Tác giả Chủ đề: Nguyễn Tuân  (Đã xem 35707 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #15 vào: 28/11/2009, 14:46:32 »
TUỲ BÚT II
Lượm lúa vàng xuất bản 1943





 

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #16 vào: 26/12/2009, 23:08:10 »
TÓC CHỊ HOÀI
NXB Lượm lúa vàng xuất bản 1943









« Sửa lần cuối: 30/05/2012, 00:59:33 gửi bởi MERIT »
 

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #17 vào: 01/01/2010, 22:07:40 »
TÙY BÚT KHÁNG CHIẾN HÒA BÌNH
NXB Văn Nghệ 1955



 

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #18 vào: 29/01/2010, 00:58:17 »
QUÊ HƯƠNG
NXB Anh Hoa xuất bản năm 1944. Bản đặc biệt in trên giấy Đại La đánh số 5, có chữ ký Nguyễn Tuân
Bản này sau này tái bản dưới tựa đề Thiếu quê hương








 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #19 vào: 02/06/2010, 17:26:22 »
Tiểu thuyết "ĐÔI TRI KỶ GƯỢNG"
Đăng trên giai phẩm MÙA GẶT MỚI, tháng 12-1940
« Sửa lần cuối: 09/12/2011, 16:05:35 gửi bởi balochina »
 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #20 vào: 21/06/2010, 15:41:17 »
QUÊ HƯƠNG
Trường Sơn tái bản năm 1969.
« Sửa lần cuối: 30/09/2011, 23:38:01 gửi bởi cafe_sach »
 

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #21 vào: 28/06/2010, 16:11:14 »
NGUYỄN
NXB Thời Đại xuất bản năm 1945
Phụ bản của Nguyễn Đỗ Cung
(hình của bác nguyenbao)





 

Ngủ rồi MERIT

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #22 vào: 11/10/2010, 15:08:54 »
Thấy trên mạng có cái bút ký hay hay của Hữu Ngọc về Nguyễn Tuân, đưa lên để các bác thưởng thức:

Nguồn: http://suckhoedoisong.vn/20100709025753323p0c15/dung-la-nguyen-tuan!.htm

Đúng là Nguyễn Tuân

Tôi nhớ lần đầu gặp ông ở một bữa ăn thân mật 3 người, do ông bạn chung là Chiến Sĩ tổ chức. Có lẽ vào khoảng đầu những năm 60, sau giải phóng Thủ đô. Chiến Sĩ, chắc cũng chạc tuổi ông Tuân là người Đức, tên thật là E.Borchers, một trí thức chống phát-xít, nhập đội quân lê dương Pháp sang ta thời Nhật chiếm đóng, sau liên lạc được với ông Trường Chinh và tham gia Việt Minh, làm địch vận trong kháng chiến chống Pháp, được phong trung tá. Về Hà Nội, ông làm đại diện cho AND, hãng thông tấn xã Đông Đức ở Việt Nam. Ông rất giỏi tiếng Pháp vì đã học đại học cả ở Pháp và Đức.

Bữa cơm Việt rất ngon do vợ Chiến Sĩ là một phụ nữ Việt răng đen làm. Rượu cố nhiên là rượu Tây, nói chuyện cũng tiếng Tây. Cuộc nhậu kéo dài, chuyện miên man về thời sự, về văn hoá Pháp. Từ sau bữa ăn đó, tôi thỉnh thoảng lại gặp, chuyện trò với ông Tuân.  Ông hay bàn với tôi về văn học Pháp, ông rất sành về văn hoá và tiếng Pháp. Khi ông đề nghị tặng tôi cuốn Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi năm 1972, ông viết mấy dòng bằng tiếng Pháp, và cầu kỳ dùng bút mấy màu khác nhau. Ngày Quốc khánh Pháp, tổ chức ở sứ quán Pháp, ông ngồi rất lâu ở một góc, nhâm nhi rượu Pháp, có lẽ là khách ra về sau cùng. Vì biết ông rất cẩn thận về tiếng Pháp. Nên khi viết gì liên quan đến ông bằng tiếng Pháp, bao giờ tôi cũng đưa ông xem trước rồi mới cho in. Khi tôi làm chủ bút tạp chí Le Vietnam en marche (tiếng Pháp, Anh) dịch xong bài của ông về tiếng cười của người Việt Nam, tôi đem bản dịch đến cho ông góp ý. Những năm 70-80, ông Nguyễn Khắc Viện và tôi chủ biên bộ Tuyển tập văn học Việt Nam tiếng Pháp 4 tập, 1.000 trang. Về việc chọn tác giả và trích đoạn, chúng tôi được sự giúp đỡ của Tế Hanh, Hoàng Trung Thông, Chế Lan Viên. Tiểu sử mỗi tác giả chỉ được một hai trăm chữ. Đến trường hợp Nguyễn Tuân, tôi bàn với Tế Hanh, làm sao thu gọn đời văn của ông trong chục dòng. Thống nhất rồi, tôi viết tiếng Pháp để Nguyễn Tuân thông qua: “... cho đến 1945, duy mỹ và đôi chút nghệ sĩ lang thang, Nguyễn Tuân từ chối mọi dấn thân. Nhưng từ Cách mạng 1945, ông quyết định một hướng đi, đi cùng nhân dân như đa số nhà văn thế hệ ông. Là người kể chuyện có duyên, khuấy động bởi một sự tìm hiểu không mỏi mệt, nhất là những gì liên quan đến truyền thống, phong tục tập quán đất nước hay địa phương, ông viết luận văn, ký, truyện ngắn, với phong cách vừa hiện thực vừa lãng mạn”.” Ông Nguyễn Tuân xem từng chữ, đồng ý cho in.


