Bài viết mới

Trang: [1] 2 3 ... 10
1
"Những tấm lòng cao cả"
Tác giả: Edmondo De Amicis
Dịch: Hoàng Thiếu Sơn
NXB Thời Đại 2010
Dầy 310 trang, còn đầy đủ lành lặn.
Giá: 25.000 VNĐ

2
Khoa học-Kỹ thuật / Re: Sách Đông Y hay, cũ và hơi cũ
« Bài mới gửi bởi dungnh2 vào Hôm nay lúc 11:05:32 »
001. Những bài thuốc bí truyền độc đáo chữa bệnh viêm xơ cứng gan, 170k
002. Những bài thuốc bí truyền độc đáo chữa bệnh ung thư, 200k
003. Những bài thuốc bí truyền độc đáo hiệu nghiệm chữa Cao huyết áp và Bệnh Mạch vành, 170k
(Image removed from quote.)
001. Những bài thuốc bí truyền độc đáo chữa bệnh viêm xơ cứng gan, 170k CÒN KHÔNG ANH ?
3
Khoa học-Kỹ thuật / Re: Sách Đông Y hay, cũ và hơi cũ
« Bài mới gửi bởi dungnh2 vào Hôm nay lúc 11:02:51 »
004. Bộ 3 cuốn Y học cổ truyền dân tộc, Đại học Y Hà Nội, 1985. Giá 600k
(Image removed from quote.)
những bài thuốc bí truyền độc đáo chữa bệnh viêm xơ cứng gan còn không anh ?
4
Tin văn hóa / Re: Tảnmạn... Vănhóa...
« Bài mới gửi bởi nduytai vào Hôm nay lúc 10:49:23 »
Clara, người vợ cùng André Malraux vẫy vùng tại Đông Dương

Trong cuốn tiểu sử mang tựa đề “Clara Malraux” phác họa lại chân dung và cuộc đời vô cùng sôi động, phong phú của Clara Goldschmidt, người đàn bà đã góp phần tạo dựng nên huyền thoại Malraux. Clara đã cùng với tác giả Thân phận Con Người vẫy vùng ở Đông Dương; cùng André Malraux chu du vòng quanh trái đất. Cho đến hơi thở cuối cùng, Clara bao giờ cũng hướng về mối tình duy nhất: André Malraux.

Clara và André Malraux trong hành trình về phương Đông, 1930

NGƯỜI PHÁP có câu: “Bên cạnh một người đàn ông thành công, luôn có hình bóng của một người đàn bà”. Đối với văn hào André Malraux, người đàn bà đó chính là người vợ đầu tiên ông đã cưới vào năm 1921: Clara Goldschmidt.
            Trong cuốn tiểu sử mang tựa đề “Clara Malraux” nhà xuất bản Grasset phát hành vào năm ngoái, nhà văn nữ Dominique Bona phác họa lại chân dung và cuộc đời vô cùng sôi động, phong phú của Clara Goldschmidt, người đàn bà đã góp phần tạo dựng nên huyền thoại Malraux. Clara đã cùng với tác giả Thân phận Con Người vẫy vùng ở Đông Dương; cùng ông trải qua nhiều cuộc thăng trầm trong cuộc sống; cùng André Malraux chu du vòng quanh trái đất. Clara cũng là người đàn bà cùng chia sẻ với ông bộ trưởng Văn hóa tương lai của tướng De Gaulle một đoạn đường đời cho đến khi định mệnh đưa Clara và André sang hai ngả rẽ khác nhau. Gần 40 năm chia cách – tính đến năm 1976 khi Malraux qua đời – và cho đến hơi thở cuối cùng, Clara bao giờ cũng hướng về mối tình duy nhất của bà: André Malraux.


