Tác giả Chủ đề: Dành cho những người yêu văn học Nga  (Đã xem 21508 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi lenhale

  • Giáo làng
  • *******
  • Bài viết: 11,860
  • Thanked: 332 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Đồng Tháp
Dành cho những người yêu văn học Nga
« vào: 17/06/2012, 11:21:42 »
Quyển sách này không nói về chiến tranh
mà nói về cuộc trốn chạy của một tù nhân chính trị bị đày đi Xibiri.
Ivan, là một sinh viên, là cháu của một nhà bác học người Nga
chuyên nghiên cứu về khoáng sản, địa chất, đặc biệt là vùng Xibiri.
Anh bị bắt vì tham gia đấu tranh chống lại Nga Hoàng.
Đồng đội đã tổ chức cho anh vượt ngục thông qua sự giúp đỡ của người dân địa phương.
Sau khi trốn thoát, anh có nhiệm vụ sang Thụy Điển để giúp ông bác của anh
lưu giữ những tài liệu về vùng đất Xibiri mà bọn Tư bản nước ngoài rất thèm muốn và rắp tâm đoạt lấy.
Cái thu hút của tác phẩm không năm ở những cảnh rượt đuổi, chạy trốn
mà trong tác phẩm này, Ghêorghi Markốp đã miêu tả thiên nhiên và con người ở Xibiri,
cách họ chống chọi với khắc nghiệt của thời tiết, cách họ săn thú,
đánh bắt cá, cách ngủ đêm, sưởi ấm trên tuyết.
Ngoài ra, tính chính trị trong tác phẩm là rất rõ ràng nhưng dễ chịu, dễ tiếp nhận,
ngay cả tình yêu giữa Ivan và Ca-chi-a cũng rất nhẹ nhàng nhưng đầy bất ngờ.
Một tác phẩm đáng đọc dành do những ai thích phiêu lưu và thích thiên thiên.

« Sửa lần cuối: 25/09/2013, 13:08:47 gửi bởi lenhale »
 
VCB: 0601000453503
CTK: Lê Đức Dũng
ĐT: 0918280119

Ngủ rồi colangxxi

  • *****
  • Bài viết: 973
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
Bác PR cho cuốn này hay quá,em đã từng có cuốn này khi học cấp 2 mà thất lạc mất,có lẽ em sẽ tìm mua lại cuốn này
 
Cái xấu đi kèm cái tốt như bóng đêm đi bên ánh sáng.Không có đêm sao ta phân biệt được ngày?

Ngủ rồi thuyloidolong

Mình thì sưu tầm được 5q này rồi
Thích quyển này vì có cái bìa màu xanh rất đẹp
 
Thơ đã hóa tâm hồn
Sách đã thành tri kỷ

Ngủ rồi notebookinn

Vâng. Cảm ơn bác. Sẽ tìm đọc ngay.
 

Ngủ rồi emminh

Bác PR cho cuốn này hay quá,em đã từng có cuốn này khi học cấp 2 mà thất lạc mất,có lẽ em sẽ tìm mua lại cuốn này
Để anh lại tặng chú một cuốn nhá,... :d mà mất áo,... :(
 
Tam điểm như tinh tượng
Hoành câu tựa nguyệt tà

Ngủ rồi colangxxi

  • *****
  • Bài viết: 973
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
Để anh lại tặng chú một cuốn nhá,... :d mà mất áo,... :(
Vâng,em cám ơn anh Minh  :d
 
Cái xấu đi kèm cái tốt như bóng đêm đi bên ánh sáng.Không có đêm sao ta phân biệt được ngày?

Ngủ rồi hoamoclan4311

Bác nên sửa topic này thành " Dành cho những người yêu văn học Nga" cho tiện để mọi người chia sẻ niềm yêu thích với các tác phẩm văn học Nga.
 
Đào hoa tận nhật tùy lưu thủy...

Ngủ rồi lenhale

  • Giáo làng
  • *******
  • Bài viết: 11,860
  • Thanked: 332 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Đồng Tháp
Bác nên sửa topic này thành " Dành cho những người yêu văn học Nga" cho tiện để mọi người chia sẻ niềm yêu thích với các tác phẩm văn học Nga.
OK! Cảm ơn bác!
 
VCB: 0601000453503
CTK: Lê Đức Dũng
ĐT: 0918280119

Ngủ rồi hoamoclan4311

Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #8 vào: 25/09/2013, 13:24:54 »
ANNA KARENIA- Đỉnh cao của tiểu thuyết lãng mạn.