Nhà văn Nguyễn Tuân với nhạc sĩ Văn Cao và họa sĩ Bùi Xuân Phái

Ai cũng biết tính ông Tuân thẳng và ngang, không đồng ý điều gì là biểu lộ ra mặt. Có lần, ở một cuộc họp, một vị tai mặt trong giới văn nghệ đang thao thao bất tuyệt, tôi thấy ông từ hàng ghế cuối tiến đến gần bục diễn  giả thì quay ra cửa đi thẳng. Ông Tuân hay hài hước mỉa mai sự ngu dốt. Có lần tôi đến chơi, thấy trong góc phòng ông có bầy một cuốn tạp chí Pháp, bìa là chân dung Einstein. Ông mỉm cười cắt nghĩa cho tôi: “Có anh cán bộ chính trị cảnh giác cao, cứ khen mãi Tây nó truy bắt tội phạm tích cực: để truy lùng thủ phạm, nó in ảnh thật to lên bìa báo!” Thì ra anh ta lõm bõm tiếng Pháp, không hiểu chữ recherche là “nghiên cứu” khoa học, lại tưởng nghĩa là truy lùng. Lại không biết mặt nhà khoa học Einstein, tưởng là tội phạm (!).

Nhiều văn nghệ sĩ nước ngoài tìm gặp Nguyễn Tuân để tìm hiểu văn hóa Việt Nam. Có lần tôi dẫn bà bạn là Francoise Corrèze đến hỏi ông Tuân về ca trù. Về nước, bà đã viết về cuộc gặp trong cuốn Thuyền và lái (Paris- 1984): “Muốn biết về cô đầu, phải đến gặp Nguyễn Tuân ở phòng ông, tầng hai một ngôi nhà cũ, giữa đống sách, tranh và đồ cổ. “Xưởng nghệ sĩ” ấy là nơi ông đã viết và đang viết, nhà văn, nhà viết ký, triết gia ấy đã tiếp chúng tôi. Chúng tôi lắng nghe. Nụ cười của ông vừa đậm đà vừa mỉa mai luôn điểm những lời nói khi tỏa ánh, khi mập mờ, dường như bất tận. Cô đầu bắt đầu hát trong làng, nhiều khi do làng vào đám tế thành hoàng. Các chị nông dân hát, khi tạm bỏ ruộng đồng. Xưa họ hát hay lắm!”.

Nguyễn Tuân ngừng nói, hình như để lắng nghe qua cửa sổ và thời gian.   

- Dĩ nhiên, các kỳ mục ngồi chiếu trên!

Chỉ cần ít tiền và ít văn hoá là tạm tổ chức một buổi hát. Cô đầu vừa hát vừa  gõ phách. Người kép gẩy chiếc đàn hình chữ nhật  không đáy. Khách cầm chầu đánh trống tán thưởng.

- Ông có viết truyện về một ca nương?

- Một truyện ư? ...à, có, có, mà truyện nào rồi chẳng tan biến mất...

