Tác giả Chủ đề: Lê Đạt  (Đã xem 8253 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #15 vào: 11/08/2014, 09:57:29 »
Nguyên văn tập trường ca:
BÁC

trường ca
Viết ngày giỗ đầu
In ngày thế giới kỷ niệm 100 năm sinh nhật Bác

Mở rằm
      nhớ
      một ông trăng
Cái đèn
băng đen
      Tháng Tám

Thuở long lanh
      nước
      nức
      nở
      Ba Đình

Sử mở
      trắng tang
         trang

Ta gọi
      Việt Nam
Ta khóc
      Bác
“Các cháu bây giờ cháu của ai?”

Hôm nay
      Ta
      cúi đầu
      Việt Nam bất khuất
               khóc

Người lãnh tụ
người lão bộc trung thành
Người cha
người con yêu của Nước

Hai tang một lần
Ta nhân xót bằng hai

Chung quanh Người
hôm nay
vẫn
      đủ
Những đồng chí
         đêm nhen nhúm Nước
Chung nhau
         dằng dặc tù đầy
Vẫn
      đủ
         ngày chung nhau
         chiếc băng tang
            trở Bác

Quây quần
trưởng thành
      trong
      nức nở   
         BÁC ƠI!

Dòng dòng
      cờ
      bước núi
      bước Đồng Tháp
      bước Trường Sơn
      chống gậy
      dòng
      dòng
      mưa
      đưa
         BÁC

Tổ Quốc
      mắt
         dòng
         dòng
         đỏ

Cùng loài người
      Ơi thương
      Ơi tiếc
      “Một người
      cho đến lúc lâm chung
vẫn
      mang nặng
         nỗi đau thương
            nhân loại”

“Tôi để lại
      muôn vàn tình thân  yêu”

Mây trắng đền Hùng
Râu Bác ung dung
Suối Lênin
         núi Mác

Nắm đất nhỏ biên thuỳ
      Bác lặn lội
         nhân lên
         thành Nước
            đón
         Người về…

Ta đã trải
         quá nhiều anh hùng
         nhiều vĩ nhân
            lịch sử

Thế kỷ hai mươi
         tưởng
         không còn thiết nữa
               ngạc nhiên

Ta làm chứng
         không đếm xuể
         những thiên thần
         rơi
         mặt nạ

Đầu người
      lên
         cung trăng
Đuôi
      còn
         ăn thịt trẻ
               Tháp Mười

Ta vẫn
      ngạc nhiên
Khi
      dép cao su
Hơn hai mươi năm
      lẫy lừng quyền nước
      kaki bạc màu

Người vô sản
Bạn “bần hàn”
      “các nô lệ thế gian”

Người
      hiện đại
      ca dao
      lịch sự
         đi
         vào
         lịch sử
“Nào… Kết đoàn…
         các chú”…


      BÁC tìm
         một bãi cỏ
            có hoa
            có bóng cây
               vú sữa
Bác ngồi
      bên mấy cháu thiếu nhi
*
“Đừng gọi tôi là Chủ tịch
Gọi tôi là Bác Hồ” 
*
Vị Chủ tịch… đầu tiên
      nước Việt Nam
(Nhà tự vị xa xăm
         thôi
         khỏi cần băn khoăn nữa)

Chớ viết dài
      (Người ưa ngắn gọn)

Chủ tịch
      chẳng huân chương gì
            chói chang
               nơi
               ngực

Từ gốc thật
      lòng mình
Nhân loại
      tâm tặng
         Người
Huân chương
      không huân chương nào
         so sáng được
Mục
      HỒ CHÍ MINH
      tập Đại toàn thư lịch sử
Chỉ cần ghi
      hai chữ
         BÁC HỒ
  *
*  *
Ông già Giao thừa
         râu phơ phất
            ngưỡng xuân

Tóc nở
      trắng
      lào rào hạt
      Xanh
         trở dạ
Lúp búp mai
         măng
            chớp lạ

Lốc rốc két bom bi
      con ma thần sấm Mỹ
      ầm trời

Túi kẹo
      túi vần tươi
            Mừng tuổi

“Mừng Việt Nam
Mừng thế giới
Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh”

Qua thế kỷ đảo điên
      Bác điềm nhiên- Sự thật

Qua hằn thù đâm giết nhau
      Bác quyết liệt- nhân từ

Qua chia rẽ
      Bác không mỏi
            mệt

“Đoàn kết… Đoàn kết… Đại đoàn kết
Thành công… Thành công… Đại thành công”

