Tác giả Chủ đề: Đặng Tiến bình thơ  (Đã xem 7744 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi NL

Đặng Tiến bình thơ
« vào: 02/11/2012, 17:44:19 »
Đặng Tiến là một chuyên gia đặc biệt, đặc biệt lớn về thơ. Mấy bài sau đây tôi viết hồi mới in quyển "Thơ thi pháp và chân dung" của Đặng Tiến, giờ nhân dịp sắp nhận được món quà "Vũ trụ thơ" của Đặng Tiến ngày xưa nên post lại.

Công danh phù thế có ngần ấy thôi

Thời gian vừa rồi có hai quyển sách nghiên cứu-phê bình văn học quan trọng được xuất bản (sắp có quyển thứ ba :), là Bút pháp của ham muốn của Đỗ Lai Thúy và Thơ thi pháp và chân dung của Đặng Tiến (NXB Phụ nữ).

Đặng Tiến có tài thuộc thơ, nhớ thơ đã trở thành huyền thoại, và chắc nhiều bạn cũng đã đọc một số bài viết của Đặng Tiến về thơ. Tôi cũng có hân hạnh được giáp mặt Đặng Tiến một, hai lần gì đó nhưng thực sự là kính nhi viễn chi, không quen bắt chuyện với huyền thoại và để nói thật lòng tôi rất không thích các bài viết nhân dịp lễ tết của Đặng Tiến, kiểu năm Tý thì nói chuyện chuột trong thơ, sang đến năm Ngọ tất nhiên sẽ không đả động đến con rồng.

Quyển này thu hút đặc biệt vì những bài quan trọng nhất Đặng Tiến dùng để viết về toàn các nhà thơ mà tôi rất thích (để nói thật lòng nữa thì chỉ trừ Lê Đạt). Khi đã ở tâm trạng thoải mái không bị ức chế vì phải đọc về những người mình không biết nhiều hoặc không thích, ta có thể làm được điều hay nhất có thể làm khi đọc sách: suy nghĩ cùng tác giả. Tôi chỉ thấy lạ là Đặng Tiến không viết về Vũ Hoàng Chương trong khi có một bài quan trọng về Đinh Hùng ("Thi giới Đinh Hùng"); tất nhiên khi có Lê Đạt mà không có Trần Dần thì cũng có thể đặt câu hỏi tương tự, nhưng tôi thấy rất phí, vì có một lần đi tra tư liệu tôi mới nhận ra tại Việt Nam chưa hề có công trình nghiên cứu nào về Vũ Hoàng Chương hết, bài báo cũng gần như không có. (Khi đọc những quyển sách tập hợp bài vở tôi thường tự hỏi về các thiếu vắng: chẳng hạn như bộ Các nhà thơ cổ điển Việt Nam của Xuân Diệu không có bài nào về Nguyễn Công Trứ. Trong bài sơ thảo các ý tưởng của tôi về NCT tôi đã thử đặt một giả thuyết: vắng mặt NCT là do ý hệ, cụ thể là thời ấy NCT thường bị sử gia phê phán vì đã chém bay đầu vài lãnh tụ mấy cuộc nổi loạn hay được gọi là khởi nghĩa nông dân, nhưng vẫn chưa gặp được chuyên gia Xuân Diệu nào để hỏi rõ hơn).

Điều đáng phàn nàn về Thơ thi pháp và chân dung là ở chỗ "thi pháp" có dung lượng quá mỏng, quanh đi quẩn lại mấy bài chỉ nói đến vài quan điểm đơn giản của Roman Jakobson (tựu trung chỉ là chuyện ngôn ngữ thơ là ngôn ngữ tự lấy nó làm đối tượng/cứu cánh), một chút thoáng qua về Paul Valéry chứ không có gì về các thành tựu sau này của thi pháp, còn "chân dung" thì nên gọi là "hành trình" thì đúng hơn.

Đặt tên sách Thơ thi pháp và chân dung Đặng Tiến đã tự đặt cho mình một nhiệm vụ rất khó: theo tôi hiểu thì ở đây dự định là tìm một "giải pháp trung dung", một "con đường thứ ba", vì về bản chất "thi pháp" đối nghịch với "chân dung". Giải pháp đó được giải quyết thế nào? Tôi thử tập trung vào bài "Tản Đà, thi sĩ của phôi pha" để xem cách làm của Đặng Tiến ra sao.

