Bài viết mới

Trang: [1] 2 3 ... 10
1
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi thichchoisach vào 17/12/2018, 23:13:32 »
71.









100k/ 1 cuốn

72.
100k/ 1 cuốn trừ Barcode - 20k

73.








Céladon - 100k; Kim Bạch - 100k; Tiếng hát 10k

74.
Giải thưởng báo chí thế giới - 200k/ 1 cuốn

75.




150k/ 1 cuốn

76.






Triển lãm ảnh nghệ thuật toàn quốc lần thứ 19 - 100k
Cảnh đẹp Quế Lâm - 100k; Hà Nội tập bài hát - 30k;
Ảnh nghệ thuật quốc tế lần thứ 5 - 150k

77.







Các họa sỹ trường cáo đẳng mỹ thuật Đông dương - 150k; Docma - 70k

78.





Hồ Hoàn Kiếm - 100k; Hà nội trên đường đổi mới - 50k
Hanoi - Manila - Pjiongjang - 150k; Hà Nội Việt Nam đất nước con người - 50k

79.


120k

80.


Mảnh đất ko tên - Phong cảnh trong tranh Andrew Wyeth - họa sỹ hiện thực nổi tiếng người Mỹ - 200k
2


Những “con đẻ” của cuộc phỏng vấn về truyện ngắn:
55 vấn đề, câu hỏi được nêu lên hay được gợi ra

VỚI SỐ KỶ NIỆM ĐỆ TAM CHU NIÊN vừa qua, kết thúc cuộc phỏng vấn văn nghệ đầu tiên của tạp chí “Bách-Khoa”, nhưng âm ba nó vẫn còn… và chưa biết đến chừng nào mới dứt hẳn. Là vì có đến 55 vấn đề, câu hỏi có vì nó, và cần được giải quyết, bàn đi xét lại, hay là làm đề tài cho một, hai cuộc phỏng vấn khác cũng nên.
         Để các bạn dễ bề nhận định, chúng tôi chia các câu hỏi, các vấn đề làm 3 loại: danh từ, hình thức, nội dung. Danh từ được 8 câu; hình thức: 14 câu; nội dung: 33 câu.
         Có những câu hỏi, những vấn đề mà chúng tôi xét là có thể giải đáp được, thì chúng tôi giải đáp ngay sau câu hỏi. Xin cám ơn các bạn đã vui lòng biên thư hoặc đã vui miệng góp ý thêm khiến công việc chúng tôi được dễ dàng một phần lớn.
         Còn những câu hỏi, những vấn đề chưa thể trả lời một cách ổn thỏa, hay chưa đủ tài liệu, yếu tố, thời giờ để giải quyết, thì chúng tôi cũng ghi lại cốt mong các học giả, văn gia, nghệ sĩ, nhà báo, nhà giáo cùng bạn đọc “Bách-Khoa” – và nhất là các bạn đã nêu lên hay gợi ra vấn đề, câu hỏi – sốt sắng tham gia, hầu các câu hỏi nhờ đó mà được giải đáp cặn kẽ, các vấn đề được bàn, xét châu đáo, thì đó là một phần thưởng quí giá cho chúng tôi.
         Tin rằng việc làm này sẽ mang lại những kết quả vừa lý thú, vừa bổ ích, nên chúng tôi xin chép lại đầy đủ các câu hỏi, các vấn đề, để các bạn có một cái nhìn tổng quát, khỏi mất công tìm tòi lại.
         Cũng xin thưa trước với các bạn: có vài câu hỏi xưa khít nhau, nay tách rời, nên chúng tôi có châm chước cho được rõ nghĩa; cũng có câu vốn có trong bài gởi tới, nhưng vì lý do kỹ thuật, không có trong bài đăng, song tự nó, nó đầy đủ ý nghĩa và đáng được nêu lên.
         Giờ, xin mời các bạn cùng chúng tôi xem lại 55 câu hỏi, vấn đề, và xin chờ đợi từ giờ ý kiến các bạn.