Ông Tuân mỉm cười và kể:

- Xưa có một ca nương hát tuyệt hay. Cô yêu anh kép đệm đàn. Anh đột tử. Cô thề sẽ không bao giờ hát nữa. Có người đến năn nỉ cô hát. Cô bảo đã thề không hát nữa, nếu tôi hát, ai là người cầm trống chầu nghe hát sẽ mất mạng! Khách đáp là chết cũng được, xin đổi mạng lấy tiếng hát!

Ca nương cất tiếng hát, nước mắt đầm đìa. Mỗi lời ca rơi một giọt máu của khách. Tới hết bài, cả hai đều chết. Nhân dân lập miếu thờ, gọi là Chùa Đàn...

Người nghe xuýt xoa, xúc động... “Không có miếu đâu, chuyện bịa ấy mà!” Đúng là Nguyễn Tuân!...

Hữu Ngọc

 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #23 vào: 11/10/2010, 22:02:42 »
Lời đề tặng trong Vang bóng một thời 1988 chỉ có mấy chữ thôi nhưng lại giản lược theo thời thượng khác hẳn với mấy bản in trước đó, cái này không biết là do Nguyễn Tuân hay người làm sách? Anh xem thử.

Ở bản in của NXB Hội Nhà Văn năm 1957, lời đề tặng đó cũng giống bản 1988, ở trang đầu còn có thêm dòng ghi chú " Có chỉnh đốn lại, được coi là ấn bản đầy đủ nhất của tập truyện".  Năm 1957, tác giả Nguyễn Tuân vẫn còn sống (năm 1988 ông đã mất) nên nhiều khả năng là do ông chỉnh sửa. Tôi cũng nghĩ là bản 1988 được in lại hoàn toàn theo bản 1957 nhưng chưa có thời gian để so sánh 2 quyển này. Vài thông tin cung cấp cho bác :)
« Sửa lần cuối: 11/10/2010, 22:22:35 gửi bởi vuhatue »
 

Ngủ rồi tailieu010

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #24 vào: 11/10/2010, 22:25:35 »
Năm 1957, tác giả Nguyễn Tuân vẫn còn sống (năm 1988 ông đã mất) nên nhiều khả năng là do ông chỉnh sửa.
Cảm ơn anh đã cung cấp thông tin thú vị. Và xin lạm bàn hồ đồ một chút. Cái này chắc là do biên tập chứ không phải là chính Nguyễn Tuân sửa chữa đâu anh ạ. Viết "Sông Đà" "Hà Nội ta uýnh Mỹ" (và Pháp trước đó?), Nguyễn Tuân vẫn cứ dùng những từ Hán Việt rất điệu đà. Còn ở đây chỉ mấy từ dành cho người quan hệ cật ruột lại phải sửa lại cho nôm na, nghe ra không có lý
 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #25 vào: 11/10/2010, 22:32:42 »
Cảm ơn anh đã cung cấp thông tin thú vị. Và xin lạm bàn hồ đồ một chút. Cái này chắc là do biên tập chứ không phải là chính Nguyễn Tuân sửa chữa đâu anh ạ. Viết "Sông Đà" "Hà Nội ta uýnh Mỹ" (và Pháp trước đó?), Nguyễn Tuân vẫn cứ dùng những từ Hán Việt rất điệu đà. Còn ở đây chỉ mấy từ dành cho người quan hệ cật ruột lại phải sửa lại cho nôm na, nghe ra không có lý

Xin đăng một câu chuyện tôi sưu tầm được lên đây, qua câu chuyện này, có lẽ anh sẽ hiểu tại sao tôi lại cho là bản VBMT do ông Nguyễn Tuân sửa


Chuyện 'sửa văn' cụ Nguyễn 
Sinh thời, nhà thơ Hoàng Trung Thông cùng trong "tổ" rượu với Nguyễn Tuân, nhưng khi phụ trách tuần báo Văn Nghệ, chỉ vì ông mạnh tay cắt xén một bài tùy bút của cụ Nguyễn mà bị cụ "chường" mặt một thời gian.

Nhà văn Kim Lân cũng là chỗ tâm giao của cụ Nguyễn (hai người từng tham gia bộ phim Chị Dậu chuyển thể từ tiểu thuyết Tắt đèn của Ngô Tất Tố), vậy mà một lần, do tình thế đưa đẩy, Kim Lân đã phải khéo léo thuyết phục Nguyễn Tuân chỉnh sửa một đôi chữ trong bài viết của cụ.

