Bài viết mới

Trang: 1 2 [3] 4 5 ... 10
21
Đọc sách nước ngoài / Review sách 1984: Sự Độc Tài Toàn Trị
« Bài mới gửi bởi manhhaok vào 16/01/2019, 21:42:23 »
Sách 1984 là một câu chuyện hoang tưởng về một xã hội toàn trị trong đó thế giới là ba đế quốc luôn luôn gây chiến tranh với nhau. Trong các đế quốc này có một Đảng Nội Bộ cai trị toàn bộ người dân ở tấc cả các mặt, nhất là mặt tư tưởng. Con người sống trong một xã hội thực sự đen tối khi mà mọi hành động và mọi suy nghĩ ở mỗi giây phút đều bị theo dõi qua âm thanh và hình ảnh.



Đây là một bức tranh tăm tối khi con người buộc phải che đi những tình cảm, dục vọng của riêng mình để có thể sống soát, nên mà con người bị mất đi toàn bộ những giá trị về tình yêu, gia đình, người thân, …nó chỉ còn có Đảng, họ chỉ việc yêu Đảng, và trung thành tuyệt đối với Đảng mà thôi.

Sách 1984 của George Orwell kế về một xã hội cai trị con người dựa trên sự lừa dối tàn bạo, sự sáng tạo ra các hình thức để có thể duy trì quyền lực con người như giảm các từ ngữ thể hiện tư duy, chỉ âm thanh tiếng nói chỉ còn là những thứ mập mờ. Ở nơi mà Đảng kiểm soát cả lịch sử bằng các sửa các tư liệu lịch sử mới nhất và từ đó kiểm soát được toàn bộ sự thật.

Ở nơi mà con người sống càng ngày càng khốn khổ hơn nhưng họ không được biết là mình khốn khổ hơn, bởi họ không có gì để so sánh, quá khứ đã bị huỷ diệt toàn bộ. Đế quốc luôn gây ra chiến tranh để làm cho con người luôn trong trạng thái sợ hãi.

Đó là nơi mà con người ta không thể biết thế hệ trước đây đã sống thế nào, họ không thể biết bây giờ mình sống như thế này là có hạnh phúc hay không, vì tấc cả đã được xoá bỏ, tấc cả đã được quy định hết.

Ơ nơi mà toàn bộ năng lượng và dục vọng của con người được dồn vào Hai phút Hận Thù để giải toả những căm tức, những chán nản và tình dục.

Sách 1984 của George Orwell cũng kể về hai con người yêu nhau mà không bao giờ được chạm vào nhau nơi công cộng, và phải đi thật xa vào nơi hoang sơ rừng núi mới có thể gặp nhau mà không sợ bị phát hiện. Tuy nhiên đâu đâu họ cũng bị những thiết bị, những cái loa luôn luôn theo dõi ghi lại lời nói và hành động của họ.

Nhưng điều đáng sợ nhất là Cảnh sát tư tưởng với sự cuồng tín vô cùng luôn theo sát từng người dân và xem xem họ có những suy nghĩ gì chống lại Đảng Nội Bộ hay không. Chính những cảnh sát này mới làm cho con người ta sợ hãi vì họ không thể điều khiển được suy nghĩ của mình và họ sợ chính những suy nghĩ đó.

Sách kết thúc với một hình ảnh đáng sợ và tuyệt vọng đã dám phản kháng, dám đấu tranh nhưng anh đã bị tra tấn cho tới khi thể xác hư thối và tinh thần bị kiệt quệ, ở trạng thái này những con người thông minh và lạnh lùng nhất của chế độ này đã nhồi vào não của anh những điều anh không thể chống lại được. Họ sẽ giết anh, nhưng họ bắt phải làm cho anh yêu Đảng, yêu Anh Cả một cách tự nguyện bằng cả trái tim của mình rồi mới chôn vùi cuộc sống của anh.