CLARA GOLDSCHMIDT (1897-1982) sinh trưởng trong một gia đình giàu có. Cha mẹ bà là người Do Thái từ bỏ nước Đức thương yêu để nhận Pháp làm quê hương thứ hai. Sớm mồ côi cha, Clara đã phải tạo cho mình một chỗ đứng riêng biệt trong một gia đình trưởng giả theo khuôn mẫu “Sẩy cha, còn chú”. Bà muốn được tự do và đòi quyền tự định đoạt lấy đời mình, ngay cả khi đã về làm vợ một nhà văn nổi tiếng như André Malraux.
            Huyền thoại André Malraux, sự nghiệp văn chương và cuộc đời ông chắc chắn đã rẽ sang một ngả khác, nếu như không có Clara bên cạnh. Tháng 10 năm 1921 Clara và André làm lễ cưới tại Quận 7, Paris, chỉ vài tháng sau khi họ gặp nhau lần đầu. Thái độ chín chắn, đầy tự tin và suy nghĩ sâu sắc của một cậu thanh niên mới 20 tuổi đầu là vũ khí giúp André chinh phục con tim kiêu hãnh của một cô gái thông minh và có bản lĩnh như Clara.

            “(…) André Gide cũng phải ngạc nhiên trước những lập luận vững chắc và sắc bén của một nhà văn chưa đầy 20 tuổi, mới chập chững bước vào nghề (…) Bộ điệu và gương mặt còn non nớt của André Malraux không thích hợp với cậu thanh niên vô cùng chín chắn, hiểu rộng biết nhiều. André Malraux có sức thuyết phục rất lớn kể cả khi ông nói chuyện với những nhà văn, với các họa sĩ hay các ông chủ nhà in, giám đốc điều hành các tạp chí văn học (…) Malraux từng thảo luận về văn chương, mỹ thuật mà không hề nao núng trước những cây đại thụ của nền văn học Pháp như Gide hay Mauriac, cho dù vào thời điểm đó Gide và Mauriac đáng tuổi cha, chú của Malraux” (Trang 96).

            Về phần mình, không chỉ là cô con gái nhà giàu, Clara Goldschmidt còn là một người bạn đời lý tưởng đối với André Malraux. Bà vừa thông minh, sống động lại thích chia sẻ với André tình yêu nghệ thuật.
            Khi về làm về làm vợ André, Clara hào hứng tham dự các buổi họp mặt thân mật trong giới trí thức Paris. Trong những câu lạc bộ khép kín đó thường xuyên có sự hiện diện của những họa sĩ như Derain, Picasso hay Chagall, và rất nhiều những người bạn văn của họ. Clara và André không chỉ là những khán giả, mà họ được may mắn trực tiếp tham gia vào đời sống sôi động của giới văn nghệ sĩ Pháp thời đó.
            Cũng trong thời gian này, Clara đã sớm hiểu ra rằng, André Malraux không muốn bà lên tiếng trong bất kỳ một cuộc tranh luận nào giữa các nhà trí thức, như thể văn chương, hội họa hay nghệ thuật nói chung là những chủ đề độc quyền được dành riêng cho nam giới. Trong cuộc sống vợ chồng, khi chỉ có hai ông bà, André Malraux lắng nghe và đón nhận những phê phán của Clara một cách cởi mở. Ông hài lòng có một người bạn đời ý hợp tâm đầu. Ngược lại, trước mặt một người thứ ba, thì ông lại chỉ muốn bà im lặng để nhường lời lại cho ông.
            Ba năm đầu chung sống là những chuỗi ngày thanh thản bình an. Đôi vợ chồng trẻ Malraux cùng nhau dạo chơi trên nhiều ngả đường nghệ thuật. Đó cũng là thời gian Clara mở ra cho André những kho tàng văn học và thi ca Đức trong khi Malraux hoàn toàn xa la với ngôn ngữ của Goeth. Giai đoạn kế tiếp là những bước thăng trầm khó đoán trước: trong cuộc hành trình về phương Đông, Clara và André thiếu may mắn. Âm mưu ăn cắp tượng của ngôi đền cổ Angkor không thành. André Malraux bị sa lưới Tư pháp. Tiếp theo đó là thất bại với tờ báo Indochine – Đông Dương ở Saigon.


