Tác giả Chủ đề: Tác phẩm của thành viên Vĩnh Bò Cạp trên thông tin đại chúng  (Đã xem 50806 lần)

0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Tác phẩm của Vĩnh Hữu (Vinhbocap) trên báo chí
« Trả lời #15 vào: 05/03/2012, 09:18:27 »




Minh họa của Tô Chiêm:



NHỮNG NGƯỜI LẶNG LẼ SẠ GIEO

Tôi đang bị theo dõi. Chắc chắn vậy. Ai đó đang dòm ngó tôi suốt một tuần lễ qua, tôi chưa rõ được, và cũng chẳng cần phải rõ. Mặc dù cứ mãi cắm mắt, cắm mũi vào bữa ăn ở giữa quán cơm bình dân lúc nào cũng ồn ào chộn rộn, nhưng tôi vẫn linh cảm có ai đó đang nhìn trộm mình. Tôi lấy làm khó chịu, nhiều lần dõi mắt quanh quán để tìm cho ra kẻ tò mò, vậy rồi lại thôi, cứ phớt tỉnh như không biết, và thận trọng khi đi đứng, điềm đạm khi làm cái công việc đệ nhất khoái.
Xong bữa ăn trưa hôm ấy, tôi trả tiền, chị Yến chủ quán đẩy tay tôi ra, nhỏ nhẹ:
_  Em khỏi trả. Có người trả giùm em rồi.
_ Ủa, ai vậy chị?
_ Một người bạn. Bạn yêu cần giấu tên!
_ Em không nhận tiền quà của người không quen bao giờ! – Tôi vừa dúi tiền vào tay chị Yến vừa cương quyết nói – Cơm em ăn, tiền em trả, không mượn ai trả giùm, thêm nợ nần nghiệp báo kiếp này nữa thì phiền và mệt lắm!
_ Gì mà nói ghê vậy. Em đừng phụ lòng tốt của người ta, đáng sá gì bữa cơm?
_ Em nhận, với điều kiện phải biết người trả tiền cơm cho em là ai. Giấu tên giấu mặt là người không trung thực. Không đường đường chính chính, tất có mưu đồ mờ ám nào đó. Chị hãy trả lại số tiền ấy cho người ta đi!
Tôi làm mặt chùng bùng, bước vội ra khỏi quán. 
Đến chiều, khi tôi ăn xong và trả tiền bữa cơm chiều, chị Yến lại cười nói:
_ Người ta lại trả tiền cơm cho em rồi…
_ Em đã nói là không nhận mà!
_ Nhưng người ta đã chịu xưng tên rồi. Nhận không?
_ Tên gì vậy chị?
_ Nguyễn Hoàng Kinh Thi. Bạn của em mà!
_ Nguyễn Hoàng Kinh Thi? – Tôi nhíu mày, cố lục lại trí nhớ, nhưng không tài nào nhớ ra nổi – Một cái tên lạ hoắc đối với em, chị ạ. Chắc là tên giả, không hợp lệ!
_ Người ta nói là chỗ oan gia quen biết hồi xưa. Người ta mắc nợ em nhiều lắm, trả hoài không hết, nay phải xin “trả góp”…
_ Không ai thiếu nợ em hết. Chị đừng tin lời người ta, hãy trả tiền lại cho kẻ bày chuyệ1
_ Em khó tính quá. Có cả khối người đang mong ước được ăn cơm có người khác trả tiền giùm đó. Đừng có gây khó khăn như vậy. Nè, người ta hứa sẽ trả tiền cơm cho em đến khi mãn khoá trở thành cô giáo lận kìa. Hãy nhận đi, tội dại gì …?
Tôi sửng sốt. Phải thận trọng. Tôi quét mắt nhìn quanh quán. Những gương mặt quen thuộc của thực khách quán cơm bình dân đều đang quan tâm hướng về những món ăn trên bàn, chẳng ai thèm để ý đến tôi. Tôi hỏi chị Yến thật nhỏ:
_ Người bạn tên Kinh Thi của em … hiện giờ đang có mặt ở trong quán chớ?
