khăn tay, v.v.

Trong năm 1916 Akutagawa tốt nghiệp cử nhân văn chương và đi dạy tiếng Anh tại trường Kĩ thuật Cơ khí Hải quân, nhưng vì không thích công việc này nên ông chuyển sang cộng tác với tờ Osaka Mainichi và trong năm 1921 ông được tòa báo phái đi Trung Quốc. Ở đây, ông đã có những chuyến viễn du đến rất nhiều nơi trong lục địa. Những năm này ông cho đăng nhiều tác phẩm, trong đó hay nhất là những truyện Ảo thuật (Majutsu, 1919), Tấm lòng trinh bạch của Otomi, Sợi tơ nhện (Kumo no ito, 1918), Phong cảnh núi thu (Shuzanzu, 1921), Trong rừng trúc (Yabu no naka, 1922).

Sức khỏe suy sụp với rất nhiều bệnh tật như suy nhược thần kinh có lẽ ảnh hưởng di truyền từ người mẹ đã bị hóa điên, bệnh ung thư dạ dày, đường ruột, bệnh tim v.v. nhưng  Ryunosuke  Akutagawa vẫn thể hiện một bút lực mạnh mẽ. Từ năm 1923 giọng văn của ông thay đổi, chuyển hướng từ khuynh hướng lấy đề tài và tài liệu trong quá khứ với sáng tác chủ yếu do trí tưởng tượng của ông làm sống lại , sang khuynh hướng hiện thực sát với đời sống, và thường là tự truyện như  Cuốn sổ tay của Yasukichi, Một mảnh đất, Cuộc sống đầu đời của Daidōji Shinsuke (Daidōji Shinsuke no hansei, 1925).

Trong năm 1926  Ryunosuke  Akutagawa viết ít và thay đổi chỗ ở thường xuyên để an dưỡng. Năm 1927 ông như bừng dậy với sức sáng tạo mạnh mẽ khi viết Cuộc đời một kẻ ngốc (Aru ahō no isshō, 1927), Mùa thu (Aki, 1927), Biệt thự Genkaku (Genkaku sanbo, 1927) và truyện vừa trào phúng nổi danh Kappa viết về loài thủy nhân không có thật Kappa, nhưng chủ yếu ngầm ý nhằm đả kích mặt trái của xã hội chủ nghĩa dạng bầy đàn và chính sách kiểm duyệt mà xã hội này thực thi.

Cũng trong năm này, mệt mỏi với nỗi bất an thường trực do dao động trước những biến cố xã hội dưới sức ép chủ nghĩa Marx ảnh hưởng sâu rộng trong giới trí thức Nhật Bản đương thời, phần do sức khỏe suy sụp vì suy nhược thần kinh, Akutagawa đã tìm đến cái chết bằng hai liều thạch tín cực mạnh vào bình minh ngày 24 tháng 7 năm 1927, để lại một loạt những di cảo như Những thư gửi cho một người bạn thâm giao, Bộ bánh xe răng cưa (Haguruma, được xuất bản sau khi ông mất), Người phương Tây. Cái chết của ông ít nhiều phản ánh thân phận bi thảm của giới trí thức trong xã hội Nhật Bản đầy bất trắc đương thời, gây xúc động sâu xa trong văn giới. Hàng loạt bài trên trang nhất các báo chí Nhật Bản đã đăng tin về cái chết của ông.
Năm 1935, một người bạn của  Ryunosuke  Akutagawa, nhà văn kiêm chủ xuất bản tạp chí Shinshichō tên là Kikuchi Kan , đã sáng lập ra giải thưởng văn chương thường niên mang tên  Ryunosuke  Akutagawa trao cho các nhà văn trẻ sáng tác được những tác phẩm có giá trị văn học cao. Giải thưởng mang tên ông từ hơn 50 năm nay vẫn là một danh dự tối cao đối với người cầm bút Nhật Bản.
Thành tựu nghệ thuật
 Ryunosuke  Akutagawa  tiếng với thể loại truyện ngắn, là thủ lĩnh của trường phái văn học Tân hiện thực (shingenjitsushugi) Nhật Bản, một khuynh hướng dung hòa được những tinh hoa lý trí của chủ nghĩa tự nhiên (shizenshugi) và sắc màu lãng mạn phóng túng của chủ nghĩa duy mỹ (tanbishugi), thể hiện một phong cách riêng biệt hòa trộn giữa hiện thực và huyền ảo bằng bút pháp hoa mỹ mà xúc tích. Akutagawa cũng đồng thời là cây bút chủ đạo của tạp chí Tân tư trào (Shinshichō) cùng những cộng sự như Kikuchi Kan , Kume Masao , Yamamoto Yuzō , Toyoshima Yoshio , một tạp chí với tôn chỉ và hành động nhằm thúc đẩy việc thiết lập chế độ dành mọi ưu tiên về tự do và no ấm cho giai cấp bình dân.
Là một cây bút kiệt xuất với trên 140 tác phẩm thuộc thể loại truyện ngắn và các bài phê bình, trong khoảng mười năm trước khi tự tử ở tuổi 35, Akutagawa Ryūnosuke đã đưa ra những sáng tác hiện thực mà sự đa dạng về nội dung và hình thức của chúng lớn hơn bất cứ tác phẩm của nhà văn nào cùng thời với ông, phản ánh sự nhạy cảm nội tâm và chiều sâu tri thức của một người am hiểu sâu sắc văn chương Nhật Bản truyền thống, văn học Trung Hoa cổ điển và tư tưởng phương Tây hiện đại. Những sáng tác của Akutagawa trải rộng đề tài trên rất nhiều bình diện xã hội:
. Cái mũi (Hana, 1916), Tuổi già (Ronen, 1914), Bức bình phong địa ngục (Jigokuhen, 1918), Cháo khoai (Imogayu, 1916), và truyện ngắn sau này chuyển thể thành kịch bản điện ảnh cùng tên La Sinh Môn (Rashomon, 1915) lấy bối cảnh và đề tài từ truyền thống;
. Tiệc khiêu vũ (Butokai, 1920), Con nộm (Hina, 1923) nói về sự tiếp thu văn minh Âu Tây thời kỳ Minh Trị;
. Cái chết của một con chiên (Hōkyonin no shi, 1918), Truyện thánh Christopher (Kirishitohoro shōninren, 1919) viết về thời người ngoại quốc đến truyền giáo;
. Hứng sáng tác (Gesaku sammai, 1917), Cánh đồng khô (Karenoshō, 1918) tái họa đời sống sáng tạo của các nghệ sĩ;
. Tập truyện Sợi tơ nhện (Kumo no ito, 1918), Cậu bé Đỗ Tử Xuân (Toshishun, 1920) mượn đề tài Phật giáo Ấn Độ và Trung Hoa đời Đường;
. Tiểu thuyết trào phúng Kappa (Kappa, 1927), truyện ngắn Ngôn từ của người lùn (Shuju no kotoba, 1923-1925) phê phán các chính sách kiểm soát báo giới của nhà cầm quyền đương thời;
. Cuộc sống đầu đời của Daidōji Shinsuke (Daidōji Shinsuke no hansei, 1925), Cuộc đời một kẻ ngốc (Aru ahō no isshō) sử dụng phong cách tự thuật v.v.