Hành trình về phương Đông
            Clara đã say mê với nghệ thuật của phương Đông từ bé khi tình cờ đọc được một bài phóng sự về khu quần thể Angkor với phần dẫn giải của Pierre Loti. Năm 1923 cùng với André Malraux, bà được tận mắt thưởng thức vũ điệu cung đình Khmer và cả một chân trời mới đang mở ra trước mắt hai nhà trí thức trẻ này. Khi khánh tận, André Malraux rủ vợ “làm liều”: ăn cắp một số tượng cổ tại khu Benteai Srey nơi có một ngôi đền mà viện Viễn Đông Bác Cổ chưa có thì giờ thám hiểm. Âm mưu bất thành. André Malraux bị bắt và bị tòa án Phnom Pênh kêu án ba năm tù. Clara thì được trả về Pháp.
            Trở lại Paris, Clara Malraux đã bán nốt chút tài sản còn lại. Chắt chiu từng đồng để chu cấp cho chồng còn lưu lạc tận Đông Dương. Tay trắng bà về sống với bà ngoại và với mẹ của André Malraux. Clara dốc toàn lực vào việc vận động để đem Malraux trở lại về Pháp. Đó là lẽ sống của bà. Bản kiến nghị do chính tay bà soạn thảo đã thu thập được tất cả chữ ký của các danh nhân thời đó – trừ Anatole France đang hấp hối trên giường bệnh và Paul Claudel đang vắng nhà.
            Ngày 28/10/1924 Tòa án Saigon ra phán quyết giảm án cho Malraux. Ông chỉ bị một năm tù treo và không bị cấm cửa tại Đông Dương như quyết định của Tòa án Phnom Pênh trước đây. Malraux lập tức lên con tàu Chantilly trở về Pháp.
            Năm tuần lễ sau khi quay lại Paris, André Malraux đưa Clara trở lại Viễn Đông với kế hoạch cho ra đời “Một tờ báo tự do. Một tờ báo đối diện với mọi hình thức kiểm duyệt và đương đầu với mọi định kiến. Một tờ báo để nói lên những hành vi lạm dụng quyền lực của một chính quyền thực dân, vạch trần những vụ tham nhũng gây thiệt hại cho những con người bị đô hộ” (trang 157). Tòa soạn đặt tại số 12 đường Tabert. Với sự cộng tác của luật sư Monin, ngày 17/6/1925 số báo Đông Dương đầu tiên ra đời. Clara rạng rỡ tự tay đi phát báo trên con đường Catinat.
            Một cánh cửa mới vừa mở ra cho cặp vợ chồng Malraux. Clara và André có cùng một lẽ sống: trách nhiệm phải đánh động dư luận trước những bất công đang diễn ra tại một vùng đất thuộc địa xa xôi của Pháp. Mỗi bài xã luận của André Malraux là một nhát gươm chém thẳng vào kẻ thù. Trong mắt của Clara, con mọt sách Malraux hiền lành, trong vai trò nhà báo trên đất Saigon đã trở thành một nhà đấu tranh, một người cầm bút can đảm… Tình yêu, sự kính phục của Clara đối với ông gần như vô bờ bến. Clara hạnh phúc bên cạnh một người chồng cùng chung chí hướng.
            Tờ Đông Dương chết yểu với chưa đầy 50 số báo. Vợ chồng Malraux trở về Pháp gần như với hai bàn tay trắng. Về mặt tài chính, cuộc phiêu lưu Viễn Đông lần thứ nhì là một thất bại. Nhưng họ không ra về tay không: trên con tàu đưa hai ông bà về lại cảng Marseilles, André Malraux bắt đầu sáng tác. Hành trình về phương Đông đã đem lại cho ông những chất liệu quý giá để André Malraux lần lượt cho ra đời bốn cuốn tiểu thuyết nổi tiếng: La “Tentation de l’Occident” (1926, NXB Grasset), “Les Conquérants” (1928, NXB Grasset), “La Voie Royale” (Hoàng Đạo) (1930) và “La Condition Humaine” (Thân Phận Con Người) (1933).
            Với tác phẩm này, năm 1933 André Malraux đoạt giải Goncourt, phần thưởng cao quý nhất của nền văn học Pháp.

