Bài viết mới

Trang: [1] 2 3 ... 10
1
THƯ VIỆN HOA SEN
13/10/2018
Truyện ngắn:"Đường rộng dưới chân non"
của Mãn Đường Hồng.

..."Anh xem bé Thảo Trang như con ruột của mình, kiếm được bao nhiêu tiền cũng dồn hết cho con riêng của vợ. Ban đầu, chị còn bán tín bán nghi, cứ nơm nớp lo sợ khi nghĩ về sự gian dối ngọt ngào của đàn ông . Nhưng rồi, chị đã phải hối hận khi nhận ra người chồng thứ hai của mình sống rất chân thật, không hề diễn tuồng để lấy lòng bất cứ ai. Anh Thông đúng là bậc trượng phu quân tử, một người xưng là con nhà Phật mà không hề hỗ thẹn, ngượng miệng."




https://thuvienhoasen.org/a30516/duong-rong-duoi-chan-non?fbclid=IwAR3Tl63wP-Rg_-9h5wlNsJzSS4rU1_9OWJ1eamKyiv_tGBbj7GKDj8QWmzQ
2
Tin văn hóa / Re: Tảnmạn... Vănhóa...
« Bài mới gửi bởi nduytai vào 16/10/2018, 22:49:59 »
Nhóm, tạp chí, và nhà thơ Song Hồ

Viết về 20 năm văn học miền Nam Việt Nam, khởi từ năm 1954, có nghĩa là khi trên các mặt báo, trong các tủ sách có thơ văn của chia cắt đất nước, của “chúng ta đi mang theo quê hương”, với những tên báo, tên nhóm, tên các nhà xuất bản riêng biệt, những báo những nhóm có mặt sớm nhất, chậm nhất là từ 1954 trở đi.

