Tác giả Chủ đề: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách  (Đã xem 3820 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Châu Hải Đường

Nhân dịp năm mới Quý Tỵ kính chúc ACE SX.Net một năm mới An khang - Thịnh vượng - Mạnh khỏe - Hạnh phúc - Thành công!
CHĐ xin gửi tặng ACE mấy bài dịch văn chương xưa nói về sách - trữ sách - đọc sách! Hy vọng "mua vui được một trống canh".


Hoàng Sinh Tá Thư Thuyết - Viên Mai

Viên Mai (1716 - 1798) tự Tử Tài, hiệu Giản Trai, Tùy Viên lão nhân, người Tiền Đường (nay là Hàng Châu), đỗ Tiến sĩ thời Càn Long, từng làm tri huyện ở Lật Thủy, (nay thuộc Giang Tô), Giang Ninh (nay thuộc Nam Kinh). Sau khi từ quan ông dựng vườn Tùy Viên ở Tiểu Thương sơn phía tây Giang Ninh và ở đó. Viên Mai giỏi thơ văn, để lại một số tác phẩm như: "Tiểu Thương sơn phòng văn tập", "Tùy Viên thi thoại", "Tử bất ngữ" ... Bài thuyết dưới đây trích từ tập "Tiểu Thương sơn phòng văn tập" của ông.


Hoàng sinh tên là Doãn Tu đến mượn sách, chủ nhân vườn Tùy đưa sách cho mượn, nhân bảo rằng: Sách nếu chẳng phải là đi mượn thì sẽ chẳng thể đọc được. Anh chẳng nghe về những người tàng thư đó sao? Thất lược, Tứ khố là sách của bậc thiên tử, nhưng thiên tử mà đọc sách thì có mấy người? Trâu chở nặng, nhà chứa đầy, là sách của những kẻ phú quý, nhưng phú quý mà đọc sách liệu được mấy người? Còn như ông cha cất trữ sách, rồi con cháu vứt bỏ đi chưa cần bàn đến. Chẳng phải chỉ có sách như vậy, phàm mọi vật dưới gầm giời này đều như thế. Nếu là vật cố đi mượn của người khác mà không phải của mình, tất sẽ lo sợ người ta đòi lại, nên luôn luôn nhìn ngắm xem chơi không rời, mà nhủ rằng: "Nay ở, mai đi, ta chẳng còn được thấy mi nữa." Còn nếu như đó là thứ của mình, tất sẽ gói chặt mà cất kỹ, tự bảo: "Đợi đến hôm khác sẽ xem!".
Ta khi còn nhỏ vốn thích sách, nhưng nhà nghèo không mua nổi. Có nhà họ Trương giữ rất nhiều sách. Ta đến mượn nhưng họ không cho mượn, trở về nhà đến nằm mơ cũng thấy đi mượn sách, bức thiết đến độ như vậy. Thế nên mỗi khi có sách đọc, là ghi nhớ ngay. Sau này thi đậu làm quan, lấy lương bổng ra mua sách hết, dần dần sách vở nhiều thêm, mọt ăn bụi bám, tơ nhện thường chăng trên sách vở. Phải than lên rằng dụng tâm của kẻ đi mượn sách thật là chuyên cần, mà tiếc cho những tháng năm tuổi trẻ của mình.
Nay Hoàng sinh cũng nghèo như ta, đi mượn sách cũng giống như ta. Duy chỉ có điểm khác là ta thì không giấu sách, còn họ Trương thì giấu sách là khác nhau mà thôi. Phải ta không may mà gặp họ Trương chăng? Hay sinh may mắn mà gặp ta chăng? Biết rằng may với không may, thì việc đọc sách ắt sẽ chuyên cần, mà trả sách ắt cũng nhanh vậy. Viết bài thuyết này cùng sách gửi tới sinh vậy./.
 
The following users thanked this post: Mẹ bún xinh

Ngủ rồi Binh

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #1 vào: 18/02/2013, 12:48:27 »
Đầu năm đọc bài của Châu Tiên Sinh thật thú vị. Chúc Tiên Sinh năm mới Hạnh Phúc, dồi dào Sức Khỏe.
 