Rạn vỡ
            André Malraux càng lên đến đỉnh cao danh vọng, Clara càng thấy xa cách ông.
            Trong cuộc hành trình về phương Đông lần thứ nhất, khi André Malraux bị Tư pháp giữ lại Phnom Pênh, Clara đã làm tất cả để Malraux được tự do. Ngày ông trở về, tại thành phố Marseille: “Trên cảng, Clara đợi chồng dưới mưa. Nàng đợi người yêu dấu nhất trong đời và có lẽ bà cũng chờ đợi một lời cảm ơn của André, để nhìn nhận công lao bà đã cứu Malraux thoát khỏi cảnh tù đày. Nước mắt nhòa với những giọt mưa trên má. Sau này bà tự thuật về cuộc hội ngộ đó như sau: “Tôi mỉm cười khi trông thấy Malraux. Có lẽ ông đã nhìn thấy tôi trước. Từ trên cao, ông tặng cho tôi một nụ cười. Tôi đón nhận nụ cười ấy như một cử chỉ đầy âu yếm, như một vòng tay mở rộng đang ôm tôi vào lòng (…) Trong một thoáng chạnh lòng, tôi chợt nghĩ đến tất cả những gì đã hy sinh: tôi nghĩ đến cha mẹ thương yêu, đến sự an toàn của chính bản thân, đến gia đình êm ấm tôi đã để lại trong quá khứ. Và tôi cảm thấy mình hạnh phúc đến gần như ngạt thở, như ngất đi và tôi đã nhắm mắt lại” (trang 149/151).

            Nhưng Clara đã hoàn toàn thất vọng:

            “Vừa đặt chân đến cảng Marseille và chưa kịp ôm hôn Clara, André Malraux đã nghiêm khắc trách nàng hai điều: thứ nhất, bà đã xích lại gần với nhà văn André Breton. Dưới nhãn quan của Malraux, trường phái siêu thực là “kẻ thù”. Điểm thứ nhì André khiển trách vợ là trong thời gian ông vắng nhà, Clara đã về ở hẳn với mẹ và bà ngoại ông trong một căn hộ nghèo nàn. Có lẽ do André Malraux xấu hổ khi cô con gái nhà giàu này phải chia sẻ đời sống đạm bạc của mẹ và bà ngoại ông”.

            Trong chớp mắt, André Malraux phủ nhận tất cả những hy sinh của người vợ trẻ, coi nhẹ tình yêu tuyệt đối nàng dành cho ông.
            Về lại Pháp sau thất bại ở Saigon với tờ báo Đông Dương, trong căn hộ nhỏ ở Paris, Clara tiếp tục công việc dịch thuật và André say mê sáng tác: “Les Conquérants”, “La voie Royale” và “La Condition Humaine” liên tục nối đuôi nhau ra đời.
            Độc giả đầu tiên và cũng là nhà phê bình khắt khe nhất đối với André Malraux bao giờ cũng là Clara. Bà đang tận mắt trông thấy một nhà văn lớn của Pháp ra đời. Clara công nhận và khâm phục tài năng của một gương mặt mới trong văn đàn Pháp nhưng đồng thời bà bắt đầu cảm thấy xa lạ với tư tưởng của chồng. Trong mắt bà văn phong của Malraux quá xa rời thực tế.
            Đỉnh cao danh vọng đối với một người cầm bút là giải thưởng văn học Goncourt: năm 1933 ban giám khảo vinh danh André Malraux qua tác phẩm “Thân Phận Con Người” (La Condition Humaine). Ngày ông đăng quang, Clara dạo bước trên một bãi sa mạc ở tận Trung Đông. Sau này bà giải thích: Malraux càng nổi tiếng bao nhiêu thì Clara càng cảm thấy xa lạ với người đang chia sẻ cuộc sống của bà bấy nhiêu.
            Có thể nói từ cuối những năm 1920 cho đến cuộc Đại chiến Thứ Hai, cuộc sống của đôi vợ chồng Malraux không phải lúc nào cũng êm thắm. Ý thức được điều đó, hai ông bà đã nhiều lần tạo cho mình những cơ hội để hàn gắn.
            Trên văn đàn Pháp nói riêng và quốc tế nói chung, André được biết đến như một nhà văn lớn. Ông được mời đi tham dự nhiều hội nghị văn học quốc tế, trong số này phải kể đến Hội nghị tại Matxcơva năm 1934. Trước công chúng, Clara chỉ là chiếc bóng bên cạnh Malraux, hay may mắn lắm thì bà mới được biết đến như một nhà dịch thuật, thông dịch viên riêng của André Malraux. Đó là điều Clara không thể chấp nhận. André Malraux đã nhiều lần nghiêm khắc lưu ý vợ: trong gia đình chỉ có một người cầm bút.
            Thế nhưng, ngay từ những ngày mới về làm bạn với Malraux, Clara đã dứt khoát không chấp nhận chỉ là chiếc bóng bên cạnh chồng. Bà không chấp nhận thân tầm gửi trong tất cả mọi lĩnh vực, từ trong cuộc sống vợ chồng đến ngoài xã hội và nhất là trên văn đàn Pháp. Bà đã phải trả giá đắt để được tự do và độc lập.