_ Có hay không cũng vậy. Em hỏi làm gì?
_ Em nhận sự giúp đỡ của bạn ấy, nếu bạn ấy cho em rõ mặt mũi. Chỉ cần nói “có” hoặc “ không” thôi, khỏi chỉ ai!
_ Vậy thì … có!
Tôi làm mặt nghiêm, ném mắt nhìn dò xét từng người trong quán. Những người này, tôi còn lạ gì, họ cũng đều là sinh viên ở xa, từ những ký túc xá quanh khu vực đến ăn cơm tháng như tôi. Ở góc phải kia là bàn của bốn anh công nhân xí nghiệp in bữa nào cũng gặp mặt bắt ớn. Góc nọ là bàn của thầy cô giáo, thầy Minh trẻ trung và nghiêm nghị, cô Thoa bình dị và điềm đạm, bữa ăn nào cũng bắt tôi chào khi gặp, chào khi ăn xong. Vậy, ai trong số các thực khách này là Nguyễn Hoàng Kinh Thi? Chịu.
_ Đoán ra được chưa?
_ Chưa. Khỏi đoán luôn!
Tôi trả tiền, bước đi. Và, đột ngột quay phắt lại nhìn vào quán. Tôi bắt gặp ngay một gương mặt ngớ ngẩn, với đôi mắt mở tròn xoe đầy u buồn, đang nhìn theo tôi. Đôi mắt ấy chạy trốn vội vàng vào bàn thức ăn khi thấy tôi quay đầu ngó lại. Tôi hơi kinh ngạc vì nhận ra đó chính là thầy Minh của trường mình. Tôi bước đi với những dấu hỏi mang theo, lòng rối như tơ vò …
… Tôi trả tiền bữa cơm trưa ngày hôm sau bằng một động tác thật chậm rãi. Tôi chờ nghe thông tin mới từ chị Yến. Chị Yến nhận lấy tiền tôi trả một cách tự nhiên như xưa. Vậy tức là trò chơi đã kết thúc. Người ta đã rút lui. Tôi hỏi:
_ Ủa, bữa nay không ai giành trả tiền cơm cho em nữa à?
_ Em từ chối, người ta đâu dám ép.
_ Sao người ta không dám ra mặt, nói chuyện đàng hoàng?
_ Vì người ta không thích quan trọng hoá vấn đề tiền bạc cơm nước. Người ta chỉ chú trọng tình cảm, ơn nghĩa với nhau!
_ Nếu tình cảm ơn nghĩa thì không việc gì phải giúp trong bóng tối mù mờ. Em nghĩ người ta có mưu tính sâu xa, muốn mua chuộc lòng người bằng đồng tiền dư dả của họ. Gặp con nhỏ nào khác thì được, gặp em thì đừng hòng!
_ Em đừng đoán già đoán non. Cũng khoan vội đánh giá người ta xấu xa, nhiều khi oan ức thì tội nghiệp!
Tôi bỏ đi, lòng còn ấm ức. Kẻ giấu mặt đã làm tôi mất ngủ nhiều đêm. Quả thật, tôi rât đang cần được một ai đó giúp đỡ về mặt tài chính để ăn học. Mẹ tôi đã qua đời vì chứng lao phổi sau hai mươi năm theo nghề dạy học của bà ngoại tôi. Tôi theo nghề mẹ, giữ truyền thống gia đình khi không còn mẹ, và cha thì già yếu cứ mãi loay hoay với cái nghề sửa xe đạp kiếm đủ gạo cơm cho bốn miệng ăn. Sự giúp đỡ của dì Tư, em ruột mẹ tôi, quá khiêm tốn, chỉ đủ lo sách vở và học phí. Tôi cần ai đó giúp đỡ trong tình cảnh ngặt nghèo lắm chứ. Nếu được trả tiền cơm suốt mấy năm liền theo học Cao đẳng Sư phạm thì tôi sẽ như được chấp thêm cánh, thêm vây để yên tâm theo đuổi con đường dài mình chọn. Kẻ giấu mặt phải là kẻ hiểu rõ hoàn cảnh của tôi, biết tôi thiếu và cần được giúp đỡ mặt nào đó. Nhưng sao lại giấu mặt nhỉ? Một nghĩa cử cao đẹp. Thi ân bất cầu báo. Đáng trân trọng biết bao, tôi nào dám xem thường coi nhẹ? Tôi sẽ sẵn sàng quỳ xuống mà khóc và lạy tạ ơn ai đã giúp đỡ tôi ăn học, như tôi đã từng quỳ lạy dì Tư. Nay đã có người giúp đỡ, và tôi lại từ chối. Một cơ hội hiếm hoi, đáng giá, đã trôi vụt đi mất. Tôi thật tình quay đầu nhìn theo hối tiếc. Một chút hối tiếc, rồi cũng … thôi.
