Bài viết mới

Trang: 1 2 [3] 4 5 ... 10
21
Sáng tác / Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 23/03/2019, 00:29:00 »



Vọng Xưa

Nắng đã tàn dần, chiều đổ xuống
Con đường ngắn lại dưới mờ mây
Nỗi niềm lay động về bao thuở
Nẻo vắng, tâm hồn giọt đó đây!

Thấy nhớ, thấy thương về kỷ niệm
Một thời xưa cũ tuổi thơ trăng
Thuyền đời khấp khởi trên dòng nước
Ghé bến đây, kia tự bấy lần

Có chỗ rộn ràng, vui nhịp quá
Ân tình, nghĩa sống quyện ngân nga
Gió lay, trăng nước khơi gờn gợn
Lờ lững mây trời phủ cánh hoa!

Có bến dạt dào phơi lộng ánh
Hương lòng thắm thiết rực men say
Chiều nhìn lá rụng, hồn thơ vợi
Ấm áp, nồng nàn một nắm tay

Có bến mịt mờ, ôi! ảm đạm
Nước nguồn đen sậm, ửng trời thâm
Thuyền neo thoáng chốc mang buồn bã
Dõi mắt trên dòng chuỗi tối tăm!

Cứ thế thuyền đi, mãi mãi đi
Không buồn ghé lại để mà chi
Vì bao bến đổ, gây bao nhớ
Cuốn bóng hồn tan tuổi mộng thì…

Chiều nay vắng lặng, mờ thu gợi
Kỷ niệm xa xưa lại trở về
Nhìn chiếc thuyền neo phai, rũ mục
Lay hồn lữ thứ khúc lê thê!

Nguyễn Thành Sáng
22
Sáng tác / Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 23/03/2019, 00:27:40 »



Nỗi Đau Của Mẹ

Con ơi! Mẹ thấy quá đau lòng
Héo hắt, con nằm phơi tấm mỏng
Con khóc, con rên từng chập một
Khổ nhiều, nhiều lắm biết không con!

Trời ơi! Cảnh sống mãi trầm luân
Chẳng thấy chút nào một ánh xuân
Chỉ tối bốn bề vây kín mãi
Màu đen tràn ngập khắp xa gần…

Cha con đã sớm về thiên cổ
Bỏ lại dương trần tiếng khóc than
Mẹ bệnh, con thơ giờ cũng bệnh
Bạc tiền chẳng có, kiếm đâu ăn?

Họ hàng thân quyến xa xôi quá
Ai cũng thiếu nghèo, khổ tấm thân
Chỉ có nơi nầy con với mẹ
Tháng ngày dưa muối trải năm canh

Mẹ lượm ve chai kiếm chút đồng
Nhịn ăn gom góp để ruổi rong
Trên tay vé số trầm mưa nắng
Xẹp lép, bụng cào bởi trống không

Để có chút tiền lo bệnh con
Vậy mà giờ lại phải rầu hơn
Con nằm thoi thóp rên la đó
Còn mẹ bệnh nhiều bởi thiếu cơm…

Không lẽ hôm nay mẹ đánh liều
Cùng nhau âm phủ gặp cha con
Bởi giờ không thể, không còn thể
Tận khổ quá rồi, con hỡi con!

Nguyễn Thành Sáng
23
Cần mua / Re: Cần mua bộ "Donald và bạn hữu", nhờ các bạn tìm giúp
« Bài mới gửi bởi huhu vào 22/03/2019, 22:44:30 »
Cần mua mấy quyển truyện tranh Donald như dưới đây, nhờ các bác tìm giúp :
-Chú chó Pluto : Pluto làm vua   
-Super Dingo : Dingo và viên ngọc quí
-Đại phá đảng Hắc Long
-DinGo Kẻ bắt cóc vô tình .
 
Bác nào có xin liên hệ tại đây hoặc nhắn tin nhé..
24
Chủ đề khác / Re: Khủng Long bán sách tổng hợp
« Bài mới gửi bởi Khung long vào 22/03/2019, 21:43:54 »
763. Tào Tháo (tiểu thuyết) : 170.000 đ (giá bìa 265k)








764. Vũ trung tùy bút : 48.000 đ (giá bìa 75k)




765. Người xưa cảnh tỉnh (thói hư tật xấu người Việt trong con mắt các nhà tri thức nửa đầu thế kỷ 20) : 63.000 đ (giá bìa 90k)










766. Căn phòng của JACOB : 73.000 đ (giá bìa 105k)




767. Sang Tây - mười tháng ở Pháp (Đào TRinh Nhất) : 65.000 đ






768. Mây ngàn : 70.000 đ (giá bìa 99k)'














769. Chính sách của các vương triều VN đối với người Hoa : 75.000 đ




770. Truyền kỳ mạn lục giải âm : 140.000 đ









25
Truyện tranh-Sách thiếu nhi / Re: Truyện thiếu nhi xưa.
« Bài mới gửi bởi zzwindboyzz vào 22/03/2019, 21:07:06 »
anh có sách giáo khoa cấp 1 từ 1993-1998 ko
26
Đây là bài thơ cảm tác ngay tức tốc nhân vụ Chùa Ba Vàng lùm xùm chuyện "vong báo oán".
Và vì tức tốc, nên chư tôn đức Tu Viện Quảng Đức (Úc) cũng cấp tốc đăng cái rẹt!
Thiện tai, thiện tai!

