Tác giả Chủ đề: Hà Huyền Chi  (Đã xem 3461 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Harrypham1986

Hà Huyền Chi
« vào: 10/02/2013, 21:12:38 »
Thông tin về thi sĩ Hà Huyền Chi



Nhà thơ Hà Huyền Chi có tên thật Đặng Trí Hoàn, sinh ngày 21/12/1935 tại Hà Đông, Hà Nội. Năm 1954 một mình đi vào Nam. Năm 1975 qua Mỹ và hiện cư ngụ tại Washington State, vùng Tây Bắc Hoa Kỳ.

Hà Huyền Chi tập làm thơ hồi còn rất trẻ, tác phẩm đầu tay của ông là “Saut” Đêm xuất hiện vào năm 1963. Đến nay ông đã in 22 tập thơ, 8 truyện dài. (Giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật bộ môn Thơ, 1971). Đóng 8 phim và đạo diễn 2 phim (Giải Tượng vàng 1972, Đạo diễn xuất sắc nhất cho bộ môn phim tài liệu). Ông còn dùng nhiều bút hiệu khác như : Mậu Binh, Hồ An, Mã Tử, Hạc Bút Ông… Cũng tính đến nay, ông đã có 409 bản nhạc phổ thơ từ 48 nhạc sĩ. Nhưng nhạc phẩm được nhiều người ưa thích nhất là bài “Lệ Đá” do Trần Trịnh soạn nhạc và ông đặt lời, và bài “Goá Phụ Ngây Thơ” doTrần Thiện Thanh phổ nhạc sau này.

Tác phẩm Hà Huyền Chi đã xuất bản gồm Saut Ðêm (1963), Còn Gì Cho Anh, Khu Vườn Chim Sẻ, Những Nụ Gai Mòn, Rừng Ái Ân, Vũng Tối Ðầy (1970), Bước Ðam Mê, Mưa Ðêm Trong Chiến Hào (1971), Trên Cánh Ðồng Mây, Cho Mặt Trời (1975), Tên Nô Lệ Mới (1979), Như Ðá Ngàn Năm (1981), Cõi Buồn Trên Ta (1984), Ðời Bỗng Dưng Thừa (1987), Không Gian Vương Dấu Giày (1988), Hành Trình 30 Năm Thơ Hà Huyền Chi, Thơ Ðen (1991), Thơ Kẽm Gai, Tháng Một Buồn (1994), Thơ Trong Da Ngựa (1995), Một Túi Bình Sinh Một Túi Thơ, Ðồng Thiếp (1996), Bão Ðầy (1998), Bên Trời Mài Kiếm (thơ song ngữ-Anh,Việt 1999)

Nhà thơ Hà Huyền Chi vốn mê thơ, nên từ lúc ông còn đi học đã tập làm thơ, do nghĩ rằng làm thơ là lối đi dễ nhất để vào thế giới văn chương. Tuy nhiên theo ông tâm sự, để đi vào đường văn chương, bước đầu người ta nên tập viết truyện dài, sau đó tập viết truyện ngắn. Cuối cùng mới nên tập làm thơ, bởi thơ vốn là đỉnh cao nhất của văn chương. Còn ông đã đi ra khỏi cái quy luật thứ tự đó.

Có người thống kê, nhà thơ Hà Huyền Chi là thi sĩ có thơ được phổ nhạc nhiều nhất và người phổ thơ ông nhiều nhất là nhạc sĩ Mai Anh Việt, với 65 bài. Vì thế có người nhận xét “thơ Hà Huyền Chi mang nhiều chất nhạc”. Có lẽ khi ông làm thơ đã có ý niệm đem phổ nhạc, ý niệm này xuất phát từ khi nhạc phẩm “Lệ Đá” được ông đặt lời sau bản nhạc chưa lời của Trần Trịnh.
Tôi là Tôi chứ không thể là 1 ai khác.
 

Ngủ rồi thieulam

Hà Huyền Chi
« Trả lời #1 vào: 11/02/2013, 00:39:24 »
Hà Huyền Chi

với tạp chí Bút Tre

và đài phát thanh Quê Hương, Arizona



Mộng Tuyền: Thưa, kể từ khi bắt đầu cầm bút cho đến nay, thi sĩ Hà Huyền Chi đã sáng tác khoảng bao nhiêu bài thơ, kể những bài đã công bố và chưa công bố? 

Hà Huyền Chi: Theo tôi ước đoán thì tổng số thơ đã làm vào khỏang 5000 bài, kể cả những bài chưa được công bố chính thức. Hiện tôi đã cho in 19 thi tập. Trù liệu là trong năm 2006, có thể tôi sẽ cho in thêm 3 thi tập khác. Nhưng tác phẩm cuối đời tôi là thi tập: Thơ Ghé 1 Chân gồm những trích đoạn của toàn bộ thơ HHC. Hiện đã soạn xong đến trích đoạn 6472. (Phân nửa là thơ song ngữ Việt – Anh)

MT: Thi sĩ còn nhớ rõ kỷ niệm của từng bài thơ?

HHC: Đương nhiên là tôi nhớ. Tôi có thói quen là tập quên những bài đã làm, vì sợ trùng dụng. Thế nên mỗi bài tôi chỉ nhớ lơ mơ, nhưng ai đọc sai 1 chữ là tôi biết liền tức khắc. 