Nguồn: https://noidungsach.com/review-sach-1984-su-doc-tai-toan-tri/
22


Điểm sách: Ký Thác của Bình Nguyên Lộc
000
Tên sách: Ký Thác (1)ooo
Tác giả: Bình Nguyên Lộc
Nhà xuất bản: Bến Nghéii

QUA MƯỜI SÁU truyện ngắn chọn lọc của tập Ký Thác, người đọc có thể nhận thấy những điều sau này:
         Bình Nguyên Lộc là một nhà văn phong phú. Ông đề cập rất nhiều vấn đề, nói đến rất nhiều cảnh sống và bày tỏ rất nhiều thái độ. Với Rừng mắm ông đưa ta trở về với lớp người của cái thế hệ tiên phong vỡ đất khai hoang để gầy sự sống giữa chốn đồng chua nước mặn. Trong Hạ bệ ông lôi ta lại với không khí phố phường, ném ta vào với cái khung cảnh gia đình đã bị bụi bặm của cuộc sống ăn chơi nhiễm độc. Ba con cáo là hình ảnh của cặn bã đô thành mà sự đói khổ trong những ngày mưa, như một que gỗ, đã khơi cho bốc dậy những màu rác bẩn hôi tanh. Ba sao giữa trời chiếu lại ít vẻ sinh hoạt của những sinh viên trường thuốc để làm nền cho một khám phá về nghĩa cuộc đời. Ăn cơm chưa là tấn bi kịch mà nhân vật chính là một ả-xẩm đáng thương như ả-xẩm trong Pì-Pế-Hán nói lên nỗi sầu của người kỹ nữ lạc loài bên cái tiêu điều của những con người văn nghệ cố gắng để khỏi trở thành héo hắt. Cho tay nầy, lấy tay kia hay nỗi hoài nghi về khoa học có thể trở thành một sự trớ trêu của định mệnh. Tác giả còn muốn đi sâu hơn, dẫn ta lục lọi trong tiềm thức u ẩn để bắt Hồn ma cũ, và đi xa hơn, ra ngoài đảo vắng xa cách với phần đông nhân loại để khi nhớ đến chuyện Rung cây dừa lại háo hức trở lại với loài người. Bình Nguyên Lộc còn làm ta cảm động trong Đôi bạn mắc hoa vông với một cô gái già sầu tủi tình yêu và con chó Ma-lên khao khát… ái tình, buồn cười trong Nắng chiều với thầy Mười Sáng lẩn thẩn phí bỏ gần ba mươi năm để theo đuổi tà thuật, và một Người tài xế điên, một Kẻ chiến bại đưa ta vào những thói tục, vào những tâm lý u ám của con người. Hơn thế, tác giả còn trả ta về với Đồng đội của ta, cho ta tin tưởng ở cái sức mạnh khác thường của tinh thần tập thể, và trong Người đàn ông đẻ, trong Lầu ba phòng bảy, cho ta hiểu thêm cái giá trị của con người văn nghệ.
         Như thế, tác giả tỏ ra không muốn thiếu thốn bất cứ điều gì. Từ lớp cùng khốn đến hạng giàu sang, từ thời xa xưa cho đến hiện tại, từ tâm lý đến khoa học và văn nghệ, Bình Nguyên Lộc đều muốn đảo cái nhìn bao quát của mình để ôm lấy sự việc. Sự phong phú của Bình Nguyên Lộc không bao giờ làm cho ta nản lòng. Tác giả lôi cuốn ta đi, bắt ta xông xáo nhiều nơi và dành cho ta nhiều sự chờ đợi thú vị. Bình Nguyên Lộc không phải là người dẫn đường trầm ngâm hoặc khó tính nhưng là con người ưa thích giảng giải sự đời và tính vốn lành, do đó ngòi bút của ông trân trọng gìn giữ cuộc đời như một người con thuận thảo giữ gìn nền nếp gia phong. Cái khía cạnh lành mạnh ấy là điểm mà nhiều người tìm đến với ông như phải bước qua những nẻo tối tăm dày đặc ta hướng về những con đường sáng sủa phong quang. Người đọc biết chắc rằng ở cuối lối đi sẽ có ngôi nhà chờ đợi và dù nghèo nàn sẵn có cơm, có nước và chỗ nghỉ ngơi. Đường đi của Bình Nguyên Lộc không có chông gai như nhiều con đàng miền Nam khô ráo chạy qua giữa đám bùn lầy. Trong Bình Nguyên Lộc vẫn có bùn lầy nhưng bùn lầy đã được đắp lên thành những con đường khô ráo.
         Sự lành mạnh ấy có lẽ xuất phát từ cái căn bản thuần hậu của phần nhiều con người miền Nam, được bồi tiếp bằng cái không khí một cuộc sống điều hòa, dễ dãi, luôn luôn theo đúng khuôn phép gia đình. Bởi vậy cuộc đời mà Bình Nguyên Lộc đem đến cho ta không có vẻ gì tàn ác, không có vẻ gì khó khăn và cũng không có vẻ gì lớn lao như nhiều bạn trẻ mơ ước. Cái sắc thái lành mạnh vừa phải ấy ở Bình Nguyên Lộc thực là chân thành, vì Bình Nguyên Lộc không hề cố ý để làm điều thiện nhưng điều thiện có sẵn từ trong nếp sống của ông. Tất cả những ưu điểm ấy làm cho Bình Nguyên Lộc nổi bật lên như một vệt sáng giữa những bóng u tối là lớp người cầm bút quanh quẩn với một nội dung bệnh hoạn và nghèo nàn. Vì vậy nhiều người đã ca ngợi rất hợp lý cái cao quí của Rừng mắm, cái xót xa của Ba Con Cáo và cái hùng tráng của Đồng Đội. Đọc Bình Nguyên Lộc chúng ta không bị đe dọa nhưng được an ủi, vỗ về. Có thể là chúng ta không chịu nghe lời an ủi và không hài lòng về chuyện vỗ về nhưng ít nhất chúng ta cũng không cảm thấy là mình đã bị bạc đãi hoặc bị phỉnh lừa. Những kẻ muốn tìm sự sống tinh vi của tâm hồn và những uyển chuyển phức tạp của cuộc đời cũng không thể gặp nơi Bình Nguyên Lộc, tuy Bình Nguyên Lộc luôn luôn giúp ta yêu mến cuộc đời, khiến ta quay về lẽ phải, lấy sự hiểu biết làm một phương châm hành động.
         Nhưng ngoài sự phong phú trên cách nhìn, ngoài sự lành mạnh trong cảm nghĩ, Bình Nguyên Lộc còn khiến cho chúng ta mến yêu vì cái sắc thái địa phương đậm đà ở trong tác phẩm. Với Bình Nguyên Lộc chúng ta có dịp trở về với ruộng đồng miền Nam, chui qua cái ngõ ngách của đô thành, tìm đến những hàng quán cũ, chứng kiến những mẩu sống, những thói tục và những con người không thể tìm thấy ở bất cứ một nơi nào khác. Bình Nguyên Lộc không thuộc về lớp người khư khư ôm lấy địa-phương-tính của mình như một kẻ sợ hãi chân trời bám lấy lũy tre và ruộng vườn quê cũ và cũng khác hẳn với những lớp người đứt rễ chỉ bay lượn lên trên nhiều khoảng không gian. Tác giả biết yêu quí cái gì vốn là của riêng mình và khai thác những khía cạnh tốt đẹp của nó để làm vẻ vang cho mình và cho quê cảnh mình. Trong lúc đi tìm vẻ đẹp, Bình Nguyên Lộc đi vào lẽ thiện của con người và do đó màu sắc địa phương ở trong tác phẩm cũng mất đi những vẻ thô kệch, nặng nề để chỉ giữ lấy cái nét hiền hòa, tươi sáng, giản dị, quân bình. Địa-phương-tính của tác giả là một địa-phương-tính lành mạnh và hòa đồng, không hề cản trở bước đường người đọc tìm về tác giả mà trái lại, giúp thêm thanh thoát lưu thông.



