Tác giả Chủ đề: Hồn thơ hóa đá đã lâu/ Giờ xin đăng lại mấy câu xả buồn  (Đã xem 1281 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Bạch tuộc Paul

  • ***
  • Bài viết: 242
  • Đánh giá: +0/-0
  • Biệt động sachxua
 ??? 8) ::) :P  :-[  :-X  ;)  :-*

SƠ THẢO SACHXUA SỬ KÝ TOÀN THƠ - Bạch Tuộc Pôn

Sách Xưa sử ký toàn thơ
Đọc xong cũng hiểu lơ mơ sử nhà

Hà Thành một buổi đầu đông
Nhằm năm con chuột triều Nông thanh bình
Tiểu thư họ Phạm tài tình
Dựng chợ Buôn Sách thất kinh anh hào
Ve chai bốn bể ùa vào
Sân chợ bỗng chốc lao nhao anh tài
Vò đầu tính kế lâu dài
A lê ta cứ một hai khoe hàng
Buổi đầu sách vở chắc xoàng
Phải nhử cho chúng đem hàng ra sâu (show)
Thời cơ không thể để lâu
Mở thi sách cổ để cầu dân gian
Hội đồng giám khảo vừa tan
Cụ Chữ Quốc Ngữ hân hoan ngồi đầu
Ngồi sau hai bác rầu rầu
Thôi, cà phê đủ cưỡng cầu làm chi
Thế là ngày tháng trôi đi...

Kỷ Sửu mười một tháng ba
Trời long đất nứt nở ra anh tài
Lãnh tụ phong thái hiên ngang
Phong hàm bác sĩ hoang mang Lệ Thần
Ve chai bốn bể tần ngần
Mới hay bác sĩ là Trần Trọng Kim
Bác Xôi kể chuyện như phim
Lãnh tụ nghe chuyện ngồi im không rằng
"Chuyên môn thời tớ chẳng bằng
Cứ làm lãnh tụ xem đằng nào hơn"
Từ từ sẽ rõ nguồn cơn...

Thành Nam có cụ giáo già
Vốn người họ Nguyễn tên là Khiết Tâm
Tưởng người dở dở hâm hâm
Ôm chồng sách cũ quyết tâm xả hàng
Ve chai bốn bể bàng hoàng
Sách chi rẻ quá cả làng ra xem!
Ai ngờ cụ giáo hom hem
Tung tin thất thiệt anh em tranh giành
Bây giờ đã rõ ngọn ngành
Ngày nay cụ giáo cũng thành người quen.

Từ xa có bác Bình An
Ở đâu tìm đến huênh hoang gọi là
Tiến sĩ gặp phải bà già
Nam Phong mấy bộ dễ mà ai tin
"Toàn tập Các Mác, Lê Nin
Ôi thôi chục bộ tớ xin người nhà"
Bác này tính thiếu thật thà
Lãnh đạo liền cấm la cà ở đây
Thế là trừng trị thẳng tay.

Hale một buổi chiều thu
Ve chai trực chỉ Nguyễn Du tụ về
Sau khi cơm rượu đề huề
Đem chuyện Vệ Bệ Mờ Tê ra bàn
Newbie nghe thấy ngỡ ngàng
"Quyển này có được liệt hàng kỳ thư?"
Một lão thực thực hư hư
"Quyển này tất phải kỳ thư còn gì!"
Hỏi rằng: "Tựa đọc là chi?"
Thưa rằng: "Tự điển Việt Bồ Mỹ Trung"
"Chú hay trêu chọc lung tung
Ghẹo newbie thế thì run tắt đài"
Hỏi thêm: "Tác giả là ai?"
Thưa: "Tên tác giả chỉ hai nhóm vần
Họ à Nguyễn, tên à Tuân"
Newbie cười gượng như xuân đang rầu
Thôi thì để hỏi lại sau...

Ở bển có chú Tin Tin
Cưỡi bi-em-đúp (BMW) zin zin ngoài đường
Phải tội chú tính hay cương
Cương mà nhiều lúc thất thường, chí nguy!
Ngồi cao quen thói chỉ huy
Sai người cưỡi ngựa ô truy săn hàng
Nhọc công mà chú chẳng màng
"Nhanh nhanh mau chuyển hết hàng sang đây!"
Quốc ngữ lẫn cả sách tây
Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham
"Ku nào mở miệng càm ràm
Anh hô một tiếng là làm gỏi luôn!"
Thôi thì mềm nắn rắn buông...

Trời mưa tháng sáu u sầu
Rồng vàng tiên nữ bỗng đâu giáng trần
Người trời nên sống thanh bần
Tự dưng gặp lối bạo Tần ngày xưa
Một thằng giọng rất khó ưa
Sách đem đốt sạch éo chừa quyển chi
Rồng Tiên bán tín bán nghi
Biết đâu cao thủ nhiều khi lắm hàng
"Rõ là nó nói hơi ngang
Ta đây không được hoang mang tinh thần."
Ngồi lâu mới hết tần ngần
Lôi ra vài quyển thực dân sâu (show) liền
"Hàng này chỉ ngại thiếu tiền
Có tiền là vớt liền liền thiếu chi!"
Rồng nghe tức khí bay đi
Đi mà im lặng nhiều khi cũng buồn
"Thôi ta cứ đánh bài chuồn
Qua dăm bảy tháng lại luồn vào chơi."