Những sáng tác trên, với khả năng trực giác nhạy bén, phạm vi quan tâm rộng lớn, phần lớn mang văn phong mỉa mai và gợi tả sâu sắc theo khuynh hướng tân hiện thực, phản ánh tinh thần chống chủ nghĩa quân phiệt, chủ nghĩa quốc gia và tự do chủ nghĩa của tác giả. Sau khi ông mất, những nhà văn kế tục sự nghiệp của văn phái, đã dần hướng những sáng tác tân hiện thực đến những thành tựu mới, quan tâm sâu sắc hơn đến những người cần lao, góp phần hình thành khuynh hướng văn học Nhật Bản vị nhân sinh ở giai đoạn sau.

Nguồn : Wikipedia
 
Cách tốt nhất để giữ sách lành lặn, sạch đẹp là đọc nó đến nát bét.

Ngủ rồi zhugge

  • Reading young man
  • Moderator
  • *****
  • Bài viết: 1,014
  • Thanked: 1 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #1 vào: 23/09/2011, 12:34:40 »
Trinh Tiết - Tuyển Tập Truyện Ngắn Akutagawa    
Nxb văn học 2006

 
Đời người có bao nhiêu cái mười năm...

Ngủ rồi Trần Hoàng Hoàng

Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #2 vào: 17/10/2011, 16:59:42 »


Phong Vũ dịch, NXB Hội nhà văn & Đông Tây, 2000
 
Kiên quyết nói “không” với sách tái bản, xén và thiếu trang!

Ngủ rồi Trần Hoàng Hoàng

Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #3 vào: 17/10/2011, 17:00:31 »
Cuốn năm 2000 tái bản từ cuốn này:



Phong Vũ dịch, Tác phẩm mới, 1989
 
Kiên quyết nói “không” với sách tái bản, xén và thiếu trang!

Ngủ rồi Trần Hoàng Hoàng

Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #4 vào: 17/10/2011, 17:01:15 »
Cùng năm 1989 có một cuốn khác



Lê Văn Viện dịch, NXB Văn học, 1989
 
Kiên quyết nói “không” với sách tái bản, xén và thiếu trang!

Ngủ rồi Trần Hoàng Hoàng

Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #5 vào: 17/10/2011, 17:03:15 »
Xưa nhất là cuốn này:



Vũ Minh Thiều dịch, NXB Gió Bốn Phương, Sài Gòn, 1967.

Trong lời giới thiệu cuốn Trinh tiết (2006), bác Trần Tiễn Cao Đăng bảo: Hình như Akutagawa đã được dịch năm 1965 do Thụ Nhân chuyển ngữ, Nhị Nùng xuất bản. Bác nào có thì post cho anh em rửa mắt tí.^^
 
Kiên quyết nói “không” với sách tái bản, xén và thiếu trang!

Ngủ rồi zhugge

  • Reading young man
  • Moderator
  • *****
  • Bài viết: 1,014
  • Thanked: 1 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #6 vào: 30/10/2011, 18:51:26 »
Thân phận con người (Kappa)
Ryunosuke Akutagawa
Diễm Châu dịch
Văn xuất bản 1966

 
Đời người có bao nhiêu cái mười năm...

Ngủ rồi Nguyên Thánh

Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #7 vào: 08/07/2013, 13:24:13 »
Địa ngục môn (Rashomon)
Thụ Nhân dịch
Sài Gòn: Nhị Nùng, 1966


hình của Vũ Hà Tuệ
 
Văn phi sơn thủy vô kỳ khí,
Nhân bất phong sương vị lão tài.

Ngủ rồi thuyloidolong

Re: Ryunosuke Akutagawa
« Trả lời #8 vào: 05/08/2013, 11:24:41 »
Ryunosuke  Akutagawa còn khá xa lạ với độc giả Việt Nam
« Sửa lần cuối: 05/08/2013, 11:25:50 gửi bởi thuyloidolong »
 
Thơ đã hóa tâm hồn
Sách đã thành tri kỷ