Tác giả Chủ đề: Mặt trăng và đồng xu - Somerset Maugham  (Đã xem 874 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Quang Hai

Mặt trăng và đồng xu - Somerset Maugham
« vào: 17/08/2012, 11:33:40 »
Đúng là cái mồm hại cái thân. Tôi viết những dòng này trong khi cả nước đang loạn cào cào về những bình luận của Thanh Lam cho tài năng âm nhạc của Đàm Vĩnh Hưng và Hồ Ngọc Hà cũng như những đòn phản công của hai "ngôi sao" kia về phía đàn chị. Thế mới thấy cá tính, bản chất của con người được bộc lộ rõ ràng nhất là trong những phút bốc đồng, bực tức của họ. Nó khiến ta nhìn thấy rõ ràng một Thanh Lam, Hà Hồ Mr.Đàm như đúng họ vẫn là chứ không chỉ là những cái bóng xa mờ, đẹp đẽ bay lượn trên sân khấu. Viết tới đây lại ngẫm lại chính mình. Giá mà tôi không ngứa mồm kêu gọi viết riview cho SXN thì giờ cũng chả phải cảm thấy áy náy mà ngồi kỳ cạch gõ mấy dòng ngu ngốc này. Càng thấy cái mồm nó hại cái thân mới gớm ghê làm sao!

Đã vậy thì tôi viết về "Mặt trăng và đồng xu". Bởi lẽ nó cũng có liên qua tới câu chuyện thời sự của làng nhạc Việt Nam ở trên vừa nêu. Thật thế, chúng ta ai chẳng có những phút giây ngất ngây với một tài năng dẫn đến những ao ước nhiều khi phi lý chẳng có liên quan gì đến cảm xúc dịu ngọt mà tài năng đó mang lại. Biểu hiện nhẹ thường thấy của căn bệnh dễ lây này là xin, sưu tầm chữ ký hay kỷ vật của thần tượng, nặng hơn thì si mê hay phát cuồng trong khi chẳng có chút hiểu biết tối thiểu gì về đối tượng. Ở xa xa, họ là một hình tượng đẹp khiến ta mê say. Lại gần đó có thể chỉ là những con người tầm thường, giả dối.
Tiểu thuyết của Maugham mang chúng ta tới gần sát một thiên tài (Charles Strickland - tên nhân vật mà nguyên mẫu được thiên hạ đồn đóan là họa sĩ Paul Gauguin) trong cuộc đời thực của ông với đủ mọi cảm xúc, thói tật ngày thường. Gánh nặng mà những người thân sống gần tài năng phải gánh chịu mỗi ngày là cảm xúc chủ đạo mà cuốn sách mang lại. Tất nhiên bên cạnh đó, nhỏ bé và ít ỏi hơn, là những cảm xúc thăng hoa hiếm hoi mà các tác phẩm của ông này mang đến cho người xem. Đây cũng là ý đồ của tác giả; nó cho thấy quan niệm của ông về nghệ thuật trong đời thường. Ở tác phẩm này của Maugham, Đạo đức, Yêu thương, Tế nhị, Mê say, Hy sinh hay Vĩ đại được đặt ngay sát Đê tiện, Nghèo, Thất học, Thô lỗ, Lạc hậu, Tầm thường... Những thứ tưởng chừng đối lập hoàn toàn đó nhiều khi lại nằm ngay trong cùng một con người . Chúng cũng là những biến thiên trong sự cảm nhận của chúng ta về một thiên tài khi  thay đổi khoảng cách quan sát họ. Sự hụt hẫng đó không hẳn lúc nào cũng bởi lỗi của tài năng. Họ - trong cơn điên của 110% nỗ lực và tập trung để tạo nên những kiệt tác, đã không còn giữ những quan niệm sống thông thường mà người đời vốn có và tuân thủ.

Nhân đây cũng nói thêm về tên cuốn sách - The Moon and Sixpence. Tác giả một lần nữa lại đặt cạnh nhau sự vĩ đại, trong sáng (mặt trăng) và dục vọng, sự tầm thường (đồng xu). Tiếc rằng bản dịch từ trước 75 đã chuyển ngữ thành "Đời nghệ sĩ". Điều này có lẽ bởi sự cảm nhận thiếu hụt về những thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm thông qua tác phẩm và đã vô tình hạ thấp bản thân cũng như phạm vi của vấn đề mà cuốn sách đề cập.
 
Mua sách cốt ở giành nhau.  
Sách đọc chán chết, giành thời lại vui! :d