Ngày xuân con én đưa thoi
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi
Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa
Thấm thoắt đã một năm qua
Buôn Sách nay đổi tên là Sách Xưa
Đầu năm vớt được quả dưa
Bày lên cúng cụ tiễn đưa Trâu vàng
Say sưa rồi quyết chơi sang
Mở cuộc triển lãm sách vàng coi sao
Ve chai bốn bể lao nhao
Gom hàng đóng gói gửi "vào" Bắc trưng
Ban quản trị nhảy tưng tưng
Nhân tiện có dịp chấn hưng diễn đàn
Quần hào sung sướng vô ngàn
Lãnh tụ bệ vệ đăng đàn luận công
Báo chí dắt díu truyền thông
Khéo đến ồ ạt vừa đông vừa nhiều
Cậu thì lật quyển Truyện Kiều
Cô thì phỏng vấn: "Tiêu Sơn năm nào?"
Lãnh tụ chém gió ào ào:
"Nhờ duyên thôi chứ biết sao mà cầu
Anh sưu tập cũng chưa lâu
Việt Bồ La có bản đầu mà thôi
Không tin cứ hỏi bác Xôi"
(Những chuyện như thế nghe thôi, cấm cười!)
Năm ấy là hai lẻ mười
Tháng ba ngày bảy người người chơi xuân.
Trưởng giả ngồi nhậu với dân
Tê tê kéo cả ra sân chửi thề
Rằng: "Toa giận dỗi bỏ về
Tổ chức như c*t éo phê tẹo nào"
Ném đá đến lúc cao trào
Cũng bởi say khói thuốc lào, bia hơi.
Rõ là mấy chú biết bơi
Éo làm chỉ biết ngồi chơi phàn nàn
Cuộc vui cũng đến lúc tàn
Họp trung ương Đảng ngồi bàn với nhau
Rút kinh nghiệm cho lần sau.

Cọp vàng đến, Trâu vàng đi
Chuyển giao quyền lực nhiều khi rất hài
Chuyện ấy nói thì còn dài
Tranh thủ chép trước một vài đoạn hay
Cờ đến phải phất liền tay
Chộp được sự kiện mừng Ngày Phóng Viên
Ban quản trị sướng như điên
Tự nhiên có bác đem tiền đến cho
Tài vô là hết đắn đo
Triển lãm báo chí phải lo làm liền
Trong tay giờ đã có tiền
Mở mày mở mặt bởi tin Bác Hồ
Ve chai bốn bể hoan hô
Lập đoàn đại biểu tiến vô bảo tàng.
Thuyết khách tại không khoe hàng
Bể kế hoạch chính chuyển sang dự phòng.
Xùy xu thì chuyện cũng xong
Thư viện Hà Nội nằm trong kinh thành
Cũng là thôi cũng là đành
Địa điểm L'espace để dành lần sau
Ve chai bốn bể mau mau
Khẩn trương gom báo cùng nhau gửi vào
Lãnh đạo gõ trống hô hào:
"Thiếu tờ Gia Định, bác nào gửi đi!"
Năm ấy Pháp chiếm Nam Kỳ
Ra tờ quốc ngữ để đì nông dân
Bà con hận lũ thực dân
Lấy chùi đ*t hết nay lần không ra
Giang hồ đồn cuối tháng ba
Còn sót tờ báo bán ra nước ngoài
Lộ trình nghe kể rất khoai
Những việc như thế ai ai cũng buồn
Nhà báo phao tin ngoài luồng
Đại gia Tây Cống trả luôn nghìn tì
Lão làng mấy cụ cười khì
Tung tin như thế khác gì báo Tây
Triển lãm báo chí đến đây
Thành công rực rỡ thơm lây diễn đàn.

Tổ chức triển lãm rình rang
Thắng lợi nhưng cũng ẩn tàng hiểm nguy
Thị trường ngay buổi đang suy
Như trời gặp hạn bỗng xùy cơn mưa
Giá gắt như nắng giữa trưa
Mới hay sách cũ bị lùa lên cao
Phương Nam xả lũ ào ào
Ve chai Hà Nội nhào vào tranh mua
Vừa ôm gạch vừa chạy đua
Hàng xoàng giá khủng vẫn mua mới tài
Sài Gòn có Tiểu Như Lai
Ra đường gặp sách vài chai xuống liền
Lái mừng oánh điện như điên
"Muốn chơi hàng khủng xùy tiền đi pa!"
Mười phần mới học được ba
Bi bô cứ nổ sợ cha thằng nào
Nick thì nhỏ chí thì cao
Tranh luận là cứ nhào vào phang luôn
Mềm nắn mà rắn éo buông
Éo buông nên lại điên cuồng chửi nhau
Nhân sĩ hoảng hốt rút mau
Lãnh đạo méo mặt ôm đầu thất kinh
Bàn đèn nhất bác Nhị Linh
Văn hay học rộng lại xinh nhất miền
Cũng vì ghét bọn xỏ xiên
Đọc bài xong bỗng tức điên bỏ về
Bác But ngồi cười hề hề:
"Bài đó nó bị người chê dịch xoàng."
Lãnh đạo chưa hết bàng hoàng
Nhân sĩ rồng rắn một hàng ra đi
Ôi thôi vô kế khả thi!
 
Kỷ cương văn hóa rối tung
Ngỗng vàng phẫn chí đùng đùng đi Tây
Nhủ lòng quyết học điều hay
Tích lũy kinh nghiệm để gây cơ đồ
Trước là học tập Bác Hồ
Sau là xây dựng tiền đồ vẻ vang
Cụ Dê hay chuyện ghé sang
Hoàng kim một bọc cùng mang bên mình
"Cô tính toán rất hợp tình
Sách Xưa cứ để một mình anh trông"
Cuộc đàm phán rất thành công
Cụ Dê đắc chí vỗ mông cười khà
Chuyển giao quyền lực vậy là
Nâng lên hạ xuống dần dà cũng xong
Ngày nay đã thỏa ước mong
Ngựa xe trực chỉ vào trong văn phòng
Cấp tốc chỉ đạo Chuthoong
Bố cáo truyền khắp một vòng dân gian
Ve chai bốn bể râm ran
"Thôi rồi, Ngỗng bán diễn đàn cho Dê!"
Các mod ngồi buôn dưa lê
Thầm thì mấy chuyện bên lề sách xưa
Phi trường một buổi chiều mưa
Ve chai tụ tập tiễn đưa Ngỗng vàng
Mười hai thương nhớ tặng nàng
Ngày về nhớ ghé thăm hàng cà phê.

