Tác giả Chủ đề: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa  (Đã xem 5649 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #15 vào: 05/11/2016, 17:10:17 »

SÁNG TÁC

SỰ HIỆN DIỆN CỦA TỜ BÁO VĂN NGHỆ có thể bao hàm nhiều ý nghĩa. Nhưng ý nghĩa phong phú nhất là sự dâng hiến một phần đất đai cho sự xuất hiện của những tài năng mới. Phần đất dành cho sự việc này của Hiện Đại số 1 được gửi vào Trần Thy Nhã Ca. Người con gái Huế xây ngôi nhà đầu tiên của thành phố tương lai ấy tên là Vân. Hãy nghe những bài nhã ca buồn và nhẹ khởi đầu.
NGUYÊN SA




Ngày tháng trôi đi

Ngày đã xanh vừa dáng tịch liêu
Đường xa sầu tiếp với cây chiều
Bầy chim én cũ qua thành phố
Về gọi thời gian vỗ cánh theo.

Thôi trả cho dòng sông tối đen
Trả cho người đó nỗi ưu phiền
Còn đây chút tủi hờn thơ dại
Rồi cũng xa vời trong lãng quên.

Mắt dõi theo vừa ngút bóng cây
Đời chia dăm bảy lối chưa bầy
Tôi, hồn vẫn đứng im như tượng
Trông tháng ngày đi trên cánh tay.


Thanh xuân

Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây
Người đi chưa bạt dấu chân bầy
Bàn tay nằm đó không ngày tháng
Tình ái xin về với cỏ may.

Rồi lá mùa xanh cũng đỏ dần
Còn đây niềm hối tiếc thanh xuân
Giấc mơ choàng dậy tan hình bóng
Và nỗi tàn phai gõ một lần.

Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài
Khuya chìm trong tiếng khóc tương lai
Tầm xa hạnh phúc bằng đêm tối
Tôi mất thời gian lỡ nụ cười.

Đời sống, ôi buồn như cỏ khô
Này anh, em cũng tợ sương mù
Khi về tay nhỏ che trời rét
Nghe giá băng mòn hết tuổi thơ.



            Bài Nhã ca thứ nhất

            Tôi làm con gái
            Buồn như lá cây
            Chút hồn thơ dại
            Xanh xao tháng ngày.

            Tôi làm con gái
            Một lần qua đây
            Rồi không trở lại
            Ôi mùa xuân nầy.

            Tôi làm con gái
            Một lần yêu người
            Một lần mãi mãi
            Bây giờ chưa thôi.

            Tôi làm con gái
            Bao nhiêu tuổi đầy
            Bấy lần ngây dại
            Buồn không ai hay
.


                        TRẦN THY NHÃ CA



« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 15:45:42 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #16 vào: 05/11/2016, 17:17:42 »


Tiếng hát buổi chiều mùa xuân

Anh bỡ ngỡ trong chiều xuân nắng đẹp
Người yêu nhau đầy đại lộ công viên
Tiếng hát em đưa anh về quá khứ
Những bước song hàng trên lối đi quen

Lối xưa ấy có hoàng lan gió lay
Trưa hè nào vương hương nồng tóc bay
Cửa kính nghiêng soi mắt nhau tìm kiếm
Hai người yêu nhỏ ấm trong tay

Lối xưa ấy là thiên đường chúng ta
Chiều mùa xuân đầy môi cười tiếng ca
Thư mỏng trao dưới gầm bàn vội vã
– “Anh về khuya, em thức suốt đêm qua”

Hoa sầu đông rơi đầy vai đầy tóc
Áo mùa xuân bay chợt thức bơ vơ
Mình anh về qua lối nhỏ đơn sơ
Hồn buồn đường Catinat chiều chủ nhật

Từ dạo xa em thiên đường đã mất
Nên coi đời như những bước đi hoang
Đêm ngày lang thang bờ hè, quán rượu
Say về đọc thơ thương Omar Khayyam

Gối mềm kê vai tìm êm tóc xõa
Mặt úp lòng tay gợi thơm môi ngon
Dĩ vãng đem làm thuốc độc tâm hồn
Em sáng chói giữa tình yêu thần thánh

Có hai người dìu nhau chừng sợ lạnh
Tiếng guốc ròn như gõ vỡ hồn anh
Áo học trò em vẹn sắc nguyên trinh
Tập thư yêu đã ngả mầu cỏ úa

Và anh nữa, kẻ độc hành bé nhỏ
Ghé ga em quên hành lý thơ ngây
Mùa xuân vui lại đến rồi đây
Không còn gì điểm trang cho tuổi trẻ

Mình không ngờ mình si mê đến thế
Ba năm còn giữ trọn giấc mơ xưa
Để chiều nay nghe thoáng giọng em thơ
Thấy môi mặn ô hay mình vừa khóc.


                                    THÁI THỦY


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 22:43:43 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #17 vào: 05/11/2016, 17:33:37 »


Áo lụa Hà Đông

Nắng Sài-gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe lừng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.


                              NGUYÊN SA
                              Tháng 3-1960


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 22:49:54 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #18 vào: 11/11/2016, 13:15:15 »


              Duyên kim cổ
                                            Gửi V. H. Chương

            Đêm sương xanh tịch mịch,
            Đèn lả, bóng phai phai…
            Hương thơm vờn phảng phất,
            Vườn lụa ánh trăng cài!

            Hoa Thần ôi yêu điệu,
            Tay ngọt như suối đàn,
            Tóc ươm huyền dìu dịu,
            Dâng ngát hồn phong lan.

            Hoa cười, trăng hóa bướm
            Loáng thoáng đậu song the.
            Đây đôi mùa hoang rợ,
            Chung khói dệt đêm hòe.

