Tác giả Chủ đề: Lưu Trọng Lư  (Đã xem 6904 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Harrypham1986

  • Trảm Phong Đại Sư
  • *******
  • Bài viết: 12,977
  • Thanked: 99 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Hiểu Nguyệt Tình Thiên
Re: Lưu Trọng Lư
« Trả lời #15 vào: 09/12/2013, 21:53:45 »
                                                                                                      Nửa Đêm Sực Tỉnh ( Hồi Ký Nhớ Lại Những Mối Tình ) - NXB Thuận Hóa 1989 ...

                                                                                                     
 
Tôi là Tôi chứ không thể là 1 ai khác.

Ngủ rồi Nguyên Thánh

Re: Lưu Trọng Lư
« Trả lời #16 vào: 10/12/2013, 07:10:46 »
Nửa Đêm Sực Tỉnh có ở trang trước mà Harry  :d
 
Văn phi sơn thủy vô kỳ khí,
Nhân bất phong sương vị lão tài.

Ngủ rồi Nguyên Thánh

Re: Lưu Trọng Lư
« Trả lời #17 vào: 10/12/2013, 07:14:18 »
Cuốn những nét đan thanh này hình như của Thái Can. Bác Phê và bác chủ sách kiểm tra lại xem sao.

Thơ Thái Can phần nhiều đăng trên các báo: Phong Hóa, Tiểu thuyết thứ bảy, Hà Nội báo, Văn học tạp chí 1935. Những bài thơ đầu ký Th.C đã in trong quyển "Những nét đan thanh", Ngân Sơn tùng thư - Huế xuất bản năm 1934.

Tác phẩm
   - Những nét đan thanh (1934)

Nguồn: Sách xưa :d
 
Văn phi sơn thủy vô kỳ khí,
Nhân bất phong sương vị lão tài.

Ngủ rồi Đa Ang

Re: Lưu Trọng Lư
« Trả lời #18 vào: 09/12/2014, 14:47:12 »
Tiếng thu
Nhã Nam, NXB HNV, 2014, 86 trang.
 

Ngủ rồi hoamoclan4311

Re: Lưu Trọng Lư
« Trả lời #19 vào: 23/12/2014, 09:47:27 »
Tiếng thu: Hoa Tiên XB năm 1968
 
Đào hoa tận nhật tùy lưu thủy...

Ngủ rồi nduonghieu

Re: Lưu Trọng Lư
« Trả lời #20 vào: 02/01/2017, 12:16:33 »
Một bài báo năm 1955 của Lưu Trọng Lư:

ĐÔNG PHƯƠNG HỒNG, Cảm tưởng được thấy Mao Chủ tịch
 

Hôm ấy, cuộc biểu tình vĩ đại của nhân dân Bắc-kinh trong ngày Quốc tế lao động 1955. Chúng tôi từ Việt-nam sang, được ở trên lễ đài Thiên-an-môn chờ Người đến. Chỉ còn 2 phút nữa. Mao Chủ tịch sắp ra rồi đó! Đồng chí phiên dịch trao ống nhòm cho tôi. Tôi loay hoay mãi vẫn chưa tìm thấy Người. Cất ống nhòm đi rồi lại giương ống nhòm ra, phóng mắt tìm mãi. Hoa mắt lên rồi, tưởng ai giơ tay lên cũng là Mao Chủ tịch. Phải bình tĩnh một chút. Nhưng bình tĩnh làm sao được! Mao Chủ tịch ở trong tâm tưởng tôi đã bao năm rồi. Từ nước nhà đến đây, tôi đã ở trên khán đài, chỗ tôi đứng không cách xa Mao Chủ tịch là bao nhiêu nữa! Nhưng mà lòng tôi hấp tấp quá, mắt tôi cũng choáng lên.

Tôi nhớ một lần vào năm 1949, trên chiếc thuyền bể từ Thừa-thiên ra Thanh-Nghệ, sau khi đã lách qua bao nhiêu ca-nô và tàu địch, người lái thuyền trên 70 tuổi bỗng dung hỏi tôi: “Anh có biết Mao Chủ tịch năm nay bao nhiêu tuổi? Người cao và khỏe lắm phải không anh?” Bấy giờ chính là lúc nhân dân giải phóng quân Trung-hoa đã tiến về biên giới Việt-nam như vũ như bão, tiến tới đâu giặc Tưởng tan rã tới đấy. Cuộc giải phóng Trung-quốc sắp hoàn thành đã mở cho nhân dân Việt-nam ngay ở những xóm làng hẻo lánh và đen tối nhất cả một chân trời rộng lớn.

Lam lũ trong cuộc đời lao động, khi xế chiều ngọn đèn tắt lúc nào chẳng biết, cho nên người dân chài 70 tuổi càng mong mỏi làm sao được biết rõ hình ảnh của một lãnh tụ kính yêu.