MT: Còn nhà văn Hà Huyền Chi đã có bao nhiêu quyển sách? Và quyển tâm đắc nhất là quyển nào?

HHC: Trước 1975, tôi đã in 9 truyện dài. Có lẽ cuốn sách đầu tay tên là Rừng Ái Ân viết về thời mới lớn tại trường Võ Bị Đà Lạt là cuốn tôi tâm đắc nhất. Sau 1975, tôi có viết thêm vài truyện khác, nhưng chưa cho xuất bản. Vì tôi dồn mọi nỗ lực vào sở trường của tôi là thơ. 

MT: Thi sĩ, nhà thơ Hà Huyền Chi có một thói quen nào luôn luôn phải có trong lúc sáng tác?

HHC: Thói quen của tôi là không thói quen.  Tôi đã tập để có thể viết ở bất cứ nơi nào, thời điểm nào. Viết bằng tay, bằng máy chữ, hay đọc cho người khác viết. Có tí cà phê thuốc lá thì thoải mái hơn. Không có cũng không sao.

MT: Và một vài thói quen hoặc sở thích khác lạ với người thường?

HHC: Nói là sở thích thì không đúng, nhưng kinh nghiệm tôi, là đôi khi vào những lúc mình bận rộn nhất, mệt mỏi nhất, tôi thường viết được những bài thơ tâm đắc. Còn thói quen là trên bàn ngủ đầu giường, tôi luôn có sẵn giấy bút để tiện ghi chép khi ngẫu hứng.

MT: Những nhà văn, nhà thơ nào mà ông quý mến, từ phương diện viết lách? Và trên phương diện nhân phẩm?

HHC: Thưa ở đây tôi chỉ xin bàn đến năng lực sáng tác, về nhân phẩm thì xin được miễn trả lời. Duyên Anh, Phan Nhật Nam, Thảo Trường, Nguyễn Đình Toàn, Giao Chỉ... là những người tôi quý mến ở tài viết. 

MT: Chữ Chẻ Đôi và Chưa Đủ Phiền Sao Em trong tập thơ Đồng Thiếp dường như rất thật và rất gần với nhà thơ, và còn có quyền uy đối với nhà thơ nữa... Chúng tôi nghĩ thế có chút nào đúng không? Có thể kể gì về người phụ nữ được đề cập trong 2 bài thơ ấy?

HHC: Là người thật thì đúng, nhưng uy quyền thì không. Chỉ là cách thậm tả để cường điệu hóa những xúc cảm trong lòng tôi, khi ấy. Bởi có người nữ được tôi viết tặng trên 700 bài thơ. Người khác 300 bài, và người nữ trong 2 bài thơ này chỉ có hơn 100 bài thì đâu thể là uy quyền gì được. (Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ danh tính nhũng người nữ ấy.)

CHỮ CHẺ ÐÔI

        Em gán cho ta tội chửi người
        Hỡi ơi ta bị chém oan rồi
        Thơ ta tưởng vậy mà không vậy
        Phải đọc bằng tim, đọc giữa lời         

        Chẳng thể nhìn thơ như xác chữ
        (Thường khi thơ là kiếm vô hình)
        Soi tìm cảm nhận trong tâm ngữ
        Chừng đó nàng thơ mới hiển linh         

        Em chụp cho thơ chiếc nón rừng
        Cách riêng, em ngộ nhận tưng bừng
        Trăm bài thơ đã, coi như bỏ
        Bởi một bài đang, có đáng không?         

        Tiên kiến bầy ra đứng cản đường
        Cách chi hội nhập với văn chương
        Ðôi khi bướm rụng, hoa vi vút
        Và ở tim nhau cũng sóng cuồng         

        Cứ liệng ta vào nơi gió cát
        Còn-nguyên-một-miếng đủ vui rồi
        Van em đừng xé ta tan nát
        Cùng với buồn thơ, chữ chẻ đôi._         

        HHC/DT/21


   
        CHƯA ÐỦ PHIỀN

        SAO EM?

        Em gọi như mưa tuyết
        Chuông reo luôn bất ngờ
        Ngắn dài không đoán biết
        Buồn vui chẳng nhằm giờ!         

        Hờn cũ vừa xanh cỏ
        Cái mới đã như rừng
        Bao nhiêu điều chưa tỏ
        Trong hằng hà bất ưng?         

        Tình quay cuồng chóng mặt
        Lòng thắc thỏm ngày đêm
        Mãi chơi trò cút bắt
        Chưa đủ phiền sao em?         

        Hôm nao em quên gọi
        Ðời trống trải vô vàn
        Ta thèm nghe em nói
        Cho dù lòng nát tan._

        hahuyenchi


MT: Vì sao thi sĩ chọn Washington State là nơi cư ngụ?

HHC: Tình cờ thôi cô Mộng Tuyền. Tôi không muốn dài cổ chờ sponsor khi ở Camp Pendleton. Lúc ấy tiểu bang Washington có chương trình bảo trợ nên tôi xin đi ngay.

MT: Xin phép thi sĩ tiết lộ một chút về gia đình cũng như đời sống hiện nay của ông.

HHC: Tôi có 5 con, chúng đã trưởng thành, đã có công việc vững vàng và yên bề gia thất. Và tôi có 8 cháu nội ngoại. Tôi quyết định nghỉ hưu từ