I.– Danh từ
         1.– Truyện cổ tích ghi lại hay kể theo dân gian có thể xem là truyện ngắn hay không? (Bách-Khoa số 59)
         – Truyện cổ tích không phải là truyện ngắn, vì đó là một mẩu chuyện được truyền miệng, không có tác giả chính danh. Một truyện được gọi là truyện ngắn phải có tác giả và nguyên văn của người ấy trước tác đàng hoàng (Ý kiến bạn N.V.T., Vĩnh Long).
         Chúng tôi cũng đã có ý kiến trong lời chú số 1 ở bài trả lời của Thiếu Sơn (Bách-Khoa số 59). Ngoài điều kiện: có tác giả chúng tôi còn thêm: phần sáng tác, nên truyện cổ tích ghi lại một cách trung thành (như Nguyễn Văn Ngọc trong “Truyện cổ nước Nam”) không phải là truyện ngắn, mà tô điểm thêm, sắp đặt lại, hay chỉ mượn khung cảnh xưa nhân vật cổ mà lồng ý mới, tình nay…, như Khái Hưng: Cây tre trăm đốt, Lưu Bình Dương Lễ, Phạm Duy Khiêm: “Légendes des terres sereines”, Vũ Khắc Khoan: Thần tháp Rùa, Doãn quốc Sỹ: Sợ lửa…, như Lâm Ngữ Đường trong tập “Những truyện ngắn hay của Trung Hoa” – nghĩa là có sáng tác ít nhiều – thì mới gọi là truyện ngắn.
         2.– Một mẩu truyện rút ra ở một bộ truyện hay một cuốn tiểu thuyết có thể xem là truyện ngắn? (Bách-Khoa số 59)
         – Đó là một phần của bộ truyện, hay một đoạn của cuốn tiểu thuyết, chớ không phải một truyện ngắn… Một truyện ngắn phải tự nó đầy đủ ý nghĩa và đứng độc lập.
         Một anh bạn ở sở Bưu điện trung ương nhắc chúng tôi “lưu ý đến những đoạn rút ra ở các truyện dài của bộ trường giang tiểu thuyết “Xóm cầu Mới” của Nhất Linh, đăng ở “Văn hóa Ngày nay”, những đoạn tự nó đầy đủ ý nghĩa và được mệnh danh là “truyện ngắn đàng hoàng”. Khiến chúng tôi nhớ lại lời chú sau đây của chúng tôi trong Bách-Khoa số 59:
          “Chúng tôi không đồng ý với ông Thiếu Sơn: chúng tôi nghĩ một truyện ngắn tự nó đầy đủ ý nghĩa và đứng một mình. Những mẩu truyện trong “Đông Châu liệt quốc” dù sao cũng là một phần của toàn bộ cuốn truyện này, chúng ăn dính với nhau không ít thì nhiều. Chúng có thể có những tính cách của truyện ngắn mà không phải là truyện ngắn. Còn nhớ lắm bạn văn từng tỏ ý khó chịu sau khi đọc các “truyện ngắn” của Nhất Linh đăng trong “Văn hóa Ngày nay”: “Bắn vịt trời, Một buổi sáng, Đi mua tôm, Lòng mẹ, Cúng rượu Búng ruồi, Bao giờ em về…” vì họ cảm thấy đó là những đoạn trích ở các tiểu thuyết “Nhà mẹ Lê, Cậu Ấm…” trong bộ trường giang tiểu thuyết Xóm cầu Mới.
         Họ đã khó chịu vì có cảm giác “bị” chủ nhà lấy một món ăn trong một cỗ bàn thịnh soạn mà đãi họ gọi là…”
         Đành rằng tác giả có ghi: truyện ngắn, chớ chẳng phải: trích truyện dài…, trong bộ trường giang tiểu thuyết “Xóm cầu Mới”, song người đọc nào có xem “Văn hóa Ngày nay” – từ số đầu – chú ý một chút là biết ngay rằng đó là những đoạn rút ra ở các truyện dài mà tác giả đã giới thiệu trong phần đầu bộ trường giang tiểu thuyết này. Và chính vì biết thế, mà các bạn trên đây và chúng tôi hơi khó chịu chẳng hiểu trước “truyện ngắn” này đã có những chi, chẳng rõ sau “truyện ngắn” này, sẽ có những gì… Cả sau này, trong truyện “Hờn Dỗi” đăng ở “Tân phong”, tập 3, tác giả dù có đổi tên các nhân vật mà người đã theo dõi Nhất Linh từ “Văn hóa Ngày nay” số ra mắt không phải khó nhọc lắm mới đoán ra rằng đó là một đoạn của “Xóm cầu Mới”. Và chút khó chịu xưa lại muốn tăng. Giả sử như Nhất Linh ghi: trích ở… “…”, trong “Xóm cầu Mới” thì chắc là không ai khó chịu cả.
         Nói thế, chẳng biết một số bạn và chúng tôi có đoán sai và có khó tính chăng?
         3.– “Tóc chị Hoài” của Nguyễn Tuân là truyện ngắn hay tùy bút” hai lối văn này khác nhau như thế nào? (Bách-Khoa số 59)
         – Các bạn góp ý đều cho “Tóc chị Hoài” là một thiên tùy bút. Tùy bút: viết theo cảm hứng, không cốt truyện rõ ràng, thiên về cảm, nghĩ hơn là kể, tả. Chúng ta có thể bảo là một lối viết… “theo dòng”. Cũng có người gọi là “bút kí”.
         Nhưng ranh giới giữa hai lối văn thật là… mập mờ; phân biệt hẳn là một việc tế nhị. Có những tùy bút có thể là truyện ngắn, nhưng phải “có truyện” mới có thể vừa là tùy bút vừa là truyện ngắn.
         Tiếc rằng về quyển “Tóc chị Hoài”, chúng tôi tìm chưa ra, để xem dưới nhan, tác giả có ghi hai chữ “tùy bút” chăng. Nguyễn Tuân chuyên viết lối văn này và có 2 quyển mang tên Tùy bút (I: 1941, Cộng Lực xuất bản, Hànội; II: 1943, Lượm Lúa Vàng xuất bản, Hànội).
         Anh Cô Liêu cho chúng tôi biết quyển “La chute” của Camus, ghi là récit (truyện kể), nhưng lối viết của tác giả trong quyển này rất giống lối viết của Nguyễn Tuân trong 2 tập Tùy bút.
         4.– “Kỹ sư của tâm hồn”, thành ngữ này dùng để chỉ nhà văn, các bạn có cho là xác đáng không? (Bách-Khoa số 63)
         – Anh chị em nhà giáo cũng có những người cho mình là “kỹ sư của tâm hồn” nữa. Thật là rắc rối! xin chờ ý kiến các bạn, nhất là của ông Thẩm Thệ Hà.
         5.– Các bạn có đồng ý hẳn với ông Lưu Nghi về định nghĩa các danh từ: thể văn, loại văn và lối văn?
         – Xin nhắc lại:

         Thể văn: có hai thể văn là văn vần và văn xuôi. Vì văn vần và văn xuôi có hai hình thể (nếu có thể nói như vậy) khác biệt nhau; nên gọi là thể văn.
         Loại văn: dù trong văn vần hay văn xuôi, đều có thể miêu tả, phê bình (rất ít trong văn vần, nhưng vẫn có), thuật sự, đàm thoại (kịch thơ chẳng hạn), nên có thể gọi là loại văn Miêu tả. Thuật sự, Phê bình, Đàm thoại, v.v…
         Lối văn: muốn miêu tả, thuật sự…, có thể viết nhiều cách, nhiều lối khác nhau: bằng lối truyện ngắn, tùy bút, tạp văn, bút ký, v.v… Nên có thể gọi là lối văn Truyện ngắn, Tùy bút, Tạp văn, v.v… (Bách-Khoa số 66).
         – Chúng tôi thấy phân biệt ràng rọt thế là điều rất nên, song đúng hẳn hay không, thì xin nhờ các bạn góy ý.
         6.– Tản Đà ghi dưới truyện “Thề Non Nước” hai chữ: thuyết văn. Trước, nhà văn Vũ Ngọc Phan bảo là “truyện ngắn”, nay nhà thơ Đông Hồ cũng bảo thế, nhưng nhà phê bình Lê Thanh nhà xuất bản Hương Sơn, cho là “tiểu thuyết”, và mới đây một nhà giáo trong một cuốn văn tuyển gọi là “tiểu thuyết nhỏ”.
         Vậy “Thề Non Nước” thuộc lối văn nào?
(Bách-Khoa số 67)
         – Bạn L.Đ. ở Hậu Giang đoán rằng: thuyết văn là danh từ do Tản Đà đặt ra, có lẽ có nghĩa là: bài văn có ý nêu một thuyết gì đó…
         Các bạn góp ý đều cho “Thề Non Nước” là truyện ngắn, chớ không phải là tiểu thuyết, dù là tiểu thuyết nhỏ hay tiểu thuyết ngắn.