Lại một lần khác trong kháng chiến, các chị em tỉnh hội phụ nữ Thanh-hóa tự may một chiếc áo trấn thủ gửi tặng Mao Chủ tịch. Một chị hỏi tôi: “Kích thước vừa chưa anh?” Nào biết kích thước của Người. Nhưng đường chỉ mũi kim của chị em bấy giờ thật như chắp nối bao niềm thân thiết kính yêu.

Kích thước Người, hôm nay tôi đã trông rõ. Người đã tiến lên mấy bước trên lễ đài. Người đã giơ tay vẫy đáp lại hàng vạn người đang diễu qua trước mặt. Không những thế, cái vẫy tay của Người còn để đáp lại hàng triệu triệu người Trung-hoa từ những làng hẻo lánh Tân-cương đến những phố xá đông đúc Thượng-hải hôm nay cũng trong giờ này, cùng hướng về Thiên-an-môn, kính chào Người.

Mặt trời từ phương Đông chói sáng. Cái vẫy tay rộng lớn của Mao Chủ tịch còn vượt qua trên những sông to núi cả của biên thùy Trung-quốc, hướng tới triệu triệu nhân dân lao động khắp cõi Á-châu, trong những gian nhà bé xụp, đang chờ mong áo ấm cơm no.

Đó là buổi đầu tiên tôi được thấy Mao Chủ tịch. Tôi không ao ước gì hơn nữa. Nhưng sau đó không ngờ tôi còn được những dịp may mắn được gặp lại Người. Cái ấn tượng sâu nhất đã để lại trong lòng tôi là hình ảnh vĩ đại của Người trong buổi sáng Người đón tiếp Hồ Chủ tịch ở Bắc-kinh. Trời trong xanh, gió thổi lộng, những lá cờ Việt-Trung như quấn như quần lấy nhau.

Mao Chủ tịch xuất hiện. Tôi theo dõi ngắm nghía từng cử chỉ của Người. Người quay về phía này một chút, quay về phía nọ một chút. Người quay về phía nào thì từ phía đó những cánh tay lại vung lên, và tung lên những tiếng hô không ngớt. Chiếc máy bay thứ nhất đã đến rồi. Nhưng chưa phải là chiếc máy bay của Hồ Chủ tịch.

Nhiều phút dài qua. Mao Chủ tịch mắt vẫn đăm đăm. Người đi đi lại lại từng bước rộng lớn. Người ngừng lại, mắt vẫn gắn về một góc trời. Rồi Người lại cúi mặt xuống, đưa tay lên xem đồng hồ, lại ngẩng lên, mắt lại như rọi xuyên qua chân mây. Vẫn chưa thấy chiếc máy bay của Hồ Chủ tịch. Cái phút trông chờ lịch sử của vị lãnh tụ của 650 triệu nhân dân Trung-quốc đối với vị lãnh tụ của nhân dân Việt-nam đã làm cho nhiều người trong chúng tôi cảm động đén ứa nước mắt. Cái tấm lòng mong đợi tha thiết bồn chồn đó đã đánh dấu một cuộc gặp gỡ lịch sử giữa hai người chiến sĩ vĩ đại của Cách mệnh giải phóng dân tộc, của Hòa bình ở Á-châu.

Bỗng tiếng động cơ đã vọng đến, rú lên: máy bay mỗi lúc một gần. Mao Chủ tịch đã bước nhanh đến chỗ máy bay hạ cánh. Hồ Chủ tịch từ trên cao đưa tay vẫy, rồi nhanh nhẹn bước xuống. Người đã chạy tới với Mao Chủ tịch. Hai vị lãnh tụ đã ôm choàng lấy nhau.

Từ bốn phía quần chúng nhảy reo lên, tiếng tung hô không ngớt “Hô Chu-xi oan xuê! Mao Chủ tịch muôn năm!” Những lời hô tiếng Việt tiếng Hoa chen lẫn, giao hòa.

Sáng hôm sau các tờ báo ở Bắc-kinh đều đăng: “Hai vị lãnh tụ đã ôm choàng lấy nhau, đó là hình ảnh của hai dân tộc Trung-Việt ôm choàng lấy nhau, vô cùng khăng khít”.

Tối về đến Tân-kiều-phạn-điếm, nơi nghỉ của chúng tôi, đồng chí phục vụ chạy tới đưa cho tôi tờ báo có đăng 2 tấm hình Mao Chủ tịch và Hồ Chủ tịch và tay trỏ rối rít. Tôi chỉ nói được bằng một tiếng Trung-quốc bập bẹ: “Hảo! Hảo!” Đồng chí cũng lặp lại “Hảo! Hảo!” Rồi chúng tôi cùng ôm siết lấy nhau.

LƯU TRỌNG LƯ

Nguồn: Văn nghệ, Hà Nội, s. 101 (29.12.1955), tr. 2.

https://hosovanhoc.wordpress.com/2016/12/31/mot-bai-bao-nam-1955-cua-luu-trong-lu-dong-phuong-hong-cam-tuong-duoc-thay-mao-chu-tich/
 
The following users thanked this post: hoangnguyen, Nguyên Thánh
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ
Tùy theo sức của mình