Ngủ rồi Cao Cầu

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #2 vào: 18/02/2013, 12:56:55 »
Nếu là vật cố đi mượn của người khác mà không phải của mình, tất sẽ lo sợ người ta đòi lại, nên luôn luôn nhìn ngắm xem chơi không rời, mà nhủ rằng: "Nay ở, mai đi, ta chẳng còn được thấy mi nữa." Còn nếu như đó là thứ của mình, tất sẽ gói chặt mà cất kỹ, tự bảo: "Đợi đến hôm khác sẽ xem!".

Hay!Cám ơn bác chủ đăng tin!
Anh đang ở Pai-lin
Rừng khộp khô trong nắng
Thương em ngoài ấy lạnh
Muốn gửi chút nắng vàng
 

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #3 vào: 18/02/2013, 13:37:41 »
Thật là thâm nho, sâu sắc rất phù hợp với mạng sách xưa Châu sư tổ à.
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #4 vào: 18/02/2013, 14:56:24 »
tiếp tục đi bác Châu ui =D>
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."
 

Ngủ rồi Châu Hải Đường

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #5 vào: 19/02/2013, 08:54:42 »
Cám ơn các bác!
Nhân thấy nhiều bác trên đây có cuốn "Thơ Lục Du" in từ hồi đầu 197x, em xin giới thiệu một bài Ký của Lục Du rất hay, qua đó có thể thấy Lục Du "chơi" sách như thế nào!  :d

(Tranh vẽ chân dung Lục Du)

(Lục Du (1125 - 1201) tự Vụ Quan, hiệu Phóng Ông, người Sơn Âm (nay là Thiệu Hưng - Triết Giang) là nhà thơ yêu nước vĩ đại thời Nam Tống. Năm Thiệu Hưng thứ 23 (1153) ông tham gia kỳ thi ở bộ Lễ và đỗ đầu, đứng trước Tần Huân là cháu Tần Cối, vì thế làm Tần Cối nổi giận mà bị truất miễn. Thời Tống Hiếu Tông ông trải làm các chức: Khu mật viện Biên tu; Thông phán ở Kiến Khang, Quỳ Châu... Sau ông chuyển sang làm việc dưới trướng của Vương Viêm và Phạm Thành Đại. Thời Quang Tông từng giữ chức Bảo Chương các Đặc chế. Lục Du trọn đời chủ trương đánh Kim, do vậy liên tục bị bãi miễn, cuối đời ông bị bức hồi hương, sống cuộc sống thanh bần cuối đời. Lục Du để lại gần vạn bài thơ, thành tựu về từ và tản văn cũng rất lớn. Ông có các tập sách như: "Kiếm Nam thi cảo", "Vị Nam văn tập", "Lão học am bút ký" ....)

THƯ SÀO KÝ
(Bài Ký Về Cái Tổ Sách)


Lục tử đã ở tuổi già sức yếu, nhưng vẫn không bỏ việc đọc sách, đặt tên cho phòng của mình là Thư Sào (tổ sách).

Có người khách đến hỏi: "Chim thước làm tổ ở trên cây, tổ của nó xa chỗ người; Chim én làm tổ trên xà nhà, tổ của nó gần chỗ người. Tổ của chim phượng, người ta cho là điềm lành, tổ của chim cú, thì người ta phá bỏ. Chim sẻ không biết làm tổ, hoặc đoạt lấy tổ của chim én, là kẻ hung tợn trong chuyện làm tổ; Chim cưu không biết làm tổ, nhờ chim thước nuôi con hộ rồi bỏ đi, thì có ở trong tổ cũng là kẻ vụng về trong chuyện làm tổ. Đời thượng cổ có họ Hữu Sào, ấy là nói khi người ta chưa có nhà cửa phải sống trên tổ. Dân đời vua Nghiêu bị khốn về nạn nước dâng, cũng lên cao mà làm tổ, ấy là tổ để tránh nạn. Đời trước, ở nơi thâm sơn cùng cốc, có những kẻ học đạo, cũng sống trên cây như ở tổ , ấy là tổ để ẩn cư. Gần đây những đệ tử làng say, có kẻ leo cả lên đầu ngọn cây, say xỉn hò hét, thì ấy lại là tổ của cuồng sĩ. Nay ngài may mắn có nơi để ở, cửa chính cửa sổ, tường vây tường bao, cũng có thể coi là một ngôi nhà, thế mà lại gọi là "Tổ" là cớ làm sao?"