            Hồn nhịp theo khóm trúc
            Say chếnh choáng Hoa Thần…
            Hương nhài đâu sực nức
            Chợt tỉnh: nửa giường trăng!


                                    NGUYỄN DUY DIỄN


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 22:57:07 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #19 vào: 11/11/2016, 13:22:20 »


Còn lại

Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót
E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu
Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu
Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức
Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất
Màu áo hường còn gợn sóng âm thanh
Mắt thuyền qua, nên nón vẫn nghiêng vành
Chân cuống quýt nên guốc ròn gõ cửa
Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở
Cho hồn nhiên mắc cỡ với hoài nghi
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ

Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
Như mầu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại

Bước rất nhẹ như mùa thu con gái
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao?
Ðể chân bước trên giòng sông loáng bạc.

Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?
Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ
Vẫn thờ ơ cho rũ hết màn the
Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che
Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi

Tay vụng quá nên thư không viết nổi
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ!
Tầu bay giấy ngượng ngùng bay qua cửa!

Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ
Anh còn nguyên là một kẻ yêu em
Em đi ngang xin ráng bước cho êm
Ðừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ
Ðừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa
Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ
Ðừng nói trước để anh buồn vơ vẩn

Có đi qua xin em đừng đánh phấn
Tóc buông rèm lúa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay khéo léo khi đánh chuyền với bạn

Em dấu đi những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng thề dấu hết gió mưa đi
Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê
Những ngõ vắng, tối tăm anh dấu hết.


                           HOÀNG ANH TUẤN


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 23:03:18 gửi bởi nduytai »
 
The following users thanked this post: hồng khanh

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #20 vào: 11/11/2016, 15:14:50 »

Ý KIẾN VỀ TRUYỆN NGẮN “GÌN VÀNG GIỮ NGỌC”* CỦA DOÃN QUỐC SỸ

GÌN VÀNG GIỮ NGỌC là tác phẩm thứ năm của Doãn Quốc Sỹ, gồm bẩy truyện ngắn mà ông đã viết trong ba năm trở lại đây và đã từng được đăng tải vào một tạp chí văn nghệ có mặt trong thời gian ấy.
            Khi số truyện ngắn này được gom lại để trở thành hình thức một tác phẩm hai trăm trang. Doãn Quốc Sỹ đã mang chia tập truyện của ông thành ba phần và đặt thêm tên mỗi phần trong đó. Phần thứ nhất: “Tình ca”, gồm hai truyện Khu Vườn Bên Cửa Sổ, Căn Nhà Hoang. Phần thứ hai: “Chết”, gồm hai truyện Tiền Kiến, Cái Chết Của Một Người. Phần thứ ba: “Hương Nhân Loại”, gồm ba truyện Hương Nhân Loại, Chiếc Chiếu Hoa Cạp Điều và Gìn Vàng Giữ Ngọc, câu chuyện đã làm tên cho toàn tập.
            Ngó chung vào lối sắp đặt và trình bầy tác phẩm này, điều trước nhất mà người đọc nhận thấy là tác giả của nó (tác phẩm ấy) đã hết sức phân minh, sự phân minh chất phác và hồn nhiên rất đáng yêu, và nếu cần phải đặt thêm tên để chỉ rõ nội dung tác phẩm của ông. Doãn Quốc Sỹ cũng chỉ cần dùng một tên của phần đầu (tên Tình Ca) để thay thế cho cả ba phần truyện trong Gìn Vàng Giữ Ngọc thôi cũng đủ, vì, thực ra hầu hết không khí, hình bóng, và tiếng nói của cả bẩy truyện trong “Gìn Vàng Giữ Ngọc” khi cộng lại, người đọc vẫn nhận thấy đó là một bài nhạc với đầy đủ những khuôn nhạc cao thấp của nó để trình bầy một chủ đề và Tiếng Hát Của Khúc Tình Ca ấy có thể cất lên ở những địa điểm khác nhau, với những thính giả khác nhau, nhưng tựu trung lại, sự chính yếu của khúc hát vẫn hướng về cùng một đối tượng và nói về cùng một điều, là mọi người, hãy mở cửa tâm hồn của mình ra, để nhận tình yêu vào và nâng niu, gìn giữ lấy tình yêu ấy cho bền chặt.
            Trong tác phẩm này, Doãn Quốc Sỹ viết về tình yêu, tình nhân loại, tình thân, tình gia tộc, trên nhiều khung cảnh khác nhau, nhưng tất cả vẫn mang tư tưởng chung của khúc tình ca đã nói trên. Bởi vậy, khi nhận xét về ông, chúng ta có thể nói với nhau: Doãn Quốc Sỹ, người viết Tình Ca. Nhận xét này, còn dùng để nói về tất cả mọi tác phẩm của ông hay chính đời sống riêng của ông nữa, khi đọc ông, tôi nghĩ vậy, dù là Doãn Quốc Sỹ kể chuyện cổ tích hay viết truyện ngắn, truyện dài, kịch, khảo luận, hoặc đôi khi cao hứng ông có làm một vài bài thơ đi chăng nữa.