         Nhưng qua một số truyện của Bình Nguyên Lộc nhiều người nhận thấy việc làm của tác giả hình như có khác với đa số những kẻ theo nghiệp văn chương. Trong sự sáng tác thường thường người ta đi vào cuộc đời, nhiễm vào sinh hoạt rồi từ đấy bỗng nghe một tiếng kêu đòi như lời thúc giục để mà phải viết. Càng đi vào cuộc sống người ta càng thích viết, lại càng phải viết nếu viết vừa là nghiệp dĩ đối với bản thân vừa là trách nhiệm đối với xã hội. Từ những hình tượng mà ta xây dựng ở trong tác phẩm, từ cái khung cảnh nghệ thuật ấy vấn đề phát sinh như hoa được nở, như trái kết thành ở những cây lá mà ta vun quén tươi xanh. Đáng lẽ vấn đề phải phát ra từ những cảnh đời thì ở tác giả – trong rất nhiều truyện – cảnh đời phát ra từ những vấn đề. Người đọc có cảm giác chắc chắn rằng trước khi sáng tác, Bình Nguyên Lộc đi tìm những tư tưởng tổng quát – những tư tưởng có vẻ mới và lạ – rồi đem cuộc đời bắt nó chứng minh. Những tư tưởng tiên thiên ấy không cần là một tiếng kêu đòi từ trong sinh hoạt bên ngoài hay là bên trong, không cần phải là lẽ sống của người viết truyện. Những tư tưởng ấy – như đã trình bày – chỉ cốt mới, cốt lạ, cốt sâu sắc – cố nhiên là đối với tác giả – thế là đủ để cho tác phẩm ra đời. Và tác phẩm ra đời như thế nào? Những cảnh sống lẻ tẻ được chắp nối và dồn vào cái khung tư tưởng. Tư tưởng khái quát quá, trừu tượng quá mà sự việc thì cụ thể quá, phiến diện quá, cho nên tác giả vấp phải cái trở ngại sau này: muốn vừa cái khung của truyện ngắn thì không thể vừa được cái khung tư tưởng và ngược lại. Vì vậy ít khi tác giả thỏa mãn chúng ta trên phương diện này. Nắng chiều muốn chứng tỏ cái khoa học tà thuật thật là hoàn toàn vô ích nhưng không làm cho chúng ta tin ở nhận thức tác giả đối với vấn đề. Nó vô ích thực đấy – ai cũng đều biết như thế – nhưng nó có ích cho lũ người thực hiện tà thuật và bọn này không chịu đầu hàng một cách quá dễ dàng như vậy. Hai mươi tám năm trời học tập của thầy Mười Sáng chỉ gặp mấy câu nói pha trò đơn giản của một cậu Vinh đã phải sụp đổ tan tành. Để có một chiến thắng, Bình Nguyên Lộc dựng lên một bức tường thành và tấn công bằng vài phát đạn chì là khúc ca khải hoàn trỗi dậy. Rung cây dừa viết ra để chứng minh rằng con người không thể thoát ly cái xã hội văn minh đang sống để trở lại cuộc đời gần như man rợ. Trên hai mươi năm trời xa lánh cảnh sống văn minh, thầy giáo Lầu lúc về già, trở về với mảnh đất liền. Con người như thầy giáo có thể thực chăng? Chắc rằng không ai nghĩ rằng là thực, cả đến tác giả cũng thấy như vậy. Tuy nhiên tác giả chỉ cần một người để chứng minh cho tư tưởng trên và tác giả cứ tạo. Khi cần diễn tả sự ghét bỏ loài người thì tác giả đày thầy giáo Lầu ra cù lao Củ Tron, khi cần đề cao xã hội văn minh thì tác giả bắt thầy “háo hức” (trang 163) trở về. Mặc kệ cho thầy giáo Lầu già nua, khổ cực, đã hết tình đời, quên nhà, quên nước nhưng cuối cùng không được quên phần cơm cháo bố thí của cái xã hội văn minh mà mình nhất định quay lưng lại đến trên hai chục năm trời! Đưa thầy giáo Lầu trở về như vậy, thực là công việc vô cùng gian khổ nhưng đối với nhà văn Bình Nguyên Lộc thì xem như trở bàn tay. Nhiều người còn yêu tác giả là vì lẽ đó. Bình Nguyên Lộc làm cho đơn giản cuộc đời. Và nếu cần, ông hi sinh con người văn nghệ để bảo đảm cho con người xã hội mặc dù hi sinh như thế, nhiều khi phải mất cả hai. Nhà văn – mặc dù là một ông tạo hóa nhỏ – cũng phải tuân theo qui luật của sự sáng tác và qui luật ấy nương theo qui luật của tâm lý, của xã hội, của thiên nhiên chứ không thể tự do bố trí cho con người hoạt động tùy theo ý thích của mình. Khi nhà văn bất chấp cả những điều kiện thực tế, công trình của nhà văn không là sáng tạo mà thành bịa đặt.