"Oán xưa nợ cũ chòng chành
Không ai phá giải cho thành nhẹ vơi
Chính mình
Và chỉ mình thôi
Không nương tha lực mà ngồi ước ao."


TK Vĩnh Hữu




https://quangduc.com/a65133/qua-cau-chanh-niem-tho-
27
..."Đã về một nẻo ngọc châu
Kinh vàng
Pháp nhũ
Nhiệm mầu trải giăng
Bước chân thôi hết ngại ngần
Tự tay thắp đuốc mà băng đường đời..."

THƯ VIỆN HOA SEN
14/3/2019


Thơ Mãn Đường Hồng: "Con đường & Lối đi"

Hiện tại, không hiểu sao lại không thấy 02 ảnh minh họa thơ hiện lên trên trang của Thư Viện?

https://thuvienhoasen.org/a31556/tho-con-duong-loi-di




28


Năm Tân Sửu, nói chuyện con trâu theo quan niệm ta trong văn thơ

ÔNG CÓ TOAN BẮT mũi tên thời khắc để tận hưởng danh cao lợi cả của thời thế dành cho, bà có quyết trói chân con ngựa thời gian để uống cạn chén rượu nồng của hạnh phúc biệt đãi, con chuột “khoe chuột nhỏ mình dễ chạy” cũng đã chạy vuột rồi, duy còn lưu lại cho tham vọng con người một kỷ niệm lờ mờ lạt lẽo, vì:

                           Thời giờ thấm thoát thoi đưa,
                           Nó đi đi mãi, có chờ chờ ai?


         Trong trường đua của tuế nguyệt, mười hai con giáp xoay chuyển luân hồi, cũng như vui khổ của đời không ngừng lăn quay thay đổi. Cho nên con chuột lẹ làng lanh xảo rồi cũng bị luật biến dịch đánh đổ, đuổi xua, nhường chỗ cho con trâu cà rịch cà tang mang tới.(1)
         Dầu là trâu trâu già, dầu là trâu cui trâu cỏ, dầu là trâu chảng trâu mầm, trâu nào có lanh gì cũng tại cái thây sầm sầm mà hóa ra chậm lục, rồi báo hại nhà nông:

                           Thứ nhứt vợ dại trong nhà,
                           Thứ nhì trâu chậm, thứ ba rựa cùn.

                            (Ca dao)

         Đã chậm chạp làm cho thất công, nó lại còn biếng nhác nên càng thêm trễ việc; nó không màng tiếng ví thá, bất kể roi vọt, chỉ trông nghe tiếng giò đặng tháo cày cổi ách:

                           Tuổi sửu con trâu kình càng,
                           Cày chưa đúng buổi vai mang cày về.

                            (Vè mười hai con giáp)

         Dầu chậm lục biếng cười, nó vẫn là tay cộng tác của nhà nông:

                           Rủ nhau đi cấy đi cày,
                           Bây giờ khó nhọc, có ngày phong lưu,
                           Trên đồng cạn, dưới đồng sâu,
                           Chồng cày, vợ cấy, con trâu, đi bừa.

                            (Ca dao)

         Bề gì cũng là “bạn lao lực” với nhau nên nhà nông phân thây xé thịt nó, phân tách nó, để tìm hiểu bản năng nó, hầu xô mũi bắt dàmmắc ách tra cày, bắt nó nai lưng kịch bừa hết tát nầy, trục qua tát khác.
         Cái tai trâu được nhà nông chú ý trước tiên, vì cơ quan nầy biểu hiện bổn tánh của nó: tai trâu chỉ muốn, nghe hô: đứng lại! mà không màng nghe hiệu lịnh: tiến lên! Cho nên kể từ hội sửu, tánh làm biếng của trâu đã truyền thành tục ngữ:

                           Sáng tai họ, điếc tai cày.

         Cái tai lì lợm đó đã không thèm nghe liệu lịnh của thằng chăn, của anh cầm cày, đứng trục mà cũng chẳng chịu thấu nhận những cam ngôn mỹ từ, những lời êm lẽ thuận, ví dầu có lợi cho điền địa và nông dân. Thảo nào nông dân chẳng mắng nhiếc thứ giống cứng đầu cứng cổ đó:

                           Đờn cầm mà khảy tai trâu,
                           Đạn đâu bắn sẻ, gươm đâu giết ruồi?


