Tác giả Chủ đề: Đinh Hùng  (Đã xem 8285 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Harrypham1986

  • Trảm Phong Đại Sư
  • *******
  • Bài viết: 12,984
  • Thanked: 96 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Hiểu Nguyệt Tình Thiên
Re: Đinh Hùng
« Trả lời #15 vào: 07/01/2014, 16:38:18 »
                                                                                                    Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu ( bộ 2 tập ) - Hoài Điệp Thứ Lang ( tức thi sĩ Đinh Hùng ) - NXB Thuận Hóa 1990 ...

                                                                                                   
 
Tôi là Tôi chứ không thể là 1 ai khác.

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #16 vào: 05/12/2014, 15:27:36 »
Mê hồn ca
Nhã Nam, NXB HNV, 2014, 66 trang. Trong tủ sách "Việt Nam danh tác", giai phẩm thơ.
Kích thước: 18x22.5.
 

Ngủ rồi binh_minh2012

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #17 vào: 05/12/2014, 17:38:36 »
Đinh Hùng (3 tháng 7 năm 1920 - 24 tháng 8 năm 1967) là một nhà thơ tiền chiến Việt Nam. Ngoài việc ký tên thật Đinh Hùng, ông còn dùng bút hiệu Thần Đăng khi làm thơ châm biếm và Hoài Điệp Thứ Lang khi viết tiểu thuyết.

(Image removed from quote.)

Thân thế và sự nghiệp

Đinh Hùng, người làng Phượng Dực tỉnh Hà Đông (nay là xã Phượng Dực, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây) là con út cụ Hàn Phụng (tên Phụng, chức quan Hàn lâm thị độc). Thuở nhỏ Đinh Hùng theo bậc tiểu học tại trường Sinh Từ, rồi bậc trung học tạị trường Bảo Hộ, tức trường Bưởi tại Hà Nội.

Sau khi đậu Cao đẳng Tiểu học hạng bình thứ và được học bổng theo ban chuyên khoa để thi Tú tài bản xứ thì "thần Ái tình đã hiện đến cùng một lúc với sự thành công đầy hứa hẹn trên" (theo lời kể của Vũ Hoàng Chương), khiến ông bỏ ngang đi viết văn, làm thơ.

Năm 1931, người chị thứ ba của ông tên Tuyết Hồng đã tự vẫn tại hồ Trúc Bạch vì hờn giận tình duyên. Mấy tháng sau cha ông cũng qua đời khi chưa đến tuổi 50. Ba năm sau, người chị lớn nhất của ông cũng chết trẻ.

Năm 1943, Đinh Hùng theo sống với chị là bà Thục Oanh. Cũng năm này, ông cho xuất bản tập văn xuôi Đám ma tôi (NXB Tân Việt) và đăng thơ trên Hà Nội tân văn của Vũ Ngọc Phan, Giai phẩm Đời Nay của nhóm Tự Lực văn đoàn... Nhưng ông thật sự bắt đầu nổi tiếng với bài thơ "Kỳ Nữ" mà Thế Lữ in trong truyện Trại Bồ Tùng Linh.

Năm 1944, Vũ Hoàng Chương cưới bà Thục Oanh về Nam Định, Đinh Hùng ở lại Hà Nội và cho ra đời giai phẩm Dạ Đài, với sự cộng tác của một số bạn như Trần Dần, Trần Mai Châu, Vũ Hoàng Địch, Mai Châu...

Năm 1944, Đinh Hùng tản cư theo báo Cứu Quốc. Năm 1944, ông cùng vợ mới cưới là Nguyễn Thị Thanh về Thái Bình dạy học. Khi ấy, Vũ Hoàng Chương và vợ cũng đang tản cư về nơi đó. Năm 1949, Đinh Hùng cùng vợ con về lại Hà Nội. Tại đây ông cho ấn hành giai phẩm Kinh Đô văn nghệ (1952) và Mê Hồn ca (1954).

Tháng 8 năm 1954, ông cùng vợ con vào Nam, lập ra tờ nhật báo Tự Do, có sự cộng tác của Tam Lang, Mặc Đỗ, Mặc Thu, Như Phong...

Năm 1955, nhật báo trên đình bản, ông cộng tác với Đài phát thanh Sài Gòn, giữ mục Tao Đàn, chuyên về thơ ca, cho đến hết đời.

Trong những năm tháng ở Sài Gòn, Đinh Hùng viết tiểu thuyết dã sử Cô gái gò Ôn khâu, Người đao phủ thành Đại La và làm thơ trào phúng trên báo Tự Do, báo Ngôn Luận.