Sau một đoạn ngắn "vào đề" nói về tiểu sử Tản Đà là các đoạn văn xuôi xen lẫn liên tục các câu thơ, nhằm chứng minh Tản Đà đúng là thi sĩ của phôi pha. Có lẽ nên bỏ vấn đề lôgic sang một bên, đơn giản vì rất khó tìm được lôgic, cái còn lại là cái mà tôi gọi là "thẩm quyền". Thử xét một đoạn:

"Những bài thơ hay của Tản Đà, những tác phẩm đích thị là thơ, thường mang không khí ngậm ngùi của cách biệt, úa héo trong cuộc sống đang lìa tan.

Trận gió thu phong rụng lá vàng
Lá rơi hàng xóm lá bay sang

Ngoại cảnh úa héo và tan tác. Xác lá trong thơ Tản Đà mang theo niềm đau đớn chua xót rồi ngậm ngùi của nhiều giai đoạn từ ly. Rụng là chia lìa, rơi là viễn cách, bay là chập chờn gượng sống, là trở về với ký ức, và một kiếp sống khác:

Lá thu rơi rụng đầu ghềnh
Sông thu đưa lá bao ngành biệt ly."

Điều cốt tử của cách viết này là phải chọn được thơ hợp với lời dẫn. Và phải có thẩm quyền để ngầm nói với người đọc rằng tôi đưa ra ý này là thuyết phục vì tôi hiểu lời thơ đó nói gì. Phải khéo léo để dẫn dắt về chủ đề (theo tôi là định trước): "phôi pha". Cách làm này tôi so sánh với người viết ca khúc viết lời trước khi viết nhạc.

Thẩm quyền then chốt cũng phải được thể hiện một cách ý nhị: chẳng hạn như ở tr. 142, Đặng Tiến nhắc tới Uy Viễn (tức Nguyễn Công Trứ) thì ngay trang sau đã có câu "Tản Đà yêu giấc chiêm bao đó và sống trọn vẹn, chân thành với phù thế, vì ngoài ba vạn sáu ngàn ngày ra, không có sự cứu rỗi nào khác..."

Ai quen thuộc với thơ Nguyễn Công Trứ sẽ biết "ba vạn sáu ngàn ngày" là cách nói NCT thường dùng. Hiện tượng này theo tôi có thể xếp vào dạng "association" (lý thuyết gia của cái này chính là Remy de Gourmont), một hình thức rất phổ biến của giảng thơ theo truyền thống, lấn sang đến tận bài tập giảng văn/bình luận của nhà trường hiện nay.

Khi "suy nghĩ cùng" tác giả, tôi thấy cảm giác của tôi rất chênh so với cảm giác của tác giả: tác giả dường như nói rằng Tản Đà rất trau chuốt câu chữ, trong khi với tôi Tản Đà thuộc vào dòng Lý Bạch, từ ngữ đơn giản nhưng dựa vào những bất ngờ kịch tính của cú pháp và nhịp điệu, cũng như ngữ điệu (nhiều người hẳn còn nhớ mấy câu: "Hay là thuở trước kẻ văn chương/Chen hội công danh nhỡ lạc đường/Tài cao phận thấp chí khí uất/Giang hồ mê chơi quên quê hương")

Điều tôi thích nữa là Đặng Tiến dùng đúng bản Tản Đà mà tôi có: Tản Đà vận văn toàn tập, NXB Hương Sơn 1952. Một kỷ niệm trong đời đọc sách.
 

Ngủ rồi NL

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #1 vào: 02/11/2012, 17:53:36 »
Cả một mùa thu đã quá giang

Câu trên được Đặng Tiến trích trong bài "Thi giới Đinh Hùng": "Hoa quay đầu, cánh bướm cũng vu quy/Cả một mùa thu đã quá giang". Theo tôi đây là bài có giá trị nhất của cả tập Thơ thi pháp và chân dung, gần như đưa ra cả một lý thuyết về đọc và hiểu Đinh Hùng, trong hoàn cảnh có rất ít người nghiên cứu Đinh Hùng. Bài này cũng là nơi Đặng Tiến thể hiện ác cảm với Hoài Thanh-Hoài Chân, những người không thích thơ Đinh Hùng ("âu đó cũng là một vinh hạnh cho Đinh Hùng"): "Tôi không dám nghĩ Hoài Thanh và Hoài Chân dốt thơ, nhưng các ông ấy có ít chìa khóa quá - nếu không phải chỉ có một chìa khóa passe-partout" (tr. 396). Chàng Hoài Điệp Thứ Lang theo Đặng Tiến (Đặng Tiến lại theo lời Trần Phong Giao) có vẻ rất buồn phiền vì vụ không được Hoài Thanh đoái hoài. Đúng đấy, thế là may đấy :)