Nhà thơ Song Hồ (phải) tại tòa soạn với Viên Linh, 2003

TRONG KHI ẤY, trước 1954, Sài Gòn đã có những nhóm, những tờ báo hiện diện và tiếp tục hiện diện một thời gian trước khi văn học miền Nam chuyển biến và lan rộng rực rỡ, để tồn tại cho tới mấy chục năm sau 1975, và nền văn học ấy vẫn tồn tại khi những dòng này được in ra.
            Còn nhớ khoảng sau 1950 tại Hà Nội, mỗi ngày đi học từ bờ hồ Thiền Cương tới trường ở trung tâm thành phố, tôi đều đi qua một tòa báo và hai tiệm sách, tòa báo tên là Hồ Gươm gần nhà tôi cùng trên phố Goussard với một hiệu sách và một hiệu sách nữa trên phố Huế, tên Bình Minh, khi tôi rẽ trái để tới trường tiểu học Ngô Sĩ Liên.
            Trước báo Hồ Gươm có một chàng mặc quần áo trắng lốp, đi giầy vải Bata trắng, ấy là chàng Song Hồ sau này 1960-63 chúng tôi làm việc chung với nhau trong Đài Tự Do ở Sài Gòn (khi đài còn ở Gia Định), và gặp nhau lần chót ở Little Saigon, miền Nam California, trước khi anh ra đi vĩnh viễn.
            Khi ở trong báo Hồ Gươm của ông Bùi Cẩm Chương, anh đã là một thanh niên, tôi mới là thiếu nhi. Ngoài tờ tuần báo ấy, khoảng 1953 còn những tờ như Giác Ngộ, hay tạp chí Phổ Thông của Hội Cựu Sinh Viên Luật Khoa với Lê Quang Luật, Mặc Đỗ, Nghiêm Xuân Hồng, Vũ Khắc Khoan, Nguyễn Sỹ Tế, Nguyễn Thiệu Lâu, Duy Thanh, một hai lần có thấy tên Bùi Giáng hay Cung Trầm Tưởng.
            Đọc thơ văn từ hồi nhỏ, trong đầu cậu thiếu nhi vô tình theo dõi tên tác giả mỗi khi chợt thấy cái tên quen thuộc, hay chợt bồi hồi khi nghe khi thấy một nhan đề từng biết, những dòng chữ từng đọc, để rồi có những trường hợp trí nhớ phôi thai ấy đã đóng góp vào hiểu biết sau này. Để ghi lại vài nét sinh hoạt của một tác giả, từ lúc lên đường, tờ báo hay tác phẩm sớm nhất lúc đầu, cho tới lúc tất cả sẽ xa xăm, người viết bài này cũng sẽ giới hạn thơ văn các tác giả được nói đến trong phạm vi ấy.
            Nhà thơ Song Hồ tên khai sinh là Nguyễn Thanh Đạm, sinh ngày 8 Tháng Tám, 1932, tại Bắc Ninh, và mất năm 2009.
            Năm 1949 đã sáng tác bài “Thư Gửi Người Em Hà Nội” khi sống ở núi rừng Việt Bắc.
            Năm 1952 về thành (hay gọi là vào Tề) và bắt đầu có thơ đăng báo khi cộng tác với các nhật báo Tia Sáng của ông Ngô Quân, báo Giang Sơn với Thy Thy Tống Ngọc ở ngay Hà Nội hay gửi bài cho các báo Đời Mới và Nguồn Sống Mới ở Sài Gòn.
            Chúng tôi quen biết nhau từ 1953 khi ở cùng phố, cách nhau khoảng chục căn nhà. Năm 1954 di cư vào Nam, do nhà thơ Đại Tá Cao Đài Hồ Hán Sơn hỗ trợ, Song Hồ vào làm báo Quyết Thắng và Đài Phát Thanh Long Hoa sau khi được giới thiệu với ông Hộ Pháp Phạm Công Tắc của giáo phái này.
            Sau đó anh vào làm trong Văn Hóa Vụ và Bộ Thông Tin của Bộ Trưởng Trần Chánh Thành, năm 1958 được cử đi Nam Vang trông coi tờ báo Việt Ngữ Hồn Việt dành riêng cho Việt kiều ở Cao Mên. Năm 1960 về Sài Gòn, xuất bản tập thơ đầu tay “Hai Cánh Hoa Tim”, do đó mất việc vì bị phê bình xuyên tạc là thiên tả qua bài thơ “Những Nỗi Buồn Nhỏ Nhặt”.
            Năm 1960 gặp lại nhau tình cờ ở Gia Định vì cùng được nhận vào ban biên tập Đài Tự Do. Anh cũng đi dạy học tư. Năm 1963 Khai Trí xuất bản “Thơ Song Hồ”, tập thơ thứ hai. Các năm 1969-1972 anh cộng tác với tạp chí Khởi Hành, cũng là thời gian phục vụ nghĩa vụ quân sự tại Bình Định, Kon Tum.
            Song Hồ có vài bài thơ nổi tiếng đã thành ca khúc: bài “Kim Kim” do Gene Brooks phổ nhạc dưới nhan đề “Sunday Morning”, bài “Tôi Viết Tên Anh Trên Đá Trên Hoa” nhạc sĩ phổ nhạc đã không ghi tên thi sĩ bài thơ. Nhà thơ Đinh Hùng, cùng làm trong đài phát thanh, sẵn sàng làm chứng để anh đi kiện, song anh bỏ qua.
            Dường như không ai còn nhớ tới có một thi sĩ là Song Hồ, thế mà anh đã có hai ba tập thơ xuất bản, hai ba bài thơ được phổ nhạc. Hơn thế, trước 1954 anh cộng tác với vài ba tuần báo văn nghệ rồi mới vào Nam.
            Song Hồ được dành riêng một chương trong cuốn “Những Nhà Thơ Hôm Nay” của Nguyễn Đình Tuyến do Khai Trí xuất bản từ 1967. Có lẽ có mặt quá sớm trong buổi giao thời thường cũng phải trải qua những cảnh không thuận lợi, chẳng hạn cảnh tranh tối tranh sáng của hỗn độn và giao động?

                        Kim Kim (Tình Ngọt)
                        Thơ Song Hồ

                        Bây giờ tháng mấy rồi Kim nhỉ?
                        Em mặc áo màu hay áo hoa?
                        Bây giờ tháng mấy rồi Kim nhỉ?
                        Tình yêu chúng mình như hôm qua.

                        Chúng mình yêu nhau trong ngày Phục Sinh
                        Khi những con chiên về nhà thờ
                        Và chuông giáo đường đang ngân tiếng
                        Kim ơi! Kim ơi! Kim nhớ không?

                        Em đã hôn anh như anh đã hôn em
                        Khi hai đứa chúng mình mới gặp nhau
                        Anh đưa em về trời vừa đổ tối
                        Chúng ta hẹn nhau ở ngày mai.

                        Ngày mai anh đón em ở Phú Nhuận Chi Lăng?
                        Chúng mình sẽ đi trên con đường Gia Định
                        Những con đường đầy bóng cây xanh
                        Hay những con đường Sài Gòn đầy màu áo?
                        Anh đưa em về anh không quên hôn em.