         Qua một số truyện ngắn của Bình Nguyên Lộc người ta dễ có cảm tưởng tác giả là một giáo sư có tâm huyết và có năng khiếu văn nghệ nhiều hơn là một nhà văn.
         Hồn ma cũ phải chăng là một bài tâm lý học thường thức được cụ thể hóa? Người đàn ông đẻ là một “cổ tích tân thời” cố gắng chứng minh – mặc dù rất nhiều sai lạc – về quan niệm người nghệ sĩ. Kẻ chiến bại là một đoạn phân tích tâm lý không hơn không kém. Về loại truyện có tính cách luận đề này, Bình Nguyên Lộc không có khám phá thêm những gì mới mẻ, tác giả chỉ củng cố lòng tin của ta về những chân lý đã có sẵn từ lâu. Và phương thức sáng tác này có thể đem lại hai kết quả tai hại, về nội dung, cũng như hình thức.
         Về nội dung đôi khi tác giả mâu thuẫn với mình. Chạy theo những ý tưởng có vẻ mới, có vẻ lạ tác giả không tìm ra lối về và đi ngược đường. Hình như đọc xong Cho tay nầy, lấy tay kia không ai ngăn được nỗi lòng giận dỗi đối với tác giả. Giận dỗi là vì người ta đã tin, đã yêu tác giả, bây giờ cảm thấy bị sự phụ phàng. Khoa học đã chạy chữa hết sức cho một con bệnh được lành, nhưng khi giả từ bệnh viện người kia qua đường và bị ôtô cán chết. Thế là tác giả bắt giáo sư H. – một giáo sư y khoa lỗi lạc có uy tín trên quốc tế – thở dài mà nói “Khoa học đã lấy lại tất cả những gì mà khoa học đã cho” (trang 101).
         Người ta chỉ có thể nghĩ rằng giáo sư H. có quyền nói thế, nhưng nói để đùa cợt – một lối đùa cợt chua chát trước những hiện tượng may rủi xem kẽ trên đời, tuy sự may rủi ở trường hợp này có thể lường được.
         Nhưng nếu quả có một giáo sư H. trên thế giới lẩn thẩn nói lên như thế thì ông giáo sư ấy không đáng đem vào tác phẩm của Bình Nguyên Lộc. Bởi vì đấy không phải là sự thực của cuộc đời cũng như không phải là sự thực của câu truyện ngắn trên đây. Sự thực của cuộc đời là khoa học đã giúp nhiều cho nhân loại và chúng ta phải đặt hết lòng tin vào khoa học, chứ không thể gieo rắc hoài nghi. Nhà văn phải phân biệt khoa học, cái tinh túy của trí tuệ nhân loại, với những lớp người sử dụng khoa học. Thêm nữa, sự thực của câu truyện ngắn trên đây cũng chẳng có gì đáng cho ta bi quan. Cái ôtô không phải tự nó tìm người để cán và trước sau nó vẫn là công cụ rất có ích lợi cho loài người. Trong khi Bình Nguyên Lộc cố gắng đem thầy Mười Sáng về với ánh sáng của khoa học thì lại toan đưa giáo sư H. ra khỏi nơi này. Phải chăng tác giả tự mâu thuẫn hay là tự thấy không thể đẩy xa hơn những sự suy luận trước những hiện tượng có vẻ trái ngược của cuộc đời? Vừa rồi, Bình Nguyên Lộc – trong truyện Mối tình cuối cùng – lại chứng tỏ thêm một lần nữa những điều nhận xét trên đây. Tác giả tự cho mình cái trách nhiệm đề cao mối tình cuối cùng trong khi phần đông – theo tác giả tưởng – chỉ thấy mối tình ban đầu mới đẹp. Thực ra ý kiến về