Ôi! Cả đời ta đi
         chưa trọn nghĩa
            một chữ   
               ĐỒNG
*
Trong Điện danh nhân
         chỗ Bác
         lòng lành
         chim đậu tổ

Và những từ
         Vì Đảng
         vì Dân
         vì Cách mạng
            bỗng
            sáng
Như tiếng sữa
      thuở à ơi
            mẹ dạy…

Thấu hiểu
         hơn ai
Những dối lừa
Những xấu sai
         nhân loại

Cho đến cuối đời
BÁC vẫn
      nguyên hồn nhiên- từng trải
      chắt chiu
      Người tốt
      Việc tốt
“Vì lợi ích mười năm
            …trồng cây
Vì lợi ích trăm năm   
            …trồng người” 
Làng xuân
Làng xanh
      Con chim bách thanh
               hát lanh
      Con chim bồng chanh
               ru lành

Đường Hồ Chí Minh
            rung rinh
            cây Hồ Chí Minh

            lung linh
            Người Hồ Chí Minh

Quả sáng
      tâm mùa
            ung dung chín

Đoàn đoàn
      những đợt xuân
            bổ sung
  *
*  *
Con én nhỏ
         biển đông
      Sổ cửa
            tù thực dân
Tung hoành nắng
            gọi đàn
“Hỡi đồng bào bị đoạ đầy đau khổ”


Tất cả những dân tộc mất tự do
Tất cả loài người đoạ đầy đau khổ đều
đồng bào của Bác
“Người cùng khổ”  đầu đàn
            thế kỷ hai mươi
*
Cậu bé làng Sen
      người đinamitơrô  đầu tiên
      mìn đắm
      con tàu há mồm
               đế quốc
Trái đất
      ầm ầm
         nổ mới
            một
               kỷ nguyên

Ơi thanh thanh Việt Nam
      Phơ phất dáng bạch đàn
            cả gan

“Lấy yếu chống mạnh, thường đánh bất ngờ
Lấy ít địch nhiều hay dùng mai phục

Lấy nhỏ chọi lớn biết lòng thời gian
Rốt cục lấy đại nghĩa mà thắng hung tàn
Lấy chí nhân mà thay cường bạo
Trận Biên giới như sấm bay chớp giật
Trận Hoà Bình như trúc chẻ ngói tan
Đờ Lát tức thối ruột mà chết
Nava gỡ rối mà lửa lại càng bùng
Đờ Cát bị cầm, cờ trắng vẫy đuôi    
                  cầu sống

Đền Hùng hội tướng
         Đông Đô đất cũ thu về”
“Chủ tịch Hồ Chí Minh
là người mở đầu cuộc đấu tranh
của nhân dân
các nước trong thế giới thứ ba
để tự giải phóng”

Trống bập bùng
      rừng rừng
      nguyên thuỷ Châu Phi

Vẫn tiếng hát
      nghe đầu thời lập địa

Cháu nhỏ nô lệ da đen
      lần đầu
      mở sách
      mở ách
            lách chách
                       chuyền

Cột chữ
      mơi mởi
         mới
lời chim non

Xuân ríu rít
      Bác Hồ
  *
*  *
Vẫn động
      tiếng tù và Trần Lê
         đòi nước
   tiếng trống Hà Hồi
   tiếng kèn Yên Thế
   tiếng thét Cần Giuộc
         trên máy chém


“Không gì quý hơn
         độc lập
         tự do”

“Ở đây
      mỗi hòn đá
      đều biết HỒ CHÍ MINH
Rầm rập
      bước mùa thu
         xung trận”
Ở đây
      mỗi nếp cờ
      đều suy nghĩ Hồ Chí Minh
  *
*  *
Ta theo Bác
      đi lịch sử
      mở trang Tháng Tám
Theo Bác
      đi sấm sáng Điện Biên
Theo Bác
      đi đi xác tan tành
            F Mỹ
      đi
         “còn non
         còn nước
         còn người”
  *
*  *
Dù một bản gầy
         hun hút
            Châu Phi
Một đất cằn Bôlivi
         một ổ chuột Harlem nào đó
Tất cả những ai
      đời không có chỗ
Những em nhỏ
      cụ già
Những kiếp sống
      côi cút
      bất công
      chà đạp
Đều có nơi
      trong lòng Bác