Nếu có ai hỏi rằng tôi thích đọc cuốn tiểu thuyết nào nhất về đề tài tình yêu ?. Câu trả lời là " ANNA KARENINA".
Anna Karenina được xem như là một đỉnh cao của tiểu thuyết lãng mạn. Đây là cuốn sách đã đưa đại thi hào Nga Lev- Tolstoy lên một địa vị mới trên văn đàn văn học Nga và văn học thế giới.
Truyện mở đầu bằng sự rắc rối trong gia đình Oblonsky- Người anh trai Anna, khi ông có quan hệ bất chính với cô gia sư người Pháp để vợ là Dolly phát hiện và đòi ly hôn. Anna đã đi tàu đến Moskva để giúp anh trai và chị dâu hòa giải. Nàng đi cùng toa với bá tước phu nhân Vroskaya. Đến Moskva, anh trai của Anna đón ở ga và con trai của bá tước phu nhân là Alexei Vronsky cũng ra đón mẹ. Lúc này, mọi người chưa kịp xuống tàu thì xảy một tai nạn khủng khiếp: một người công nhân bị tàu cán chết. Sự kiện này làm mọi người hết sức kinh hoàng.

Xen kẽ trong truyện của Anna là truyện Levin một điền chủ học cùng lớp với Oblonsky nhưng yêu thích công việc ở nông thôn, trong thời gian này cũng đến Moskva với mục đích cầu hôn với cô con gái út của gia đình Cherbatsky là Kitty - người mà đã để ý và có tình cảm từ lâu. Kitty mới 18 tuổi vừa bắt đầu gia nhập cuộc sống giao tế của giới thượng lưu và được nhiều người để mắt đến trong đó có Vronsky. Chàng là người tuấn tú, giàu có, quý phái và có tương lai xán lạn ở triều đình và trong quân đội. Nên mặc dù Kitty cảm thấy mình quý mến và tin cậy Levin, song tâm hồn của cô gái trẻ này lại hướng về Vronsky nhiều hơn, nên nàng đã từ chối lời cầu hôn của Levin.

Anna nhanh chóng giải quyết mối mâu thuẫn cho vợ chồng người anh. Vẻ xinh đẹp và khả ái của Anna đã hấp dẫn mọi người xung quanh kể cả Kitty (em gái của Dolly - chị dâu của Anna). Trong buổi khiêu vũ tổ chức tại nhà người quen ít lâu sau, cả Kitty và Anna đều đến. Kitty hạnh phúc và mong chờ được nhảy cùng Vronsky, nhưng khi nàng thấy vẻ mặt của Vronsky khi nhảy cùng Anna, nàng bất ngờ nhận ra rằng Vronsky đã say mê Anna, điều đó khiến Kitty vô cùng đau khổ.

Anna đón nhận tình cảm của Vronsky và xao xuyến vì tình cảm đó nên nàng cảm thấy có lỗi. Nàng đã vội vã rời Moskva nhưng trên chuyến tàu trở về Sankt-Peterburg. Vronsky đã đi theo "để có mặt nơi nào nàng có".

Chồng của Anna là Alexei Karenin- Một quan chức cấp cao trong triều đình lớn hơn nàng nhiều tuổi, là một con người có tâm hồn khô khan và có cuộc sống nguyên tắc. Anna lấy Karenin là do sự sắp đặt của người cô ham tiền và ham địa vị. Vì vậy, sau bao năm chung sống với chồng, nàng không hề có tình yêu với một con người như thế nên nàng đã dồn mọi tình cảm cho đứa con trai. Sự xuất hiện của Vronsky cùng với tình cảm nồng nhiệt của chàng đã đánh thức những khát khao yêu đương trong Anna. Ban đầu nàng cố gắng đấu tranh, song cuối cùng nàng không kháng cự nổi và đã lao vào cuộc tình với Vrosky. Cuộc tình vụng trộm đó không giấu được lâu nhưng thật bất ngờ chồng Anna biết nhưng không ghen tuông mà còn lo lắng cho danh dự và tiếng tăm của ông ta lẫn Anna. Nàng có thai với Vronsky và suýt chết trong khi sinh nở. Karenin đã cao thượng tha thứ cho nàng, chăm sóc nàng cùng đứa bé gái mới sinh khiến Anna cảm động ăn năn và Vronsky thì thấy nhục nhã định tự tử nhưng không chết. Tuy nhiên, sự cao thượng của Karenin chỉ tách Anna ra khỏi Vronsky trong thời gian ngắn mà không dập tắt nổi ngọn lửa tình yêu giữa hai người. Nó tạm lắng xuống rồi lại bùng lên rừng rực, mạnh mẽ. Họ không thể sống thiếu nhau, Anna quyết định bỏ nhà, chia tay với đứa con trai mà nàng yêu quý, để cùng Vronsky và đứa con gái nhỏ ra nước ngoài.