            Trở về với tập truyện ngắn thứ năm của Doãn Quốc Sỹ vừa xuất bản mà chúng ta đương nói ở đây, tôi ghi thêm một nhận xét này để chúng ta sẽ lấy đó làm một điểm khởi hành vào tác phẩm của ông, là khi đọc văn Doãn Quốc Sỹ, điều thiết yếu nhất là hãy tìm trong văn học của ông lấy chính tâm hồn ông, đời sống ông, tình thương yêu chung thủy của ông, vì tác phẩm Doãn Quốc Sỹ chính là Doãn Quốc Sỹ, sạch và trong như ngọn suối. Chúng ta có thể cầm bất cứ một tập truyện nào của ông trên tay và đọc nó bằng một niềm tin cậy, rồi để mặc tình cho truyện của ông quyến rũ mà không phải nghi ngại.
            Gạt sang một bên những vấn đề kỹ thuật, người viết văn còn phải vượt qua một sự khó khăn là làm sao cho người đọc tác phẩm của mình tin cậy mình. Doãn Quốc Sỹ đã thành công khi ông làm cho người đọc tin tưởng ở tâm hồn ông và những điều ông nói ra đã rung động chúng ta một cách dễ dàng.
            Cuộc sống bấp bênh hiện nay của chúng ta và sự thành công mau chóng của nhà văn này đã khiến tôi nghĩ đến không khí một đêm cuối năm ở tiền tuyến, mọi người ngồi quây quần chung quanh một đống lửa gợi nhớ thương và giữa khi ấy, một người lên tiếng để kỷ niệm, nói với sự đầm ấm của gia đình, mơ ảo của tình yêu niềm mơ ước được yên lành để trở về với sự đầm ấm, mơ ảo đó. Lẽ dĩ nhiên câu chuyện nhẹ nhàng ấy phải quyến rũ mọi người, và khi đó, việc nhen nhúm trong lòng người nghe một lý tưởng và một niềm tin để chiến đấu chỉ là việc nhỏ.
            Doãn Quốc Sỹ chính là người đã lên tiếng để nhen nhúm cho chúng ta sự thiết tha tin tưởng trong một khung cảnh đó. Và trường hợp tập truyện ngắn Gìn Vàng Giữ Ngọc này cũng vậy.
            Chúng ta nói: khúc tình ca của Doãn Quốc Sỹ đã cất lên và đã rung động được người nghe, đã thành công, đừng kể đến sự trình bầy của dàn nhạc, ca sĩ, hay chiếc máy phóng thanh làm gì vì những thứ này rất có thể đã mang nhiều sơ xuất.


TRẦN HẠNH
__________________________________________
* Nguyễn Đình Vượng xuất bản.


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 23:05:30 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #21 vào: 12/11/2016, 11:13:10 »

ĐÊM TAO ĐÀN HỌP MẶT MÙA XUÂN

TRƯỚC GIỜ TRÌNH DIỄN, những người tha thiết đến văn nghệ xứ này cùng toàn thể anh em nghệ sĩ thủ đô đã họp mặt đông đảo tại Anh Vũ quán, đêm 17/3/1960, để ghi nhận tuổi thứ 5 của ban Thi Văn Tao Đàn.
            Nếu phương cách tổ chức “máy móc” trong những cuộc họp mặt mà ta thường thấy, đêm văn nghệ do ban Thi Văn Tao Đàn tổ chức vừa qua có một bầu khí khác hẳn. Không phân biệt các ngành sinh hoạt khác nhau, những người tham dự đêm trình diễn ấy đều bộc lộ một thứ tình “anh em thật sự”.
            Mở đầu cho đêm trình diễn, vẫn là tiếng nói quen thuộc có nhiều giai điệu của Đinh Hùng. Cái khát vọng của Đinh Hùng cũng là cái khát vọng chung của mọi người văn nghệ ở đây: dù là dưới hình thức của những cuộc họp văn nghệ nào, những đêm mở màn vẫn đáng được thúc đẩy mãnh liệt.
            Cuộc trình diễn văn nghệ gồm sự hợp tác của nhóm Tao Đàn, nhóm nghệ sĩ quán Anh Vũ và sự hưởng ứng đông đảo của các văn nghệ sĩ khác như Bích Sơn, Minh Trang, Giáng Kiều, Hà Huyền Chi, Thiếu Lang v.v… tạo cho buổi họp mặt không khí hào hứng. Tuy nhiên phải nhận chân rằng chương trình văn nghệ hôm đó chưa được gạn lọc chu đáo.
            Chủ ý của nhóm Tao Đàn không muốn xếp đặt một chương trình theo hệ thống mà chỉ muốn tạo một cơ hội để tất cả những người có mặt chung vui và góp phần theo khả năng của mình. Nhưng cái lối buông thả ấy suýt biến đêm văn nghệ thành một ý khác. Người ta không thể chấp nhận một Quách Đàm trong một bản nhạc không có gì đặc sắc, mà cái tiếng ca ấy đáng lẽ phải cất lên trong hội thơ, một Hoàng Thư vì muốn làm mới hoặc vì bị bầu khí tự do mặc cảm đã có những điệu bộ kém đẹp. Hồ Điệp, đáng lẽ phải thành công nhiều như ý mong đợi của mọi người, thì vì trình diễn nhiều quá, hết hát dân ca miền Bắc lại đóng kịch, nên có nhiều khuyết điểm kỹ thuật khiến giảm khá nhiều cảm tình của người xem. Tô Kiều Ngân và Giáng Hương thì chỉ làm trọn phận sự mình như một buổi trình diễn vô tuyến. Bích Sơn, khiêm tốn và có rất nhiều thiện chí trong bài “Hoa trắng thôi cài trên áo tím” của Kiên Giang đã được hoan hô nhiệt liệt.
            Phần kỹ thuật âm thanh do quán Anh Vũ đảm nhiệm không được chu đáo thành thử trong màn kịch thơ Bến nước Ngũ Bồ trình diễn cuối cùng, khán giả nghe câu được câu chăng làm cho vở kịch không đáp được ý thích của khán giả. Có một vài người bạn than phiền rằng tại sao nhóm Tao Đàn lại không đưa lên một trong những vở kịch của nhóm sáng tác và như vậy sự trình diễn quen thuộc với các diễn viên hơn. Đinh Hùng vội giải thích sự kiện như anh đã nói ở trên là chủ ý của nhóm chỉ định gây không khí vui chung cho nên không nghĩ đến chuyện trình diễn một tác phẩm của Tao Đàn do Tao Đàn tập dượt. Màn kịch Bến nước Ngũ Bồ được trình diễn hôm đó chỉ là do tinh thần giúp vui của Giáng Kiều và là sáng kiến riêng của Hồ Điệp. Nhưng nếu thiện chí giúp vui được ý thức bởi nghệ thuật thì không đáng trách, đằng này, mang một kịch bản đã có thời vàng son của nó chỉ với ý định giúp vui thì hơi quá đáng. Tôi thiết tưởng có nhiều vở kịch khác đúng với nghĩa giúp vui mà Giáng Kiều và Hồ Điệp biết được.
            Mặc dầu phần trình diễn không tránh được khuyết điểm, nhưng không vì thế mà buổi họp mặt kém phần sôi nổi nồng nhiệt. Những người tham dự cũng như các bạn văn nghệ sĩ đã góp một phần lớn trong việc tạo cho cuộc gặp gỡ những dấu hiệu thiện cảm đáng ghi nhớ. Và tuy chương trình không xếp đặt, kỹ thuật trình diễn có chút ít đổ vỡ, khả năng văn nghệ không vượt mấy so những năm trước đây nhưng có một điều này: đêm hôm đó Tao Đàn không tận dụng biểu diễn cái tài năng phong phú của mình. Phải chăng là để tiến tới những đêm văn nghệ vĩ đại hơn.
            Mong lắm thay!