Bao năm nay người ta cứ khen ngợi ca tụng Thi nhân Việt Nam, trong các lý do có một điều luôn được nhay đi nhay lại: Hoài Thanh (và Hoài Chân) có con mắt xanh, chọn được toàn người làm thơ hay. Lập luận này rất yếu. Những người theo dõi thơ hồi đó tôi thấy ai cũng nói tới các nhân vật ấy cả, loay hoay xoay trở thì đằng nào cũng đâu có thể không kể đến những Thế Lữ, Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư vân vân và vân vân. Tôi cũng nghe nhiều người nói để hiểu hết thơ trước 1945 chỉ cần đọc ba quyển Thi tù tùng thoại của Huỳnh Thúc Kháng, Chương Dân thi thoại của Phan Khôi và Thi nhân Việt Nam là đủ. Đúng là giản tiện hóa vấn đề một cách sâu sắc.

Còn câu trích ở cái trước nằm trong cặp: "Vèo trông lá rụng ngoài sân/Công danh phù thế có ngần ấy thôi": từ "vèo" càng cho thấy rõ hơn Tản Đà phóng túng và chơi nghịch với từ ngữ câu chữ thế nào: tất nhiên không phải là "vèo trông", mà là trông lá rụng vèo. Từ ngữ thì đơn giản không cầu kỳ nhưng sự kỳ diệu của thiên tài (Tản Đà có phải là thiên tài thơ ca cuối cùng của Việt Nam không nhỉ?) khiến cho một đời Tản Đà làm ra vô vàn câu thơ hay. Cách làm thơ này gần với Lý Bạch, tức là đặt trong sự đối sánh với "kiểu Đỗ Phủ", trường phái đại ý chưa đúc được chữ khiến quỷ thần phải kinh sợ thì còn chưa ăn thua. Đọc thơ Đỗ Phủ rất mệt, nhất là bài gì 500 câu làm khi đi từ huyện gì đến huyện gì (thơ Đường xếp xó lâu lắm giờ đúng là chẳng còn nhớ gì).

Trong bài "Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi - tập thơ Việt Nam đầu tiên" đặt ra một vấn đề. Tôi đặc biệt quan tâm đến điều này là vì khi xử lý thơ Nguyễn Công Trứ tôi cũng nhận ra vấn đề tương tự và cũng có cách giải thích tương tự. Rất có thể cần phải đặt lại toàn bộ câu hỏi. Đặng Tiến, dẫn cả Trương Chính và Cao Huy Đỉnh, cho rằng Nguyễn Trãi làm thơ dựa trên "lời ăn tiếng nói của nhân dân" (tr. 108). Tiếp theo là một bảng dài hai cột đối chiếu nhiều câu thơ của Nguyễn Trãi so với ca dao, tục ngữ.

Nghe rất có lý phải không? Nhưng không thuyết phục: người ta sẵn sàng nghĩ như vậy vì trong tâm thức ca dao tục ngữ là những gì lúc nào cũng ở đó, có trước tất cả, một thứ ngôn ngữ nguyên thủy, sơ khai. Nhưng điều này chỉ là một thứ huyền thoại do tâm lý dựng nên. Có vô số câu ca dao rất mới: "Hỡi cô tát nước bên đàng/Sao cô tát ánh trăng vàng đổ đi" (mà trong tập sách chính Đặng Tiến cũng trích) hay "Trên trời mây trắng như bông/Ở dưới cánh đồng bông trắng như mây". Nghe cũng xa xôi từ thuở nào, nhưng nhiều người rất biết câu đầu là của Bàng Bà Lân (tại nhà bác địa chủ này Vũ Hoàng Chương Nguyễn Bính Tô Hoài đã được một đêm muỗi đốt sưng chân và nhiều thứ khác nữa; sau này BBL cũng vào Nam), câu thứ hai của Ngô Văn Phú.