Tháng mười nổi hứng đi chơi
Đi chơi mà éo biết bơi cũng phiền
Mưa thu trải khắp ba miền
Phố phường Hà Lội ngập liền mấy hôm
Người lẫn với cá cùng tôm
Chống lụt phải dẫn nước gom vào hồ
Ve chai bốn bể trầm trồ
Xem bác But vẽ bản đồ đẹp chưa
Sẽ kể tiếp lúc say sưa...

Bà con cô bác trước sau
Gom sách gom báo mau mau dời nhà!
Miền Trung! Ôi khúc ruột già!
Hết gạo còn một con gà chia đôi
Lũ về nhà ngập sách trôi
Lội nước lõm bõm như xôi trong chè
Trên mái em bé khóc nhè
Giữa dòng bà lão ngồi ghe chèo vào
Lãnh tụ lớn tiếng hô hào
Đóng góp ủng hộ gửi vào miền Trung
Ve chai bốn bể rất sung
Đấu giá sách quý gửi chung vào hòm
Hà Nội hai bác gầy nhom
Xung phong đi bảo vệ hòm kim cương
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng

Ve chai càng lúc càng đông
Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều
Có anh họ Nguyễn tên Kiều
Số hóa cũng được khá nhiều sách hay
Thâm sâu dễ có mấy tay
Ban đêm chém gió ban ngày mây mưa
Giờ đã đến lúc say sưa
Kể tiếp chuyện "dẫn nước đưa vào hồ"
Bác But ngồi vẽ bản đồ
Đào kênh dẫn nước tồ tồ vào ao
Quả thật trị thủy trình cao
Hạ Vũ sống lại cũng vào bái sư
Ý tưởng thì bác có dư
Kim tiền thì ít kỳ thư thì đầy
Xưa bác học ở trường Tây
Tốt nghiệp bác đón tàu bay về nhà
Tính bác không thích la cà
Rảnh rang thì bác nuôi gà trồng cây
Khi buồn bác đánh cờ vây
Khi vui bác nhậu thịt cầy lá mơ
Cao hứng thì bác làm thơ
Gặp dịp bác chớp thời cơ in bừa
In một quyển tựa là Mưa
Còn nhiều quyển khác vẫn chưa chào hàng
Sách cổ dù bác dek màng
Cũng lập bảng giá vãi hàng dân chơi
Dịch mệt thì bác nghỉ ngơi
Để đổi gió bác đi chơi vũ trường
Bác thẩm sách rất tinh tường
Chỉ số văn hóa để lường sách hay
Diễn đàn cũng thật là may
Tự dưng nạp được một tay anh tài

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An
"Tủ sách dù có vài ngàn
Mà thiếu Vang bóng Chùa Đàn cũng quê"
Dân chơi phải kể bác Me
Trình cao chót vót phán nghe rất ngầu
Cũng là học rộng hiểu sâu
Truyện Kiều thuộc được vài câu gọi là
Học Tây nên bác nhìn xa
Chuyên sâu tác giả tên là Nguyễn Tuân
Trà sen uống được mấy tuần
Rút quyển sách giắt cạp quần ra khoe
Lim dim mắt, sướng đê mê
Áo thun quần lửng bụng phê mắt lòi
Vung tay không phải trình còi
Vung tay là bởi đua đòi học bơi
Bác Phê cười suýt hắt hơi
"Quyển chi trông cũ tả tơi thế này
Vang bóng kể cũng là hay
Nhưng thiếu phụ bản vung tay thì gà"
"Chú không có mắt nhìn xa
Nếu đem đấu giá ở nhà Sotheby
Sẽ không có giá vài chai
Khi đó sẽ phải cỡ hai nghìn tì"
Bác Xôi nghe chuyện cười khì:
"Tớ thì tiền chiến quyển gì cũng chơi
Nhưng không mua giá dở hơi
Tỉ như Vang bóng một thời lần hai
Ngày nay giá đội mấy chai
Cũng nhờ em Ngỗng có tài lăng xê"
Ăn Nguyễn Tuân, ngủ Nguyễn Tuân
Uống trà túi lọc đón xuân con Mèo

Học thuật ta vẫn còn nghèo
Ve chai thì cứ lèo nhèo chửi nhau
Lãnh tụ ngó trước dòm sau
"Cải cách miềng phải mau mau đi đầu"
Lệnh trên truyền xuống một câu
Cấp tốc mở cuộc trưng cầu ý dân
Thùng phiếu bác đặt dưới chân
"Ý ta đã quyết..." dần dần nói ra
Cậu Dep (Developer) bịt mắt xông pha
Phiên bản nâng cấp gọi là vê-hai (V2)
Ưu tiên sửa Vựa ve chai
Học thuật với cả nhân tài tính sau
Bản đề-mô (demo) duyệt rất mau
Ve chai bốn bể tranh nhau vào dùng
Lãnh tụ tuyên bố rất hung
"Sách Xưa ta sẽ sánh cùng E-bay"
Ve chai bốn bể vỗ tay
Công cuộc cải cách càng ngày càng nhanh
Cải cách thì phải mần nhanh
Cải cách thì phải mần nhanh mới thành
Chắc rằng cải cách tất thành
Ngờ đâu gương vỡ éo lành mới đau
Cựu thần kẻ trước người sau
Nhất loạt treo ấn cùng nhau bỏ về
Người nuối tiếc, kẻ hả hê
Sự nghiệp cách mạng bỏ bê giữa chừng
Ngỗng vàng nước mắt rưng rưng
"Sách Xưa chắc chỉ đến chừng ấy thôi!"