Một tuần đi qua. Tôi đến trả tiền bữa cơm trưa ngon miệng. Chị Yến tủm tỉm cười, hỏi:
_ Ăn ngon miệng chứ?
_ Dạ ngon. Cả tuần nay ăn ngon miệng lắm!
_ Bữa nay là ngày thứ tám em được ăn ngon hơn lúc trước. Em không nhận ra điều khác thường trong bữa cơm à?
_ Chị … chị thêm thức ăn ngon cho em?
_ Đúng. Thêm thức ăn, nhưng tiền của em vẫn vậy!
_ Người ta trả tiền thức ăn thêm?
_ Chứ sao nữa? Người ta quyết giúp đỡ em mà. Thêm thức ăn bổ dưỡng vào, em mới có sức khỏe để học chứ!
Tôi thẫn thờ vài giây. Thì ra tôi đã thọ ơn người ta cả tuần qua mà không biết. Tôi vùng vằng nói:
_ Chị tính tiền lại cho đúng, em trả lại cho người ta!
_ Không đời nào. Em ăn nuốt trong bụng rồi, biết đâu mà tính với toán hử? Thôi đi, khó tính quá trời em nhỏ ơi, coi chừng già trước tuổi đó!
_ Nếu vậy … từ nay em sẽ đi ăn quán khác. Em thề …
_ Thôi, đừng có nóng giận. Người ta chịu ra mặt rồi đó. Chị nói muốn gãy lưỡi người ta mới chịu nghe. Em muốn gặp chứ?
_ Gặp ai? Gặp người ta à?
_ Chứ không lẽ đi gặp ma? Có muốn gặp thì chiều nay gặp.
_ Gặp ở đâu?
_ Ở quán này. Chiều đến ăn cơm như thường lệ, khi nào thấy có ai đến ngồi chung bàn, tặng mình một cánh hoa hồng, thì biết là ai!
… Cuối cùng thì bữa cơm chiều đã đến như tôi đã háo hức trông đợi. Cơm đã dọn ra, tôi làm bộ cắm đầu cúi mặt ăn. Chỉ ít phút sau, có người đến kéo ghế ngồi xuống kế bên. Một cánh hoa hồng tươi rói chìa ra. Tôi ngước mắt nhìn. Cơm còn trong miệng tôi xém chút nữa văng vọt ra ngoài. Thầy Minh đang mỉm cười. Một nụ cười đôn hậu làm tăng thêm ánh sáng trên gương mặt sáng láng của thầy. Tôi lúng túng nhận lấy hoa, không biết nói gì, vì miệng lưỡi cứng đơ. Thầy Minh trầm giọng:
_ Hương đừng hoảng sợ như vậy. Cứ dùng cơm tự nhiên đi, rồi tôi cũng có phần mà!