Như vậy khẳng định Nguyễn Trãi là nhà thơ nhân dân vì ngôn ngữ ông ấy dùng thuộc ca dao là suy luận không ổn: không có gì chứng minh rằng không phải ngược lại: ca dao lấy ngôn từ của Nguyễn Trãi làm chất liệu. Giải quyết đến nơi đến chốn vấn đề này theo tôi là bất khả, vì ngôn ngữ học Việt Nam, rất kỳ cục, gần như không hề để tâm nghiên cứu từ nguyên và tiến triển của từ ngữ, thành ngữ.

+ Viết nốt về quyển sách của Đặng Tiến: bài có giá trị nữa sau bài về Đinh Hùng là "Quang Dũng một thoáng mơ phai" (bài "Những đóng góp của Thế Lữ vào phong trào Thơ Mới" cũng có nhiều ý hay, chẳng hạn khi phân tích hai câu thơ "Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng/Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt" và liên hệ Thế Lữ với Villon: "Où sont les neiges d'antan?" - câu đúng phải là "Mais où sont les neiges d'antan", rút từ bài "Ballade des dames du temps jadis").

Theo Đặng Tiến: "thơ Quang Dũng chủ yếu là thơ kháng chiến, mà ít người cách mạng nhớ đến. Còn kẻ ngâm nga, ngược lại không lấy gì cách mạng cho lắm" (tr. 243). Đặng Tiến cũng nhấn mạnh yếu tố truyền miệng của thơ Quang Dũng, cũng như văn xuôi Quang Dũng, mà ít người nói tới. Về văn bản chắc Đặng Tiến không biết sự tồn tại của một tập sách nhỏ in khoảng những năm 1990, hình như phụ san một tờ tạp chí nào đó (Tác phẩm mới?) chuyên đề Quang Dũng, có tiểu sử, bình luận, giai thoại và đặc biệt in khá nhiều thơ, trong đó chắc chắn có "Quán bên đường" (Hồn lính vấn vương vài sợi tóc/Tôi thương mà em đâu có hay) và nhất là vài bài thơ thuộc giai đoạn sáng tác đầu tiên. Trong bài lần này Đặng Tiến nhắc tới bài "Giang hồ" làm năm 1942 (Lá tím lá xanh đường gội nắng/Hoa vàng nhạt nhạt nhớ phiêu lưu/Lối đi khắc khoải lời chim nói/Ve vãn tương tư mảnh gió chiều), nhưng không thấy nói đến mấy bài có trong tập sách trên, như "Cố quận" và nhất là "Chiêu Quân", chính là bài có những câu như "Tuyết lạnh che mờ trời Hán quốc/Tỳ bà lanh lảnh buốt cung thương" hay "Quân vương chắc cũng say và khóc/Ái khanh! Ái khanh! Lời nghẹn ngùng", rồi "Chiêu Quân sang Hồ xừ hồ xang", bài này được bác Goldmund khen hay nhưng vẫn sáo và non lắm :)

Quyển sách trên bây giờ lưu lạc đâu tôi cũng không biết, ngày xưa hình như mua được từ một gánh hàng đồng nát.

Một yếu tố nữa là hiện tượng không có văn bản chính xác nhiều bài thơ của Quang Dũng, vì người ta truyền miệng nhau là chính: những câu trong bài "Đôi mắt người Sơn Tây" mà Đặng Tiến trích trong bài cũng đều khác ít nhiều với các bản mà tôi từng đọc và còn nhớ. Vài ví dụ: "Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn/Lên núi Sài Sơn ngóng lúa vàng" thì tôi nhớ "Về núi Sài Sơn ngóng lúa vàng", "Mẹ tôi em có gặp đâu không/Những xác già nua ngập cánh đồng/Tôi cũng có thằng con bé nhỏ/Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông" thì tôi nhớ "Bao xác già nua ngập cánh đồng/Tôi có một thằng con nhỏ nhỏ", tôi không nhớ có hai câu "Bóng ngày mai quê hương/Đường hoa khô ráo lệ", còn hai câu "Bao giờ ta gặp em lần nữa/Thuở ấy thanh bình chắc nở hoa" thì tôi nhớ "Bao giờ gặp lại em lần nữa/Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca". "Đôi bờ" thì mãi sau này tôi mới tình cờ đọc được trên Internet.
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #2 vào: 02/11/2012, 19:08:36 »
Đọc văn thì tôi hơi phân biệt được chỗ nào hay, chỗ nào không hay chứ đọc thơ thì đúng là chẳng biết đằng nào mà lần cả. Mà nói chung thì thơ nào cũng hay cả hay sao ấy.