Xì Trum là đệ bác Xôi
Hành trạng kể vắn tắt thôi cũng dài
Làm thơ trào phúng rất tài
Văn chương chữ nghĩa vừa hài vừa thâm
Kẻ ghét kháo: "Nó bị hâm"
Người thương thì bảo: "Là mầm tài năng"
Tuổi trẻ tranh đấu rất hăng
Tre già vừa ngã là măng đã chồi
Anh hùng từ thuở nằm nôi
Phất cờ khởi nghĩa đòi ngồi Admin
Lãnh tụ biết chuyện nổi điên
Lệnh trên truyền xuống: "Chém liền không tha!"
Oan hồn lảng vảng kêu la
"Đại ca lãnh đạo" đứng ra chủ trì
Chẳng biết chỉ đạo cái chi
Cụ Dê buồn bã rời đi nghẹn ngào
Ve chai bốn bể nháo nhào
Bầu người tài đức ngồi vào Admin
Tranh cử gay cấn như phim
Trung Kỳ cử chủ tịch Kim ngồi đầu
Bắc Hà văn hiến đã lâu
Lãnh đạo phải biết ăn trầu mới khôn
Yêu Văn tính rất ôn tồn
Mê thơ nên thích dí hồn vào thơ
Nhiều hôm ra vẩn vào vơ
Buồn buồn bác lại dí thơ vào hồn
Miền Nam lập ấp xây đồn
Phiếu bầu gửi khắp nông thôn thị thành
Ba ngày kết quả cũng nhanh
Bác Tuệ được cử để thành Ác-nhân
"Đại ca" không chọn tân quân
"Thôi thì có một cái quần chia ba."
Luật tam đầu chế đưa ra
Nghe cũng hợp lý nhà nhà đều vui!

Bác Khương hỏi nhỏ bác Gà
"Cớ chi bác gọi tớ là già Khương?"
Bác Gà nói với bác Khương
"Đến khi nào bác hết cương thì già."
Sách Xưa nay có Tam Đa
Tương lai rồi sẽ mở ra sáng ngời
Đăng cơ chẳng kịp nghỉ ngơi
Cố công gắng sức mà bơi ngược dòng
Kế hoạch cải tổ chưa xong
Đổ bể cũng bởi không phòng ngụy quân...
Ngai vàng như ghế không chân
Tam Vương về lại làm dân thì về
Ít người làm, lắm người chê
Admin mà thiếu cụ Dê thì rầy
Luật tam đầu chế dẹp ngay
Thế là trở lại những ngày tháng xưa.
Bác Phê thừa lúc trời mưa
Thỉnh bộ tiểu thuyết vừa xưa vừa dày
Khương Bá Ước rất cao tay
"Ngôi Vua Ba Nước từ rày về ta!"
Vỗ vai nói với bác Gà
"Ngày nay chớ gọi tớ là già Khương!"
Dịu dàng nói với người thương
"Đôi ta cưỡi ngựa lên đường về dinh!"
Ve chai bốn bể giật mình
Không ngờ Bá Ước tài tình ghê ta
Uyên ương hí thủy hòa ca
Xôi, Tuệ hai bác cùng ra chúc mừng
Bác Phê mắt đỏ rưng rưng
"Ngỗng vàng du học biết chừng nào xong
Bao giờ mới thỏa ước mong?
Trông người ngẫm phận chạnh lòng sao đang!"
Đàn kêu tích tịch tình tang
Ai mang cô Ngỗng bên đàng về đây?

Vầng dương chìm cuối trời Tây
Ven hồ tụ tập một bầy ve chai
Cụ Dê than ngắn thở dài
Sách Xưa thiếu lửa nên ai cũng rầu
Balo gợi ý một câu
"Hay ta làm sách giải sầu chơi xuân"
Cụ Dê hào hứng vỗ chân
"Ý này anh đã có dần từ lâu..."
Lãnh tụ quyết phải đi đầu
Dù rằng chưa biết đi đâu, làm gì.
Tuyên ngôn truyền khắp ba Kỳ
"Bài vở các bác viết đi, gửi về."
Nội san ý tưởng của Dê
Balo nổi giận bỏ về đi tu
Tản Đà nói với Hán Thu
"Thơ Nôm thì có Nguyễn Du là rành"
Bác Hồ nói với Hoài Thanh
'Làm thơ lục bát chú Lành là khôn"
Thằng Hóm nói với Tuộc Pôn
"Hai-ku nhất bác Thọ Tôn nhà mình"
Quả mướp dài, dáng xinh xinh
Con ong tìm đến... người tình xưa đâu?...
Nội san bìa cũng nhiều mầu
Còn chờ biên tập nên lâu quá chừng.
Hàng về lãnh tụ đem trưng
Ve chai bốn bể reo mừng như điên
Một tờ giá chẵn trăm tiền
Đơn hàng từ khắp ba miền đặt mua
Năm nay thơ bỗng được mùa
Ở đâu lạc một cô Rùa vào thơ
Xuân thì mơn mởn gái tơ
Gió luồn khe cửa phất phơ ngọn cờ.