THÁI THỦY



« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 23:15:56 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #22 vào: 12/11/2016, 11:43:15 »
Hiện Đại | Số 2  [tháng năm/1960 | 112 trang]
                                      NHỮNG CÁNH CỬA MỞ VÀO VĂN CHƯƠNG VIỆT NAM
MỤC LỤC
        HIỆN ĐẠI |  TRÌNH BÀY HIỆN ĐẠI 2 |  1
° NHỮNG CÁNH CỬA MỞ VÀO VĂN CHƯƠNG VIỆT NAM:
        NGUYỄN DUY DIỄN |  TÌNH YÊU TRONG THI CA VIỆT NAM |  3
        LỮ HỒ |  HOA TRONG MỘT HỒN THƠ |  12
        LƯU TRUNG KHẢO |  TÌNH BẠN TRONG VĂN CHƯƠNG CỔ VIỆT NAM |  20
        LÊ XUÂN KHOA |  TRIẾT LÝ NHÂN SINH TRONG VĂN CHƯƠNG VIỆT NAM |  26
        HOÀNG ANH TUẤN |  MẦU CHINH CHIẾN TRONG THƠ VIỆT |  30
        ĐINH HÙNG |  Ý NIỆM SIÊU HÌNH HỌC TRONG VĂN HỌC |  34
° SÁNG TÁC:
        NGUYÊN SA |  MÂY BAY ĐI |  40
        ĐINH HÙNG |  ĐƠN SƠ (thơ) |  46
        MẶC ĐỖ |  CON MẮT CÓ ĐUÔI |  49
        VĨNH LỘC |  ĐÀN CHIM SẺ TRONG THÀNH PHỐ |  57
        HOÀNG ANH TUẤN |  MỘT NỬA (thơ) |  64
        THÁI THỦY |  CHƯA HẾT (thơ) |  65
        NGỌC DŨNG |  NHỮNG TIẾNG NÓI THẦM (thơ) |  66
        TRẦN THY NHÃ CA |  GHÉ MÔI SẦU (thơ) |  67
        THANH TÂM TUYỀN |  BUỔI SÁNG CHỦ NHẬT |  68
        SEAN O’FAOLAIN/HOÀNG HẢI THỦY dịch |  TRỐN |  77
        VƯƠNG DU |  ĐƯỜNG VỀ CỦA ĐỜI NGƯỜI |  86
        MAI THẢO |  LUÂN |  92
° BA CÁNH TAY:
        HOANG VU |  MANG MANG (thơ) |  102
        VIÊN LINH |  BÀI PHƯỢNG LIÊN (thơ) |  102
        VŨ DẠ KHÚC |  THÚ TỘI (thơ) |  103
° NHÌN BẢY CHÂN TRỜI:
        SĨ MỘC |  TÁI BẢN SÁCH |  105
        THY LIÊN |  TẬP THƠ THỨ HAI CỦA THẾ VIÊN |  107
        SĨ MỘC |  ĐỌC “KÝ THÁC” CỦA BÌNH NGUYÊN LỘC |  108
        LÊ NGHI |  CUỘC TRIỂN LÃM BẢN SAO NHỮNG THỦY MẠC ĐÔNG TÂY |  109
        LÊ TRỌNG |  TÀI LIỆU QUÝ |  110
        QUỐC PHONG |  GIAI ĐOẠN MỚI CỦA ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM CHƯA MỞ |  110


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 23:19:41 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #23 vào: 12/11/2016, 15:53:55 »