Thoạt đầu, cụ Nguyễn ưng thuận, nhưng sau khi sách in ra, không biết ngẫm nghĩ thế nào, cụ lại sa sả mắng Kim Lân ngay giữa trụ sở Hội Nhà văn, rằng Kim Lân "nếu có quyền có chức cũng không phải vừa đâu", rằng vừa rồi Kim Lân đã "cắt của mình mấy chữ, đểu quá...".

Nhà văn Bùi Hiển từng kể, thời còn làm báo Văn Học, có lần cụ Nguyễn Tuân viết cho số báo Tết một bài tùy bút. Bùi Hiển đọc thấy thích nhưng cũng nhận thấy bài viết có đôi nét hơi "ngang ngạnh" kiểu Nguyễn Tuân. Ông rất phân vân và không biết xử trí ra sao.

Sau rồi, ông bèn nghĩ ra mẹo là phải dựa vào số đông, tức là phải lấy ý kiến tập thể. "Rất may" cho ông là khi ông đang lựa cách “đặt vấn đề" để cụ Nguyễn chỉnh sửa thì cụ đã linh cảm thấy việc "chẳng lành" và chủ động xin "rút lại" bài viết.

Việc đặt tên cho cuốn Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi của Nguyễn Tuân cũng không... đơn giản. Thoạt đầu, khi đưa duyệt bản thảo (sách do Hội Văn nghệ Hà Nội xuất bản), nhà văn Tô Hoài, Chủ tịch Hội Văn nghệ Hà Nội đề nghị cụ Nguyễn đổi tên tập sách. Theo ý Tô Hoài, chỉ cần để cái tên Hà Nội ta đánh Mỹ là đủ.

Nguyễn Tuân bực bội: "Ông thấy nó dài dòng ở chỗ nào?". Tô Hoài giải thích: "Để là Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi cứ thấy y như mình đứng ở bề trên mà ban khen cho Hà Nội vậy".

Nguyễn Tuân nổi xung: "Đấy! Ba cái anh duyệt bài là chúa hay suy diễn. Tôi không có đứng trên đứng dưới gì sất, chỉ có điều là tôi không chịu được cái gì chung chung. Tôi nói 'Hà Nội ta' là 'Hà Nội của chúng ta đây! Của ta đây!'. Tôi tự hào về cái Hà Nội của ta, thế có được không?

Thế còn đánh Mỹ thì phải nói 'đánh Mỹ giỏi' chứ nói 'đánh Mỹ' thì ai biết đánh Mỹ như thế nào? Một cái tên sách, nó là cái tên sách của tôi, sao ông cứ bắt phải giống mọi người? Nếu ông làm biên tập mà cứ muốn gọt tôi cho bằng tròn vo như vậy, không có cá tính, không có cái riêng của tôi thì thôi, để sách đó, tôi không in nữa".

Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, thời kỳ làm biên tập viên NXB Tác phẩm mới (nay là NXB Hội Nhà văn), khi nhận được tập bản thảo của Nguyễn Tuân, đã tạm đặt cho nó cái tên là Nói chuyện nghề nghiệp. Thoạt trông thấy mấy chữ nói trên, cụ Nguyễn đã lấy bút gạch đi hai chữ đầu và cuối, chỉ để còn lại hai chữ Chuyện nghề. Cụ bảo: "Thỉnh thoảng đi với một cán bộ nào đó, mình mới hỏi: 'Ông làm gì?'. 'Thưa anh, tôi bên Thanh niên', 'Thưa anh, tôi bên Công đoàn'. Mình không hỏi gì, chỉ nghĩ người kia đã lơ đãng không trả lời đúng vào câu hỏi của mình, hay không có nghề, chắc lý do sau thì đúng hơn. Bởi chỉ những người không có tự hào gì về nghề nghiệp mới lúc nào cũng chăm chắm nói về cái nơi làm việc của mình mà thực ra không biết mình sống ở đấy bằng nghề gì... Nên ngay trong cái việc tưởng chỉ có cảm hứng như viết văn cũng phải nhấn vào cái chữ nghề cho thiên hạ thấy!".

Nguồn: Văn Nghệ Công An
 

Ngủ rồi tieunhulai

  • Ôn thám hoa
  • ******
  • Bài viết: 1,650
  • Đánh giá: +2/-0
  • Lệ bất hư phát
Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #26 vào: 12/10/2010, 00:20:11 »
Mình thì lại không có... lấy một bản VBMT nào để làm thuốc. Những lời nói đó của cụ Nguyễn hình như được đăng trên báo giai đoạn 5x-6x gì cơ.
 