Bóng mát
để nghỉ ngơi
Những câu thơ
         lồng lộng
            rất nhiều trời

Có tiếng nở
         một bông hồng nhỏ
Và hồi hộp
         một đập cờ   
            bão đỏ

Bác thường trực tương lai
         cửa lúc nào cũng mở

Những kẻ lạc đường
Những người lỡ chậm

      Lửa
      nhà sàn đầm ấm
         BÁC
         chờ
Thuật bí truyền xưa
      như mai một
      thời gian
Có phải ta bỗng gặp
ở một nước
      Việt Nam
      rất xa
      rất nhỏ
      nơi đầu gió



Quê hương
      Già hoá chất
         giản dị- kỳ
Tột bậc thanh xuân
         hiền- hiện đại
Biết phép luyện tâm
      hòn đá
         thành vàng

Trên vòm Bác
         đêm nào
         trăng
         cũng sáng ban đầu
*
“Dân tộc ta
Nhân dân ta
Non sông đất nước ta
đã sinh ra Hồ Chủ Tịch
người anh hùng dân tộc vĩ đại
và chính Người
đã làm rạng rỡ
Dân tộc ta
Nhân dân ta
Non sông đất nước ta”

Và nhân loại
Bảng Menđêlêép danh nhân
      Người
         mới chất
            BÁC HỒ
  *
*  *
Bác để lại
      cho ta
Đường Hồ Chí Minh
      thênh thênh Cách mạng
Như con tàu Thiên hà
      định hướng
         về chí sáng
Không sức hút nào
         lung lạc
            được

“Tôi chỉ có một ham muốn
ham muốn tột bậc
là làm cho
nước ta
được hoàn toàn độc lập
dân ta
được hoàn toàn tự do
đồng bào
ai cũng có cơm ăn áo mặc
ai cũng được học hành”
*
Bác để lại
      cho ta
      Việt Nam
         và
      Đảng
Người lính giỏi
      “vâng mệnh lệnh quốc dân
      ra mặt trận”
Bác để lại
      cho ta
      hơn- toàn thể chúng ta
Được nuôi lớn
      chí công vô tư
            của Bác

Bác để lại
      cho ta
      một canh cánh thiết tha
               thống nhất

Một quyết tâm
         “to đẹp
            đàng hoàng”

Bác để lại
      cho ta
      bốn biển
      sâu xa
         tình đồng chí
*
Bác để lại
      cho ta
      tất cả
         BÁC HỒ
Ôi! đến cả hình hài
      Bác
         cũng chẳng mang đi…
  *
*  *
   “Hết
   hết
   hết
Có thể nào ảo tưởng
Một nắp thuỷ tinh
         và dưới nắp
chính Người”

Đặt giữa Ba Đình
Nơi
      cũng tháng chín này
         Người
         khai sinh   
            Nước

Nơi
      cũng tháng chín này
         Người hỏi
“Tôi nói    
      đồng bào nghe rõ không?”
Thưa Bác
      đồng bào nghe rất rõ

Và cứ mỗi ngã ba lịch sử
Giữa hầm hầm bão tố
Giữa rầm rầm bom nổ
Giữa ầm ầm đổ vỡ

Giữa mầm mầm mai nở
      Ta lại nghe rất rõ

Trong lặng im trắng
      mênh mông
      mỗi tấc lòng
Ta càng nghe rất rõ
Cái thuở
      Ba Đình

Di chúc
      Bác mở tay
         mở bay
            trang rộng

Hạt chữ đập
         một mênh mông tim
         chí sống
         chí hành động

Cái chết
      mở
      sinh
      nhân
      chồi

Xuân chín ồi ồi
      gọi mở
      gọi nở
      gọi trổ

Đồng đồng đông lúa
Đồng đồng đông vụ

Vườn vườn đông nụ
Trường trường đông chữ

Máy nổ… máy rộ
Hàng hàng đông cửa
Nồi nồi đông lửa
Nhà nhà đông bữa

Cả nước
      nghe rất rõ
“Người người thi đua
Ngành ngành thi đua
Ngày ngày thi đua”
  *
*  *
Thưa Bác
Những cánh Việt
      vẫn ung dung cao
      đi
      tầm bay của Bác
Tên lửa
      vẫn đăm đăm trời
          canh gác
         cảnh giác
         theo lời Bác
            dặn dò