Năm 1961, ông cho in tập Đường vào tình sử (tác phẩm này được trao giải thưởng Văn chương về thi ca năm 1962). Năm 1962, ông cho ra tuần báo Tao Đàn thi nhân, nhưng mới phát hành được 2 số thì ông mất lúc 5 giờ sáng ngày 24 tháng 8 năm 1967 tại bệnh viện Bình Dân, Sài Gòn, vì bệnh ung thư ruột.

Sau khi ông mất, nhà xuất bản Giao điểm cho phát hành tác phẩm Ngày đó có em vào ngày 16 tháng 10 năm 1967.

Ngoài những tác phẩm vừa kể trên, Đinh Hùng còn có 8 tác phẩm chưa xuất bản: Tiếng ca bộ lạc (thơ), Tiếng ca đầu súng (hồi ký), Dạ lan hương (văn xuôi), Sử giả (tùy bút), Vần điệu giao tình (cảo luận) và 3 kịch thơ: Lạc lối trần gian, Phan Thanh Giản, Cánh tay hào kiệt.

Nguồn: Wikipedia
Cái làng phượng dực này phát mả văn chương: các cụ nguyễn văn vĩnh, phạm duy tốn, ... đều xuất thân ở đây.
« Sửa lần cuối: 05/12/2014, 17:39:29 gửi bởi binh_minh2012 »
 

Ngủ rồi mộ như

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #18 vào: 31/05/2015, 21:05:43 »
Mê hồn ca
Nhã Nam, NXB HNV, 2014, 66 trang. Trong tủ sách "Việt Nam danh tác", giai phẩm thơ.
Kích thước: 18x22.5.

Bản này bài "Thần tụng" bị thiếu đoạn cuối rất nhiều. Còn thêm cái tranh minh họa vớ vẩn dán trong tập thơ nữa. Lột cái tranh minh họa rồi mà vẫn chưa hết khó chịu, đem cho luôn
« Sửa lần cuối: 01/12/2015, 14:17:20 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #19 vào: 31/05/2015, 22:05:42 »
Bác bổ sung những chỗ còn thiếu lên đây cho em đọc đi ???
 

Ngủ rồi mộ như

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #20 vào: 31/05/2015, 22:09:58 »


hồi trước không biết, mắng Nhã Nam làm ăn ẩu tả. gần đây đọc Mê Hồn Ca bản Văn Uyển ân hành mới biết lần tái bản này không phải do do Nhã Nam cắt phần cuối bài Thần tụng khoảng 50 câu, mà nguyên là in theo bản in đầu tiên của Mê Hồn Ca.
« Sửa lần cuối: 01/12/2015, 14:18:12 gửi bởi mộ như »
 
The following users thanked this post: Nguyên Thánh
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #21 vào: 03/07/2015, 13:37:07 »
VanVN.Net - Bạn thơ và những người đọc yêu mến nhà thơ Đinh Hùng đều có chung nhận xét: Đinh Hùng tạo được cho riêng ông một thi giới rất lạ, tựa như một con suối chảy từ trữ tình đến tượng trưng sang siêu thực, mang theo dòng những hình ảnh giàu có, một ngôn ngữ cá biệt và một tâm hồn lạ lùng của miền núi rừng hoang vu, bí ẩn, nguyên sơ… Kỷ niệm 45 năm ngày mất của ông (24/8/1967 – 24/8/2012), VanVN.Net xin đăng lại bài viết do tác giả Đinh Hoài Ngọc, con trai nhà thơ chấp bút nhân dịp ngày giỗ cha mình.