Đại gia phải tậu ô tô
Cao thủ phải sắm Việt Bồ Mỹ Trung
Nghe hơi rồi chém tứ tung
Số Đỏ của cụ Đinh Hùng mới KING
Giữa trưa sấm nổ cái ình
Một cơn gió bấc thổi trình lên sao
Em Rùa ngự ở trên cao
Dưới sân hai bác lao nhao tranh hàng
Gà rằng: "Ta ước với nàng
Trầu cau với cả bạc vàng đã đưa"
Nguyenduong tay cũng éo vừa
"Đường cùng sẽ quyết xông bừa... hỏi thăm"
Trăm dâu đổ cả đầu tằm
Em Rùa chắc phải xin xăm chọn chồng
Nghe qua thấy quá mất công
"Thôi thôi em quyết là không lấy chồng."
Ở đâu cứ có bóng hồng
Tức thì quân tử tồng ngồng nhảy ra
Lều thơ nổi cuộc can qua
Ka-ta-na với AK xập xình
Nguyenvan-vương sợi tơ tình
Từ trong doanh trại thình lình xung phong
Hàng dù chẳng nhọn chẳng cong
Nhưng so hết thảy một vòng thấy to
Đương, Gà hết đắn rồi đo
"Nó to mình cứ nhường cho hòa bình"
Điên điên một buổi hứng tình
Đem đấu giá sách chị Quỳnh anh Lưu
Quan quan kìa tiếng thư cưu
Bên cồn hót họa cùng nhau vang dầy
U nhàn thục nữ thế này
Xứng cùng quân tử sánh vầy lứa duyên
Balo ngộ biến tùng quyền
Ôm sách mặc vợ chèo thuyền sang ngang
Sử ta nay đã sang trang
Có "Luật đấu giá" vẻ vang diễn đàn
Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày nay
"Nhân Văn Dê có quyển này
Gửi cho anh Mọt mai bày đấu chơi"
Quyết tâm làm cú để đời
Vừa mồi vừa đấu hụt hơi quần hùng
Tranh mua cũng đến lúc chung
Cưỡi trên khói sóng lượn cùng Khổng Minh
Tam Kỳ quần chúng phục KING
Đua đòi là để đọ trình dân chơi
Chợ ta đương lúc gặp thời
Người mua người bán không mời vẫn đông
Tương lai ta sẽ hóa rồng
Cây nêu pháp trị phải trồng từ đây
Ở đâu thấy cục gạch xây
Tức hàng đã có ông đây đặt rồi.
Còn như cục gạch vỡ đôi
Đặt hàng thì tính là rồi hay chưa?
Quần ve xúm lại bàn bừa
Bàn nhiều mà cũng như chưa bàn gì
Thôi thì cứ oẳn tù tì.

Kẻ buôn giữa chợ kêu la
Cầm nhầm quyển sách chết cha thầy đồ
Văn chương chữ nghĩa một bồ
Sao đi làm chuyện... ô hô... buồn lòng
Hai tì thôi thế là tong
Tin người nên lỡ lọt tròng sinh viên
Bỗng nhiên một gã nổi điên
Căn nguyên chắc cũng do tiền mà ra
Có trời có đất có ta
Tỏ tường sự vụ chỉ ba lão này
Kẻ thở phào kẻ đắng cay
Kẻ gian bối rối người ngay sợ gì
Giang hồ bó gối cười khì
Bị can thiểu não vân vi sự tình
Lãnh tụ xuất hiện thình lình
"Ngày mai các bác tường trình cho ta
Bây giờ cấm nói gần xa
Sẽ có kết luận sau ba bốn ngày"
Hội đàm đến lúc chia tay
Keocaosu cưỡi rồng bay về trời.

Em tôi đội gạo lên chùa
Thấy ông tiến sĩ vẽ bùa trên kinh
Sáng đăng đàn để thuyết trình
Tối về nằm ngủ trên hình Von Teese.
Lều thơ có mấy gốc si
Cô HoangtuPe bứng đi gốc nào?
Huhu ngân giọng hát cao
Rung rinh chuông gió gửi vào đong đưa.
Bến Tre là đất trồng dừa
Cần Thơ là chốn ngày xưa lắm hàng
Luật giao dịch cấm chen ngang
Đi đêm thì khỏi xếp hàng trước sau
Sơn Tinh cưỡi ngựa chạy mau
Thủy Tinh xế hộp trà tàu nên lâu
Xuất hành trước lại đến sau
Không được "nằm vạ" thì đau như... gì
Thủy rằng: "Sao chú chơi kỳ?
Mối này anh đã rù rì từ lâu"
Sơn rằng: "Bác nói đâu đâu
Đi đêm mà kể trước sau làm gì!"
Giang hồ hay chuyện cười khì
Thủy Tinh ôm hận mà ghi trong lòng.

Ngày nọ ở một chốn kia
Tuộc Pôn tỉnh giấc hồn lìa dương gian
Ngẩn ngơ chẳng biết chết oan
Rờ chim mới biết hồn hoang giá rồi
Trèo qua mấy ngọn núi đôi
Đi hoài đến dưới chân đồi dạ lan
Ngước nhìn lên, bóng mây tan
Ô kìa trên đỉnh hào quang đỏ trời
"Trèo cao hẳn mệt đứt hơi
Ta ngồi đây vọng lên trời mà kêu
Trên kia là thánh hay yêu
Mà sao cằm dưới mọc nhiều rễ tre?"
"Tuộc Pôn ta nói mi nghe
Đem văn lãnh tụ ra vè nên toi
Sức mi châu chấu đá voi
Mượn thơ văn để đua đòi chân dung
Bởi chưng mi vẽ lung tung
Làm cho lãnh tụ quần hùng nghi nhau
Trị an ta phải quyết mau
Cho mi lên tủ ngắm cau ngắm trầu"
Pôn buồn chẳng biết về đâu
Dạt xuống địa phủ để hầu Diêm Vương
Chờ ngày cưỡi Mẹc hồi dương
Chở luôn thần khúc mấy chương cùng về