“Nam Bắc hai miền đều đánh giỏi”
Tin mừng râu Bác nở như hoa

“Bác và Tổng tư lệnh
khao các chú
một bữa thịt bò”
Thưa BÁC
      loài người
         nghe rất rõ
Lời di chúc
      sinh
      theo lịch sử
         xanh
         sinh
“Đồng chí HỒ CHÍ MINH
thuộc lớp những người đặc biệt
mà cái chết là mầm mống
của sự sống và là nguồn cổ vũ
đời đời bất diệt”

Cho đến những tháng
      những năm
         dông dài con số

Có thể
      loài người tìm nhà
         đăng ký
            một tinh cầu
            ở
Không thiếu những rầm rĩ hôm nay
         nằm buồn
            xó mênh mông
            nghĩa trang ô tô
               nào đó

Chừng còn
      những chữ
         cửa sổ
            chữ tự do
            mùa xuân
            và cháu nhỏ
Vũ trụ
      vẫn nghe
         sóng sánh gọi
            Bác Hồ
Trạm viễn thông nào
         hải đảo
            thiên hà xa…
  *
*  *
Hồ Chí Minh
Người cộng sản
      đầy hấp dẫn
         long lanh soi
            lòng
         với đất trời

“Tấm gương vĩ đại
của đồng chí Hồ Chí Minh
sẽ mãi mãi
cổ vũ trái tim
và dìu dắt tư tưởng
các chiến sĩ hoà bình
đấu tranh
cho tự do
và chủ nghĩa xã hội” 
  *
*  *
Bác vẫn
      hô xuân
Bác vẫn
      hô quân
“Nam Bắc
      thi đua đánh giặc Mỹ”


      Đoàn Vệ xuân   
      Đoàn Giải phóng xuân
      Đoàn du kích xuân
      Đoàn bạch đầu xuân
      Đoàn xung phong xuân
      Đoàn vận tải xuân
      
      Trai xuân gái xuân
      Đoàn đoàn dân xuân
Bác
      vẫn
         hô xuân
Cả nước
      xuân
      xuân
      xuân

Tiến quân
Tiến xuân

Việt Nam
      mới xuân
      mở xuân
      Sáng xuân

Quả xuân
Nhớ người
      trồng xuân
Ta đi
      trồng xuân

Trùng trùng xuân
      điệp núi
      điệp sông
      điệp Đồng Tháp
      điệp Trường Sơn
Điệp điệp
      BÁC
         đi
            xuân…

1970

 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #16 vào: 11/08/2014, 10:01:30 »
Làm thơ như thế nào. Tác giả: Mai-a-kop-ski. Lê Đạt là đồng dịch giả với Hoàng Trung Thông một số bài (nhưng không dịch riêng). Văn nghệ xuất bản 1955, 72 trang.


Cảm ơn bác Viên đã để em tập sách này! Xem trang cuối mới thấy còn một số tập nữa do Lê Đạt dịch...
« Sửa lần cuối: 19/09/2014, 14:21:11 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #17 vào: 11/08/2014, 10:14:26 »
Một bài viết chưa rõ nguồn, có thể trong những năm 90
« Sửa lần cuối: 19/09/2014, 14:23:11 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #18 vào: 11/08/2014, 10:16:22 »
Truyện cổ viết lại. In cùng Lê Minh Hà những truyện đã đăng tạp chí Tia Sáng. NXB Trẻ xuất bản năm 2006, 256 trang
« Sửa lần cuối: 15/08/2014, 12:44:26 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #19 vào: 11/08/2014, 10:20:13 »
Bài báo "Trí thức WTO" in trên tạp chí Khoa học & Tổ Quốc tháng 2, 2007


« Sửa lần cuối: 19/09/2014, 14:24:44 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #20 vào: 11/08/2014, 10:25:44 »
Tập Mimơza (hay Từ tình Epphen II) được in trong tạp chí Hợp Lưu, số 89 tháng 6&7 năm 2006.
Lời giới thiệu của Thụy Khuê:
Xuân 1999, Lê Đạt rời Paris về Hà Nội, để lại tập thơ Mimơza (Từ tình Epphen II) sáng tác trong khoảng thời gian ba tháng ở Pháp. Ông không dặn dò gì. Mimơza vẫn ở yên trên kệ sách, đợi. Đợi một dấu hiệu của nhà thơ. Bảy năm qua, dường như bảy năm cũng là thời gian ủ rượu, Lê Đạt cho Mimơza ra mắt và độc giả Hợp Lưu được ưu tiên nhận hương vị đóa hoa đầu...