Lại nhớ ngày xưa hồi tôi mới chục tuổi đã được tham dự chấm thi thơ thiếu nhi. Năm ấy Phan Thị Vàng Anh được giải bài Mèo con đi học
Hôm nay trời nắng chang chang/Mèo con đi học chẳng mang cái gì/Chỉ mang một chiếc bút chì/Và mang một mẩu bánh mì con con.
Bài đấy tôi không cho là hay thế mà các thành viên khác cứ khen nắc nỏm đứt cả lưỡi, lại còn cho giải nhất. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn thấy bài ấy chả có gì là hay (mặc dù văn của PTVA thì tôi phải công nhận là hay).

Theo bác thì bài Mèo con có hay không?
 

Ngủ rồi NL

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #3 vào: 02/11/2012, 19:27:03 »
Tôi lại thấy gần như chẳng thơ nào hay cả :d

Mèo con hay khi tôi còn là mèo con hihi.
 

Ngủ rồi kmath

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #4 vào: 02/11/2012, 20:19:15 »
Em đem hỏi 1 ông tác gia về thơ VA thì ổng trả lời bằng thơ thế này:
Những điều hôm qua tưởng tuyệt vời tốt đẹp
Đến nay thành không đủ nữa rồi

 b-) (học cười theo kiểu bác Gà - kì quái, đeo kíng râm mà cười là sao?)
Blog cầu treo (cheo leo từng mái chèo) http://khanhnq1987.wordpress.com/
 

Ngủ rồi NL

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #5 vào: 02/11/2012, 20:44:24 »
Đọc tập "Gửi VB" của PTVA rồi review đi :d
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #6 vào: 02/11/2012, 20:49:05 »
Về thơ hay thì tôi thấy thơ Nguyễn Bính là hay, chỉ có điều không phân tích được sao lại hay. Mọi người khen thơ Tản Đà hay, còn tôi lại thấy văn của ông hay hơn.

Các bác cho tôi vài bài tẩy não thế nào là thơ hay, xin cảm ơn và hậu tạ.
 

Ngủ rồi MERIT

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #7 vào: 02/11/2012, 20:58:12 »
Về thơ hay thì tôi thấy thơ Nguyễn Bính là hay, chỉ có điều không phân tích được sao lại hay. Mọi người khen thơ Tản Đà hay, còn tôi lại thấy văn của ông hay hơn.

Các bác cho tôi vài bài tẩy não thế nào là thơ hay, xin cảm ơn và hậu tạ.

Bác thấy hay thì nó là hay còn bác không thấy hay thì nó là không hay.

Như nhạc cũng thế, nhiều bản nhạc Rock đỉnh cao mọi thời đại nhưng nhiều người có thấy hay đâu.

Còn việc thấy hay vì người ta bảo hay thì chắc xin không lạm bàn ở đây.
« Sửa lần cuối: 02/11/2012, 20:59:24 gửi bởi MERIT »
 

Ngủ rồi kmath

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #8 vào: 02/11/2012, 21:03:47 »
Về thơ hay thì tôi thấy thơ Nguyễn Bính là hay, chỉ có điều không phân tích được sao lại hay. Mọi người khen thơ Tản Đà hay, còn tôi lại thấy văn của ông hay hơn.

Các bác cho tôi vài bài tẩy não thế nào là thơ hay, xin cảm ơn và hậu tạ.

Đầu tiên bác không yêu ai, sau đó bác yêu 1 cô gái con lão nông chi điền, lão nông có hai cô con gái, cô kia không xinh bằng nhưng cũng duyên, thế là bác yêu luôn. Nhân tiện bà hàng xóm cũng có cô con gái tới tuổi cặp kê, bác đành yêu nốt. Yêu chán chê mê mỏi mấy cô ấy rồi bác quyết định đi coi hát, thế là trót yêu luôn cô ca sĩ. Cô ca sĩ này hát nhạc đồng quê, bác thích nhạc nhẹ, thế là bác quyết định phải kiếm một cô vừa đẹp vừa hát chèo hay, và bác lại yêu. Cứ như thế, sau một hồi bác thấy mình yêu mất mấy chục cô, nhưng hóa ra có đến mấy chục vạn cô như thế, sức bác có hạn, thôi đành trở lại sô rên tô và yêu con gái cả của lão nông chi điền ngày nào