                        Nhưng buổi tối. Trời mưa
                        Hai đứa. Đi chung một áo
                        Lòng em sưởi ấm lòng anh
                        Chúng mình vừa đi vừa hôn
                        Ngoài trời vẫn mưa, vẫn mưa tuôn.

                        Vai em tròn như chiếc bình sứ
                        Môi em ngọt hơn nước mưa rơi
                        Kim ơi! Kim ơi! Kim ơi!
                        Những sáng Chủ Nhật Kim còn nhớ?

                        Anh cướp con Chiên của Chúa rồi!
                        Và môi em nở nụ cười
                        Anh nguyện là người tình chung thủy
                        Đưa em về Thiên-Đường-Hoa-Cỏ-Tình-Yêu.

                                                ***

                        Chúng mình yêu nhau trong ngày Phục Sinh
                        Khi những con chiên về nhà thờ
                        Và chuông giáo đường đang ngân tiếng
                        Kim ơi! Kim ơi! Kim nhớ không?

                                                             1958


VIÊN LINH
Tháng 5/2017


http://www.nguoi-viet.com/van-hoc-nghe-thuat/nhom-tap-chi-va-nha-tho-song-ho/

3
Vựa ve chai / Re: Bán 1 số sách và tư liệu cổ
« Bài mới gửi bởi nghianguyenntn@gmail.com vào 16/10/2018, 22:42:31 »
Dạ, em cám ơn anh Hu Hu.
Hiện có 2 anh, chị đặt 3 món qua tin nhắn rồi ạ.
Em còn bộ 3 quyển sách y phía trên, giá bán nhanh 500k. (dạ, em hạ hết mức có thể rồi ạ).
Cám ơn anh, chị đã đọc tin.
4
Vựa ve chai / Re: Ít sách Hán Nôm
« Bài mới gửi bởi sonjongun vào 16/10/2018, 22:03:08 »
VĂN KHẮC HÁN NÔM THĂNG LONG HÀ NỘI. in năm 2009, số lượng :500 cuốn. Giá 250K

5


Lê Văn Trương trả lời cuộc phỏng vấn văn nghệ của Bách-Khoa

            Sanh năm 1907 ở làng Đồng Nhân (Hànội) – 1927, làm công chức sở bưu điện, rồi hai khẩn đồn điền, thầu khoán, buôn bò, buôn ngọc, thuốc phiện tại Cao Miên.
            1931-1932: bước vào làng văn, với tác phẩm đầu tiên: “Trước cảnh hoang tàn Đế Thiên, Đế Thích”. Tiểu thuyết thường đăng ở: “Tiểu thuyết thứ bẩy”, “Phổ Thông bán nguyệt san”, “Những tác phẩm hay” của nhà Tân Dân.
            Chủ trương: “Ích Hữu” đổi mới (1938), cổ động “Triết lý người hùng” và “Việt Nam hồn” (1945). Viết báo bút hiệu: Cô Lý.
            Tiểu thuyết đã viết: 247 quyển.
            Hiện viết giúp cho một số nhật báo ở Thủ đô.


○ ○ ○

         Anh Ngu Í,
         Anh hỏi tôi truyện ngắn nào hay nhất, hoặc thích nhất và vì sao?
         Đã đành rằng sự thành tâm của anh đối với văn nghệ, sự đứng đắn của “Bách-Khoa” buộc tôi không thể dùng những trang giấy quí báu để khoe cái hiểu biết của mình hoặc nắm cơ hội để đề cao những bạn hữu bằng lối này hay lối khác, và bài xích kẻ thù bằng kiểu nọ kiểu kia. Không, tôi không dám. Sự tin tưởng ở ý kiến tôi đã buộc tôi vào một món nợ thiêng đối với anh và bạn đọc của “Bách-Khoa”, tôi phải nói thật.
         …
         Anh hỏi về cái thích của tôi. Xin trả lời anh là tôi thích văn của Vũ Trọng Phụng, Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Nguyễn Tuân.
         Còn truyện ngắn, thì tôi cho hay nhất là Samandji(1) của Nguyễn Công Hoan. Nó dí dỏm và đột ngột, giản dị mà không tầm thường, ròng ròng đầy một chất muối của sự sống.
         Tôi lại phải thưa với anh tôi không được đọc những anh em mới đây. Chắc hẳn trong đó có nhiều thiên tài mà tôi có thể thích, nhiều mầm non đầy hi vọng mà tôi có thể mến. Chỉ tiếc chưa được biết nên không thể phê bình.
         …
         Còn về văn chương Pháp – để chỉ nói một nước ngoài mà chúng ta biết rõ hơn các nước khác – thì tôi nhận thấy rằng mỗi năm, trên rừng văn chợ báo, ý hẳn cũng có lắm tay kiện tướng như ở nước ta, thiếu gì tác phẩm, thế mà thời gian chọn lọc, sa thải đi, có còn bao nhiêu đâu.
         Thế mới biết người đọc cũng sành và khó tính lắm. Tôi chắc rồi đây dăm chục năm nữa, riêng tác phẩm của ta rồi cũng chẳng còn mấy. Giá chúng ta lúc đó mà còn sống để biết mặt định, lim, sến, táo, là những tác phẩm nào thì thú biết mấy, phải không anh nhỉ?