« Sửa lần cuối: 19/09/2014, 14:26:44 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #21 vào: 11/08/2014, 10:28:00 »
36 bài tình. In chung Dương Tường, NXB Trẻ, 1989
« Sửa lần cuối: 01/09/2014, 17:09:40 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #22 vào: 11/08/2014, 10:29:20 »
Một trang bản thảo
« Sửa lần cuối: 01/09/2014, 16:56:42 gửi bởi Đa Ang »
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #23 vào: 11/08/2014, 11:32:28 »
Danh mục tác phẩm đã xuất bản của Lê Đạt:
01.   Bài thơ đầu tiên trên tạp chí Văn Nghệ - 1951
02.   Nhận ruộng. Tập thơ in chung với Xuân Sanh. NXB *** - 1954
03.   Thế giới này là của chúng ta. Thơ. NXB Văn Nghệ - 1955
04.   Nhân câu chuyện mấy người tự tử. Số 1 báo Nhân Văn – 1956
05.   Cha tôi. Tuần báo Văn – 1957
06.   Bài thơ trên ghế đá. Tập thơ in chung với Vĩnh Mai. NXB Hoi Nha Van - 1958
07.   Cửa biển. Tập thơ in chung với Văn Cao, Trần Dần, Hoàng Cầm. NXB *** - 1958
08.   36 bài tình. Tập thơ in chung với Dương Tường. NXB Trẻ - 1989
09.   Bác. Trường ca. NXB Thanh Niên - 1990
10.   Thơ Lê Đạt – Sao Mai. Tập thơ in chung với Sao Mai. NXB Thanh Nien - 1991
11.   Bóng chữ. Thơ. NXB HNV – 1994.
12.   Hèn đại nhân. Truyện ngắn. NXB Phụ Nữ - 1994
13.   Ngó lời. Thơ. NXB Văn Học – 1997
14.   Từ tình Epphen. Thơ. NXB Tạp Chí Thơ – 1998
15.   Thơ với tuổi thơ. Thơ. NXB Kim Đồng - ***
16.   Mi là người bình thường. Truyện ngắn. NXB Phụ Nữ - 2007
17.   U75 – từ tình. Thơ & đoản ngôn. NXB Phụ Nữ - 2007
18.   Đối thoại với đời & thơ. Tiểu luận. NXB Trẻ - 2008
Và những tác phẩm in trên tạp chí Văn Nghệ, Tia Sáng, Thơ... chưa in thành sách.
Các chỗ đánh dấu *** là em chưa rõ thông tin.
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #24 vào: 01/09/2014, 16:55:29 »
Cuối cùng cũng thấy lại tập này:
Lê Đạt - Thơ với tuổi thơ. NXB Kim Đồng, 2003
 

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lê Đạt
« Trả lời #25 vào: 06/12/2014, 22:51:05 »
thơ dịch
Ê-đu-a Ba-gơ-rít-ski (1895-1934)

ĐÊM CUỐI CÙNG

Con trĩ nổ như hoa cà hoa cải
Viên chì rứt lông bay
Sao chổi đuôi sù cánh
Chim lao xuống đất người
Trong đám cỏ mùa xuân kinh hãi.

Đức Giám mục về nhà
Cởi áo và uống rượu
Một con chó săn lông lụa
Như con s-phanh nằm nghỉ dưới chân.