II.– Hình thức
         1.– Có nên dịch ra tiếng Việt tên tác phẩm, truyện, bài thơ, tờ báo (nếu đó chẳng phải là danh từ riêng) để cho mọi người Việt đều hiểu chăng? (Bách-Khoa số 59)
         – Nên. Có bạn lại cho rằng phải dịch âm các danh từ riêng ngoại quốc theo cách đọc người các nước ấy, và tán thành việc bạn Trần Văn Khê phiên âm các nhân danh, địa danh, trong các bài của bạn; bạn có nêu trường hợp tên nhạc sĩ Đức Beethoven, bạn theo tự điển nhỏ Larousse, đọc Be-Tô-Ven, một nhạc sĩ danh tiếng bảo phải đọc là Bi-Tô-Ven, đến nay nhờ bạn Trần Văn Khê trong bài “Nhạc sĩ Beethoven và giao hưởng khúc số 9”, mới rõ là đọc Bết-Hô-Fần mới đúng âm quê hương của nhạc sĩ.
         2.– Có phải truyện ngắn “Sống chết mặc bây!” của Phạm Duy Tốn mở một kỷ nguyên mới cho lối văn gọn gàng tươi sáng và linh hoạt trong văn chương hiện tại? (Bách-Khoa số 60)
         – Phần nhiều các bạn đồng ý ở điểm truyện “Sống chết mặc bây!” của Phạm Duy Tốn: văn gọn gàng, tươi sáng, linh hoạt, mà trước đó, chưa có ai viết được như ông, song lại bất đoạn: “mở một kỷ nguyên mới”, với lý lẽ: mở gợi ý có lớp người tiếp tục, còn đây chỉ là một việc rời rạc.
         Tiện đây, chúng tôi xin công bố hai đoạn văn ngắn sau đây, một của Phạm Duy Tốn, một của Phạm Quỳnh mong rằng chúng sẽ giúp phần nào cho các bạn vốn thích truyện ngắn “Sống chết mặc bây!” và tìm hiểu con người Phạm Quỳnh.
         3.– Phải chăng truyện ngắn phải là một nghệ phẩm trước đã. Và bất cứ văn, thi phẩm nào cũng vậy. (Bách-Khoa số 61)
         – Đã gọi là một tác phẩm nghệ thuật, thì điều kiện phải có trước tiên là phải có nghệ thuật trước đã. Các bạn góp ý với chúng tôi đều chung một ý kiến này. Song cái “nghệ thuật” ấy nó ra sao, nó phải thế nào, thì chẳng bạn nào đề cập đến. Phải chăng vì mỗi chúng ta có một quan niệm nghệ thuật riêng?
         4.– Khi trình một đoạn văn ngoại quốc, tưởng nên dịch ra tiếng Việt: để cho độc giả chỉ biết tiếng nước nhà được biết, và cũng để cho độc giả biết ngoại ngữ ấy hiểu mình đã hiểu đoạn văn ấy thế nào. Phải chăng đây chẳng những là một bổn phận đối với chính mình? (Bách-Khoa số 61)
         – Dịch ra tiếng nước nhà là một điều cần, còn chép lại nguyên văn, thì tùy trường hợp. Nếu xét câu văn hay đoạn văn ấy không mấy quan trọng, thì người viết có thể bỏ qua, cũng như trường hợp dẫn những thơ, văn của Đức, của Nga, của Ba Tư, của Ai Cập…, vì người nước ta có mấy ai biết chữ các nước này, thì e ta lại bị độc giả cho là ta muốn lòe thiên hạ và gán cho ta hai tiếng “lố bịch” cũng nên.
         5.– Chuyện và truyện, chuyện ngắn và truyện ngắn, chuyện cổ tích và truyện cổ tích, từ xưa đến nay, trên báo chí cũng như trong sách vở, viết thường không nhất trí; mà các tự điển tuy có định nghĩa đấy, nhưng chưa cặn kẽ, rành rọt. Mong các bạn góp ý để chúng ta rồi sẽ phân biệt dứt khoát thế nào là chuyện, thế nào là truyện. (Bách-Khoa số 72)
         – Ta nói với nhau bằng lời, là chuyện: nói chuyện, bàn chuyện, thuật chuyện, câu chuyện, chuyện đời xưa kể lại…
         Nhưng khi ta viết lại bằng chữ, thì là truyện: truyện ngắn, truyện dài, tân truyện, kinh truyện, truyện Tàu, truyện Kiều…
         Ví dụ: 1)– “Ông già bà cả kể cho con cháu nghe những chuyện cổ tích; Trương Vĩnh Ký, Huình Tịnh Của, Nguyễn Văn Ngọc góp nhặt lại, viết thành những quyển “Truyện đời xưa, Truyện cổ nước Nam…”; 2)– Trong bộ truyện Thủy Hử, có chuyện Tống Giang xuýt bỏ mạng vì cô vợ bé là ngộ nghĩnh nhất. Xin chờ sự định đoạt của anh Lê Ngọc Trụ, tác giả quyển “Việt ngữ chánh tả tự vị”. Trong khi chờ đợi, xin đưa ra một ví dụ nầy, trích ở trong “Lời đưa duyên” của Xuân Diệu, trong tập “Phấn thông vàng”: – “Truyện ư? Một ít truyện ở ngoài cũng đủ gợi lên trăm chuyện trong cõi sống bên trong. Tâm hồn người có biết bao là chuyện!” Chúng tôi còn thấy danh từ truyện kể, dịch tiếng “récit” của Pháp. Ta có thể định nghĩa: “truyện kể là một lối truyện ngắn viết như… người ta kể chuyện?”