Đinh Hùng, cha tôi
Đinh Hoài Ngọc - 24-08-2012


Đã 45 năm nhưng có những kỷ niệm vẫn như in trong đầu, tưởng chừng như vừa mới xảy ra…
Ngày ấy, bố tôi – thi sĩ Đinh Hùng – luôn bận rộn với công việc, ban ngày thì đi thu thanh ở đài, rồi tiếp xúc với các bạn thơ, văn. Bạn của bố tôi ngoài các nhà thơ, văn đã có tiếng, còn có những cây bút trẻ, những “fan”, với tất cả ông đều ân cần, cởi mở, đối xử như nhau và quán bar Thăng Long bên kia đường trước nhà vẫn thường là điểm gặp gỡ, để bàn luận thi ca. Có hôm đến tối khuya mới về đến nhà, ông lại tiếp tục làm việc: soạn bài phát thanh cho chương trình Tao Đàn, làm thơ rồi viết tiểu thuyết dã sử và làm thơ trào phúng.
Ông thức gần như cả đêm cho đến tảng sáng mới chợp mắt một chút. Rồi lại chuẩn bị cho công việc ban ngày. Mẹ tôi cũng thức theo ông và là một người phục vụ tuyệt vời, pha café sữa, trà thiết quan âm, nướng lại vài mẩu biscot... Bố tôi bị đau bao tử nên không ăn được nhiều vì vậy mẹ tôi cứ phải lỉnh kỉnh cả đêm.
Ngoài ra bà còn là người góp ý cho những tác phẩm của bố tôi. Có đêm chợt thức giấc tôi nghe tiếng đọc thơ của bố xong, ông hỏi mẹ thấy có cần sửa gì không? Mẹ góp ý, rồi bố lại cắm cúi viết...
Việc viết tiểu thuyết dã sử của bố tôi làm cả nhà đều thích thú. Bố thường kể trước cho cả nhà nghe cốt truyện sắp viết; ông kể say sưa từng chi tiết cho đến kết thúc. Hàng ngày bao nhiêu người say mê theo dõi trên báo, nhưng ít ai biết được có nhiều khi, ban đêm không viết kịp nên mãi đến trưa đi làm về, ông mới vội vã viết, lúc đó ông viết say sưa, ngòi bút như lướt trên từng trang giấy không ngừng, hình như lúc đó ông không cân suy nghĩ mà những ý tưởng diễn biến cốt chuyện truyền thẳng từ đầu xuống tay và đưa nhanh nét bút trải đầy trang giấy. Nhiều hôm trong khi ông viết, hai nhân viên tòa báo ngồi trực bên ngoài, cứ xong được trang nào là họ vội vàng mang ngay về tòa soạn để sắp chữ cho kịp in vào số báo phát hành ngay vào buổi chiều hôm đó.
Dù rất bận rộn với công việc, bố tôi vẫn là một người cha luôn quan tâm và chăm sóc con cái rất chu đáo. Mỗi tuần, bố dành buổi tối thứ bảy và trọn ngày chủ nhật cho gia đình và nhất là cho các con. Chiều thứ bảy, ở đài phát thanh về thể nào ông cũng ghé qua Đa Kao, vào nhà sách mua sách báo của Pháp (đủ loại truyện tranh như Spirou, Tintin, L’Intrépide, Mikey....), rồi bánh kẹo và các món ăn được chúng tôi “đặt trước” từ trưa. Đến chập tối, tôi dứng trên balcon chờ chiếc ta-xi dừng trước cửa và ông xuất hiện, tay xách nách mang, thế là tôi chạy nhanh xuống đón.
Cũng có lần bố tôi có khách mời đi vào tối thứ bảy, nhưng ông vẫn không quên những món quà cuối tuần cho các con, tạt ngang về nhà đưa quà xong mới đi. Đến nay tôi cũng cố theo cái nếp đó để thực hiện, tạo cho con tôi niềm vui vào cuối tuần như ngày xưa mình từng được hưởng.
Ngày chủ nhật thì hoàn toàn thuộc về gia đình, mẹ tôi thực hiện những món ăn đặc biệt, do bố tôi chỉ cho mẹ làm. Ngoài tài làm thơ, ông còn có “tài hướng dẫn nấu ăn”. Gọi là đặc biệt vì đây là những món ăn lạ, sau khi thưởng thức bữa tiệc nào đó, bố tôi mô tả lại với đầy đủ chi tiết (các gia vị, các nguyên liệu thực phẩm cần có) để mẹ đi chợ mua về và khi làm món ăn thì bố tôi đứng cạnh để nhận xét và góp ý xem món ăn đã đạt chưa. Tôi cho rằng “hướng dẫn người khác nấu ăn” bằng cách mô tả lại món ăn mà mình đã thưởng thức thì không phải là chuyện dễ!
Sau khi ăn uống xong, cả nhà quây quần lại để nghe bố tôi kể chuyện theo truyện tranh (mua tối thứ bảy). Tôi học chương trình Pháp, nên đọc truyện cũng hiểu nhưng vẫn thích nghe ông kể lại hơn vì bố tôi dựa theo lời truyện kết hợp với tranh vẽ để kể thành một câu chuyện liền mạch với đầy đủ tình tiết, nếu không xem tranh cũng vẫn thích thú không kém.
Đầu thập niên 60, phong trào nhạc bắt đầu rộ lên, đi đâu cũng nghe người ta mở nhạc Silvie Vartan, Adamo, Christophe, The Beatles..., tôi cũng rất mê nhạc và cũng tập tành làm thơ, nhưng ngọn lửa văn nghệ trong tôi vừa mới nhen nhúm đã bị bố tôi dập tắt “không thương tiếc”! Thơ thì sau khi làm được vài đoạn, chưa tự nhận biết hay dở, tôi đưa ông xem có ý nhờ bố sửa, liền bị ông sẵn bút trên tay gạch chéo ngay và vò lại. Còn nhạc thì cũng bi đát không kém. Tôi được ông bác cho một cây đàn mandiline, nhưng bố tôi không những không dạy đàn mà còn cấm không cho đụng đến.
Ông nói: “... Không muốn các con dính dấp vào văn nghệ, thơ nhạc gì hết, sẽ khổ đời(!) Phải cố gắng có nghề nghiệp vững chắc...” Bố tôi không muốn con mình đi theo con đường của ông. Đi theo con đường trải thảm hoa nhưng bên cạnh là cái nghèo luôn theo đuổi.
Là nhà thơ trọn vẹn sống và chết với thơ, ngay cả vào những lúc vinh quang nhất bố tôi vẫn thật nghèo, nghèo nhưng không bao giờ khổ, vì nguồn vui và niềm hạnh phúc của ông là những nguồn thi ca không bao giờ cạn.
Đã có lần bố tôi bị bệnh nặng, bác sĩ Tụng - là bác sĩ của gia đình - điều trị đến khi hết bệnh, đã khuyên ông nên đổi nghề: làm công chức hay đi dạy học, vì nếu cứ tiếp tục “vắt tim gan ra” thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bố tôi nói nếu để được sống lâu mà phải ngừng không được sáng tác nữa thì có khác gì đã chết! Nếu như vậy thì sống lâu làm gì, sáng tác tức là đã rồi và sự sống đó mới lá bất tử.
Ngay cả vào những quãng thời gian cuối đời vẫn say mê với đứa con tinh thần: Tờ tuần báo Tao Đàn Thi nhân số đầu được ra mắt bằng tất cả sự chau chuốt của ông. Rồi ông phải vào bệnh viện, nhưng vẫn không quên lo cho tờ báo, những chương trình thơ nhạc trên đài phát thanh...
Trên giường bệnh, ông vẫn tiếp tục lo bài vở cho số 2 tờ Tao Đàn Thi Nhân. Một số thân hữu hàng ngày ra vào “tòa soạn” đặt tại...bệnh viện Bình Dân, để phụ ông sắp đặt bài vở. Và trước khi bố tôi ra đi vĩnh viễn, tờ Tao Đàn Thi Nhân đã ra được số 2, ông đã có được tờ báo số 2 bằng tất cả nghị lực trong khi cơn bệnh hoành hành ngày càng dữ dội.
Vài ngày sau, bố tôi ra đi thật thanh thản. Trước lúc mất, ông nằm vắt chân chữ ngũ và ngủ, mẹ và tôi mỗi người một bên, phẩy quạt nhè nhẹ, tôi khẽ nhắc chân ông đặt thẳng xuống cho đỡ mỏi. Bố tôi vẫn nằm ngủ yên thật lâu, hơi thở nhẹ dần. Bỗng dưng cả mẹ và tôi đều hoảng hốt ghé sát vào mặt ông, và ông đã nhắm mắt đi vào cơn trường mộng, lúc đó đúng 5 giờ sáng ngày 24.8.1967, để lại niềm đau xót cho gia đình và nỗi tiếc thương cho nền thi ca...