LÊ VĂN TRƯƠNG

_______________________________________
(1) Nguyễn Công Hoan viết tất cả 3 truyện về anh lính Tây đen Samandji, trước đều đăng ở “Tiểu thuyết thứ bẩy”, sau lần lượt đăng lại trong 3 quyển truyện ngắn: Kép Tư Bền (1935), Hai thằng khốn nạn (Phổ Thông bán nguyệt san số 5, 1-4-1937) và Đào kép mới (Phổ Thông bán nguyệt san số 13, 1-12-1937). Chẳng rõ tác giả “Sợ sống” thích truyện Samandji nào, hay thích cả ba? (Tất cả các lời chú trong bài này là của Nguiễn Ngu Í.)


BÁCH KHOA |  SỐ 68

6
076
8k/1c
NGỌN LỬA


077
10K/1C
MỘT NỬA RANMA



078
60K/4C
VUA TRỘM
TRUYỆN CHỮ


079
20K/1C

080
20K/1C

081
15K/1C
KHỔ NHỎ
7
Sáng tác / Re: Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 16/10/2018, 18:56:56 »



Chẳng Thể Nào Tơi


Bâng khuâng, vương vấn vọng ngàn khơi
Khắc khoải, u hoài khó thể vơi
Tiếng hẹn chuỗi đời luôn ủ ấp
Lời trao tấc dạ chẳng di dời
Éo le, ngang trái đành xa lối
Đau xót, lỡ làng nghẹn mỗi nơi
Sâu thẳm tận cùng như vướng mắc
Tay hồn cố mở chẳng nào tơi.



1/10/2018
Nguyễn Thành Sáng
8
Sáng tác / Re: Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 16/10/2018, 18:56:17 »



Sầu Đưa

Ngoài trời rỉ rả nhểu hàng mưa
Gió đẩy vạt buồn phủ nắng thưa
Lác đác đẫm vùng theo chảy khứa
Lem nhem bẩn bụi phả loang vừa
Phù vân vạn kỷ luôn là hứa
Nghịch cảnh nghìn thu mãi cứ chưa
Tha thiết đậm đà yêu thuở xửa
Trần gian cách trở vẫn sầu đưa.


30/9/2018
Nguyễn Thành Sáng
9
Sáng tác / Re: Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 16/10/2018, 18:55:33 »



Lệ Buồn Rơi

Canh dài thao thức lệ buồn rơi
Duyên phận lỡ làng nỗi tả tơi
Khao khát tơ hồng đan mối sợi
Nghẹn ngào nghịch cảnh rẽ đôi nơi
Tình yêu thắm đượm đầy phơi phới
Thuyền bóng mù khơi ngập rối bời
Lạc bước, tìm thương đành chới với
Canh dài thao thức lệ buồn rơi.


29/9/2018
Nguyễn Thành Sáng
10
Sáng tác / Re: Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 16/10/2018, 18:54:38 »




Buổi Hẹn Thuở Nghèo

Lâng lâng dào dạt đợi trăng lên
Võng, ghế ngửa lâu hổng có bền
Bước tới, đi lui, lòng rộn rã
Vô nhìn, ra ngóng nhịp liên miên
Cũng rồi ráng tắt… ửng đèn đêm
Chẳng bận tiền khô… nghẹn nỗi niềm
Cút kít xe cùi thì cứ mặc
Miễn sao còn sức chở hai tim.


15/6/2018
 Nguyễn Thành Sáng
Trang: [1] 2 3 ... 10