mối tình cuối cùng không mới mẻ gì và đã được các đào kép ở Hô-ly-út chủ trương, thực hiện và tuyên bố từ lâu lắm rồi, như một nữ sĩ Pháp đã từng quan niệm: “Tình yêu ban đầu chỉ là nhu cầu yêu đương” (Le premier amour n’est que le besoin d’aimer). Về vấn đề ấy – đầu hay cuối – thiết tưởng chúng ta không nên bênh vực gì hết bởi vì những cái ấy không thể biến thành quan niệm, biến thành chủ trương. Có người thấy mối tình đầu là đẹp, là vừa ý rồi và không thể yêu đương lang chạ thì cũng đáng cho ta chia mừng như kẻ sau nhiều mối tình mới gặp được người vừa ý. Khi nêu cao thành tiêu đề để bênh vực cho mối tình cuối cùng là đã đi ngược lại thực tế ngoài đời, đi ngược lại yêu cầu của ngòi bút. Một chủ trương như thế – của một người có uy tín như tác giả – dễ bị những tâm hồn hư hỏng lợi dụng làm chỗ cậy dựa tinh thần. Chúng ta đều hiểu rằng cớ sự xảy ra như thế là vì tác giả thích nói điều mới, điều lạ – hoặc tưởng là mới, là lạ – chứ tác giả không hề có chút ác tâm. Phần lớn truyện ngắn của Bình Nguyên Lộc có thể bảo đảm cho ta điều ấy. Tình yêu của Bình Nguyên Lộc bao giờ cũng chân thật, cũng thiết thực tuy thường hay bị phụ phàng. Phải chăng vì bị phụ phàng nhiều quá nên chủ trương mối tình cuối cùng để tự an ủi? Hay là chỉ yêu được có một lần nên thường khao khát những chân trời mới?
         Về phương diện kỹ thuật phương thức sáng tác như thế tạo nên nhiều sự ép uổng. Nhân vật, sự việc phải minh chứng cho tư tưởng nên nhiều khi xử sự không đúng theo những phản ứng tất nhiên của những tâm lý nào đó trong những trường hợp nhất định, như ta đã nhận xét trên kia. Điều này còn giải thích vì sao nhiều người trách Bình Nguyên Lộc hay làm luân lý hay nói triết lý trong truyện. Khi con người văn nghệ tự thấy không diễn tả nổi thì phải cầu cứu con người triết lý, con người giảng sư để phụ lực cho mình chở hết vấn đề. Bình Nguyên Lộc là người chu đáo, vẹn tròn. Tác giả lo lắng cho nội dung nhiều hơn hình thức và ông thường tỏ ra không câu nệ bất cứ là ai phải lên sân khấu, miễn là kẻ ấy nói giùm cho hết câu chuyện. Trong Rừng mắm tác giả phải cho người ông bỏ một ngày đàng chèo ghe ra biển để tạo một trường hợp cụ thể hầu giảng giải cho thằng cháu ngây ngô hiểu rõ thế nào là nhiệm vụ cây mắm cây tràm. Trong Hạ bệ ông cho đứa con trai ăn chơi chạm trán với người cha đạo đức của mình ở trong tiệm nhảy, lý luận về sự tự hạ bệ y như một nhà tâm lý chuyên môn. Trong Ba sao giữa trời bắt gặp xác chết của người yêu ở trong phòng thí nghiệm, cậu Hùng nhút nhát kia đột ngột nói chuyện triết ý về ý nghĩa đời người thao thao bất tuyệt! Trong Ăn cơm chưa, A Lìl, trước khi chết cũng còn nói được ít câu để tỏ ra được chết một cách có ý thức chứ không chịu lìa đời một cách âm thầm như bao nhiêu kẻ vào trường hợp ấy. Cho đến trong Ba Con Cáo, cô gái giang hồ sau khi bán rẻ người bạn của mình để kiếm cái ăn cũng phải khóc òa, hối hận, tuyên bố ngày mai nhất định hoàn lương để cho câu chuyện hoàn toàn… có hậu. Và cô ta không quên kêu lên cả Phật lẫn Chúa để cho hai bên “bổn đạo” khỏi dịp so bì!
         Tóm lại Bình Nguyên Lộc không muốn cho ta băn khoăn, không muốn cho ta khổ sở, chỉ muốn cho ta vừa lòng, đẹp dạ và nhiều khi cho ta được quyền quên ông sau khi ông nghĩ đã làm cho ta thỏa mãn.