http://vanvn.net/news/34/2387-dinh-hung--cha-toi.html
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #22 vào: 30/05/2016, 13:45:24 »
lạng quạng tìm được sách pdf files scan của đốt lò hương cũ:

http://sachviet.edu.vn/threads/dot-lo-huong-cu-nxb-lua-thieng-1971-dinh-hung-183-trang.47333/
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi Francisco Lam

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #23 vào: 12/12/2016, 22:37:47 »
Đẹp quá...
Ước gì xử lý được hết nhỉ...
 

Ngủ rồi Francisco Lam

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #24 vào: 13/12/2016, 08:35:03 »
Ý của mình là xử lý được hết các bản chụp, làm đẹp lại, và tạo mới cuốn sách như ĐVTS...
 

Ngủ rồi như mộ

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #25 vào: 21/04/2017, 23:13:33 »

« Sửa lần cuối: 02/10/2017, 15:14:20 gửi bởi như mộ »
 

Ngủ rồi hoaico

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #26 vào: 29/04/2017, 08:28:11 »


MÊ HỒN CA -- ĐINH HÙNG
KHAI TRÍ 1970

http://tusachtiengviet.com/p104a561/me-hon-ca
 
The following users thanked this post: như mộ
hoaico2009@gmail.com |  0946850701 - 01269838689

Ngủ rồi như mộ

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #27 vào: 03/07/2017, 17:12:55 »
« Sửa lần cuối: 02/10/2017, 15:14:48 gửi bởi như mộ »
 

Ngủ rồi như mộ

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #28 vào: 13/07/2017, 22:32:53 »



« Sửa lần cuối: 02/10/2017, 15:15:58 gửi bởi như mộ »
 

Ngủ rồi như mộ

Re: Đinh Hùng
« Trả lời #29 vào: 18/10/2017, 22:54:47 »