Ấy là lộ trình phổ cập đối với người yêu thơ đó bác

Còn thế nào là hay, thì cũng tương tự như thế nào là một cô gái đẹp và sao bác lại yêu con gái lão nông chi điền. Tất nhiên, bác sẽ có cái gout của bác, cũng tảng như nhiều người chỉ thích yêu mấy cô béo ú như cái lu, nhiều người thì nhất định phải thắt đáy lưng ong, có người thì lại đòi tiết hạnh khả phong, người thì lại phải nữ nhi đoan chánh, hoặc không đảm đang thì trí thức một chút cũng là yêu được rồi. Nói chung đàn ông thì dễ yêu phụ nữ, tắt đèn đi đều như nhau cả

Khổ nỗi bác ngocmai lại là nữ, nên bác không thấy mấy thơ hay là đúng :d
Blog cầu treo (cheo leo từng mái chèo) http://khanhnq1987.wordpress.com/
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #9 vào: 02/11/2012, 21:04:23 »
Bác thấy hay thì nó là hay còn bác không thấy hay thì nó là không hay.

Như nhạc cũng thế, nhiều bản nhạc Rock đỉnh cao mọi thời đại nhưng nhiều người có thấy hay đâu.

Còn việc thấy hay vì người ta bảo hay thì chắc xin không lạm bàn ở đây.

Thì tôi cũng muốn nhìn nhận cái hay nó...lý trí một chút, chứ không lại...bản năng quá, người ta bảo đàn gảy tai trâu. Các bác truyền cho ít kinh nghiệm về thơ, vài bài cơ bản nhất ấy.
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #10 vào: 02/11/2012, 21:09:03 »
@Kmath: theo ý bác thì kiểu gì cũng có thơ hay, chỉ là do từng người cảm nhận? Có là Thị Nở kiểu gì cũng có Chí Phèo yêu ấy bác nhỉ?

Thế thì sẽ có người chẳng bao giờ gặp được thơ hay, như có người chẳng bao giờ yêu ai thì sao?
 

Ngủ rồi MERIT

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #11 vào: 02/11/2012, 21:12:03 »
Đầu tiên bác không yêu ai, sau đó bác yêu 1 cô gái con lão nông chi điền, lão nông có hai cô con gái, cô kia không xinh bằng nhưng cũng duyên, thế là bác yêu luôn. Nhân tiện bà hàng xóm cũng có cô con gái tới tuổi cặp kê, bác đành yêu nốt. Yêu chán chê mê mỏi mấy cô ấy rồi bác quyết định đi coi hát, thế là trót yêu luôn cô ca sĩ. Cô ca sĩ này hát nhạc đồng quê, bác thích nhạc nhẹ, thế là bác quyết định phải kiếm một cô vừa đẹp vừa hát chèo hay, và bác lại yêu. Cứ như thế, sau một hồi bác thấy mình yêu mất mấy chục cô, nhưng hóa ra có đến mấy chục vạn cô như thế, sức bác có hạn, thôi đành trở lại sô rên tô và yêu con gái cả của lão nông chi điền ngày nào

Ấy là lộ trình phổ cập đối với người yêu thơ đó bác

Còn thế nào là hay, thì cũng tương tự như thế nào là một cô gái đẹp và sao bác lại yêu con gái lão nông chi điền. Tất nhiên, bác sẽ có cái gout của bác, cũng tảng như nhiều người chỉ thích yêu mấy cô béo ú như cái lu, nhiều người thì nhất định phải thắt đáy lưng ong, có người thì lại đòi tiết hạnh khả phong, người thì lại phải nữ nhi đoan chánh, hoặc không đảm đang thì trí thức một chút cũng là yêu được rồi. Nói chung đàn ông thì dễ yêu phụ nữ, tắt đèn đi đều như nhau cả

Khổ nỗi bác ngocmai lại là nữ, nên bác không thấy mấy thơ hay là đúng :d

Chú trình bày phức tạp chết lên được ấy. Anh phải cố lắm mới đọc hết được :p haiz

Thì tôi cũng muốn nhìn nhận cái hay nó...lý trí một chút, chứ không lại...bản năng quá, người ta bảo đàn gảy tai trâu. Các bác truyền cho ít kinh nghiệm về thơ, vài bài cơ bản nhất ấy.

