Tác giả Chủ đề: Umberto Eco: Tên của đóa hồng  (Đã xem 1670 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi NL

Umberto Eco: Tên của đóa hồng
« vào: 17/12/2012, 14:25:21 »
(NB. bài viết có giọng điệu bỡn cợt, không chính thống :d)

Cách đây nhiều năm, tôi đọc Tên của đóa hồng, đọc truyện. Giờ, tôi lại đọc Tên của đóa hồng, đọc sách. Hehe, vào đề thế cho nó oách thôi chứ thật ra giữa hai chuyện đâu có gì khác nhau mấy.

Đọc lần này là để kiểm chứng một điểm tôi đã mơ hồ nhận thấy: tương ứng của Kim Dung bên Tây là Umberto Eco (tôi chả ham gì cái món Đông Tây y biện biệt hay Đông Tây y kết hợp chủ toàn với cả chủ biệt, nhưng có những cái nhìn ra được, quan trọng hơn là nói ra được).

Vầng, Umberto Eco chính là Kim Dung. Và Umberto Eco rất pop; ý tưởng này tôi nghĩ đến một cách độc lập trong khi đặt ra so sánh Eco-KD, chứ ai lại đi “thuổng” của các đồng nghiệp ngang hàng như Assouline, Orthofer hay Esposito, dân chuyên nghiệp ai làm thế :p

Cả Eco lẫn Kim Dung đều tích cực xoáy sâu vào thiện và ác, chính và tà, đều cực kỳ hứng thú và truyền cảm hứng cực lớn về cách nhìn vào “chính tà” và “ngụy quân tử”, cao thủ và thường nhân, cao quý và thấp hèn: “ngày nay các tu sĩ thích ngắm nhìn những hình tượng trên cột cẩm thạch hơn đọc sách và ngưỡng mộ công trình của con người hơn là trầm tư về luật của Chúa”.

Khác biệt chính giữa Eco và Kim Dung là Kim Dung ngoài Tiếu ngạo giang hồ thì còn có Thiên Long bát bộ, Lộc đỉnh ký hay Tuyết sơn Phi Hồ, ký tên bằng tài năng ngạo nghễ xuất chúng. Eco thì sau Tên của đóa hồng, mô hình thì thành thục nhưng thi triển nội công thì yếu ớt, phí mất cái công phu tựu thành ngay từ buổi đầu.

Tên của đóa hồng có thể được tóm tắt trong câu nói này của nhân vật Benno: “Chúng tôi hiến cuộc đời cho sách vở. Một sứ mạng tuyệt vời trong thế giới đầy hỗn loạn và suy tàn này”. Cuốn tiểu thuyết nói về sức mạnh và quyền lực của sách vở và kiến thức, đồng thời (rất nhị nguyên luận) đi vào mặt tối của tri thức và luận về cách sử dụng tri thức:

“Ba hoa quá có thể là tội, mà kín tiếng quá cũng vậy. Tôi không nghĩ cần phải che giấu những nguồn kiến thức. Ngược lại, theo tôi đấy là một điều rất xấu xa. Vì chúng là những bí ẩn có thể đưa tới cả điều tốt lẫn xấu, nên theo tôi nghĩ học giả có quyền và nghĩa vụ dùng một ngôn ngữ tối nghĩa, chỉ các đồng nghiệp mới hiểu nổi. Cuộc đời dành cho học giả lắm gian truân, phân biệt thiện ác cũng thật khó. Mà các học giả thời đại chúng ta thường chỉ là những người lùn đứng trên vai những người lùn.”

Câu trên đây nằm gần cuối sách, lời của nhân vật thám tử thầy dòng vô cùng hấp dẫn, William xứ Baskerville (cái tên này ngay lập tức làm ta liên tưởng đến “con chó săn của dòng họ Baskerville” và Conan Doyle). Huynh William là học trò của Roger Bacon, bạn của William xứ Occam (Occam’s razor), hiện thân tuyệt vời của sự chập chờn chính-tà, là tà đạo một cách rực rỡ, đi ngược lại mọi khuyên nhủ về sự khắc kỷ tinh thần của Cơ Đốc giáo.

Nhìn chung quyển này thì ai có chút mê văn chương đều đã đọc, thậm chí nằm lòng nhiều yếu tố, nên khỏi cần nói nhiều. Trong đó có luận bàn của Eco, giờ đã rất phổ biến, về tiếng cười:

Khi lão thầy tu mù Jorge xuất hiện: Verba vana aut risui apta non loqui: Không nói những lời rỗng tuếch hoặc gây cười.