TRÌNH BÀY HIỆN ĐẠI 2

HIỆN ĐẠI I được làm thành trong niềm tin tưởng to lớn vững chãi. Tờ báo số 1 ấy được thúc đẩy bởi niềm tin to vững bao nhiêu thì tờ báo tháng này bị chi phối bởi sự lo âu rộng lớn bấy nhiêu. Sự lo âu này xuất hiện không phải là vì niềm tin tưởng kia đã tan biến. Trái lại. Sự tiếp nhận thân yêu của người đọc với Hiện Đại 1 đúc kết trong năm trăm lá thư gửi về đã là nguồn gốc của mối lo âu hiện tại. Mối lo có thể biểu lộ bằng ý nghĩ: làm thế nào mỗi lần góp được một cánh hoa thật tươi mát vào khu vườn văn nghệ mà dân tộc đã tạo nên tự ngàn xưa? Cho nên, nếu niềm tin tưởng ban đầu đã là một động cơ tạo thành Hiện Đại 1 thì mối lo hôm nay là lực lượng khổng lồ làm thành những số Hiện Đại kế tiếp.
            Với tình cảm lo âu, dấu hiệu của một niềm vui trong sáng nhất chúng tôi gửi đến người đọc Hiện Đại 2.
            – với “Những cánh cửa mở vào văn chương Việt Nam” của Nguyễn Duy Diễn, Lữ Hồ, Lưu Trung Khảo, Lê Xuân Khoa, Hoàng Anh Tuấn, Đinh Hùng;
            – những sáng tác văn xuôi của Mai Thảo, Mặc Đỗ, Thanh Tâm Tuyền, Hoàng Hải Thủy, Vĩnh Lộc…
            – những tác phẩm thơ của Đinh Hùng, Thái Thủy, Hoàng Anh Tuấn, Ngọc Dũng, Trần Thy Nhã Ca…
            – và nhận định về sinh hoạt văn nghệ trong những ngày tháng đã qua của Sĩ Mộc, Quốc Phong, Lê Trọng, Trần Hạnh, Lê Nghi…


HIỆN ĐẠI


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 23:22:25 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #24 vào: 17/11/2016, 23:25:57 »

NHỮNG CÁNH CỬA MỞ VÀO VĂN CHƯƠNG VIỆT NAM

Sự sáng tạo những tác phẩm mới thường được thể hiện một phần nhờ sự suy tưởng về những tác phẩm cổ điển. Sự bén rễ vào những kinh nghiệm cổ xưa, sự ý thức về những sự kiện đã xa cũ là một trong những điều kiện thiết yếu đưa người yêu mến văn nghệ đến chỗ thể hiện tác phẩm mình.
            Chính vì thế người đọc tìm thấy ở Hiện Đại 2 “những cánh cửa mở vào văn chương Việt Nam”. Lối vào ngôi nhà văn chương rộng lớn của chúng ta thật rất nhiều. Nó là một kiến trúc phức tạp gồm hằng trăm, hằng nghìn cánh cửa lớn, nhỏ mở ra không gian. Do đó, trong kích thước nhỏ hẹp của tạp chí này chúng tôi chỉ đi vào một vài trong trăm, nghìn cánh cửa bởi lẽ tham vọng mở rộng tất cả những cánh cửa của ngôi nhà lớn ấy có thể sẽ đẩy người yêu mến văn chương Việt Nam vào một mê hồn trận không có lối về.
            Ở đây Nguyễn Duy Diễn mở rộng mặt trời tình ái. Lữ Hồ yêu màu sắc của hoa. Lưu Trung Khảo nói về tình bạn. Lê Xuân Khoa say mê với triết lý nhân sinh. Hoàng Anh Tuấn mô tả lửa chiến tranh và Đinh Hùng suy tưởng về những ý niệm siêu hình chứa đựng trong thơ văn nước Việt.

HIỆN ĐẠI

MẦU CHINH CHIẾN TRONG THƠ VIỆT

XUYÊN QUA NHỮNG TÁC PHẨM VĂN NGHỆ của một nước, người ta có thể phỏng đoán được phần nào khung cảnh, khí hậu của nước đó, vì khung cảnh và khí hậu thường ảnh hưởng một phần tới bản tính của con người.
            Cái đẹp tràn đi, tỏa ra của non sông Việt thấm vào tâm hồn con người Việt, thể hiện lên văn chương. Đọc một bài thơ, nghe một khúc ca dao là nhìn thấy những hình ảnh linh động của đất nước.
            Cái ngạo nghễ của dãy Trường Sơn, cái mềm cong của bờ biển đã dồn nước mặn Thái Bình Dương xuống Ấn Độ Dương; dung hòa với những vuông rừng chàm đậm đặc, với những giòng sông uốn lượn quanh co mang cái đẹp của loài xà vương và cái đẹp lẳng lơ của “…tấm lụa đào phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?”; với những đồng ruộng tràn đi bát ngát, dâng lên một nguồn sống vừa đậm ngọt, vừa lả lướt.
            Khí hậu đó, khung cảnh đó rèn cho tâm hồn dân tộc ta những nét kiêu vươn lên, những can trường hẳn mạnh như tiếng nghiến răng, những chịu đựng tôi cứng lại; đồng thời cũng phổ vào tâm hồn dân tộc ta những khổ nhạc tròn, khi tủi buồn, khi tha thiết, khi nhẹ nhàng thanh tao, lúc thì thầm lặng say sưa, lúc thì đắm đuối, lúc thì hóm hỉnh như đuôi mắt cười nheo lại.
            Chúng ta biết ôm bom-ba-càng lao mình vào xe thiết giáp địch, biết nhận định một cách đứng đắn “Phép công là trọng, niềm tây sá nào”, nhưng không phải vì thế mà chúng ta không biết mơ mộng với trăng, với gió, với mây; biết hứng giọng nói người yêu như hứng nhạc để dư âm ngân mãi trong các ngõ ngách của tâm hồn; biết nghe sáo diều thấy ngơ ngẩn như tiếng lòng và biết tinh quái một cách “Tiếu lâm”.
            Sở dĩ cái dũng cảm của dân tộc ta sáng lên như một ánh sáng vẹn tuyền vì nó không bị hận thù làm mờ ám, vẩn đục. Vì “lòng hứa quốc tựa son ngăn ngắt” nên hình ảnh:
                        Áo chàng đỏ tựa ráng pha
                        Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in
.
mới nổi bật một cách vô cùng thơ trong giờ xuất phát, đẹp một vẻ đẹp sắc nét nhưng không sắc cạnh.
            Vẻ đẹp của người chiến binh dù có mô tả bằng những động tác vũ bão “Thét roi cầu vị ào ào gió thu” hay bằng những động tác ngạo mạn kiêu căng:
                        Múa gươm rượu tiễn chưa tàn
                        Chỉ ngang ngọn dáo vào ngàn hang beo!