         Nguyên nhân của những khuyết điểm trong sáng tác như trên có thể là vì tác giả đã chịu ảnh hưởng quan niệm sáng tác theo lối ấy ở một số người đi trước, hoặc vì tác giả phải bận sáng tác quá nhiều cho nên không còn thì giờ để đi vào sự sống, để chiêm nghiệm, để nuôi dưỡng vấn đề. Tác giả phải lướt trên sự việc để bắt vội bắt vàng những cánh tư tưởng rồi sau đó thêm đầu thêm chân cho nó thành những con chim. Nhiều người đã từng ngạc nhiên trước tổng số truyện lớn lao mà Bình Nguyên Lộc tuyên bố hoàn thành. Ngạc nhiên để mà lo lắng cho tác giả bởi vì với điều kiện chủ quan và khách quan của những người cầm bút ở nước ta, sự viết nhiều như thế vừa là điều đáng nên kiêu hãnh mà cũng đáng nên xót xa hoặc đáng đề phòng. Có thể sự sáng tác dễ dãi trên đây còn một nguyên nhân thuộc về bản chất tác giả. Bình Nguyên Lộc có lẽ là người thích hoạt động hơn thích suy tư, một kiểu người lý trí, hướng ngoại hơn là hướng nội. Bình Nguyên Lộc không thích dừng lâu ở những khúc mắc của tâm tình, không thích theo dõi những ngõ ngách chi li ở trong thế giới tình cảm, ông chỉ đảo cặp mắt thông minh, tò mò lướt trên mọi vật, khai thác lấy những khía cạnh có vẻ bất ngờ, có vẻ độc đáo và trình bày cho ta xem, nhắm thỏa mãn tính hiếu kỳ của ta là đủ. Sau khi xếp truyện lại, ta không tìm thấy một tiếng ngân vang lâu dài nào cả bởi vì mọi việc đã được tác giả cố gắng lo cho ổn thỏa cả rồi. Điều đó cũng giải thích vì sao mà truyện ngắn của Bình Nguyên Lộc có nhiều loại đề tài khác nhau thuộc về những khu vực, những tính chất khác nhau và tại sao tác giả lại viết được nhanh và viết được nhiều.