Kẻ giết người tương lai tóc quế
Nằm ngủ trong đợi chờ
Gối đầu
Trên nắm tay cứng tuổi thanh niên

Ở Ô-đét-xa, những cây dẻ lá cành tỏa khói
Và biển cả như bánh xe
Trở mình rên
Buổi chiều quanh thân trục

Cửa sổ tôi nhìn ra vườn
Qua khóm lá hoàng hôn
Những ngọn đèn hơi đầu tiên tái nhợt
Trên những biển hàng

Tôi đi ra - Cánh cửa khép đằng sau
Và chiếm lấy tôi
Đêm chuyển động những ngôi sao, những bông hoa, những cánh
Nổi lên từ mọi góc trời

Tôi đi qua những căn nhà Do thái tí hon
Về phía những đường ray lấp lánh
Rặng đèn ngất nơi ga xe điện
Bao phủ một mùa xuân mênh mông

Tôi mới mười bẩy tuổi
Đêm thở và quẫy lộn trong tôi
Vai sánh vai cùng bước

Như vũ trụ thứ hai
Tôi là một bản sao, một tấm gương phản chiếu
Tinh tú suốt qua người
Như một cốc pha lê đầy nước
Tôi tưởng thấy một luồng sáng nhẹ
Như mồ hôi
Toát ra từ những lỗ chân lông

Và bỗng nhiên tôi nghe giọng lê thê
Của tiếng kèn bay trên trái đất
Lảo đảo vì say mê tôi nói
"Kia rồi những con sếu đầu tiên".

Trên cát bụi và trên tuổi trẻ
Âm vang tiếng kèn
Cả trời sao nhảy vội sang bên cạnh
Hồi hộp nhìn những cánh rộng mở to

Chỉ một vòng lượn đột nhiên
Là biển đến trước tôi
Mang trong lòng mảnh những ngôi sao vỡ
Và bóng chim qua đường

Biêng biếc quá
Và trong sáng tràn ngập tôi đến nỗi
Trên trái đất không bao giờ có thể
Đêm như đêm nay nhắc lại hai lần

Trong mỗi viên đá đêm xây
Một tổ ánh sáng xanh
Đêm biến cỏ hoang khô
Thành những mảnh thủy tinh giá lạnh

Đêm muốn len vào khắp cả mọi nơi
Trong ngọn cỏ và trong bãi cát
Từ ngôi sao xa tắp
Đến chiếc chai ven bờ

Và bỗng nhiên tôi thấy con người ấy
Như hòn cuội đứng không đụng đậy
Sau những cột nhà xanh và sau đám lưới
Nơi người đánh cá ngồi ban ngày

Trán tàn nhẫn đè rập trên mi mắt
Không phải trán trẻ thơ
Cằm nhô ra
Như tạc vào trong đá.

Và tôi hiểu
Hắn là linh hồn của những gì im lặng
Bao nhiêu ngôi sao chết nặng nề
Gập xuống trên vai

Có lẽ hắn không biết
Hắn mang trong người hắn
Cả tiếng chim sếu kêu và cây cỏ trổ hoa
Trong đêm mùa xuân lần cuối

Và tôi hiểu
Đêm nay sắp chết
Và qua đi với đêm mảnh đất trời này
Nơi người ấy đẻ, đi và thở

Sẽ chỉ có một bong bóng
Nổi lên rồi để mất đi
Lại một vì sao. Mặt nước nhăn nheo
Một cánh buồm đi trong giấc mộng

Bình minh lên trong khi chờ đợi
Và đây một người đánh cá đi qua
Tiếng chiếc thùng khua động
Ngồi trên tảng đá ném câu, dồn tất cả vào im lặng.

Bình minh lên trong khi chờ đợi
Và đây trên ngọn thông quằn quại
Một con sáo đen thổi sáo
Chào mùa hoa nở hôm nay

Chúng ta, chúng ta làm gì?
Chúng ta đến nơi đỗ chân cửa những tòa biệt thự
Ngay trước chặng những đường ray rẽ quặt
Tiếng chuông xe điện lặng câm
Và buổi sớm vẫn còn ánh lửa
Chết ngất rặng đèn sốt rét nẫu vàng.

Tất cả hết rồi. Hai con đường
Hai lối đi về những khoảng xa lầm bụi
Hai con tàu khác nhau về hai bến khác nhau
Từ hôm nay chở chúng ta đi mãi

Nhưng người trẻ tuổi, vầng trán nhô tàn nhẫn
Ngước mắt nhìn mặt trời
Hắn nói: "Trong đêm ghê gớm này.
Anh đã ở với tôi

Trái đất không bao giờ
Còn tạo được những đêm như thế
Đây là đêm cuối cùng... Hết rồi
Vĩnh biệt". Hắn bỏ đi

Và khuấy tan bình minh trong mặt kính
Một toa xe điện lao đến tôi
Đầy ắp tiếng chuông và chớp sáng
- Và màu véc-ni lấp lóa chói vàng

Khẩu súng lục đã rút ra khỏi vỏ
Chính cậu học sinh lắp đạn
Và đằng sau bên góc quán cà phê
Đức Giám mục trở về.