Chị Yến bưng cơm của thầy đến, cười tươi tắn, nheo mắt nhìn tôi, rồi tủm tỉm bước nhanh đi. Thầy Minh vừa múc cơm vừa nói:
_ Tôi là học trò của cô Mỹ. Mười lăm năm về trước, nhà tôi rất nghèo, tôi đi học thiếu thốn trăm thứ, biết bao lần muốn bỏ học. Cô Mỹ rất thương tôi, vì tôi có năng khiếu văn thơ và hội hoạ, cô đã động viên tinh thần, giúp đỡ vật chất cho tôi tiếp tục học hành. Cô lo cho tôi như người mẹ lo cho con, suốt hai niên khoá, không chút vụ lợi, không chút đòi hỏi gì ngoài việc mong muốn cho tôi được học tới nơi tới chốn, trở thành một nhà mô phạm gánh mang trách nhiệm trồng người. Sau này, tuy không còn được học với cô, nhưng tôi mãi ghi nhớ công ơn cũng như những lời khuyên dạy của cô, những khi thất chí nản lòng, nhớ đến cô Mỹ thì tôi vươn vai vững bước tiến tới. Bao năm vật đổi sao dời, tôi lưu lạc chốn xa, trở về đây thì … cô không còn nữa …
Giọng thầy nghẹn đi cùng lúc với cổ họng đang thắt co lại của tôi. Tôi không làm sao kềm được những giọt nước mắt đua nhau chảy ra, rơi xuống dĩa cơm trước mặt mình. Thầy trầm giọng:
- Tôi không còn cơ hội nào để gặp lại cô để cúi lạy tạ ơn cô, điều đó khiến tôi ray rứt liên miên, và hụt hẩng vô cùng. Không được gặp cô bằng xương bằng thịt, nhưng tôi luôn tin rằng, nếu quả thật là có cõi giới trang nghiêm thanh tịnh của chư Phật và Bồ Tát đang ở đâu đó ở một tầng trời xa xăm hun hút ảo mờ huyền diệu, thì chắc chắc nơi ấy đang có cô hiển hiện cùng với những tháng ngày thanh thản an nhiên… Tôi đoan chắc như vậy!
Im lặng. Tôi nấc lên, nước mắt tuôn trào. Thầy Minh cũng nghẹn lời. Một chặp sau, thầy mới cố gắng nói như rặn từng tiếng:
- Tôi tình cờ biết được Hồng là con gái của cô Mỹ. Cô Thoa đã bảo cho tôi hay. Tôi muốn trả ơn cho cô Mỹ, nhưng không có cách nào, ngoài cách …
Tôi lặng người trước bữa ăn. Tôi nhớ về mẹ. Hình bóng người mẹ hiền hiện về trong nhập nhoà nước mắt. Mẹ đã gieo những quả ngọt trái thơm, cho tôi hôm nay được thọ hưởng. Mẹ đã âm thầm gieo sạ, lặng lẽ vun bón những nhân lành giống đẹp, không cần phải có ai biết. Học trò của mẹ nay cũng vậy, đã theo gương mẹ làm những nghĩa cử cao đẹp trong lặng lẽ. Tôi đã ăn hết cơm có chan chứa nước mắt của bữa cơm chiều hôm ấy thật ngon lành. Sau bữa cơm, tôi bỗng dưng thấy đôi chân mình vững vàng hơn trước, mang theo hình bóng người mẹ hiền, và sau lưng tôi luôn luôn có hình bóng người thầy lảng vảng.
Trong tim tôi còn có một tình bạn tuyệt đẹp, nhưng lặng lẽ như những con người lặng lẽ giữa dòng đời chộn rộn nhôn nhao …
« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 09:50:50 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Tác phẩm của Vĩnh Hữu (Vinhbocap) trên báo chí
« Trả lời #16 vào: 05/03/2012, 09:45:23 »
Uất Kim Hương, một bút hiệu khác của VBC:







Dưới núi bụi hồng

Chiếc xe đò bệnh hoạn cuối cùng rồi cũng lăn bánh, bò ra khỏi bến xe xô bồ hỗn độn với lượng khách và hàng hóa chất chật nghẹt từ lòng xe lênh mui. Tôi thở phào. Người phụ nữ ngồi sát bên lên tiếng:
-   Từ đây lên Khánh Vĩnh họ còn rước và chất thêm nữa, chứ chưa hết đâu!