cũng vẫn không “vũ phu”, không khát máu vì vẻ đẹp thường vẫn được chải chuốt bằng những ý niệm:
                        Chí làm trai dậm nghìn da ngựa,
                        Reo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao
.
vừa mang mầu sắc triết lý của cái sống, cái chết, vừa nói lên được cái khí phách của kẻ nam nhi. Đôi khi ý kiến sống, chết còn được giãi ra một cách nhẹ nhàng – cái nhẹ nhàng vừa thơ, vừa khinh mạn – “Nhẹ xem tính mệnh như mầu cỏ cây”.
            Con người chiến binh của chúng ta với “Ba thước gươm một cỗ nhung yên” luôn luôn giữ vững cái thế cao đẹp của con người dạt dào tình cảm “Lên cao trông thức mây lồng” người lính Việt vẫn không cần chối cãi “Lòng nào là chẳng động lòng bi thương”. Chính vì cái tính chất người được biểu lộ chân thành không giấu đậy mà niềm cảm thông mới trở nên mạnh mẽ, cái đẹp thành ra gần gũi và thật. Không phủ nhận tình cảm, không giả dối gạt bỏ những xúc động, những buồn khổ nên cái đẹp dìm chết tất cả những máy móc, những tính toán, những giả tạo.
            Con người chiến binh của chúng ta không phải cây kiếm mà là kẻ cầm kiếm, biết đau cái đau chung của kiếp làm người.
            Nhưng một khi xếp “xếp bút nghiên theo việc đao cung” và “giã nhà đeo bức chiến bào”, nghĩa là tự do chọn lấy con đường sứ mệnh thì dù “buổi tiễn đưa lòng bận thê noa” cũng vẫn:
                        Xông pha gió bãi trăng ngàn,
                        Tên reo đầu ngựa, gió lan mặt thành
.
với ý chí cứng vững “thước gươm đã quyết chẳng dong giặc trời”.
            Người Việt Nam vốn ưa cảnh thanh bình – đôi khi bị hiểu nhầm là thụ động – để trọn vẹn với những tình cảm ngọt ngào nhưng không vì thế mà chịu khoanh tay trước làn sóng ngoại xâm tràn tới. Với hai chữ “Sát Đát” thích vào da thịt hay trổ vào tận tâm hồn, người Việt thề với tình yêu, thề với đất nước gấm vóc bảo vệ cái đẹp mềm mại của quê hương và nòi giống.
            Tuy nhiên, chúng ta vẫn khinh bỉ chiến tranh, không bao giờ tặng cho cuộc chém giết một nét đẹp dù ở mặt nào, cạnh nào. Chúng ta vẫn thở dài, gọi kẻ thù là “ai” một cách vu vơ để trách cứ như trách cứ một người tàn tật, bệnh hoạn “vì ai gây dựng cho nên nỗi này?
            Cái phi lý của chiến tranh được nói lên bằng một loạt hình ảnh mô tả cái thiếu cực tình cảm, cái khổ cực của đời sống chiến binh:
                        Xưa nay chiến địa dường bao,
                        Nội không muôn dặm, xiết bao dãi dầu.
                        Hơi gió lạnh, người rầu mặt dạn,
                        Giòng nước sâu ngựa nản chân bon.
                        Ôm yên, gối trống đã chồn,
                        Nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh.
                        . . . . . . . . . .
                        Đã trắc trở đòi ngàn xà hổ,
                        Lại lạnh lùng những chỗ sương phong.
                        . . . . . . . . . .
                        Chàng ruổi ngựa dậm trường mây phủ,
                        . . . . . . . . . .
                        Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo,
                        Bến Phì gió thổi đìu hiu mấy gò.
                        Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
                        Mặt chinh phu trắng dõi dõi soi.
                        Chinh phu tử sĩ mấy người.
                        Nào ai mạc mặt nào ai gọi hồn
.
            Và lo lắng vì chiến tranh đốt mất tuổi thanh xuân:
                        Phận trai: già cõi chiến trường,
                        Chàng Siêu mái tóc điểm sương mới về
.
            Để người đọc tự đặt vấn đề: Cái đẹp của chém giết – nếu có – thì ở chỗ nào? Cái đẹp của hiên ngang chống đỡ không làm mờ được điệu bi ai, bản anh hùng ca vẫn rầu rầu sắc lửa, sắc máu. Cái cảnh:
                        Trống tràng thành lung lay bóng nguyệt,
                        Khói cam toàn mờ mịt thức mây
.
            Mở màn cho người ta luyến tiếc “nước thanh bình ba trăm năm cũ” và khi vì bổn phận phải ra đi gánh vác sứ mệnh bảo tồn cái đẹp thì những nét buồn nhè nhẹ vương vấn. “Sầu lên ngọn ải, oán ra cửa phòng”. Cái sầu của lòng dũng cảm không muốn đem mưu trí hòa vào cuộc chém giết, cái oán rộng tỏa, khi nhìn thấy bài thơ bị máu lửa phá phách.
            Lấy điệu buồn để phác những nét tình cảm, nói lên ý chí quyết chiến để bảo vệ cái đẹp nhưng vẫn chống chiến tranh là cái toàn diện của tác phẩm Chinh Phụ Ngâm, của Bình Ngô Đại Cáo, của một trong những phần nổi nhất trong hai tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh và Tế Vong Hồn của thi bá Nguyễn Du.
            Đi từ điểm đó, ta thấy rõ tinh thần ưa chuộng hòa bình của dân tộc, tuy can trường chiến đấu nhưng vẫn mong:
                        Buông tên ải bắc, treo cung non đoài
                        Bóng kỳ xý giã ngoài quan ải,
                        Tiếng khải ca trở lại thành kinh
.
và tha thiết ước mong “nước Ngân Hà vác đồng rửa sạch” để mãi mãi không còn dùng tới những thứ khí giới tanh lạnh, để quên hẳn hai chữ chiến tranh trong ngữ vựng của loài người.
            Chiến tranh tàn, mùa vui nở “gìn giữ nhau vui thuở thanh bình” cùng cái đẹp, cái đắm say gắn bó sau chuỗi ngày dài chỉ nếm toàn những vị đắng cay.
            Chúng ta mong cho chiến tranh chấm dứt để tha thứ, để cầu yên cho mình và cho địch, chúng ta mỉm cười hiền lành, quên hết, chỉ còn yêu đương, chỉ cần có yêu đương. Bối cảnh máu lửa nhường cho một bối cạnh khác thắm thiết:
                        Xin vì chàng xếp bào cởi giáp,
                        Xin vì chàng dũ lớp phong sương,
                        Vì chàng tay chuốc chen vàng,
                        Vì chàng điểm phấn, pha son não nùng
                        Cho bõ lúc xa sầu, cách nhớ
.
            Cái ôn hòa và say đắm của dân tộc ta mâu thuẫn với cái chém giết bạo tàn của chiến tranh nên qua tác phẩm nào chúng ta cũng chỉ thấy hình ảnh người chiến sĩ – mà cũng là người thi sĩ – đứng trước chiến tranh nét kiêu hùng nổi bật trên nền lửa rực làm ngời đẹp hơn những con người cất bút, đeo gươm, làm nhiệm vụ mà giang sơn đòi hỏi, chỉ có thế thôi, chứ chúng ta tuyệt nhiên không bao giờ ca tụng chém giết, đặt chiến tranh lên một địa vị sơn son thiếp vàng.


