Tác giả Chủ đề: Thi ca - Thử cảm nhận  (Đã xem 1154 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi hong ha

Thi ca - Thử cảm nhận
« vào: 06/12/2013, 11:16:53 »
Tiền kinh doanh

Tiền kinh doanh không phải là vay hay mượn
Nó là đồng tiền bay lượn giữa cái túi người ta

Tiền kinh doanh không để trả ra
                                                   hay thu lại
Mà là đồng tiền vất vả chạy quanh năm

Tiền kinh doanh không chỉ là mua và bán
Nó khiến người ta trở nên
                                    bạn hay thù

                                                             (2006)
Bài thơ này của nhà thơ Lê Văn Tuấn thật vô cùng thâm thúy. Nó gây cho người đọc biết bao suy nghĩ.

Nhắc bạn

Tôi có một anh bạn Chó
     (người ta cho rằng gọi thế chẳng hay ho
Một lần tôi nói với anh ta
          "Này anh bạn
                Anh theo người thợ săn đi bắt Thỏ
                               Sẽ có ngày con Hổ nó vồ anh"

Giờ thì
      Tôi đang nói về anh giữa quán hàng
                                                         thịt Chó
Xung quanh tôi người ta đang vẩu mỏ
                                                  gặm xương anh
Tôi biết anh có lòng trung thành
                                                   vô hạn
Nhưng lòng người – nông cạn lắm – khổ thân anh
           Họ cười anh rồi bĩu môi
                                       chê là “ ngu như Chó “


Anh đã chết – chẳng có mồ
       Cỏ xanh thương anh nhưng cũng đành mọc
                                          Loanh quanh sang mả khác

Không siêu thoát, nên hồn anh đi lạc
         Đầu thai sang kiếp khác – để làm người

Nhưng lần này
      Xin anh cảnh giác –
                      Với những gì là bản ngã gốc anh

Và nếu gốc anh xưa là Chó
          Thì đến một ngày nào – Hổ nó lại vồ anh ./.

Bài thơ này của nhà thơ Lê Văn Tuấn cực kỳ đặc sắc và hết sức thú vị.
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Thi ca - Thử cảm nhận
« Trả lời #1 vào: 08/12/2014, 15:26:45 »

Cánh trăng” thơ haiku của Đinh Trần Phương, NXB HNV, 2014, 166 trang.
Em được bác NL tặng cuốn này. Lúc đó sao mình rụt rè thế, cầm nhõi 1 cuốn, giờ đọc thấy hay kinh, đâm tiếc rẻ ???

Tôi có biết lơ mơ đâu đó có các nhóm thơ Haiku Việt, cả những cuộc thi thơ hằng năm. Nhưng sao đọc trên mạng không đọng lại cho tôi điều gì. Dường như, quen thói đọc lướt ào ào, các bài thơ haiku như những bông cỏ may không bám kịp vào lòng tôi một chữ ruyên.

Đọc tập “Cánh trăng”, cái sướng đầu tiên là được ngắm sướng mắt các minh họa tranh khắc gỗ của Nhật Bản:
- “Bạch hạc” (1926) của Ohara Koson
- “Hoa mận ở Kameido” (1857) của Utagawa Hiroshige
- “Xoáy nước ở Naruto, tỉnh Awa” (1855) của Utagawa Hiroshige
- “Con cú trên cành phong trong đêm trăng tròn” (1832) của Utagawa Hiroshige
- “Tuyết vùng quê” (1909) của Kamisaka Sekka
- “Cá chép nhảy thác” (1846) của Utagawa Hiroshige (Ohara Koson năm 1926 cũng có bức khắc gỗ tương tự thế này, mà nuột hơn)
- “Con ếch” (1800) của Getsuju
- “Chim và thường xuân đỏ” (1930) của Ohara Koson
- “Hình tròn, hình tam giác và hình vuông” của Sengai Gibon (Phan Cẩm Thượng mượn tranh này làm bìa cuốn “Nghệ thuật ngày thường” rất giản dị)
Đúng là cuốn đầu tiên tôi thấy nhiều minh họa (đẹp) đến thế.

Về phần thơ, theo tôi hiểu, haiku là để chộp giữ lại các khoảnh khắc cảm giác, giữ lại cái cảm giác hiện tại bây giờ, rồi bắt nó giới thiệu mình với những giây phút khác trong đời, kỉ niệm của cá nhân, kinh nghiệm của người viết, mộng mơ của kẻ đọc. Vậy Đinh Trần Phương đã làm thế. Các câu chữ không là “quý ngữ”, mà giầu nét tươi vui bình dị của cái ngày thường mộng tưởng của một trai phố. Từ con ốc sên, đến cánh hoa quỳnh rơi, lá khô, cột đèn, quạt máy, cánh bướm, hoa sấu, đom đóm… đến khoai tây, thịt bò, hồ Biwa, khoang tàu…

Một số bài thích được:
Xe đạp xanh
chở đi cành đào
những đám mây nghiêng

Người bán người mua
bông hoa im lặng
trút hương buồn

Trên hoa quỳnh
nửa đêm
một cánh trăng rơi

Con kiến chạm con kiến
không
gặp lại

Ngây thơ
cầm theo chai nước
trẻ đi bắt ve

Vệt nước cong
vừa khóc vừa đổi hướng
ôi, chú ốc sên này!

Khoang thuyền này chứa đủ
mặt trời chiều
trong mắt cá

Dưới cây hoa sữa
người sửa xe đạp
đêm trăng

Phấn khởi trong lòng
chú tiểu quét sân
bụi hoa cúc

Đêm thu
cành cây khô trụi
trăng tròn như dư

Cửa sổ mặt hồ
bức tranh tràn viền
ánh trăng

Khoai tây rán, thịt bò
nhưng mà quên rắc muối
vì những bông tuyết rơi
(Đa Ang: Món này là món gì nhỉ? :p)

Ngâm trong dòng suối mát
anh và em
trái táo để quên

Tình yêu đầu
bên đường hoa đại trắng
dường như rơi mau
(Tôi thích luôn được bài này)

Trên chiếc bô đỏ
em bé ngồi
kẹo hồng ngậm môi

Mà thôi, không trích nữa. Bài nào cũng đến thế chăng? Thơ ĐTP làm được những gì tôi mong chờ ở thơ haiku. Tôi nhận thấy các váng bùn đọng trong tâm hồn mình, cần phải nhiều tẩy rửa nữa, may chăng mới chạm được vào đâu đó trong veo. Bertolt Brecht nói, “Sự vật thuộc về kẻ nào làm cho nó tốt đẹp hơn lên” thì tôi cũng nói (lấy) được, “Thơ haiku thuộc về kẻ nào tin nó”. Phương tin thơ, niềm tin của một gã nặng tuổi đời mà còn trong trẻo, hiền dịu quá thể. Tôi mong rằng thơ Phương còn phải có gì hơn nữa chứ, như một tiếng rền làm người ta giật mình chẳng hạn.
 

Ngủ rồi kevinvuong

  • Zhi zunbao - Zixia
  • *******
  • Bài viết: 4,098
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Kinh Vân Đạo
Re: Thi ca - Thử cảm nhận
« Trả lời #2 vào: 08/12/2014, 16:40:50 »
thơ hay, tự nhiên chức năng like hoạt động ngay ???