         6.– Xin nêu lên một vấn đề danh từ ở bên lề cuộc phỏng vấn: Bình Nguyên Lộc từ 1943 đã cùng một nhóm văn nghệ sĩ Bắc, Trung, Nam chấp nhận lấy tiếng tân truyện để dịch tiếng “nouvelle” và cho truyện ngắn (conte) khác tân truyện ở chỗ: truyện ngắn có mở, có kết, có đầu có đuôi, còn tân truyện như một “lát đời”.
         Ý kiến các bạn như thế nào? Và riêng về chúng ta, có cần phân biệt hai lối văn như Âu, Mỹ, hay như ông Bình Nguyên Lộc định nghĩa, hay ta chỉ dùng một tiếng “truyện” để gọi cà “conte” và “nouvelle”?
(Bách-Khoa số 61)
         Tiện đây xin ghi một nghi vấn nhỏ về người và lúc khai sanh tiếng “tân truyện”: ông Bình Nguyên Lộc cho là người khai sanh nó là Bằng Vân (nay đã mất), vào năm 1943, còn báo “Đại chúng” (số 1, ngày 18-9-1959) cho người “cha đẻ hai tiếng tân truyện trong Văn học Việt Nam” là ông Quốc An, vào năm 1947.
         – Chúng tôi có nhận được vài ý kiến của bạn đọc, nhưng còn mong được thêm. Hiện chúng tôi đang tham khảo thêm tài liệu để rồi viết hẳn một bài về danh từ và vấn đề “tân truyện” này.
         7.– Các bạn có đồng ý với ông Thanh Lãng mà cho rằng tất cả các truyện ngắn của ta – trừ “Vang bóng một thời” của Nguyễn Tuân – đều “nhiều ít mô phỏng của Tây, ít phác họa được cá tính Việt Nam”? (Bách-Khoa số 62)
         – Chẳng rõ ông Thanh Lãng hiểu “mô phỏng của Tây” là sao? Nếu ông bảo đó là phần hình thức, thì đó là sự đã đành. Còn nếu ông hiểu đó là nội dung, thì chắc chẳng ai đồng ý với ông. Cũng như, ngoài Nguyễn Tuân, còn rất nhiều nhà văn đã phác họa được cá tính Việt Nam: Tô Hoài, Thạch Lam ở Bắc, Bùi Hiển, Phan Du ở Trung, Lý Văn Sâm, Bình Nguyên Lộc ở Nam, chẳng hạn.
         Xin sao lại đây một đoạn thư của bạn N.V.T. ở Vĩnh Long: “Tôi thấy ông Thanh Lãng nói thế là quá đáng và rất tủi cho các nhà văn Việt Nam, xin ông Thanh Lãng xem kỹ lại các truyện ngắn “Rừng mắm”, “Hồn ma cũ” của Bình Nguyên Lộc hoặc “Ngàn sau sông Dịch”, “Ngoài mưa lạnh” của Lý Văn Sâm, cùng nhiều văn gia khác, ông sẽ thấy nhiều truyện ngắn đã diễn tả thắm thiết tinh thần dân tộc, nếp sống, cùng suy tưởng đậm đà các cá tánh của dân tộc Việt… Không, truyện ngắn Việt không có tánh chất Tây phương ngoại trừ một vài trường hợp nào đó thôi”.
         8.– Lý Văn Sâm có lối hào hoa phong nhã, Thẩm Thệ Hà bảo thế, Thế Phong ở “Văn hóa Á châu” cũng bảo thế. Nhưng Nguyễn Khắc Thiệu mới đây trên tuần báo “Nhân loại” lại cho rằng văn Lý Văn Sâm (ở Nam) cũng như văn Ngọc Giao (ở Bắc) du dương mà trống rỗng.
         Các bạn cho ai đúng!
(Bách-Khoa số 63)
         – Văn Lý Văn Sâm, các bạn góp ý nhận xét rằng nó trôi chảy, dễ dãi, có thể không sâu sắc, còn bảo trống rỗng thì e có phần gắt gao.
         9.– Đọc “Les lettres de mou moulin” của Alphonse Daudet nhuộm đầy màu sắc đất nước của tác giả, các bạn có cảm như đứng trước những cảnh trí của non sông xứ sở mình như ông Phan Ngô? (Bách-Khoa số 64)
         – Vài bạn có bảo chúng tôi: “ông Phan Ngô nói thế dường như là lẩn thẩn, nếu không là ngớ ngẩn: người ta tả đất nước người ta, sao lại mình cảm đó là đất nước mình?” Chúng tôi cố giải đáp thử… “Chúng tôi hiểu như thế này: Alphonse Daudet tả miền Provence của ông hay quá, sống quá, làm ông Phan Ngô liên tưởng đến xứ Quảng của ông (có lẽ cũng có đôi cảnh, vài việc tương tợ với cảnh, việc A. Daudet tả, kể) mà có lẽ từ lâu ông xa cách. Cảnh Provence nắng chói, cảnh Bắc cực giá băng, cảnh sa mạc đìu hiu, đó là biệt tính (régional), nhưng nếu tài nhà văn làm cho người đọc vốn chẳng phải sinh trưởng hay sống những vùng này mà cũng thấy yêu mến chúng, và do đó, mà yêu mến thêm quê hương mình qua quê hương của tác giả, thế là từ cái biệt tính (régionl), nhà văn đã đạt đến chỗ thông tính (universel) rồi vậy”. Chẳng biết giải đáp thế có đúng với ý nghĩ ông Phan Ngô chăng?