Dantienlang giống Khổng Minh
Ở đâu bỗng bất thình lình khóc anh
"Đêm qua vừa điểm trống canh
Thấy anh còn sống nguyên lành ngâm thơ
Hôm nay em ngỡ đang mơ
Nghe tin anh thác thẫn thờ hồn em
Kẻ gian hí hửng ngồi xem
Kẻ ngay người khóc người kèm vòng hoa
Bây giờ anh đã đi xa
Còn em trong cõi ta bà khóc anh!"
Tần Quảng Vương ngủ trong thành
Đang mơ nghe tiếng thất thanh giật mình
Hô truyền quỷ sứ yêu tinh
Đi điều tra thử sự tình ra sao
Quỷ rằng: "Khóc thấu trời cao
Chắc là vừa có chú nào chết oan."
Nghe tâu Vương giận sôi gan
Liền cho truyền gọi phán quan cùng vào
Lại truyền giở sổ Thiên Tào
Rồi tra cho rõ đứa nào mới toi.
Bà Trưng đi chợ bằng voi
Tuộc Pôn đi dạo bằng vòi mới xung
Đến nơi thủy tận sơn cùng
Tức là đã bước vào vùng Âm Ty
Phong Đô có ngục A Tỳ
U Minh là cõi ly kỳ lắm ma
Tuộc Pôn quỳ trước Diêm La
Chân Quân quát hỏi đâu là lý do
"Này tên mật lớn gan to
Số ngươi chưa tận sao mò đến đây?"
Thưa rằng: "Con thiệt người ngay
Bởi chưng có kẻ dấu tay dìm hàng
Tâm hoang mang dạ bàng hoàng
Xin Vương nảy mực cân vàng xét cho
Tuộc Pôn chỉ có gan to
Biệt danh "mật lớn" nhường cho Khương già"
"Ta xem ngươi cũng thật thà
Mau lui vào phía sau nhà đợi ta"
Sự tình cũng lạ lắm đa

Pôn đi về phía hậu viên
Thấy gian nhà ngói mặt tiền rất to
Cửa đỏ tường xám tợ tro
Bên trong kệ sách chữ nho cũng nhiều
Ngồi chơi đến cuối buổi chiều
Vương sai quỷ sứ lại điều Pôn qua
Đến nơi vắng tiếng hét la
Hỏi thêm mới biết thì ra thư phòng
Pôn cùng quỷ sứ vào trong
Quỷ vào rồi lại đi vòng trở ra
Diêm Vương lấy ấm pha trà
Cùng Pôn ngồi uống hết ba tuần liền
Trà xong Vương trỏ hậu viên
"Nơi đây là chỗ giải phiền của ta
Ngày nay ta mới biết ra
Trần gian có chỗ gọi là Sách Xưa
Gặp đây duyên nợ đẩy đưa
Cứ anh em khỏi dạ thưa làm gì."
Ngàn năm có được mấy khi
Gặp đồng chí ở Âm Ty thế này
Mệnh trời anh bấm đốt tay
Sẽ qua kiếp nạn ba ngày hồi dương
Nay em hãy cứ bình thường
Dạo chơi thăm thú phố phường cõi âm"

Kmath vì hứng làm thơ
Bị Kiều chụp mũ nghi ngờ là Pôn
Yêu Văn tính rất ôn tồn
Hết thơ nay lại dí hồn vào văn
Khi trằn trọc lúc trở trăn
Buồn tình lại rúc vô chăn trổ tài
Trải qua một giấc mơ dài
Giữa trưa sực tỉnh đọc bài điếu văn
Ve chai bốn bể phục lăn
Anh Gà từ đó cũng căn lại mình.
Tình hình đã rất tình hình
Bây giờ là lúc giải trình cho dân
Lỡ tay trong lúc lên gân
Thôi thì phấn đấu để dần sửa sai
Xứng danh lãnh tụ ve chai
Biết sai biết sửa nên ai cũng mừng.
Mọi chuyện đến đây là dừng
Ngồi trong bóng tối chờ hừng đông lên

Long An nảy một cội tùng
Là cây đứng thẳng ung dung giữa trời
Trangha phận gái lả lơi
Mod Nhị kiểm duyệt tơi bời xác hoa
"Bởi em cẩu thả qua loa
Viết sai chính tả mới ra sự này
Dụng công mới được chữ hay
Rèn văn thì cứ ngày ngày đến anh
Luyện lâu thời tất sẽ thành."
Quần ve éo hiểu ngọn ngành là sao.
Lưu Ly có võ công cao
Mủi lòng thương phận má đào nên can
"Bác kia làm mod chớ gian!
Kiểm duyệt như thế là tàn đời hoa
Cổ nhân dạy éo có ngoa
Làm quan thì cũng chẳng qua vì quyền
Dân là nước quan là thuyền
Buồn buồn nước đẩy lật thuyền như không."
Quan Thoong đội mũ lông công
"Làm quan thì phải vừa hồng vừa chuyên
Việc gì cũng có căn nguyên
Trị an phải giữ pháp quyền Sách Xưa."
Tiếng oan rả rích như mưa
Ngỗng vàng bên nớ răng chưa chịu dzìa?
Anh giai nước mắt đầm đìa
"Mười hai thương nhớ còn bìa không em?"

"Giá trị nghệ thuật bằng không!!"
Mới hay em chã vừa đông vừa đần
Tin rao khắp chốn xa gần
Lỡ chơi phụ bản biết mần răng đây?
"Nhà to anh vẫn đang xây
Ngày xong anh sẽ treo đầy tranh zin
Dân chơi cốt phải có tìn (tiền)
Éo cần kiến thức" vãi lìn ve chai.
NL gánh sách trên vai
Quyết tâm xây dựng vũ đài so găng
Tuệ, Kim khí thế đương hăng
Loi nhoi đấu đá cho bằng người ta
Cặp đôi hoàn hảo trưng ra
Được thua thành bại cũng là phù du
Kinh thành đón trận gió thu
Ve chai đón Ngỗng chu du mới về.
Nước ta ở cạnh nước Tề
Nhà Phê ở cạnh bờ đê sông Hồng
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười trông một người
"Lửa thời gian thử vàng mười
Nàng về ta quyết cậy người hỏi ngay."
Gặp nhau tay nắm bàn tay
"Của tin còn quyển sách này... trả anh."
Thôi rồi, nho hãy còn xanh
Mươi hai thương nhớ biết dành đưa ai?
Bìa còn sẫm sắc chưa phai
Khối tình ôm xuống tuyền đài chưa tan.