         Những ý kiến trên đây là sự tìm hiểu của một tư tưởng cầu toàn. Thực ra, mặc dầu có những khuyết điểm và nhược điểm, Bình Nguyên Lộc vẫn là nhà văn được nhiều người đọc tin yêu. Người ta tin ở tài năng tác giả, yêu sự phong phú, yêu sự lành mạnh, yêu cái sắc thái tự nhiên giản dị của tác giả. Xa hẳn những kẻ làm dáng che đậy nghèo nàn bằng mọi kiểu cách, xa hẳn những kẻ bệnh hoạn bôi nhọ cuộc cống bằng mọi ác ý và cũng xa hẳn những kẻ ti tiện xu phụ thị hiếu nhất thời bằng những ve vuốt bịp lừa, Bình Nguyên Lộc đi đến với ta bằng nhiều chân thực, bằng nhiều thiện ý, bằng nhiều ước mong. Trong khi muốn ôm tất cả cảnh đời, Bình Nguyên Lộc vẫn nhớ dành cho tất cả chúng ta những vẻ độc đáo của một Rừng mắm, của Ba Con Cáo, của Đôi bạn mắc hoa vông. Khi nào Bình Nguyên Lộc loại được các nhà giáo sư, các nhà triết lý ra khỏi bàn giấy của mình, khi nào Bình Nguyên Lộc trở về với cái tinh thần giản dị, mạnh mẽ cố hữu của con người miền Nam thì Bình Nguyên Lộc thành công một cách rỡ ràng và ta có thể kể truyện Đồng Đội là một chứng minh cụ thể. Trong Đồng Đội người đọc tìm thấy sức mạnh, tìm thấy quân bình và sự phối hợp điều hòa tạo nên âm điệu thâm trầm và sự tiết chế gãy gọn bật lên ánh sáng nghệ thuật. Qua Đồng Đội người ta có thể nhìn thấy tất cả khía cạnh đáng yêu của Bình Nguyên Lộc: sự việc dầu cũ, tinh thần rất mới và tình tiết rộn ràng phát lộ được hết cái đặc sắc của cá tính nhà văn.
         Bình Nguyên Lộc còn hứa hẹn với ta rất nhiều tác phẩm. Ta vui lòng chờ như đã vui lòng tìm đọc những công trình sáng tạo của tác giả từ bấy lâu nay.