"Tên Phản Chúa đã thật sự sắp đến rồi, vì chẳng kiến thức nào ngăn cản được hắn nữa […] Tên Phản Chúa có thể sinh ra từ chính lòng mộ đạo, từ lòng yêu Chúa hay chân lý quá mức, cũng như kẻ tà đạo sinh ra từ bậc thánh và kẻ bị ám ảnh từ nhà tiên tri vậy. Hãy sợ các nhà tiên tri, Adso ạ, và những kẻ sẵn sàng chết vì chân lý, vì theo thông lệ họ làm nhiều người khác chết theo, thường là chết trước, có khi chết thay họ” (William).

“Có lẽ sứ mạng của những ai yêu nhân loại là làm cho con người cười nhạo chân lý, là làm chân lý bật cười, vì chân lý duy nhất là học cách giải thoát chúng ta khỏi sự điên cuồng đam mê chân lý […] tự do của Chúa lại chính là bản án mà chúng ta phải hứng chịu, hay ít ra là bản án cho sự ngạo mạn của chúng ta” (William).

Mô Phật
« Sửa lần cuối: 17/12/2012, 14:33:16 gửi bởi NL »
 

Ngủ rồi NL

Re: Umberto Eco: Tên của đóa hồng
« Trả lời #1 vào: 07/12/2013, 10:39:44 »
Ghi chép vụn vặt về Tên cùa đóa hồng

Động chạm đến các “magnum opus” trong nền văn hóa phương Tây không phải chuyện đơn giản, vì để trở thành một “great work” ở đó, tác phẩm phải chứa đựng trong nó cả một lịch sử cộng với một cách diễn giải độc đáo mà để nhìn nhận được cần rất rất nhiều thứ. Tên của đóa hồng không hề dễ dàng, chẳng phải vì nó có cốt truyện lắt léo, bày ra một mê cung (mê cung là món rất được một số nhà văn cự phách của thế giới phương Tây ưa thích, tiêu biểu hơn cả là Borges).

Trước hết: tại sao lại có cái đề tài gắn chặt với Chúa và tôn giáo này?

George Steiner, một người có kích thước tôn giáo đáng kể, từng chỉ ra rằng con người phương Tây mang một "nostalgia for the absolute" (hoài nhớ cái tuyệt đối), hậu quả từ sự xói mòn dần dà nhưng mãnh liệt của tôn giáo có tổ chức (organized religion) và thần học hệ thống (systematic theology). Steiner đặt câu hỏi: "does the truth have a future?" (liệu chân lý có tương lai không) rất chi là mệt mỏi bởi vì niềm tin chân lý nằm chính ở nền tảng của tinh thần phương Tây: "The truth shall make you free" (John, 8, 32).

Trong hệ thống luận điểm của Steiner còn có điểm đặc biệt: Steiner cho rằng trong con người phương Tây lẩn quất "the part of Asia", một mảnh tàn dư nào đó của châu Á [bán khai], điều này kéo Steiner lại gần học thuyết của Mircea Eliade, khi luận về Thiêng (Sacred) và Phàm (Profane), cho rằng ở con người hiện đại, bên trong nó, có cái phần ta gọi là homo religiosus (con người tôn giáo), cái kẻ sống trong một hệ thống nghi thức, mỗi nghi thức thật ra đều là một tái tạo khởi sinh của vũ trụ.

Nhận xét đầy châm biếm của Steiner: "The truth, I believe, does have a future; whether man does is much less clear. But I cannot help having a hunch as to which of the two is the more important".

Biết mối “nostalgia” cho một nỗi niềm “absolute”, kính Chúa tin đạo sống theo hiến pháp nhà thờ, thì sẽ hiểu tại sao dân Tây dành một vị trí trang trọng rất là vòng nguyệt quế thắt nơ cho văn chương động chạm vuốt ve tôn giáo, kể cả khi các tác phẩm công kích, nói xấu hay mỉa mai, châm biếm tôn giáo, nhằm bù đắp nỗi thiếu thốn bí tích và những gì lớn lao kỳ vĩ tầm vóc vũ trụ giờ bị tiêu biến.