... Những đứa trẻ buồn chúng tôi biết gì
Khi ngồi bên bàn rộng
Thầy thuốc gõ ngực chúng tôi mọp rỗng
Kêu lên: "Đủ sức tòng quân".

Những đứa trẻ buồn chúng tôi biết gì
Khi suốt ngày nhảy nhót
Quần đùi hoen ố mồ hôi
Như cây thịt đổ kềnh trên chiếc nệm

Và giấc ngủ trốn chúng tôi
Từ mỏm đầu buổi sớm
Tiếng kèn trại lính ùa vào
Trong giấc ngủ trẻ thơ.

Tuổi trẻ chúng tôi qua đi
Không được ngủ, không được yêu cho đủ
Tôi tìm bạn tôi
Có lẽ anh ta nói
"Mơ ước gì? Bắn ai?
Nói gì? Nghĩ gì?"

Nhưng rồi đây tôi gặp hắn
Tình cờ bên một quầy hàng
Lạnh lùng hơn... Một chiếc áo dài
Phủ lên người như áo giáp.

Ôi đêm qua ánh sáng nay đâu
Đâu rồi tiếng chim sáo hót
Một khoảng rừng thưa
Và trong khoảng rừng thưa, một chiếc giầy
Bên rãnh xe đại bác.

Một hộp đồ ăn, báng súng
Ghè méo mó - trong lỗ thủng
Súp mầu xanh ri rỉ - Và đống cỏ
Con chó hoang đến liếm

Những bếp lửa cháy trên những con đường lớn
Những người lính ngồi bắt rận
Nước Pháp trong khói bay. Nước Phổ trong gió cuốn
Nước Nga là sương mù.

Chúng tôi khóc trên những thây bè bạn
Chúng tôi chôn tình yêu
Tên những người bạn đường đã chết.
Hôm nay còn đọng trên môi.

Những ngọn đồi ôm ấp hình các anh đáng nhớ
Gió thổi trên kỷ niệm
Những con ngựa quê lùa chân qua cỏ đắng
Nảy mầm trong tim người
Đôi lúc một chiếc cày khai quật
Chiếc cúc áo khắc hình con phượng đất

Nhưng chúng tôi, những người sống, bây giờ chắc sống
Và vũ trụ xung quanh
Lột xác sau cơn ác mộng
Vẩy đậu mùa rơi tả tơi

Đêm chúng tôi cần cù và yên tĩnh
Và chữ, chúng tôi
Đấu tranh chống trọn đời
Từ nay nằm trong tay chúng tôi

Chúng tôi biết cách của những người đánh trận
Mắt tinh và kiên nhẫn
Biết mưu mô im lìm
Biết mắt nhìn thẳng mắt.

LÊ ĐẠT dịch

Ê-ĐU-A Ba-GƠ-RÍT-SKI (Edouard Bagritsky)
Sinh năm 1895, mất năm 1934.
Là một nhà thơ đã từng chiến đấu nhiều trong Hồng quân và được xem như một "nhà thơ của quân đội".
Thơ Bagritsky mang một nội dung tình cảm rất mãnh liệt nhưng đồng thời cũng rất phức tạp. Thơ ông rất giầu hình ảnh tinh vi và tế nhị mà vẫn gần gũi với quần chúng.
Nó vừa nói lên những tình cảm khỏe mạnh, rắn rỏi vừa chứa đựng những nỗi niềm quằn quại đau xót. Đọc thơ ông, chúng ta có cảm tưởng đi vào một thế giới rất lớn: trong đó những cái dù tầm thường, đơn giản cũng được nâng lên đến những chiều cao vút của vũ trụ và tưởng tượng. Chính vì đó, mà một thời kỳ thơ ông cũng bị liệt vào loại "ấn tượng".
Bagritsky cũng là một trong những nhà thơ được "đánh giá lại" sau Đại hội lần thứ 20. Hiện các tác phẩm của ông đang được tái bản ở Liên-xô


Gõ theo tập thơ "Gửi người mai sau", NXB Hội nhà văn, 1957

(Của thầy Viên)
« Sửa lần cuối: 06/12/2014, 22:56:33 gửi bởi Đa Ang »