Bây giờ con gái tôi bảo nó nghe nhạc Tiền chiến nó không chịu nổi. Rock nó chưa cảm nhận được. Nhưng nhạc nó nghe thì mình cũng không chịu được.

Tất nhiên, tùy vào phông văn hoá, tuôỉ tác và tâm hồn mà mỗi người có một định hướng cảm nhận khác nhau (Path dependence). Từ đó, giới cảm nhận sẽ bị segmented. Bác nên chơi theo nhóm, tỷ như nhạc giao hưởng. Những người cùng một gu sở thích sẽ nói được cho bác gần với quan điểm về cái đẹp trong nhóm sở thích đó.

Nghệ thuật là từ bản năng mà bác và sáng tạo là món quà của Chúa :p Về sáng tạo (chân chính) từ tâm hồn người nghệ sĩ, thì hay hay không là ở tuỳ người cảm nhận. Cũng như thiếu nữ đẹp ở trong con mắt kẻ si tình.

Bác nên đảo lại mệnh đề thế này thì có thể dễ hơn: thế nào là một bài thơ dở.


 

Ngủ rồi gamotsach

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #12 vào: 02/11/2012, 21:16:11 »
Đầu tiên bác không yêu ai, sau đó bác yêu 1 cô gái con lão nông chi điền, lão nông có hai cô con gái, cô kia không xinh bằng nhưng cũng duyên, thế là bác yêu luôn. Nhân tiện bà hàng xóm cũng có cô con gái tới tuổi cặp kê, bác đành yêu nốt. Yêu chán chê mê mỏi mấy cô ấy rồi bác quyết định đi coi hát, thế là trót yêu luôn cô ca sĩ. Cô ca sĩ này hát nhạc đồng quê, bác thích nhạc nhẹ, thế là bác quyết định phải kiếm một cô vừa đẹp vừa hát chèo hay, và bác lại yêu. Cứ như thế, sau một hồi bác thấy mình yêu mất mấy chục cô, nhưng hóa ra có đến mấy chục vạn cô như thế, sức bác có hạn, thôi đành trở lại sô rên tô và yêu con gái cả của lão nông chi điền ngày nào

Ấy là lộ trình phổ cập đối với người yêu thơ đó bác

Còn thế nào là hay, thì cũng tương tự như thế nào là một cô gái đẹp và sao bác lại yêu con gái lão nông chi điền. Tất nhiên, bác sẽ có cái gout của bác, cũng tảng như nhiều người chỉ thích yêu mấy cô béo ú như cái lu, nhiều người thì nhất định phải thắt đáy lưng ong, có người thì lại đòi tiết hạnh khả phong, người thì lại phải nữ nhi đoan chánh, hoặc không đảm đang thì trí thức một chút cũng là yêu được rồi. Nói chung đàn ông thì dễ yêu phụ nữ, tắt đèn đi đều như nhau cả

Khổ nỗi bác ngocmai lại là nữ, nên bác không thấy mấy thơ hay là đúng :d

Chà chà, Kmath.Anh thấy càng ngày chú càng giống Lê Hoàng tợn.Sắc sảo cho lắm vào. ;;)  Nhưng mà lão nông tri điền chứ không phải chi điền.Hên cho chú, hôm nay mod NL bỏ quên cây đao chỗ ông Đặng Tiến. #:-S
« Sửa lần cuối: 02/11/2012, 21:16:43 gửi bởi gamotsach »
Tiến sĩ danh dự Đại học Tham Mà Sặc.
 

Ngủ rồi MERIT

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #13 vào: 02/11/2012, 21:18:33 »
Chà chà, Kmath.Anh thấy càng ngày chú càng giống Lê Hoàng tợn.Sắc sảo cho lắm vào. ;;)  Nhưng mà lão nông tri điền chứ không phải chi điền.Hên cho chú, hôm nay mod NL bỏ quên cây đao chỗ ông Đặng Tiến. #:-S

Bác đừng trách chú ấy, sai sót tí teo trong tranh nuận online nà khó tránh  :d :d Chỉ nên cầu toàn ở box "sáng tác" thôi.
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Đặng Tiến bình thơ
« Trả lời #14 vào: 02/11/2012, 21:22:20 »
À thì ra thế, hoá ra thơ giống nhạc, tức là tuỳ theo phong cách. Vậy theo các bác có mấy loại thơ (giả dụ classic, rock, rap,blue, pop...)