         Đồ trâu còn được cái lớn đầu; tục ngữ nói: lớn đầu là dại, đã vậy mà khi đầu trâu bắt cặp với Mặt ngựa thì là quỉ sứ ác ôn, chỉ có giỏi tài gieo khủng khiếp nhục hình cho những chàng Vương Quan vô tội, những lão viên ngoại bị cáo gian:

                           Người nách thước, kẻ tay đao,
                           Đầu trâu, mặt ngựa, ào ào như sôi.

                            (Nguyễn Du)

         Đầu trâu đã độc ác phi thường, hỡi ôi! còn thêm vào cặp sừng nhọn vót để bán ngược chém ngang, để quật càncày bừa cỏ tươi cây tốt, biến cảnh đồng Nghiêu ruộng Thuấn thành cảnh xơ xác tang thương! Sừng quảu, sừng chảng hay sừng quặp đều là lợi khí sắc bén, nguy hiểm vô cùng, làm cho phồn nghé ngọ chẳng khác nào hùm nọ thêm vây. Không dễ một Từ Hải sức địch muôn người mà mong tước loại khí giới ấy. Phải cần một ả mỹ lệ thanh xuân, một Thúy Kiều, mới hạ được nó, mới xỏ mũi được trâu. Tục ngữ đã chẳng xác nhận:

                           Gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu!

         Đầu trâu đã gieo tai nàn ngoài thiên hạ, còn gây xào xáo trong gia đình:

                           Chị em bạn dâu nấu đầu trâu lũng trã.
                            (Tục ngữ)

         Cho nên phồn trâu thật là nguy hiểm; thậm chí cái dấu chưn của nó, sâu chưa đầy một tấc, rộng chưa được một gang, vậy mà cũng chôn lấp được những bực anh hùng đã từng vẫy vùng trong thiên hạ:

                           Đi cùng bốn biển chín châu,
                           Về nhà sụp lỗ chân trâu chết chìm.

                            (Ca dao)

         Nhưng bao nhiêu uy lực, bao nhiêu hung hăng cũng chấm dứt, một khi trâu đã mắc dịch mắc toi, một khi nó phải bỏ lại chốn ruộng Sằng cái sọ không, nêu gương tàn bại mua cười cho nhơn thế:

                           Được kiện như sọ trâu khô,
                           Thất kiện như mồ ma đói.

                            (Tục ngữ)

         Giống nó nguy hiểm, nên một khi trâu đen trâu trắng lộn xộn với nhau, hay khi xung đột với bọn địch thủ thì lại gây tang tóc trong sinh linh một cách oan uổng:

                           Trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết.
                            (Tục ngữ)

         Bằng không đi nữa, ai ở gần gũi trâu cũng chịu ảnh hưởng không hay, cũng lãnh hậu quả bất lợi, vì, với căn bổn lòng trâu dạ chó, trâu lấm vẩy càn, bất kể bàng nhơn đồng loại; nhứt là một khi da nó có màu mè, hễ kinh quá đến đồng ruộng nào, thì sự hiện diện của nó càng khiến nhơn dân đói khổ, vì nhơn dân đã có thành kiến xây dựng trên quan sát, là:

                           Trâu trắng(2) đi đâu mất mùa đấy.
                            (Tục ngữ)

         Kéo cày, kéo bừa, kéo trục, đạp lúa, kéo mông… kể sao cho xiết công lao của trâu giúp người làm ra hột lúa chén cơm; đáng lẽ với công lao ấy nó phải được nông dân mến chuộng tưng tiu, song nông dân đáp lại bằng một thái độ hững hờ, một cử chỉ phụ bạc:

                           Trâu sống không ai mà-cả,
                           Trâu ngã nhiều gã cầm dao.

                            (Tục ngữ)

và họ còn tuyên bố trắng trợn:

                           Con trâu có một hàm răng,
                           Ăn cỏ đất bằng uống nước bờ ao.
                           Hồi nào mầy ở với tao,
                           Bây giờ mầy chết, tao cầm dao xẻ thịt mầy.
                           Thịt mầy tao nấu linh-đinh,
                           Da mầy bịt trống tụng kinh trong chùa.
                           Sừng mầy tao tiện con cờ,
                           Cán dao, cán mác, lược dày, lược thưa.

                            (Ca dao)

         Người ta biết nó hay nghịch, háo thắng và ham bán lộn, nên lợi dụng tinh thần háo chiến, đuổi cho nó chém giết đồng loại, để lấy cảnh nồi da xáo thịt mà làm trò giải trí mua vui:

                           Dầu ai mua đâu, bán đâu
                           Mồng mười tháng tám chọi trâu thì về.
                           Dầu ai mua bán trăm bề,
                           Mồng mười tháng tám cũng về chọi trâu.