Tại Chức điện đại học sĩ.

Ngủ rồi cafe_sach

  • Anh hàng cà phê
  • Moderator
  • *****
  • Bài viết: 5,878
  • Thanked: 16 times
  • Đánh giá: +1/-0
  • Giới tính: Nam
Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #27 vào: 15/10/2010, 21:07:17 »
                                    NHÌN RÕ SAI LẦM
...Cuốn sách đầu tiên tôi in ra năm 1940 là tập truyện ngắn"Vang bóng một thời",xuất bản đến ba lần ở ba nhà xuất bản khác nhau.Cuốn sách đầu tiên đánh dấu ngay tên tôi vào làng văn.Cuốn sách ấy cũng là những tang chứng đầu tiên về tội lỗi của tôi đối với dân tộc,với cách mạng.Trong"Vang bóng một thời"tôi đã đứng về phía bọn phong kiến ăn bám bóc lột thống trị nông dân lao động mà đưa ra một cái nhân sinh quan phản tiến bộ của bọn quan lại địa chủ tiêu dao hưởng lạc bất lực trước nhiệm vụ lịch sử.Tôi đưa những con người hủ bại đó lên thành những con người mẫu mực cho một nghệ thuật sống.Nhân vật"Vang bóng một thời"của tôi tiêu biểu đầy đủ cho tư tưởng phong kiến địa chủ quan liêu.Tôi không có ruộng đất tôi không trực tiếp bóc lột nông dân lao động,nhưng sáng tác của tôi đã đề cao lề lối sống đề cao uy thế chính trị của địa chủ quan lại.Tôi đã đêm tất cả những cái gì là đẹp nhất trong ngôn ngữ,chắt gạn những cái gì là vàng son nhất để tô điểm cho bọn bóc lột áp bức.Thậm chí mở đầu tập truyện tôi đã ca ngợi ngay tên đao phủ đầy tớ của chúng đang múa đao chém vào đầu(truyện"Chém treo ngành")những người trong giai cấp dân cày nổi dậy chống áp bức của bọn phong kiến cấu kết với đế quốc.Quan lại và những địa chủ phong kiến là những nhân vật lẫm liệt uy thế chính trị,cả đến bọn cường hào gian ác cũng được đề cao(truyện"Ném bút chì").Năm 44,đế quốc Pháp đưa"Vang bóng một thời"vào giải thưởng Alexandre de Rhodes vì tập truyện ấy đã có tác dụng đề cao bọn phong kiến tay sai của chúng,trong một hoàn cảnh chính trị chúng đang cần gây thêm uy tín cho phong kiến tay sai để phá những phong trào cách mạng đang ngầm cháy trong nhân dân.Đế quốc tặng giải và tái bản sách.Vậy mà thời kỳ ấy tôi vẫn còn u mê tự dối mình là một văn sĩ làm nghề tự do,độc lập đứng trên mọi thứ chính trị để làm một nghệ thuật vị nghệ thuật.Giải thưởng Alexandre de Rhodes vạch rõ cho tôi thấy là tôi đã có làm chính trị,một thứ chính trị hoàn toàn có lợi cho kẻ thù của Cách mạng.Đau xót hơn nữa là hồi đó và cả gần đây nữa tôi vẫn cho"Vang bóng một thời"là sáng tác có dân tộc tính.Thực ra những nhân vậtđịa chủ quan lại trong truyện không tiêu biểu gì cho dân tộc tính Việt Nam cả,mà trái lại chúng còn phải bội lại cái thực chất dân tộc Việt Nam.Dân tộc tính Việt Nam là ở phía những nông dân bị đàn áp và luôn luôn trỗi dậy trong lịch sử dân tộc để chống lại mọi sự áp bức...

 Cụ Nguyễn Tuân nhà ta đã chửi về đứa con đâu lòng của mình thế này đây các bác ợ :d
 

Ngủ rồi Giấy gói xôi

Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #28 vào: 16/10/2010, 07:43:09 »
Cảm ơn Phê. Tiện thể có bác nào có tư liệu và chịu khó gõ lại những lời sám hối của các cụ trong giai đoạn chỉnh huấn 1952-1953 thì hay quá.
 

Ngủ rồi conbo

  • ****
  • Bài viết: 311
  • Đánh giá: +0/-0
Re: Nguyễn Tuân
« Trả lời #29 vào: 16/10/2010, 10:18:39 »
Bìa của Tuyển tập Nguyễn Tuân (tập 1)