Lục tử đáp: "Anh thật giỏi biện bác, nhưng ấy là vì chưa vào phòng của tôi đấy thôi. Trong phòng của tôi, hoặc gác trên tủ, hoặc bầy trước mặt, hoặc bừa bãi như chăn gối trên giường, cúi ngửa nhìn khắp bốn xung quanh, chẳng thấy gì ngoài sách. Tôi ăn uống thức ngủ, ốm đau rên rỉ, buồn lo than giận, chưa từng có lúc nào không cùng với sách. Khách khứa không đến, vợ con không gặp, đến như gió mưa sấm chớp biến đổi cũng có khi không biết. Gián hoặc cũng có ý muốn đứng dậy, nhưng sách rối bời vây kín, như lấp gai rào, đến độ không đi ra nổi, chỉ còn biết cười mà bảo: "Đây chẳng phải cái tổ mà ta nói đây sao?" Bèn dẫn khách đến phòng xem. Khách ban đầu không thể bước vào nổi, đến lúc vào rồi, lại không thể đi ra được, bèn cười lớn mà bảo: "Giờ thì tôi tin đúng là tổ thật!"

Khách đi rồi, Lục tử than rằng: "Những việc trong thiên hạ, kẻ chỉ được nghe chẳng thể biết rõ bằng kẻ được thấy, kẻ chỉ được thấy chẳng thể biết tường tận bằng kẻ dự vào việc đó. Chúng ta chưa đến được chỗ áo bí của đạo, từ ngoài bờ rào mà cứ bàn luận bừa, liệu có được không?" Nhân viết lại để tự nhắc nhở mình.

Ngày mồng 3 tháng 9 năm Thuần Hi thứ 9, họ Lục tự Vụ Quan người Phủ Lý viết bài ký./.

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #6 vào: 19/02/2013, 09:15:11 »
Quá tâm đắc với câu "Chúng ta chưa đến được chỗ áo bí của đạo, từ ngoài bờ rào mà cứ bàn luận bừa, liệu có được không?"

Châu sư tổ lúc này chắc đang rảnh nên có nhã hứng dịch thuật đây.
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi Châu Hải Đường

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #7 vào: 19/02/2013, 09:27:12 »
Cám ơn huynh Hoangnguyen! Đúng là đang nhân ngày xuân còn dư dả đấy ạ! Hiii ...

Ngủ rồi Binh

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #8 vào: 19/02/2013, 09:30:08 »
Trong phòng của tôi, hoặc gác trên tủ, hoặc bầy trước mặt, hoặc bừa bãi như chăn gối trên giường, cúi ngửa nhìn khắp bốn xung quanh, chẳng thấy gì ngoài sách...

Có cái tổ như vậy còn gì sướng bằng!
 

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #9 vào: 19/02/2013, 09:44:04 »
Trong phòng của tôi, hoặc gác trên tủ, hoặc bầy trước mặt, hoặc bừa bãi như chăn gối trên giường, cúi ngửa nhìn khắp bốn xung quanh, chẳng thấy gì ngoài sách...

Có cái tổ như vậy còn gì sướng bằng!

Tớ cũng có 1 cái tổ như vậy, nhưng ko sướng đâu, nhiều khi sách rớt trúng đầu gây đau điếng, tối ngủ quanh đống sách, va chạm vào thân người cứng ơi là cứng cũng gây đau. Lẽ ra phải có 1 cái gì mềm mềm, biết thỏ thẻ, biết xoa dịu thì có lẽ sướng hơn :d

Cám ơn huynh Hoangnguyen! Đúng là đang nhân ngày xuân còn dư dả đấy ạ! Hiii ...

Xuân bất tận, nếu sư tổ muốn nó dư thì nó sẽ dư, muốn nó thiếu thì nó sẽ thiếu. Tâm tưởng sự thành. Muốn Xuân là có Xuân, muốn Lan là có Lan, muốn Đào là có Đào, muốn Mai là có Mai...
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi Harrypham1986

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #10 vào: 19/02/2013, 09:48:12 »
Tớ cũng có 1 cái tổ như vậy, nhưng ko sướng đâu, nhiều khi sách rớt trúng đầu gây đau điếng, tối ngủ quanh đống sách, va chạm vào thân người cứng ơi là cứng cũng gây đau. Lẽ ra phải có 1 cái gì mềm mềm, biết thỏ thẻ, biết xoa dịu thì có lẽ sướng hơn :d


Điều bác nói thì ai cũng thích nhưng nhiều khi Đời hông như là Mơ ... :d :p
Tôi là Tôi chứ không thể là 1 ai khác.
 