Levin sau khi bị Kitty từ chối "lời cầu hôn" liền rời Moskva quay trở về với nông thôn. Chàng trở lại với công việc quản lý điền trang và tìm thấy sự an ủi trong công việc, trong sự hòa nhập với thiên nhiên và cuộc sống của những người lao động. Chàng biết được việc của Kitty (sau khi bị Vronsky từ chối nàng đã rất đau khổ và bệnh nặng) phải ra nước ngoài dưỡng bệnh. Một lần tình cờ sau buổi làm việc ngoài đồng, trên đường về Levin nhìn thấy cỗ xe ngựa chở Kitty chạy qua (nàng đang trên đường từ nước ngoài trở về). Chàng chợt nhận ra rằng tình cảm của mình dành cho nàng vẫn còn nguyên vẹn, bèn quyết định đi Moskva để cầu hôn lần nữa. Lần này, chàng đã thành công. Họ nhanh chóng chuẩn bị đám cưới và sau đám cưới, Levin đưa ngay vợ về nông thôn. Kitty lập tức thích ứng với vai trò người vợ của mình khiến cho Levin nhiều bất ngờ và ngạc nhiên. Giữa hai vợ chồng cũng xảy những cuộc cãi cọ, hiểu lầm nho nhỏ, song cuộc sống của gia đình họ rất hạnh phúc.

Trong khi đó hạnh phúc của Anna và Vronsky thật không dễ dàng, nó phải đổi bằng những hy sinh: Vronsky phải từ bỏ con đường danh vọng, Anna phải rời xa đứa con trai (mà nàng rất yêu quý và luôn nhớ thương con - nỗi nhớ ấy luôn ám ảnh và dằn vặt nàng) và chịu những lời chê trách gièm pha. Họ cũng không thể sống mãi ở nước ngoài nên một thời gian sau họ trở về Nga. Vronsky dù yêu Anna, song cũng đã mệt mỏi vì cuộc sống không chính thức của hai người, trong khi đó Anna vẫn không giải quyết được việc ly hôn với chồng vì vướng bận chuyện con trai. Karenin không cho nàng nhận con nếu ly hôn, bởi vậy nàng không thể hợp thức hóa cuộc sống lứa đôi với Vronsky. Những khó khăn đó cộng với sức ép của dư luận, của những người quen thuộc xung quanh làm cho quan hệ tình cảm giữa hai người càng lúc càng trở nên căng thẳng: Vronsky bực bội, mệt mỏi, còn Anna thì đau khổ ghen tuông, nghi ngờ về tình yêu của chàng dành cho mình. Một lần sau trận cãi cọ, Vronsky bỏ về nhà mẹ. Anna đau khổ với những ý nghĩ bi quan, tuyệt vọng. Nàng định đi tìm chàng, nhưng lúc đến nhà ga, Anna chợt nhớ đến cái chết của người công nhân xe lửa và nàng đã quyết định giải thoát cho mình bằng cách lao đầu vào xe lửa.
« Sửa lần cuối: 25/09/2013, 13:25:28 gửi bởi hoamoclan4311 »
 
Đào hoa tận nhật tùy lưu thủy...

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #9 vào: 25/09/2013, 13:38:39 »
Khi còn thời sinh viên tôi rất thích thơ của Pushkin, thơ của ông có 1 số bài viết về thiên nhiên Nga cũng thấm đẫm một nỗi buồn man mác:

Trên con đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Dịu dàng khắc khoải lòng quê

Còn thơ tình của ông thì cũng cay đắng lắm:

Lòng đau xé, tưởng như điên như dại
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san... ( Tấm khăn san màu đen)

Có lẽ thơ cũng phản ánh cuộc đời buồn tẻ của ông.

Về nhạc Liên xô, thì thời đó, tôi thích nghe bài triệu đóa hoa hồng, tiết tấu tuy nhanh, sôi nổi nhưng vẫn phảng phất 1 nỗi buồn xa xăm, nhưng bài nhạc mang đến cho con người những tư tưởng tích cực muốn vượt khỏi số phận chứ ko ủy mị u hoài.
 