HOÀNG ANH TUẤN


« Sửa lần cuối: 17/11/2016, 23:26:36 gửi bởi nduytai »
 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #25 vào: 17/11/2016, 23:36:12 »


              Đơn sơ

            Gần gũi nhau rồi,
            Xin em cùng vui.
            Thu may áo cưới,
            Tặng em và tôi;
            Áo dệt tơ trời,
            Thêu toàn nắng mới,
            Hoa in nụ cười.

            Mấy ngày có hoa,
            Rước em sang nhà.
            Bướm vàng đưa lối,
            Bốn bề chim ca.

            Bên này là Thu,
            Bên ấy là Thơ,
            Tôi ra đón gió,
            Xin em hãy chờ…
           
            Gió ở bên nào?
            Gió nhủ làm sao?
            Em ra cửa nhỏ.
            Trông nắng hoa đào.

            Rước em sang nhà,
            Trời thu bao la,
            Mùa thu niên thiếu.
            Có nắng thướt tha,
            Và mây yểu điệu.
            Làm dáng xa xa.

            Nắng cười nửa miệng,
            Nắng cũng đồng tình.
            Ôi phút thần linh!
            Ngày đi không tiếng.
            Và tôi cầu nguyện,
            Cho hồn thu xanh.

            Mộng xế hoàng hôn,
            Xin em ngồi lại.
            Mười ngón tay thon,
            Mở trang thần thoại,
            Bát ngát linh hồn.

            Chiều thu tân hôn,
            Lừng hương nhiệt đới,
            Một nét môi son,
            Tím mầu hoa dại.

            Chiều nhẹ chiêm bao
            Ngập ngừng áo mỏng,
            Có trăng hoài vọng
            Cùng mây tiêu dao,
            Có một vì sao
            Ghé vào giấc mộng.

            Tóc em gió lộng
            Bay hương ngọt ngào.

            Gió lạc theo mây
            Và mây theo gió.
            Ôi bóng đêm say.
            Thơm từng hơi thở,
            Từng hơi thở dài.
            Em hỡi! nghiêng vai,
            Ngả đầu chút nữa,
            Sát vành tóc mai,
            Kề đôi lòng nhỏ,
            Đôi lòng cùng bay…

            Hương thầm phơ phất.
            Trên ngón tay ai?
            Một thoáng u hoài
            Não nùng khóe mắt.
            Hoa cau ngây ngất
            Cười trắng đêm dài,
            Mộng xõa trên vai
            Là mùi thiên lý.
            Linh hồn hoa huệ
            Còn ở trần ai,
            Tâm sự hoa nhài
            Xin đừng e lệ.

            Bông hồng phong nhụy
            Mơ suốt canh trường.
            Bóng dạ lan hương
            Hiện hình tuyệt thế.
            Hoa ngâu thùy mị,
            Hoa mộc hiền lương,
            Ngọc lan thanh quý
            Ngủ mê đầu tường.

            Tàn đêm trăng xế,
            Nâng tà áo sương.
            Thấy hoa đầy lệ
            Và lòng đầy hương.
            – Hỡi em mến thương!
            Có nghe trời bể
            Tương tư dặm trường?
            Hoa cỏ mênh mang
            Nối lời ước thệ
            Trọn mùa yêu đương.


                                ĐINH HÙNG


 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #26 vào: 17/11/2016, 23:40:25 »


Một nửa

Tôi nói: mầu son của móng tay,
Tôi nói: mầu xanh của áo bay,
Tôi nói: tôi còn chưa bán hết,
Một phần thơ dại tuổi hai mươi.