         Thậm chí người ta còn cho cuộc bán lộn đó là một điều kiện tối cần, là lẽ sống của lũ ngưu ma vương:

                           Có ăn có chọi mới gọi là trâu.

         Với đặc tánh khát máu và công nghiệp sát hại đồng loại một cách đui mù, nó được dựng lên làm tượng trưng cho người đầu to mặt bự, ba chữ lem nhem, có đông nha trảo, lì lợm ngu đần, cổ đặt dưới ách nô lệ của ngoại bang, sừng huơi chém giết đồng bào tàn nhẫn:

                           Mài sừng cho lắm cũng là trâu,
                           Ngẫm lại chàng va thiệt lớn đầu.
                           Trong bụng lem nhem ba lá sách,
                           Ngoài hàm lém đém một chòm râu.
                           Mắc mưu đốt đít tơi bời chạy,
                           Gặp lễ bôi chuông dớn dác rầu.
                           Ngó nghé già đời quen ngó nghé,
                           Năm dây đờn khảy biết nghe đâu!

                            (Học Lạc)

         Nó tượng trưng cả hàng quan lại không biết tủi thân nô bộc, chỉ có tài làm mặt bự với nhân dân và quanh năm cứ đâm bị thóc thọc bị gạo, tố cáo phao du bạn đồng liêu:

                           Trâu buộc thì ghét trâu ăn,
                           Quan võ thì ghét quan văn dài quần.

                            (Ca dao)

         Bóc lột sức lao động của nó đến cùng, người ta lại bạc đãi nó đến mực, tức lý nó phải phản đối kể công:

                           Một mình trâu nghe nỗi gian nan
                           Lóng canh gà vừa mới gáy tan
                           Chủ đã gọi thằng chăn vội vã
                           Dạy rằng đuổi trâu ra thảo dã
                           Cho nó ăn ba miếng đỡ lòng
                           . . . . . . . . . . . .
                           Trâu thác đã công nghiệp phủi rồi
                           Trâu trở lại kiện nài với chủ
                           Lại lấy chữ: báo ân dĩ oán.

                            (Lục súc tranh công)

         Lời trần tình kể công của trâu quả đúng sự thật; song sở dĩ nó đã dùng được làm lợi khí sản xuất, là nhờ ở tay nông dân khéo điều khiển nó, nhờ ở tay mục đồng: nếu thả nó đi buông tuồng, nó nhập bầy thành phồn; bờ cõi sẽ bị giậm nát, mồ mả sẽ bị quật vầy; cho nên:

                           Một con trâu cũng một thằng chăn.
                            (Tục ngữ)

         Và càng đông trâu thì thằng chăn càng nặng giữ:

                           Trâu anh con cỡi, con dòng,
                           Còn thêm con nghé cực lòng thằng chăn.

                            (Ca dao)

         Bởi vậy ở trên trời, thằng chăn vì mê theo Chức Nữ, không lo coi chừng coi đỗi nó, mà phải bị đày và kêu trời như bộng:

                           Thằng Cuội ngồi gốc cây đa,
                           Bỏ trâu ăn lúa gọi cha ời ời!
                           Cha còn cắt cỏ trên trời,
                           Mẹ còn cỡi ngựa đi mời quan viên.

                            (Ca dao)

         Có thằng chăn nắm dây dàm, nó mới không xâm lăng đồng ruộng lân cận, mới khỏi phạm chủ quyền của nông dân, mới bảo tồn được an ninh trật tự:

                           Trâu đồng nào ăn cỏ đồng nấy.
                            (Tục ngữ)

         Có điều kiện đó mới thanh trị thanh bình:

                           Bao giờ đồng ruộng thảnh thơi,
                           Năm trâu thổi sáo vui đời Thuấn Nghiêu.

                            (Ca dao)

         Vậy mong rằng năm Tân Sửu sẽ đưa những ai lầm lạc trở về đường ngay nẻo thẳng đúng theo câu tục ngữ:

                           Lạc đường nắm đuôi chó,
                           Lạc ngõ nắm đuôi trâu.


THUẦN PHONG

____________________________________
(1) Những thành ngữ, tục ngữ, ca dao, văn thơ về con trâu đều in bằng chữ xiên.
(2) Trong Nam gọi là trâu cò, chỉ nói trâu trắng trong thành ngữ trâu đen trâu trắng.


BÁCH KHOA |  SỐ 98

29
Thập niên 1940 / Re: Hermann Hesse
« Bài mới gửi bởi như mộ vào 22/03/2019, 10:18:51 »
30
e j43
Trang: 1 2 [3] 4 5 ... 10