         10.– “… và Việt văn đáng đứng vào hàng đầu trên văn đàn thế giới”. Lời kết này của tác giả “Tranh tối tranh sáng” có quá chủ quan và lạc quan chăng? (Bách-Khoa số 65)
         – Các bạn đều cho là tác giả “Tranh tối tranh sáng” vì quá yêu văn chương nước nhà mà tỏ ra quá chủ quan và quá lạc quan.
         11.– Bà Nguyễn Thị Vinh cho rằng Thạch Lam, Nguyễn Tuân, Tô Hoài có lời văn gọn gàng, giản dị.
         Chúng tôi đồng ý về Thạch Lam và Tô Hoài, nhưng chúng tôi lại thấy rằng văn Nguyễn Tuân thường rườm rà, cầu kỳ (nhưng lắm khi rườm rà một cách khá đặc biệt và nhiều lúc cầu kỳ một cách rất nghệ thuật).
         Xin các bạn cho biết ý kiến
. (Bách-Khoa số 66)
         – Các bạn góp ý đều cùng một ý kiến với chúng tôi. Có bạn cho văn Nguyễn Tuân “dài lê thê như mưa dầm xứ Huế”, “Nguyễn Tuân có cái tật con cà con kê”, có bạn bảo văn Nguyễn Tuân “rắc rối như đường khu Bàn Cờ”.
         12.– Đông Hồ cho nghệ thuật viết “Thề Non Nước” nó rất hấp dẫn, thì các bạn nghĩ sao? (Bách-Khoa số 67)
         – Ý kiến này không được các bạn tán thành cho là một ý kiến riêng của Đại Ẩn Am tiên sinh. Các bạn chỉ cho thơ “Tản Đà” là xuất sắc, còn văn xuôi – luận thuyết cũng như truyện – thì tầm thường.
         – Có phải giọng văn, nhân vật, cảnh trí trong các tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ: “Sợ lửa, U hoài, Gánh xiếc, Dòng sông định mệnh, Hồ Thùy Dương, Trái cây Đau khổ, Đoàn người hóa khỉ” cho ta cái cảm tưởng được gần gũi với nếp sống của dân tộc. (Bách-Khoa số 68)
         – Thiết nghĩ tác phẩm nào có giá trị cũng cho ta cái cảm tưởng nói trên, không ít thì nhiều; tự nhiên là ta để bên các tác phẩm mà người là người nước khác và cảnh chẳng phải cảnh nước nhà.
         – “Kỹ thuật viết [Nhóm lửa] của Jack London đưa đến cho người đọc một cảm giác hăng hái, mặc dù con người trong truyện sau cũng đành thất bại!”
         Các bạn có cho ý kiến này của tác giả “Người ăn trộm” chứa sự mâu thuẫn chăng?”
(Bách-Khoa số 71 – Câu này, số 72 in sót)
         – Nói chung, điều nầy có thể được: có những thành công làm ta nản lòng, có những thất bại khiến ta hừng chí. Quyển “Trong một trận bất phân thắng bại” (En un combat douteux) của John Steibeck cho ta cảm giác như “Nhóm lửa”. Nói riêng về truyện “Nhóm lửa”, tuy nhân vật chánh phải chết cóng ở miền băng tuyết, nhưng lòng ham sống của anh ta đến lúc cứng đơ cũng như lòng ham sống của con chó chạy tìm đường về trại đều cho ta cái cảm giác hăng hái, yêu sự sống.
         13.– Một Nguyễn Phan Long (Mademoiselle Lys, Cannibales par persuasien), một Phạm Duy Khiêm (Légendes des terres sereines, De Hànội à La Courtine, La femme de Nam Xương…), một Cung Giũ Nguyên (Volontés d’existence, Le fils de la Baleine…) viết văn bằng chữ nước người, ta không nhận họ là những nhà văn Việt. Song còn trường hợp ông bà ta đã làm thơ, văn, biên khảo bằng chữ Hán, lúc nước ta chưa có quốc tự chánh thức? (Bách-Khoa số 71 – Đoạn này, số 72 in sót)
         – Xin chờ ý kiến bạn đọc bốn phương.
         14.– Nghệ thuật của truyện gồm có: “lối dựng truyện, cách bố trí, hành văn và linh hồn truyện, tức là những chi tiết nhỏ, những ý nghĩ nhỏ rải rác trong đó”, (định nghĩa này của Bình Nguyên Lộc). Các bạn có đồng ý chăng? (Bách-Khoa số 72)
         – Lại xin đợi các bạn.