Năm con Ngựa, tiết xuân phân
Có anh lãng khách dừng chân chốn nầy
Sở trường một bộ bài Tây
Ba Kỳ nức tiếng bậc thầy hai heo (hai nút)
Nghe danh xưng đã thấy teo (hai nút  = hẻo)
Chim khôn nhiều lúc biết leo cột nhà
Chuyện xưa thì tiện bới ra
Chuyện nay thì cũng kể xa nói gần
Nói chuyện đến lúc lên gân
Từ đồng chí X chuyển dần thành V...
Lời ngay như mũi thuốc tê
Trình đâm dao cũng rất nghề ôi thôi
Bác hai-nút nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Anh cả Dê tóc xù ơi
Bác hai-nút nói sai rồi.

Tầm Dương là bến đỗ ghe
Tầm Thư là chỗ dân ve tuyển hàng
Hôm kia bán quyển bìa vàng
Có anh ghé lại, la làng: "Giá cao!"
Lời châu kèm lẫn cung đao
Gặp khi hữu sự rào rào như mưa
"Mỗ hàn sỹ nên éo ưa!
Không mua mỗ cũng ngăn ngừa giá cao!"
"Rằng cao thì cũng có cao
Nhưng em tìm sách cũng hao tinh thần
Anh mần được thì cứ mần
Có hàng khắc sẽ có phần em bao"
Tiếng qua lời lại lao xao
Anh Phê hảo hán nhảy vào quát luôn
"Xếp máy bay cánh chuồn chuồn
Sách bốc mùi thế bán buôn nỗi gì!"
Anh hàn sỹ ảnh cười khì
"Thế này cần cái éo gì pi-a (PR)
Thôi thì ngẫm ngợi ngày qua"

Đầu năm cây táo nở hoa
Nhân dịp có bác bắc loa gọi quần
Ve chai tụ hội đầu xuân
Đời là bể khổ trầm luân làm gì
Chuyện này sẽ nói tiếp khi
Buồn mà không có chuyện chi để làm.
Trải qua hết mấy mùa cam
Lại nghe có chuyện người tham dấu quà
Ngày xưa huynh đệ xuề xòa
Ngày nay trở mặt thành ra kẻ thù
Cũng là bởi vụng đường tu
Hám tài muốn kiếm ít xu tiền quà
Hào quang Phật pháp chói lòa

Đít con Ngựa, đầu con Dê
Oánh phỏm oánh chắn oánh đề cầu may
Đấu giá bản thảo viết tay
Hàng thời bao cấp vừa hay vừa già
Mùa xuân bỗng nhớ bác Hà
Bí danh nay tạm gọi là ...vina
Xuân dược có Vi-a-gra
Thuốc vô tiền cứ tuôn ra ào ào
Gác tay nhớ chuyện quân Tào
Nửa đêm đột kích Ô Sào cướp lương
Hoàng Cầm bảng giá vừa trương
Bác doom phục kích cuối đường nẫng luôn
Bên máu đổ, bên lệ tuôn
Một người vui vạn kẻ buồn, ngẩn ngơ
Đầu năm buổi sớm tinh mơ
Bổ sung thể lệ ngẩn ngơ quần hùng
Luật rằng sẽ có vòng chung...
Kết luôn một phát ai xung thì vào
Ngỡ rằng tính thế mưu cao
Giờ sau ngẫm lại cũng tào lao thôi
Kụ Kó từ chỗ xa xôi
Ziá phang cao ngất là mồi hay ngu?
Mua về để xé - hu hu
Tên nghe như khóc như tru như sầu
Para_nưng ở rừng sâu
Đang cơn hứng quyết bỏ thầu giá cao
Chủ rằng: "Không chịu! Thì sao?"
Khách rằng: "So giá thì tao đứng đầu!"
Ô hô! Loạn cả xà ngầu.
Căn nguyên cũng tại cái đầu tưng tưng.

...................(còn tiếp)

 ??? ??? ???
 
Pôn đã trở lại...
...éo biết có lợi hại như xưa hay không.

Ngủ rồi Phong Thần Ký

  • **
  • Bài viết: 53
  • Đánh giá: +0/-0
Diễn đàn lởm voãi, mất cả bài đăng của em, em post lại
chung quy là baaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaái phuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuục Tú Pôn  :-[ :-[ :-[ :-[ :-[
những đoạn tâm đắc mắc cười  :-X :-X

Tiếng oan rả rích như mưa
Ngỗng vàng bên nớ răng chưa chịu dzìa?
Anh giai nước mắt đầm đìa
"Mười hai thương nhớ còn bìa không em?"
:-[ :-X

Yêu Văn tính rất ôn tồn
Hết thơ nay lại dí hồn vào văn
Khi trằn trọc lúc trở trăn
Buồn tình lại rúc vô chăn trổ tài
:-[ :-X

Đại gia phải tậu ô tô
Cao thủ phải sắm Việt Bồ Mỹ Trung
Nghe hơi rồi chém tứ tung
Số Đỏ của cụ Đinh Hùng mới KING
:-[ :-X