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta

Ngủ rồi emminh

Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #10 vào: 25/09/2013, 14:59:38 »
Em thì chỉ có nghĩ rằng, thiên nhiên và con người Nga mà em cảm nhận thì qua cuốn Giamilia- Núi đồi và thảo nguyên. Thật không biết thế nào mà tả lại được.
« Sửa lần cuối: 25/09/2013, 15:00:40 gửi bởi emminh »
 
Tam điểm như tinh tượng
Hoành câu tựa nguyệt tà

Ngủ rồi kevinvuong

  • Zhi zunbao - Zixia
  • *******
  • Bài viết: 4,099
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Kinh Vân Đạo
Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #11 vào: 25/09/2013, 15:01:36 »
Em thì chỉ có nghĩ rằng, thiên nhiên và con người Nga mà em cảm nhận thì qua cuốn Giamilia- Núi đồi và thảo nguyên. Thật không biết thế nào mà tả lại được.

Cũng là cuốn đầu tiên em đọc về Nga và đã ít nhiều thay đổi suy nghĩ về Nga "ngố" :d
 

Ngủ rồi emminh

Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #12 vào: 25/09/2013, 15:08:20 »
Một kỷ niệm của em với văn học Nga, khi em được ông cụ nhà em kể lại Người đầu bếp già và Lẵng quả thông của Pautopxki, em không thể nghĩ rằng lại có cách miêu tả âm thanh bằng văn học hay và trong sáng đến thế,...
Cho nên đến tận bây giờ em vẫn còn ấn tượng về các tác phẩm này,....
và nghĩ rằng không biết mai sau còn cơ hội nào để có lại những ấn tượng đấy không,...
thật tiếc khi nghe Tình ca nàng Sonvay mà không biết căn nguyên về câu chuyện,....
hay không biết Levitan tìm nắng trong tranh như thế nào,....
................
hy vọng có thể truyền cho con trẻ một chút đọc của bố mẹ,...
mà hình như khó quá,....
.................
« Sửa lần cuối: 25/09/2013, 15:09:02 gửi bởi emminh »
 
Tam điểm như tinh tượng
Hoành câu tựa nguyệt tà

Ngủ rồi emminh

Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #13 vào: 25/09/2013, 15:23:16 »
Chàng bắt đầu chơi. Về sau Maria nhớ lại khuôn mặt của người khách lạ khi phím đàn đầu tiên rung lên dưới tay chàng. Một sắc thái kỳ lạ phủ lên trán chàng và có một ngọn nến lung lay trong đôi mắt chợt tối đi của chàng.
    Lần đầu tiên sau nhiều năm chiếc dương cầm ca hết giọng. Tiếng đàn tràn ngập không riêng gian lều mà cả khu vườn. Con chó già bò ra khỏi chuồng, đầu ngả về một bên, nó chăm chú nghe, vẫy đuôi khe khẽ. Tuyết bắt đầu rơi, nhưng con chó chỉ ve vẩy đôi tai.
    - Tôi thấy rồi, thưa ngài ! - Ông lão nói và gắng gượng ngồi dậy. - Tôi thấy ngày tôi gặp Mácta và nàng vì ngượng ngùng đã đánh vỡ vò sữa. Lúc ấy vào mùa đông, ở trên núi. Bầu trời trong xanh như thủy tinh, và Mácta cười. Nàng cười, - ông lão nhắc lại, tai lắng nghe tiếng róc rách của cung đàn.
    Người lạ mặt chơi đàn, mắt nhìn vào cửa sổ tối om.
    - Còn bây giờ, - chàng hỏi, - cụ có nhìn thấy gì không?
    Ông lão im lặng nghe ngóng.
    - Chẳng lẽ cụ không nhìn thấy ư? - Người lạ mặt nói nhanh và vẫn tiếp tục chơi. - Đêm đang đen bỗng thành màu xanh thẫm rồi lại thành xanh lam, và ánh sáng ấm áp đã từ nơi nào trên cây cao kia chiếu xuống. Hoa trắng đang nở trên cành cây già cỗi trong vườn nhà cụ. Tôi cho đó là hoa táo mặc dù từ trong nhà này nhìn ra chúng giống hoa tuylip hơn. Cụ thấy không: tia nắng đầu tiên đã rơi xuống bức tường đá, sưởi ấm cho nó và từ đó hơi nước đang bốc lên. Chắc đó là do đám rêu ướt đẫm nước tuyết tan đang khô dần. Còn trời thì cứ cao lên mãi, xanh thêm mãi, đẹp thêm mãi, và trên thành Viên cổ kính của chúng ta từng đàn chim đang bay về phương bắc.
    - Tôi trông thấy tất cả những cái đó ! - Ông lão kêu lên.
    Bàn đạp rít lên khe khẽ và chiếc dương cầm cất cao giọng trịnh trọng như thể không phải chỉ riêng mình nó mà cả hàng trăm giọng hát vui mừng.
    - Không, thưa ngài, - Maria nói với người lạ mặt, - hoa đó không hề giống tuylip. Đó là những cây táo nở rộ trong một đêm.
    - Vâng, - người lạ mặt trả lời, - đó là hoa táo nhưng cánh của chúng rất to.
    - Mở cửa sổ ra, Maria ! - Ông lão bảo.
    Maria mở cửa sổ. Một luồng không khí lạnh ùa vào phòng. Người lạ mặt chơi rất khẽ và rất chậm.
    Ông lão ngã xuống gối, thở dốc, đôi tay quờ quạng trên tấm chắn. Maria chạy vội lại. Người lạ mặt ngừng chơi. Chàng ngồi lặng trước chiếc dương cầm như bị mê đi bởi tiếng nhạc của chính mình.