Người phụ trách cuộc phỏng vấn:
NGUIỄN NGU Í


BÁCH KHOA |  SỐ 75

3
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi thichchoisach vào 17/12/2018, 22:16:45 »
66.
700k/ 14 cuốn

67.

50k

68.




50k/ 1 cuốn trừ sưu tập tranh cổ động - 70k

69.
50k/ 1 cuốn

70.

100k/ 3 số Thiếu niên tiền phong
4
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi Muadengam2 vào 17/12/2018, 21:51:28 »
Lấy số 21. Quyển của Tim Page. Có mất nhiều trang k anh?
5
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi Muadengam2 vào 17/12/2018, 21:44:10 »
Lấy số 43. Cuốn "Đồng chí Trường Chinh"
6
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi Muadengam2 vào 17/12/2018, 21:36:34 »
Em lấy số 65. Cuốn "Trẻ em thời chiến tranh" nhé
7
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi nghianguyenntn@gmail.com vào 17/12/2018, 20:24:38 »
Em lấy 2 quyển Tây du diễn nghĩa (so 40)
3 quyển tạp chí nhiếp ảnh 30k
8
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi wind99 vào 17/12/2018, 16:39:21 »
Mua 61. trái và phải
9
Vĩnh Thịnh Thư Xã / Re: HN - Sách bán tháng 12
« Bài mới gửi bởi thichchoisach vào 17/12/2018, 16:13:04 »
61.
trái 30k; phải 50k

62.
300k/ 1 cuốn; Mỹ thuật đờ Lý đóng bìa xưa

63.

img]https://farm5.staticflickr.com/4902/31394381657_f41e0fde28_h.jpg[/img]

200k/ 1 cuốn

64. [


150k

65.

hàng trên: 100k; 150k; 90k
hàng dưới: 300k; 50k; 50k
10
257-TRUYỆN VÀ KÝ  hồ chí minh nhé gom ( bên trong chữ rô nét để đọc không )
Cám ơn anh nhiều
Trang: [1] 2 3 ... 10