Tác giả Chủ đề: Mùa Tôm - Thakagi Xivaxankara Pillai  (Đã xem 1205 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi bingo

Mùa Tôm - Thakagi Xivaxankara Pillai
« vào: 16/04/2013, 23:13:01 »

Karuthamma là một người con gái xứ biển. Ông bà, bố mẹ cô đều đã gắn bó với cát, với nắng và sóng gió. Cô được thừa hưởng một truyền thống đạo đức của dòng họ, của người dân biển - con cháu của Nữ thần Biển đầy quyền uy và cực kì nghiêm khắc. Như bao người con gái khác, Karuthamma, khi “đang độ thanh xuân tười tắn nhất”, cô cũng biết yêu thương, giận hờn và chắc chắn cô cũng sẽ chọn cho mình một tình yêu. Đó là điều tuyệt vời nhất mà Thượng Đế ban phát cho loài người! Trái tim của cô ngập tràn nhựa sống,  vậy nên tại sao cô lại không thể không rung động trước một Pairkutti với tiếng hát chơi vơi?!

Tình yêu của họ thật đẹp, đáng được chở che và trân trọng. Oan nghiệt làm sao khi họ lại thuộc về hai đẳng cấp, hai cuộc sống không thể hòa hợp chỉ vì lí do hết sức đơn giản “Nó (Parikutti - Đ.Đ.T) không phải là con trai dân chài”.

Mở đầu tác phẩm, Thakagi Xivaxankara Pillai đã đưa ra một bi kịch giữa một bên là tình yêu đôi lứa trong sáng tựa pha lê và một bên là truyền thống đạo lí của dòng họ. Thế là, một cuộc đấu tranh tư tưởng diễn ra gay gắt trong lòng cô gái đáng thương trong cái đêm hôm ấy, khi mà cô muốn quên đi tất cả: “Karuthamma nằm úp sấp mặt, áp ngực xuống nền nhà. Cô lấy tay bịt tai”. Nhưng sức mạnh của tình yêu trong cô như muốn đạp tan bốn bức tường. Cô muốn đạp tan bốn bức tường hữu hình hay là bức tường vô hình đang ngự trị trong tư tưởng? Tiếng hát ngoài kia càng lúc càng thánh thót, chơi vơi! Cho dù cô có làm gì đi nữa, dù những bức tường thành có giam cấm thân xác cô, giam cấm tình yêu của cô thì tiếng hát ngoài kia vẫn ngân lên như thách thức, như muốn phá tan đi mọi ngăn cách. Cánh cửa buồng kia có thể sẽ mở toang ra và cô, chỉ trong chóc lát thôi là sẽ gặp được người mình yêu. Nhưng cô đang ở trong một pháo đài không gì công phá nổi, đó là bức tường thành của nền nếp gia phong và những điều cấm kị hà khắc đối với những người con của biển đã tồn tại bao thế kỉ nay. Nó chính là một pháo đài không cửa. Chi tiết này giúp ta liên tưởng đến nhân vật Mỵ trong “Vợ chồng A Phủ” của nhà văn Tô Hoài ở Việt Nam ta. Mỵ bị giam cầm trong xó nhà và lắng nghe tiếng sáo, tiếng hát gọi bạn, mời tình... ở đây, nhân vật Karuthamma có nét tương đồng với nhân vật Mỵ của Tô Hoài ở chỗ họ đều là phụ nữ, đều sống trong xã hội đầy rẫy những bất công bạo tàn. Vậy nên họ đã không thể có được điều họ mơ ước, mà lẽ ra họ xứng đáng nhận được.

Khi Karuthamma, chỉ một tí nữa thôi là cô có thể (nói như Đại thi hào Nguyễn Du “Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình”) thì cô lại gặp ngay cái pháo đài ngăn cản đó. Buồng trong, bố mẹ cô đang bàn chuyện về cô, đang tìm cách để lo cho cô một tấm chồng tương xứng, cùng đẳng cấp và cùng là người con của biển cả.

Đọc đến đoạn xuất hiện tiếng hát của anh Parikutti, tôi có cảm nhận như đó là những lưỡi dao cứa sâu vào trái tim cô gái đáng thương kia. Tại sao anh lại cứ hát mãi ngoài kia vậy? Anh có biết là sau tiếng hát đó là cả một bể đầy nước mắt, đớn đau không? Và rồi tôi lại thấy căm ghét anh ta vì anh đích thị là một kẻ vô tình, vô tình đến nhẫn tâm tàn tệ!  Nhưng rồi đột nhiên tôi lại thấy thương, thấy quý mến anh vì xét cho cùng anh đâu có cố ý làm cho Karuthamma đau khổ: “Tiếng hát của Parikutti vẫn chơi vơi ngoài bãi biển. Bài hát được đặt ra không phải là để quyến rũ con gái dân chài lén ra khỏi nhà ban đêm. Bài hát không có nhịp điệu, giai điệu không phải đã hay. Giọng người hát cũng không thật đặc sắc, lôi cuốn. Nhưng nó có cái gì làm cho người ta náo nức. Anh buộc lòng phải nhắn cho cô hay là anh đang ngồi đây, anh muốn cầu xin cô tha lỗi. Giọng Parikutti lạc đi vì cố hát mãi.”

Karuthamma vô tội, anh Parikutti cũng không có tội, và kể cả bố mẹ  của Karuthamma cũng chẳng tội tình gì. Họ có quyền lo cho hạnh phúc của con gái họ vì họ là những người dân biển, sống, gắn bó với biển cả bao la. Bởi vậy, ta cũng không nên oán trách bà Chakky vì mối lo lắng của bà là nỗi lo cho cả gia đình, dòng họ. Bởi lẽ, một người đàn bà phải biết lấy trinh tiết của mình để cầu nguyện chco chồng ngoài khơi xa giữa muôn trùng hiểm nguy đang rình rập khôn lường. Có như vậy thì Nữ thần Biển mới che chở, bảo vệ, bằng không thì tai họa sẽ ập đến thật khủng khiếp.

Ước mơ một chiếc thuyền và lưới đánh cá của ông bố Karuthamma có lẽ xa vời quá! Số phận của cô cũng phải tùy thuộc vào chuyện làm ăn của gia đình vì nếu không có tiền thì đồng nghĩa với việc không lấy được chồng. Cái tập tục cổ hủ này đã ghìm chết không biết bao đời con gái ấn chỉ vì họ đã phạm vào cái tội lớn - tội nghèo!

Là đàn ông nên ông bố cũng có cái nông nổi khi nghĩ đến chuyện làm ra nhiều tiền cho con gái có một tấm chồng. Ngược lại, bà mẹ của Karuthamma lại là người giỏi tính chuyện gia đình nên bà biết rất rõ rằng gia đình bà không thể mua được thuyền và lưới, và giả như có xoay xở mua được phương tiện làm ra đồng tiền đi nữa, khi đó con bà đã đi với “một thằng Hồi giáo”, nó sẽ gây chuyện chẳng lành với con gái ông bà.

Karuthamma vẫn nằm nghe câu chuyện của bố mẹ, và ngoài kia, tiếng hát của Parikutti vẫn cứ chơi vơi...

Tiểu luận phê bình của Đỗ Đức Thuần