Bác Xôi nghe chuyện cười khì:
"Tớ thì tiền chiến quyển gì cũng chơi
Nhưng không mua giá dở hơi
Tỉ như Vang bóng một thời lần hai
:-[ :-X
Ngày nay giá đội mấy chai
Cũng nhờ em Ngỗng có tài lăng xê"
Ăn Nguyễn Tuân, ngủ Nguyễn Tuân
Uống trà túi lọc đón xuân con Mèo
:-[ :-X

Say sưa rồi quyết chơi sang
Mở cuộc triển lãm sách vàng coi sao
Ve chai bốn bể lao nhao
Gom hàng đóng gói gửi "vào" Bắc trưng
Ban quản trị nhảy tưng tưng
Nhân tiện có dịp chấn hưng diễn đàn
Quần hào sung sướng vô ngàn
Lãnh tụ bệ vệ đăng đàn luận công
Báo chí dắt díu truyền thông
Khéo đến ồ ạt vừa đông vừa nhiều
Cậu thì lật quyển Truyện Kiều
Cô thì phỏng vấn: "Tiêu Sơn năm nào?"
Lãnh tụ chém gió ào ào:
"Nhờ duyên thôi chứ biết sao mà cầu
Anh sưu tập cũng chưa lâu
Việt Bồ La có bản đầu mà thôi
Không tin cứ hỏi bác Xôi"
:-[ :-X
(Những chuyện như thế nghe thôi, cấm cười!) cười bm ra ý chứ  :-X :-X

Tin rao khắp chốn xa gần
Lỡ chơi phụ bản biết mần răng đây?
"Nhà to anh vẫn đang xây
Ngày xong anh sẽ treo đầy tranh zin
Dân chơi cốt phải có tìn (tiền)
Éo cần kiến thức" vãi lìn ve chai.
:-[ :-X

Nước ta ở cạnh nước Tề
Nhà Phê ở cạnh bờ đê sông Hồng
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười trông một người
"Lửa thời gian thử vàng mười
Nàng về ta quyết cậy người hỏi ngay."
Gặp nhau tay nắm bàn tay
"Của tin còn quyển sách này... trả anh."
<-- vãi lìn ve chai  :-[ :-X
Thôi rồi, nho hãy còn xanh
Mươi hai thương nhớ biết dành đưa ai?
Bìa còn sẫm sắc chưa phai
Khối tình ôm xuống tuyền đài chưa tan.

Tầm Dương là bến đỗ ghe
Tầm Thư là chỗ dân ve tuyển hàng
:-[ :-X
Hôm kia bán quyển bìa vàng
Có anh ghé lại, la làng: "Giá cao!"
Lời châu kèm lẫn cung đao
Gặp khi hữu sự rào rào như mưa
"Mỗ hàn sỹ nên éo ưa!
Không mua mỗ cũng ngăn ngừa giá cao!"
"Rằng cao thì cũng có cao
Nhưng em tìm sách cũng hao tinh thần
Anh mần được thì cứ mần
Có hàng khắc sẽ có phần em bao"
Tiếng qua lời lại lao xao
Anh Phê hảo hán nhảy vào quát luôn
"Xếp máy bay cánh chuồn chuồn
Sách bốc mùi thế bán buôn nỗi gì!"
Anh hàn sỹ ảnh cười khì
"Thế này cần cái éo gì pi-a (PR)
:-[ :-X
Thôi thì ngẫm ngợi ngày qua"
 

Ngủ rồi emminh

Thế mà bác bẩu mấy câu
Theo em là mấy xịch câu xả bùn
 
Tam điểm như tinh tượng
Hoành câu tựa nguyệt tà

Ngủ rồi hoamoclan4311

??? 8) ::) :P  :-[  :-X  ;)  :-*

SƠ THẢO SACHXUA SỬ KÝ TOÀN THƠ - Bạch Tuộc Pôn

..............
Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An
"Tủ sách dù có vài ngàn
Mà thiếu Vang bóng Chùa Đàn cũng quê"
Dân chơi phải kể bác Me
Trình cao chót vót phán nghe rất ngầu
Cũng là học rộng hiểu sâu
Truyện Kiều thuộc được vài câu gọi là
Học Tây nên bác nhìn xa
Chuyên sâu tác giả tên là Nguyễn Tuân
Trà sen uống được mấy tuần
Rút quyển sách giắt cạp quần ra khoe
Lim dim mắt, sướng đê mê
Áo thun quần lửng bụng phê mắt lòi
Vung tay không phải trình còi
Vung tay là bởi đua đòi học bơi
Bác Phê cười suýt hắt hơi
"Quyển chi trông cũ tả tơi thế này
Vang bóng kể cũng là hay
Nhưng thiếu phụ bản vung tay thì gà"
"Chú không có mắt nhìn xa
Nếu đem đấu giá ở nhà Sotheby
Sẽ không có giá vài chai
Khi đó sẽ phải cỡ hai nghìn tì"
Bác Xôi nghe chuyện cười khì:
"Tớ thì tiền chiến quyển gì cũng chơi
Nhưng không mua giá dở hơi
Tỉ như Vang bóng một thời lần hai
Ngày nay giá đội mấy chai
Cũng nhờ em Ngỗng có tài lăng xê"
Ăn Nguyễn Tuân, ngủ Nguyễn Tuân
Uống trà túi lọc đón xuân con Mèo

.............

Đọc đoạn này thấy phê  ???
 
Đào hoa tận nhật tùy lưu thủy...

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,795
  • Thanked: 978 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Từ trong mạch đá nẩy mầm
Hồn thơ ngoi ngóp xuất thần thăng thiên
Cười làng sách báo ngã nghiêng
Tân thời, xưa cũ giao duyên tháng ngày
Vòi vươn thò nhớt nhầy nhầy
Cười khô mếu khốc một vài trống canh!

 ??? :-[
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng