Tác giả Chủ đề: 1929-Thần Chung  (Đã xem 4221 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Mua về để đấy

  • Mõ làng
  • Moderator
  • *****
  • Bài viết: 8,902
  • Thanked: 365 times
  • Đánh giá: +50/-0
  • Giới tính: Nam
    • Xếch xua
1929-Thần Chung
« vào: 11/12/2009, 15:28:46 »
Chi tiết update sau

 
Le Tuan Anh VCB Hà nội 0011003730876

Ngủ rồi Mua về để đấy

  • Mõ làng
  • Moderator
  • *****
  • Bài viết: 8,902
  • Thanked: 365 times
  • Đánh giá: +50/-0
  • Giới tính: Nam
    • Xếch xua
Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #1 vào: 19/02/2010, 11:38:39 »
Từ ảo tưởng tới thoái hóa
(Phan Khôi, Báo Thần chung, năm 1929)

Mấy trăm năm nay, thuyết minh đức tân dân(1) làm hại cho sĩ phu nhiều lắm, nhất là trong thời đại khoa cử thịnh hành. Buổi còn đang đi học thì người nào cũng nhằm vào hai chữ tân dân đó mà ôm những hy vọng hão huyền, cứ tưởng rằng mình ngày sau sẽ làm ông nọ bà kia, sẽ kinh bang tế thế, rồi mình sẽ thượng trí quan, hạ trạch dân, làm nên công nghiệp(2) ghi vào thanh sử(3) đến đời đời, không ngờ thi không đậu hay đậu mà không làm ra trò chi, thì trở nên thất vọng, thiếu điều ngã ngửa người ra, tay chân xuôi lơ và bủn rủn. Còn người khác đắc thời, thi đậu ra làm quan thì lại ỉ rằng bấy lâu mình đã có cái công phu minh đức, nghĩa là mình đã học giỏi rồi, thì bây giờ cứ việc thôi sờ học ư sở hành, chớ có lo chi. Bởi vậy nên có những ông thượng thư bộ hộ mà làm chẳng chạy bốn phép toán, thượng thư bộ binh mà cả đời chẳng biết đến cái lưng con ngựa ra sao cái cò khẩu súng là gì. Mà rồi ông quan nào cũng như thượng đế cả, nghĩa là toàn trí, toàn năng(!).

(1) trích từ câu đầu tiên của sách Đại học, có nghĩa làm sáng đức và khiến dân luôn luôn đổi mới.
(2) cũng tức là sự nghiệp.
(3) thanh sét thời cổ ở Trung Quốc dùng thẻ tre để chép sử, nên lịch sử thường được gọi là thanh sử.


 
Le Tuan Anh VCB Hà nội 0011003730876

Ngủ rồi vuhatue

Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #2 vào: 29/05/2010, 22:35:19 »
Số ngày Thứ hai 24/10/1966

 

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #3 vào: 29/05/2010, 22:57:50 »
Thần chung 196x khác với 195x, lại càng khác 193x
 

Ngủ rồi vuhatue

Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #4 vào: 29/05/2010, 23:27:55 »
Không thấy mục Thần Chung 195x của NgKỳ Nam nên post chung vào đây (post theo hình đầu tiên). Có gì em nhờ các mod chỉnh lại giúp nhé. Xin cảm ơn

P/s: các mod nhớ chỉnh luôn hình đầu nhé  :d
 

Ngủ rồi Mua về để đấy

  • Mõ làng
  • Moderator
  • *****
  • Bài viết: 8,902
  • Thanked: 365 times
  • Đánh giá: +50/-0
  • Giới tính: Nam
    • Xếch xua
Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #5 vào: 15/07/2010, 13:00:01 »
Thêm tờ Thần Chung hôm trước đem ra triển lãm báo chí. (Tư liệu của bác Bảo Thư)


 
Le Tuan Anh VCB Hà nội 0011003730876

Ngủ rồi lephan

  • *
  • Bài viết: 34
  • Đánh giá: +0/-0
Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #6 vào: 22/06/2011, 13:33:46 »
Tại sao báoThần Chung của ông Diệp Văn Kỳ bị đình bản ?

   Tờ Đông Pháp thời báo số ra ngày 15.11.1928 thông báo “Thần Chung sẽ ra đời thay thế cho Đông Pháp. Thần Chung là gì ? Thần Chung là tiếng chuông buổi sáng. Trong vài tháng nữa đây tiếng chuông ấy sẽ vang lừng khắp cả, nghĩa là báo Thần Chung sẽ xuất hiện ở xã hội Việt Nam”.
Báo Thần Chung (La Cloche du Matin) do ông Diệp Văn Kỳ làm chủ nhiệm. Năm thứ nhất số 1 ra ngày 8.1.1929. Bộ biên tập gồm các ông Diệp Văn Kỳ, Nguyễn Văn Bá, Tản Đà, Ngô Tất Tố, Phan Khôi, Phan Văn Hùm, Đào Trinh Nhất, Bùi Thế Mỹ...
Báo theo khuynh hướng Dân chủ tư sản, dựa vào luật pháp để đấu tranh với chính quyền Thực dân. Báo đặc biệt chú ý lên án vi phạm quyền tư do thân thể, chống việc bắt người vô cớ, lên án những hành động áp bức ngang ngược của Thực dân. “Chiếu theo luật, người không có quyền mà bắt đùa là phạm pháp” (Thần Chung số 23.1.1929), phản đối việc chính quyền thực dân Pháp kết án quá nặng trong vụ Việt Nam quốc dân đảng ở Bắc và Trung kỳ và vụ Việt Nam Thanh Niên  hội ở Trung kỳ...Báo còn phản ánh các cuộc đình công, biểu tình, bênh vực quyền đình công của công nhân là phản đối nhà cầm quyền “chụp mũ” tính chất chính trị của các cuộc đình công để đàn áp “ Người làm công có điều chi không bằng lòng chủ muớn công thì đặng phép làm “reo”, luật không cấm (Thần Chung ngày 18.10.1929). Phản đối chính sách thuế của nhà cầm quyền “...chúng tôi tưởng nhà nước nên làm cách nào lợi cho nước Pháp mà đừng hại cho người An Nam mới tốt hơn. Chớ tăng miết thuế đoan thì chẳng hại chi cho nhà buôn ngoại quốc, mà chỉ hại cho An Nam thôi (Thần Chung ngày 6.11.1929).
Bên cạnh, Thần Chung còn đăng nhiều đoản thiên tiểu thuyết với nội dung phản ánh những vấn đề nóng bỏng trong đời sống giới bình dân như “Xét nhà về vụ Hội kín” (số 43, ngày 8.3.1929), “Thảm trạng nhân công” số 47, ngày 13.3.1929), “Đời lao động”, số 100, ngày 21.5.1929...
Thần Chung có lối văn gọn gẫy, sắc bén. Nhiều cây bút nổi tiếng viết  thường xuyên cho tờ báo nầy như Phan Khôi, Phan Văn Hùm, Vân Trình, Võ Khắc Thiệu, Đào Trinh Nhất, Tản Đà, Bùi Thế Mỹ, Ngô Tất Tố...
Ngày 25.3.1930, tờ Thần Chung bị Toàn quyền Đông Dương ra lệnh đóng cửa. Theo Phụ nữ Tân văn số 46, ngày 3.4.1930, báo Thần Chung bị đóng cửa vì lý do sau:
...”Cứ theo tin của Ty kiểm duyệt cho biết, thì báo Thần Chung bị đóng cửa vì có hai cớ:
1.Trước đây, có bài bị Ty kiểm duyệt cắt bỏ dài đoạn, nhưng báo Thần Chung cứ để vậy mà in, chớ không rút bỏ chỗ bị kiểm duyệt ra. Lần ấy, Ty kiểm duyệt đã kêu ông Diệp Văn Kỳ lên mà nói trước cho biết.
2. Ngày mới rồi đây, báo Thần Chung có đăng một bài nói về tình hình người Nhựt Bổn, dưới ký tên tắt có hai chữ CĐ.
Khi đem lên Ty kiểm duyệt thì như vậy, nhưng đến khi về, hai chữ tắt kia, lại thêm hai chữ rõ ràng là Cường Để. Chánh phủ cho rằng báo Thần Chung cố ý gạt Ty kiểm duyệt, Vì vậy Chánh phủ đóng cửa báo Thần Chung không cho xuất bản nữa kể từ ngày 25 Mars 1930.
Thần Chung đình bản ngày 25.3.1930, ra được 344 số. Tuy báo tồn tại khá ngắn ngủi, nhưng Thần Chung là diễn đàn cho dư luận cấp tiến thời bấy giờ. Sự ra đời của báo Thần Chung được “đánh dấu như một cột mốc phát triển thứ ba của lịch sử báo chí Việt Nam vì tính chất sôi động về mặt chính trị” .
(nguồn Trương Ngọc Tường và Nguyễn Ngọc Phan- 100 câu hỏi đáp về Báo chí TP.Hồ Chí Minh NXB Văn hóa TP. HCM 2007)
 

Ngủ rồi quan mac co

Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #7 vào: 27/10/2012, 08:43:39 »
Loạt bài "Cái ảnh-hưởng của Khổng-giáo ở nước ta" của Phan Khôi cắt từ báo Thần Chung từ ngày 1-10-1929







Phải nói là thợ sắp chữ in báo thời đó sai chánh tả dã man luôn, đặc biệt là dấu "hỏi"/"ngã". Ví dụ bài dưới đây (trích nguyên văn):

I. – Mấy lời nói đầu

Cứ xem hiện-trạng thì Khỗng giáo (đạo cũa Khỗng-tử) ở nước ta ngày nay chừng như không có thế-lực gì nữa. Các sách Tứ-thơ Ngủ-kinh không được đem dạy ở các nhà trường. Các hội Tư-văn, Văn-chĩ, củng không còn thạnh hành mấy ở dân-gian. Nay muốn tìm cho ra cái gì là cái biểu-hiệu cũa Khổng-giáo ngày nay, thì chỉ còn ra Trung Bắc kỳ, đến tại các Văn miếu hàng tỉnh hàng huyện mà cung-chiêm hai kỳ xuân-tế thu-tế trong mổi năm mà thôi, ngoài ra không còn có cách gì nửa.

Huống chi ỡ Nam kỳ nầy, bỏ học chữ Hán đả hơn 70 năm nay, theo ý nghỉ của nhiều người, hể không học chử Hán nửa tức là Khổng giáo củng tuyệt diệt. Lại cả một xứ nầy, chỉ còn một sở Văn miếu tại Vỉnh-long, là nơi thờ đức thánh Khổng, hương lửa cũng bơ thờ. Thế là cã trong nước, Khổng giáo đả đến ngày hưu trí rồi, mà riêng về Nam-kỳ đây, chẳng nhửng mới hưu-trí từ nay, lại còn như bị cách-chức đả lâu rồi nửa.

Hiện bây giờ, đừng nói hạng người vô-học, cho đến nhửng kẽ tốt-nghiệp ở các trường mà ra, cho đến nhửng kẻ mà xả-hội đả tôn cho vào hàng trí thức, chừng như củng quên lững Khổng-tử là ai. Hạng người trí-thức ấy người ta đương sùng-thượng nhửng ông thánh hiện-thời, ông Gandhi, ông Lénine, hay là ông Tôn-Văn; người ta đương đua theo văn-hóa mới; người ta đương duy tân, đương theo Âu-hóa, mà có ai lại nhớ cái ông thánh đời xưa quá củ-kỷ ấy làm chi? Mà dầu có nhớ đến nửa, người ta cũng chỉ để bụng thôi, tôn ngài thì tôn, nhưng mà xin để ngài ra một nơi, vì biết rằng cái đạo của ngài là không hợp thời, không dụng được.

Thời nào, kỷ-cương ấy. Hồi trước ta cai trị lấy ta, ta theo Khổng-giáo. Bây giờ ta bị cai trị bởi người vả lại phãi chiều theo cái trào lưu thế giới, thì tự nhiên Khổng-giáo phải lui về mà ở ẩn. Người ta, mổi người có một thời, đạo giáo củng vậy. Khổng-giáo đả thất thời rồi, lui về ở ẩn, củng là yên phận, ta còn nói đến làm chi?

Tôi, là kẽ đọc sách họ Khổng từ hồi sáu tuổi cho đến bây giờ, chính mình đả đẻ ra và lớn lên trong cửa ngài. Tôi là một môn đồ của Khổng giáo. Ngày nay tôi ngồi mà nhìn đạo của ngài điêu tàn trước mặt tôi, sách vỡ của ngài bị người ta đem mà bồi bìa bồi liển, vù hương bát nước ở đền thờ ngài mốc ra và có nhện giăng, thì tôi sẻ nghỉ làm sao? Độc-giã chư quân phãi tưởng rằng nếu tôi đả là môn-đồ của ngài, có lòng trung-thành đối với thánh-đạo, thì gặp hội nầy tôi phải rỏ nước mắt hai hàng mà khóc vì đạo ngài, củng như ngài đã khóc với con lân què ngày trước. – Tưởng vậy thì sai với cái tâm tình của tôi xa quá. Trong sự nầy, cái lý nó, mặt nào củng sẻ ngả về một mặt: một là tôi vong sư bội-đạo; hai là tôi có cái lẻ của tôi.

Trước mặt chư-quân, tôi xin khai thiệt ra rằng đối với sự thất thế của Khỗng-giáo, tôi cũng nghĩ như mọi người khác là người vốn không ở trong cửa Khổng mà ra. Tôi cũng nguội lạnh mà nói như họ rằng : Thời nào kỷ cang ấy, người ta mỗi người có một thời, đạo củng mổi đạo có một thời, Khổng-giáo hết thời thì Khổng-giáo lui đi!

Chẳng nhửng thế, tôi vẩn là nhà cựu học, nhưng tôi củng dám nghỉ như hạng trí thức trên kia, tức là hạng nhân vật mới mà tôi nói rằng: Ta bây giờ đương cần phải duy-tân, cần phải theo văn-hóa mới, cho nên ta củng cần phải quên đức Khổng-tử ta đi một lúc đả: đối với ngài, trong thời-kỳ nầy, ta phãi làm lơ đi mới được, vì có vậy ta mới mong mau đạt đến mục-đích.

Tôi lại còn nói thêm rằng: Cái đạo của ngài chẳng những không hợp thời, không dụng được trong thời nay, mà lại, những chổ không hợp thời ấy, những chổ không dùng được ấy, nếu còn vướng víu trong óc chúng ta, là kẻ cần phải kiếm cách “sanh hoạt mới” ỡ đời này, thì cũng còn là không lợi cho ta vậy.

Rồi sau nầy tôi sẽ nói rỏ. Không phải là tôi chê bỏ hết thảy Khổng-giáo đâu, nếu ai tưởng vậy lại là tưỡng lầm. Tôi chẳng qua chỉ nói nhửng chổ không hợp thời, nhửng chổ không dùng được mà thôi.

Tôi nghỉ như vậy, tôi nói như vậy đả lâu nay, rồi tôi mới xem xét cho thật kỹ, thì tôi thấy ra Khỗng-giáo ở nước ta thế lực còn mạnh lắm, cái hiện-tượng nói hồi nảy đến giờ đó chẳng qua là cái giả tượng nó phỉnh chúng ta đó thôi.

Thiệt ra thì những ngũ-kinh tứ thơ ngày nay tuy không đọc nữa, mà cái tinh-túy của nó – chưa nói hay, hay là dở – đả thấm đến trong xương chúng ta mấy mươi đời nay. Giềng mối của các hội Tư-văn tuy sa-sút, mà sức ngầm cũa nó vẩn đương còn có trong xả hội. Đừng nói kẻ vô học là không có quan-hệ gì với Khổng-giáo, chính nhửng kẽ ấy củng vẩn giử cái quan niệm của nhà nho. Cho đến mấy ông tân học, mấy ông tưởng mình là theo Âu hóa, mấy ông hằng ngày đọc luôn nhửng sách của thánh Gandhi, chẳng hề biết một chử nho, viết hai chử Khổng-tử bằng “Confucius”, cũng nhồi chặc trong lòng nhửng cái tinh hoa của Khổng giáo mà chính mình không biết. Cái tình trạng ấy, theo ý tôi, nửa đáng mừng mà nửa đáng lo; mừng, vì giử được cái hay của Khổng-giáo thì sau nầy khỏi mất cái đặc-sắc cũa dân-tộc ta từ xưa đến nay; lo, vì ôm lấy những cái không hợp thời thì ngại cho đường tấn-hóa.

Vì cớ ấy nên tôi viết bài nầy.
 
con người là loài cực kì vô ơn đến mức không tài nào tìm ra một loài khác vô ơn hơn - Dostoevsky

Ngủ rồi quan mac co

Re: 1929-Thần Chung
« Trả lời #8 vào: 27/10/2012, 08:51:23 »
Nhân tiện đăng hình tờ Thần Chung của Nguyễn Kỳ Nam vào mục này luôn





#195 ra ngày Thứ Tư 2-11-49
 
con người là loài cực kì vô ơn đến mức không tài nào tìm ra một loài khác vô ơn hơn - Dostoevsky