Không còn hình bóng Clara bên cạnh André Malraux

Hai đường thẳng song song
            Năm 1939, vợ chồng Malraux chia tay. Clara hoàn toàn tuyệt vọng. Năm 1947, André Malraux chính thức đòi ly dị. Clara dứt khoát từ chối: dưới thời Đức Quốc Xã, cái họ Goldschmidt (họ thật của bà trước khi lấy Malraux) và gốc Do Thái của bà đủ để đẩy Clara và Florence, cô con gái duy nhất bà có với André Malraux, vào cõi chết.
            Không còn chung bước với Malraux trên đường đời, Clara đã khóc rất nhiều và đã từng tuyệt vọng. Nhưng con tim kiêu hãnh của bà đã tặng cho Clara một cuộc đời thứ trong giai đoạn “hậu Malraux”. Bà được giải phóng để tự do lao vào công việc sáng tác. Clara Malraux liên tục cho ra đời nhiều tác phẩm và tiếp tục dịch sách. Bà viết văn dưới nhiều thể loại, từ tiểu thuyết đến hồi ký. Sau chiến tranh, bà cộng tác với nhiều tạp chí văn học và tự tạo cho mình một chỗ đứng mới trong hàng ngũ giới văn nghệ sĩ sau Thế chiến thứ Hai. Clara say mê viết và sáng tác. Sáng tác trong niềm đau và nỗi nhớ André.
            Về phần mình, André Malraux bỏ dần thể loại tiểu thuyết để hướng về những bài tiểu luận. Đối với Malraux, nghệ thuật là chìa khóa của cuộc đời. Clara chia sẻ với ông tình yêu nghệ thuật, nhưng trong mắt bà, nghệ thuật trước hết, là một ngôn ngữ, một phương tiện để cho con người xích lại gần nhau. Đấy chính là lẽ sống suốt cuộc đời của Clara Malraux.
            Từ khi chia tay Malraux cho đến ngày nhắm mắt, năm 1982, Clara luôn theo dõi sự nghiệp văn chương và các hoạt động của ông trên chính trường. Bà thường cảm thấy chua xót khi nhận thấy rằng, trong cương vị của ông bộ trưởng Văn hóa, André Malraux đã quay lưng lại với những lý tưởng ban đầu: không còn đứng về phía những người bị áp bức, những kẻ yếu đuối để cưỡng lại những bất công trong xã hội. Trong mắt Clara, thay đổi ấy là một sự phản bội.
            Khi chính thức ly dị với Malraux năm 1947, Clara cảm thấy nhẹ nhõm như một tù nhân vừa được trả tự do. Nhưng cho đến chết, gần như không ngày nào bà không nghĩ đến người đàn ông duy nhất bà đã lấy làm chồng: trong số 6 tập hồi ký, có đến bốn tập dành riêng để nói về đoạn đường hơn 15 năm trời bà chia sẻ ngọt bùi với André Malraux. Hình ảnh ông luôn ẩn hiện trong các tác phẩm sáng tác của bà. Trong câu chuyện hàng ngày Clara luôn tập trung để nói về Malraux, dù để khen hay chê.
            Ngược lại, André Malraux hoàn toàn không nhắc đến Clara, từ khi ông đã chọn cho mình một con đường khác. L’Espoir – Hy Vọng (1937) là tác phẩm đầu tiên ông sáng tác xa bà. Từng bước Malraux đã loại hẳn bà ra ngoài cuộc sống. Sau chiến tranh, André Malraux nối lại tình cha con với Florence, cô con gái duy nhất ông đã có với Clara. Nhưng không bao giờ ông nhắc đến bà trước mặt con gái. Malraux đã tiếp tục đi vòng quanh trái đất. Ông đã được gặp bao nhiêu vĩ nhân thời đó, từ Mao Trạch Đông, thủ tướng Ấn Độ Nehru, đến cặp vợ chồng tổng thống Kennedy… Cuộc sống riêng tư của André Malraux không phải là những chuỗi ngày êm ả: Josette Clotis, người vợ chưa bao giờ cưới chết thảm trong một sớm một chiều, hai cậu con trai của Josette với Malraux bất đắc kỳ tử trong một tai nạn xe hơi.
            Clara từng hy vọng thời gian là liều thuốc xoa dịu vết thương trong lòng Malraux. Nhưng nổi tiếng là người thù dai, cho đến hơi thở cuối cùng, ông vẫn không một lần đáp lại những lá thư của bà. Niềm an ủi duy nhất Clara nhận được là khi André Malraux qua đời, trong chúc thư ông có nhắc đến tên bà: ông để lại cho Clara một nửa tác quyền của tất cả những tác phẩm đã viết trong thời gian chung sống với bà. Món quà muộn màng này của Malraux là phần thưởng tinh thần vô giá đối với Clara: André Malraux không hoàn toàn phủ nhận vai trò của người vợ đầu tiên đối với sự nghiệp đồ sộ của mình.
            Cuộc đời Clara Malraux trải dài trên ba phần tư thế kỷ: bà trải qua hai cuộc Đại chiến, trông thấy Liên bang Xô Viết chào đời, rồi cuộc chiến Đông Dương, sự vùng lên của các nước bị đô hộ, cuộc cách mạng năm 1968, chiến tranh Israel… Suốt đời người, bà luôn hướng đến một thế giới đại đồng, và vẫn luôn chung thủy với một tình yêu duy nhất: nghệ thuật và André Malraux.