CÔ PHƯƠNG THẢO

_______________________________________
(1) Trong khi chuẩn bị đăng tải bài điểm sách này của Cô Phương Thảo, Tòa soạn có nhận được bài phê bình Ký Thác của bạn Nguyễn Văn Xuân trong một bài phê bình công phu về Những truyện ngắn năm 59 và 60 gồm có 4 quyển: Ký thác của Bình Nguyên Lộc, Cô gái xóm nghèo của Phan Du, Gìn vàng giữ ngọc của Doãn Quốc Sỹ, Hoài cố nhân của Võ Hồng. Để khỏi lặp lại những vấn đề đã được đề cập ở Bách-Khoa và để giới thiệu xứng đáng công trình của tác giả, chúng tôi xin gởi loạt bài này cho tờ Mai sẽ ra vào hạ tuần tháng 6-1960.


BÁCH KHOA |  SỐ 82

23
Sáng tác / Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng
« Bài mới gửi bởi Nguyễn Thành Sáng vào 16/01/2019, 20:32:12 »


Khen Và Chê

Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
Quan tâm chia sẻ và lên tiếng
Tìm chữ công minh hiến tặng người!

Khen cháu lòng ngay, dạ chính nhân
Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
Khai mở đường đi dưới cõi tầng

Khen cháu dầy công với sách đèn
Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
Cố theo ngày tháng tìm thăng tiến
Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng mình…

Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
Tôi thấy đắng lòng chê cháu đây
Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
Chỉ nhìn bề mặt vội ra tay!

Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
Sự tình đen trắng ra làm sao
Chỉ xem lá rụng cho là gió
Chẳng hiểu vì thu, phải rớt màu

Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
Nào biết du dương dưới ánh thề
Là để thăng hoa hồn mộng ước
Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

Sự đời muôn mặt khó đo lường
Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
Một đàng kết tụ, một ngàn phương

Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
Bình tâm, tường tận lẽ gần xa
Chớ nên vội vã lao vào cuộc
Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà!


11/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
24
Em lấy 182 nếu ruột sạch đẹp nha anh
25
Sáng tác / Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Bài mới gửi bởi Hoàng Mai Lưu vào 16/01/2019, 19:41:13 »
“Lấy bệnh khổ làm thuốc hay. Lấy hoạn nạn làm giải thoát. Lấy chướng nạn làm thú vị. Lấy ma quân làm pháp lữ. Lấy khó khăn làm an lạc. Lấy tệ bạc làm tư lương. Lấy người chống đối làm nơi giao du. Xem thi ân là đôi dép bỏ. Lấy sự xả lợi làm phú quí. Lấy oan ức làm cửa ngõ hành đạo”. 

Bức hoành phi treo bên trái trong chánh điện tầng trên chùa Diên Thọ - Diên Khánh chính là câu này. Hẹn một ngày sẽ cống hiến cho bác bản chính văn.
26
Tôi cũng vậy, do hồi trước mua lẻ 2 tập, nên tìm được cuốn hạ này phải nói là gian nan vô cùng. Thôi chúc anh sớm tìm được chứ biết sao...  :d
À, mà ở tiệm sách khu vực nhà sách Nguyễn Thị Minh Khai, có tiệm sách cũ gần đó có đủ bộ đẹp. Nghe họ khoe thôi chứ tôi cũng chưa thấy, mà tầm 3 năm trước đòi  5 triệu thì phải, giờ chắc phải cao hơn nếu còn, họ không xẻ lẻ.
Cũng gặp 1-2 lần tập hạ này mà chưa mua được,đành chờ duyên vậy!
27
Em tìm quyển hạ này lâu mà chưa gặp!Nhìn sách bác thích quá!
Tôi cũng vậy, do hồi trước mua lẻ 2 tập, nên tìm được cuốn hạ này phải nói là gian nan vô cùng. Thôi chúc anh sớm tìm được chứ biết sao...  :d
À, mà ở tiệm sách khu vực nhà sách Nguyễn Thị Minh Khai, có tiệm sách cũ gần đó có đủ bộ đẹp. Nghe họ khoe thôi chứ tôi cũng chưa thấy, mà tầm 3 năm trước đòi  5 triệu thì phải, giờ chắc phải cao hơn nếu còn, họ không xẻ lẻ.
28
Ở cửa hàng mật tông, cũng là nơi trị liệu stress bằng phương pháp gõ chuông

(Image removed from quote.)
Em tìm quyển hạ này lâu mà chưa gặp!Nhìn sách bác thích quá!
29
186
30K
NGƯỜI VIỆT

187
40K
ENGLISH 8

188
40K
SAY THE WORD...

189
40K
ENGLISH 10

190
40K
ENGLISH 12.

191
40K
ENGLISH 11
30
Ở cửa hàng mật tông, cũng là nơi trị liệu stress bằng phương pháp gõ chuông

Trang: 1 2 [3] 4 5 ... 10