Tác giả Chủ đề: Tình yêu hoang dã - Zaharia Stancu  (Đã xem 1004 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi bingo

Tình yêu hoang dã - Zaharia Stancu
« vào: 16/04/2013, 09:38:46 »

Tiểu thuyết Tình yêu hoang dã được in lần đầu vào năm 1968 là một trong những tác phẩm cuối đời của Zaharia Stancu. Ngay khi mới ra đời Tình yêu hoang dã đã được bạn đọc Romania đón nhận nồng nhiệt và nhanh chóng đựơc dịch ra 6 thứ tiếng.

Tiểu thuyết Tình yêu hoang dã là câu chuyện tình tay ba giữa cô gái Digan Lisandra với Gosu chồng cô ta và Ariston tình nhân của cô ta. Tác giả bắt đầu bằng vụ ngoại tình vỡ lở và bộ tộc Digan gồm 99 con người  phải dùng luật tục để giải quyết những mâu thuẫn không thể nào hoà giải .

Theo tập tục, Gosu có quyền giết vợ hoặc đánh chết kẻ tình địch để chiếm lại Lisandra. Nhưng nếu Gosu giết vợ thì cuộc sống của anh ta không còn ý nghĩa nữa, mà giết tình địch thì vợ cũng chết theo vì  cô gái Zigan ngoại tình thà chết chứ không bỏ tình nhân.

Cô gái Digan này luôn nguyền rủa chồng, đòi được giải phóng để tự do sống với  tình nhân. Tập đoàn người Digan vốn coi tình yêu là thiêng liêng đã  tạo cơ hội cho hai người đàn ông  giao tranh sòng phẳng,ai sống sót trong cuộc tử chiến sẽ được quyền sống với Lisandra. Nhưng thủ lĩnh Hinbasa nhân danh sự tồn tại của cộng đồng đã không cho phép họ thực hiện đúng luật chơi, không cho phép họ giết chết nhau vì cộng đồng này đã bị chết nhiều người do đói, rét và những thứ tai bay vạ gió do chiến tranh đưa đến. Bộ tộc hiện chỉ còn vẻn vện có 99 người, nếu họ lại tiếp tục giết hại nhau thì chẳng bao lâu cộng đồng sẽ huỷ diệt. Kết cục là  Ariston đã tự lao vào mũi giáo của Gosu để chết vì không làm cách nào giành được cô gái mình yêu. Lisandra cũng tự vẫn vì mất Ariston. Thủ lĩnh Himbasa cũng tự vấn vì bất lực trước sự thất bại, tự huỷ diệt về mọi mặt của cộng đồng Digan, nơi giờ đây không còn đủ sức duy trì cả những giá trị truyền thống mà ông muốn nuôi nấng, gìn giữ.

Tình yêu đã trộn lẫn vào cái chết như một định mệnh trớ trêu, khắc nghiệt ám ảnh số phận của tập đoàn Digan lang thang trôi giạt, không  biết sẽ về đâu. Thân phận của bộ tộc Digan này được Zaharia Stancu mô tả thật sinh động và vô cùng hấp dẫn.Giữa hoang mạc đầy bão tuyết,cho dù đã lẩn trốn xuống hầm sâu để tránh cái đói rét,hết sức nhũn nhặn nhường nhịn với đám lính đào ngũ chạy qua nhưng sự huỷ diệt vẫn ập đến tiêu diệt cộng đồng này từ mọi phía. Đói khát, thù hận, thiên tai và cả những điều tai bay vạ gió do chiến tranh đưa đẩy đến đã biến những thành viên của cộng đồng từ thủ lĩnh Him-basa đầy quyền uy đến những cô gái Digan lãng mạn; từ những bà lão tiên tri bí ẩn, đến những đứa bé, đứa trẻ sơ sinh; từ những người đàn ông khoẻ mạnh đến những người đàn bà Digan mắn đẻ lúc nào cũng bụng mang dạ chửa đến cả những con ngựa,con la, con cừu, con gấu…đều được nhà văn khai thác, tô điểm thành những nhân vật bi kịch, một thứ nạn nhân của chiến tranh, một thứ “vật tế thần” cho những thủ đoạn chính trị điên rồ,tàn ác. Digan là một tộc người không chính kiến chính trị, không tổ quốc, không tôn giáo, lấy bói toán là một nghề kiếm sống  song họ lại là con người vô thần không tin có Thượng đế, tóm lại họ tồn tại một cách bản năng hoang dã như hoa lá cỏ cây,một tộc người gần như vô hại.

Từ những trang đầu của cuốn tiểu thuyết viên sen đầm đã xác định với họ:”Các vị không liên can gì đến chiến tranh nhưng chiến tranh lại liên can tới các vị”… Những vấn đề được Zaharia Stancu nêu lên chắc chắn không phải là vấn đề của  bộ tộc Digan do Him-basa làm thủ lĩnh,càng không phải là vấn đề của riêng đất nước,dân tộc Romania bao phen rơi vào tình cảnh cùng một lúc đối phó vơí cả thù trong lẫn giặc ngoài.

Vấn đề của tiểu thuyết là vấn đề  tươi mới của nhân loại hôm nay khi  vẫn còn đầy rẫy những thế lực sen đầm,ác bá coi rẻ mạng sống,quyền sống của những dân tộc nhỏ và yếu hơn. Cho dù thủ lĩnh Him-basa của họ ngay từ đầu đã lựa chọn một cách ứng xử theo cách của một tộc người nhược tiểu: đưa cả cộng đồng xuống cái căn hầm, co mình lại  để tránh né,đẻ đối phó với các mâu thuẫn của thời đại, nhưng rồi  bản thân những vấn đề của các thành viên không được giải quyết triệt để và thoả đáng đã huỷ hoại cộng đồng  Digan này theo một cách riêng. Sức mạnh và sức sống của một cộng đồng không phải là phép cộng của những toan tính nhược tiểu mà là phép luỹ thừa của tình yêu và quyền sống của mỗi thành viên.

 Tình yêu hoang dã vừa là  một ẩn dụ lớn về kiếp nhân sinh phi lý và bất định; là một thông điệp về sự suy tàn của lối sống bầy đàn hoang dã; sự cùng quẫn và bế tắc của những suy tính nhược tiểu.Trong cái thế giới đương đại đầy cường bạo và bất trắc, trước sức ép của chiến tranh, nghèo đói và hủ tục, một dân tộc nhược tiểu không thể cố sức duy trì sự tồn tại bằng cách chui vào hầm để trốn tránh mọi xung đột của thời đại và nuôi ảo tường có thể bảo tồn được bản năng hoang dã của cộng đồng. Càng không thể củng cố cộng đồng bằng ngọn roi áp chế gia trưởng, một thứ quyền lực, quyền uy theo kiểu cha truyền con nối, kìm nén và xếp xó những vấn đề, những mâu thuẫn, những khát vọng nội tại, đi ngược lại quyền sống chính đáng của các thành viên, tự ru ngủ bằng những khẩu hiệu đoàn kết, ổn định và đồng thuận giả tạo.

Trong thời đại ngày nay, một dân tộc cho dù nhỏ bé, muốn tồn tại và phát triển cần phải biết cách đối mặt với mọi thách thức, nhìn thẳng vào những vấn đề của nội tại để đương đầu giải quyết bằng sức mạnh có tổ chức,của khoa học, của dân chủ của văn minh của cả cộng đồng…

(Trích bài viết của nhà văn Đỗ Minh Tuấn trên trang thông tin của Hội hữu nghị Việt Nam – Romania)