Ngủ rồi gamotsach

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #11 vào: 19/02/2013, 10:01:25 »
Trích dẫn
"Những việc trong thiên hạ, kẻ chỉ được nghe chẳng thể biết rõ bằng kẻ được thấy, kẻ chỉ được thấy chẳng thể biết tường tận bằng kẻ dự vào việc đó. Chúng ta chưa đến được chỗ áo bí của đạo, từ ngoài bờ rào mà cứ bàn luận bừa, liệu có được không?"

Mọt tử nghe được câu này, bèn ngửa mặt lên trời than: Lâu này ta cứ hóng hớt ngoài hàng rào mà chê lũ tham quan ô lại, phá hỏng cơ đồ nước nhà, thực chưa bao giờ chui vào trong tổ chúng nó mà xem thực hư thế nào, đúng là chưa đạt đến sự áo bí của đạo chích vi diệu thậm thâm. Đáng trách, đáng trách.
Nghĩ rồi dứt bỏ không tu luyện phép Chính tả nữa, mà quyết tâm trèo cao chui sâu, nịnh nọt luồn lách để trở thành một tay tham quan ô lại thứ thiệt, chui vào tổ của chúng để mà minh tường đường đi lối lại, hầu truyền bí kíp cho muôn đời sau.
Hay thay, hay thay. :d
Tiến sĩ danh dự Đại học Tham Mà Sặc.
 

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #12 vào: 19/02/2013, 10:05:56 »
Điều bác nói thì ai cũng thích nhưng nhiều khi Đời hông như là Mơ ... :d :p

Đời ko như là mơ nhưng sao nhiều người vẫn thích mơ bác ạ, mơ xong rồi thất vọng, tuyệt vọng, điên loạn rồi chết. Nhiều người vẫn cho đời là đẹp, chắc họ chưa bao giờ bị lừa, bị chèn ép,  bị đau ốm chưa bao giờ đau khổ và những người này tin rằng sẽ mãi mãi là như vậy :(

Biết bao giờ con người mới hết mơ?
 
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #13 vào: 19/02/2013, 10:07:17 »
Mọt tử nghe được câu này, bèn ngửa mặt lên trời than: Lâu này ta cứ hóng hớt ngoài hàng rào mà chê lũ tham quan ô lại, phá hỏng cơ đồ nước nhà, thực chưa bao giờ chui vào trong tổ chúng nó mà xem thực hư thế nào, đúng là chưa đạt đến sự áo bí của đạo chích vi diệu thậm thâm. Đáng trách, đáng trách.
Nghĩ rồi dứt bỏ không tu luyện phép Chính tả nữa, mà quyết tâm trèo cao chui sâu, nịnh nọt luồn lách để trở thành một tay tham quan ô lại thứ thiệt, chui vào tổ của chúng để mà minh tường đường đi lối lại, hầu truyền bí kíp cho muôn đời sau.
Hay thay, hay thay. :d

Còn thâm thúy hơn cả Khổng tử :d
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Người xưa với Sách - Trữ sách - Đọc sách
« Trả lời #14 vào: 19/02/2013, 18:06:44 »
Mọt tử nghe được câu này, bèn ngửa mặt lên trời than: Lâu này ta cứ hóng hớt ngoài hàng rào mà chê lũ tham quan ô lại, phá hỏng cơ đồ nước nhà, thực chưa bao giờ chui vào trong tổ chúng nó mà xem thực hư thế nào, đúng là chưa đạt đến sự áo bí của đạo chích vi diệu thậm thâm. Đáng trách, đáng trách.
Nghĩ rồi dứt bỏ không tu luyện phép Chính tả nữa, mà quyết tâm trèo cao chui sâu, nịnh nọt luồn lách để trở thành một tay tham quan ô lại thứ thiệt, chui vào tổ của chúng để mà minh tường đường đi lối lại, hầu truyền bí kíp cho muôn đời sau.
Hay thay, hay thay. :d

quá tuyệt diệu bác Mọt ạ. Nhưng "ước mơ vẫn chỉ là mơ ước" thế mới sanh ra khổ :d
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."