Thế nên đã có Dan Brown, tác phẩm bán rất chạy, mới nhất là Inferno, một khái niệm then chốt trong Thần khúc của Dante.

(Dante là nhân vật hết sức quan trọng để nắm được cách vận hành của tri thức thời xưa)

Nhưng giáo hoàng của cõi văn chương này là Umberto Eco, và Kinh Thánh (ngộ đạo châm biếm) của nó là Tên của đóa hồng. Đương nhiên, để đẩy sự kỳ bí lên mức tối đa, một chuyên gia cự phách về Trung cổ như Umberto Eco sẽ phải chọn Aristotle làm ngòi nổ.

Đến đây thì ta buộc phải đối diện với một câu hỏi then chốt: Eco là chuyên gia về Trung cổ nghĩa là như thế nào trong mối tương quan với Tên của đóa hồng (vì ai chẳng từng nghe nói Umberto Eco là một chuyên gia về thời Trung cổ, vấn đề là vậy thì làm sao í chứ)?

Nghĩa là Tên của đóa hồng bắt buộc phải được xem xét không chỉ đơn độc như một tác phẩm văn học, mà như một tác phẩm văn học được viết ra dưới ngòi bút của một chuyên gia về Trung cổ, một lý thuyết gia văn học nổi tiếng.

(đây cũng là thao tác cần thực hiện với không ít nhà văn trí thức, ví dụ David Lodge: các tiểu thuyết của Lodge, Changing Places, Small World và Nice Work, ngoài miêu tả rất mả thế giới đại học và học thức, còn trình bày không ít khía cạnh của các lý thuyết văn học; chìa khóa để đi vào đặc điểm này là tác phẩm After Bakhtin trong đó Lodge trình bày rất rõ ràng các quan điểm văn học của mình; Steiner thì viết After Babel còn Lodge thì viết After Bakhtin)

Tốt nhất để theo được mạch “tri thức” trong Tên của đóa hồng (cách ứng xử duy nhất với một tác phẩm erudite chính là erudition, vậy thôi) là đọc công trình lý thuyết làm nên vị thế rất cao của Umberto Eco trong giới lý thuyết: Opera Aperta (tức Open Work, tức L’Oeuvre ouverte), “Tác phẩm mở”, mà sinh viên theo ngành lý thuyết văn học kiểu gì cũng từng có lúc phải đọc trong biography chính thức, thậm chí nhiều khi còn vớ phải đề thi bình luận, phân tích một đoạn trong đó.

Đại khái, Opera Aperta nêu lên rằng bất kỳ sự tiếp nhận tác phẩm nghệ thuật nào cũng phải bao gồm cả một “interpretation” (diễn giải) và một “performance” (biểu hành), nôm na là sự tiếp nhận từ phía độc giả cần chủ động để hoàn thành “nghĩa” mà tác phẩm bày ra đó, có nghĩa sẵn nhưng chưa hoàn chỉnh (vậy nên có cái note sau này Eco đặt vào cuối Tên của đóa hồng).

Và có hiểu các quan niệm của một Eco lý thuyết gia kiêm chuyên gia thời Trung cổ thì mới thấy cách kém cỏi nhất để đi vào Tên của đóa hồng là dựa vào hệ thống “biểu tượng”, vì trọng tâm của tri thức Trung cổ không phải “symbol” mà là “allegory” (phúng dụ) (Todorov từng viết cả một quyển sách rất dày để chỉ ra con đường đi từ allegory đến symbol).

Cái allegory thời Trung cổ này có nguồn gốc sâu xa trong truyền thống thông diễn của thần học, và xuất hiện một cách tường minh trong một đoạn văn của Dante được giới nghiên cứu trích dẫn rất nhiều: nghĩa của các văn bản thiêng không chỉ có một, mà có ba khía cạnh: “moral”, “allegorical”, “anagogical”. Bắt đầu từ đây, Eco lập luận, độ “mở” của tác phẩm bắt đầu xuất hiện, nhưng độ mở ban đầu ấy dừng ở các giới hạn nhất định. Tên của đóa hồng “chơi” với sự mở ấy, trong quan niệm của một người Trung cổ. Tính chất điều tra, trinh thám trong Tên của đóa hồng nằm trong sự tự do có điều kiện theo đúng cách vận hành của quan niệm về “nghĩa” của Trung cổ: “a range of rigidly preestablished and ordained interpretative solutions”.