Tôi nói: mắt em còn nũng nịu,
Tôi nói: mắt em còn của tôi,
Tôi nói: … – Thở dài không nói nữa,
E mình đồng lõa với xa xôi.

E có tiếng đàn vỡ làm hai,
E mỗi câu thơ có then gài,
E thấy linh hồn mình mắc cạn,
E mình đâm ghét tuổi hai mươi.

Trời có mưa đâu mà nhìn mây?
Trời có nắng đâu mà nhìn cây?
Tóc có dài đâu mà ước hẹn?
Tóc có dài đâu mà lạnh vai?

Ngày có buyn-đinh ngăn mặt trời,
Lấy nắng đâu để nói nhạt phai?
Đêm có ánh đèn tranh nhau sáng,
Lấy đâu bóng tối hẹn ngày mai?

Mà ngày mai mình vẫn còn say,
Vẫn tưởng yêu em là yêu ai.
Mà ngày mai vẫn quên ngày tháng,
Vẫn nhầm chủ nhật là thứ hai.

Vẫn hẹn về thăm tuổi hai mươi,
– thăm một lần, chỉ một lần thôi –
Để vẫn mang theo nhiều thắm thiết,
Rồi bỏ vương như ống sáp môi.

Để em làm biếng, không tìm nữa,
Mua mầu đỏ khác – màu đỏ tươi –
Để tôi nói khẽ: thôi đành vậy.
Bữa nào mình viếng tuổi hai mươi.


                          HOÀNG ANH TUẤN


 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #27 vào: 17/11/2016, 23:44:32 »


Chưa hết

Thế kỷ này những tháng ngày vụn vặt
Ai hoài công đi tính việc phi thường
Nên anh tìm em kể chuyện yêu đương
Rước thần tượng vào trong hồn e ấp
Đường nhựa trơn guốc cao nên dễ vấp
Níu tay anh đừng sợ bạn đi ngang
Mưa lá chiều rơi đầy tóc hoe vàng
Những ngón nhỏ đan thành len cho ấm

Chuyện tình yêu thật vô cùng đơn giản
(như định đề không ai đem chứng minh)
Những ngày thứ hai yêu quá mầu xanh
Yêu mầu trắng luôn năm ngày kế tiếp
Còn chủ nhật thấy mầu nào cũng đẹp
Áo em hôm nay tím đỏ vàng hồng?
Anh nhìn lên hàng phượng vĩ đầy bông
Yêu những cành hoa học trò chói nắng
Như mầu má mầu môi em rất thắm
Hôm gặp đầu nâng cặp sách lên vai
Bản tình ca thoáng hiện một khuông dài
Em chưa hát. Môi hé tròn yên lặng
Yêu làm sao những đêm dài thăm thẳm
Bao la buồn như tóc xõa hoang đầy
Phòng học em trời trở gió đêm nay
Mắt nhỏ chắc ngây buồn nghe lá đổ
Yêu giấc mơ có cánh đồng mướt cỏ
Lối hoang vu chưa dấu kẻ tìm thăm
Anh ngắt cỏ xanh lót chỗ em nằm
Thời gian đứng im trong hơi thở vội

Tà áo ai vẫy mừng không tiếng nói
Hàng cột đèn ghen hạnh phúc cúi đầu
Lối nhà em như lối đến ngàn sau
Bóng hai đứa dìu nhau xa biền biệt
Bài thơ tình đừng bắt anh chép hết
Khi mùa xuân còn nhiều trong hồn nhau.


                                          THÁI THỦY



 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #28 vào: 17/11/2016, 23:48:25 »


Những tiếng nói thầm

Hoàng hôn ngủ ngón tay e ấp
Từng mây vào kín mắt trẻ thơ
Sáng hôm nay đầy hoa bước chân đi
Mỗi tia nắng mùa xuân em trùng điệp
Đường Tô Châu hồng lên từng lớp lớp…
Mà nụ cười ròn rã biển lên xanh
Anh đã yêu em như chuyện hoang đường
Đôi mắt lạ nghe chiều mây xuống thấp
Cỏ linh lan thơm nào ai biết được
Ven rừng buồn lên cuống gió heo may
Anh cúi dâng em chút nhỏ linh hồn này
Triều biển lộng mông mênh từ mọi ngã
Mỗi cô đơn có riêng niềm luyến nhớ
Em mùa xuân nghe cũng nét đoan trang
Và tìm em trong những ngôi sao băng
Anh e ngại cho những mình thao thức
Mầu tím hoang vu như một lần sự thực
– Mùa đông vào heo hút đôi bàn tay
Buồn rưng rưng lên mắt nhìn thơ ngây


                                    NGỌC DŨNG



 

Đang duyệt nduytai

Re: Tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa
« Trả lời #29 vào: 17/11/2016, 23:51:22 »


Ghé môi sầu

Đêm chìm xuống khi tình yêu thức dậy
Trăng mờ đi khi sao liếc trao tình
Em cũng sầu vì thấy quá xa anh
Như những vì sao muôn đời tối lẻ
Hồn nín lặng cho tình càng dịu nhẹ
Tay nâng tay thương nhớ nuốt trong lời
Đêm buồn sương làm mắt ướt xa xôi
Và giá lạnh bao nhiêu lời tình tự
Nghe ánh sáng dưới chân mình cách trở
Với trăng sương mờ ngó bước chung đôi
Đường hoang vu trong bóng đổ nghiêng dài
Hàng cây đứng âm thầm theo tiếng guốc
Em cũng thấy tình say mê tha thiết
Vai đã mềm hơi thở quấn bên nhau
Anh mời em: xin ghé lại môi sầu
Đêm chìm xuống và tình yêu thức dậy


                            TRẦN THY NHÃ CA