Trích đoạn Người đầu bếp già,... Pautopxky
« Sửa lần cuối: 25/09/2013, 15:24:11 gửi bởi emminh »
 
Tam điểm như tinh tượng
Hoành câu tựa nguyệt tà

Ngủ rồi bingo

Re: Dành cho những người yêu văn học Nga
« Trả lời #14 vào: 25/09/2013, 15:42:43 »

Em thích truyện của Aimatov đúng là vì sự giản dị, trữ tình đọc rất dễ vào. Nét đặc trưng trong sáng tác của Aitmatov là sự hòa quyện một cách nên thơ giữa tư duy tiểu thuyết mang tính sử thi với những hình thức nghệ thuật dân gian của dân tộc Kirghidia. Điều đó được thể hiện rõ nét qua tập truyện ''Con Tàu trắng'' qua phần trích đoạn bài nghiên cứu dưới đây

''Bài ca của người thợ săn trong ''Vĩnh biệt Gunxarư'' kể về số phận bi kịch của cha con người thợ săn dẫn đến cái chết của người con và nỗi đau xót đến cực độ của người cha phải tự tay giết con mình. Khi đặt huyền thoại trên bên cạnh cái chết của Trôsô và thái độ ăn năn hối lỗi trong cách cư xử của Tarabai, nhà văn không chỉ nhằm bộc lộ điều sâu kín trong tính cách nhân vật, mà còn là bài học, là tấm gương cho con người hiện đại nếu có thái độ hủy diệt đối với thiên nhiên sẽ chuốc lấy hậu quả không lường hết được.

Trong ''Con tàu trắng'' những câu chuyện huyền thoại về về loài hươu Maran đã nuôi dưỡng tâm hồn ngày thơ trong sáng luôn hướng thiện của cậu bé thì hành động giết loài hươu Maran của Ôrôđơkun là trái với đạo đức, chà đạp thô bạo tín ngưỡng nhân dân. Phải chăng, qua đây Aitmatov muốn nhắn gửi rằng, người đời đừng động chạm đến những cái thiêng liêng trở thành phong tục, tập quán của dân tộc được giữ gìn và bồi đắp qua nhiều thế hệ và con người đừng tàn ác với thiên nhiên?

''Con chó khoang chạy ven bờ biển'' Aitmatov đặt ra nhiều vấn đề mang tính vĩnh hằng của con người: trách nhiệm của các thế hệ, lòng nhân ái, đức hy sinh...Câu chuyện huyền thoại về người đàn bà cá vĩ đại trong ''Con chó khoang chạy ven bờ biển'' thể hiện quan niệm của tác giả về cái đẹp của cuộc sống con người. Hành động hy sinh của ông già Organ để cứu bố con Kirxki (thế hệ con và cháu) mang giá trị nhân bản, biểu hiện một cách xử thế chuẩn mực về đạo đức. Sự hy sinh của Organ chỉ có ý nghĩa về mặt thể chất, còn hành động của ông đã trở thành truyền thuyết cho các thế hệ sau.

Đúng như nhà phê bình văn học N. Pôtapốp khẳng định, nhà văn Aitmatov "... biết lắng nghe tiếng nói của tổ tiên vang vọng trong những cảm xúc về cái đẹp, trong những quan niệm về ý nghĩa của cuộc đời cũng như thực chất của con người, tiếng bước chân của lịch sử, trong những trang sử thi không bao giờ mai một, trong những truyền thuyết và những điệu dân ca mộc mạc..."
« Sửa lần cuối: 25/09/2013, 15:43:58 gửi bởi bingo »