THANH HÀ
Tháng 3/2011


http://vi.rfi.fr/phap/20110311-clara-nguoi-vo-cung-andre-malraux-vay-vung-tai-dong-duong

5
"Bố Thí Ba La Mật"- Biên soạn: Thích Trí Siêu - NXB Phương Đồng 2016- Dầy 62 trang, còn sạch đẹp.
Giá: 25.000 VNĐ 






6
"A Course in Descriptive Geometry"
Bản tiếng Anh- NXB Mir (Moscow) 1980
Bìa cứng - Áo khoác- Dầy 376 trang, còn đầy đủ lành lặn!

Giá: 20.000 VNĐ


7
"Bộ đôi Toán"
Bản tiếng Anh của NXB Mir 1980
Còn áo khoác, bìa cứng.
Đều còn đầy đủ lành lặn.
Giá cặp không tách: 50.000 VNĐ








8
"Theory of Elasticity of an Anisotropicv Body"
Bản tiếng Anh- NXB Mir (Moscow) 1981
Bìa cứng - Áo khoác còn mà rách-  😛 
Dầy 432 trang, giấy ngà láng, còn đầy đủ lành lặn!
Giá: 20.000 VNĐ




9
Báo chí / Re: Bán kiếm hiệp việt Nam - kiến thức ngày nay.--kính mời
« Bài mới gửi bởi tamhoanhatrang vào Hôm nay lúc 09:45:23 »
.
10
Chủ đề khác / Re: bán sách trả nợ
« Bài mới gửi bởi longquy vào Hôm nay lúc 09:22:16 »
mẹo cạnh tranh trong kinh doanh, 30k

Trang: [1] 2 3 ... 10