Tôi nhìn sang. Đó là một phụ nữ có gương mặt của người đàn ông, đã đứng tuổi, khắc khổ, nhưng đôi mắt thì sáng quắc lên ẩn chứa nhiều băn khoăn khắc khoải giữa cuộc đời đầy bụi bặm. Đôi mắt ấy đang cười với tôi, như muốn làm quen, và muốn khuyến cáo tôi đừng vội mừng, vội lạc quan, đừng vội nhẹ nhõm trước vạn sự đang diễn ra trước mắt. Tôi tò mò:
- Chỗ nào đâu mà họ chất thêm nữa hở chị?
- Muốn có chỗ trống ắt phải có. Muốn vừa đủ ắt đủ. Với mình thì đã thấy chật chội lắm rồi, nhưng với họ thì dường như còn rộng thênh thang. Đời là vậy, có nhiều nơi mình tưởng đã chật đông, nhưng thiên hạ vẫn cứ bu bám, chen lấn vào, và rốt cuộc vẫn vừa vặn đâu vào đấy. Lại có nhiều nơi mình cảm thấy quá thoáng rộng, quá vắng rỗng, nhưng thiên hạ lại chê chẳng màng chen chân đến, rốt cuộc rồi cũng thấy đầy đặn, không thiếu cũng không dư…
Tôi kinh ngạc. Một người phụ nữ tầm thường trong bộ đồ bà ba giản dị, nhìn thì cứ tưởng dân đi buôn chuyến, mà chắc là vậy rồi, nhưng lại nói năng có vẻ triết lý xa vời cao siêu. Tôi tự nhủ phải thận trọng, đừng vội xem thường, đánh giá con người bằng cái nhìn cạn cợt non yếu của mình. Cười thân thiện, tôi chẳng keo kiệt gì lời khen:
- Chị… chị nói hay quá!
Người phụ nữ ấy cũng cười, chúm chím đôi môi đã thâm tím, nói giả lả:
- Chẳng qua nhờ mê đọc tiểu thuyết diễm tình, loại mà người ta gọi là ba xu ấy mà, nên học lõm được lời lẽ ngôn từ để nói chuyện với người đời cho dễ nghe một chút vậy thôi!
Nói rồi, chị ta mở giỏ xách bằng simili, lấy ra một cuốn tiểu thuyết dày cộm, lật xem. Tôi ghé mắt nhìn thử, thấy đúng là loại truyện tình cảm rẻ tiền, có tựa đề thật hấp dẫn: “Sau những cuộc chia ly”, mà tác giả là một cây bút nổi tiếng vào những năm trước 1975. Thấy chị ta chăm chú vào cuốn truyện, tôi phải im lặng, không dám bắt chuyện nữa, nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh vật vùn vụt đi qua … Chợt nghe giọng chị ta vang lên bên tai:
- Chị chắc không phải là dân Khánh Vĩnh?
- Dạ, đúng vậy. Em đi công tác, đây là lần đầu tiên lên đó …
Người phụ nữ mỉm cười:
- Tôi biết. Nhìn hành trang, y phục là biết rồi. Nghe thắc mắc về chuyện xe rước khách càng biết chắc mình đoán đúng. Thế chị làm công tác gì? Tuyên truyền Dân số – Kế hoạch hóa gia đình phải không?
- Thưa không. Em là giáo viên, mới được chuyển công tác lên dạy ở miền núi chơi!
Người phụ nữ nhướng mắt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, hỏi:
- Dạy chơi à? Không phải là thật sự sao?
Tôi cười xuề xòa:
-  Dạ… dạy thật.
- Nghe chữ chơi, tôi nghĩ rằng chị có điều gì cảm thấy bất mãn trong lòng. Hay là chị đang bị trù dập?
Tôi mỗi lúc càng ngạc nhiên trước những câu hỏi, những nhận xét thông minh và sành sỏi của người bạn đồng hành mới quen. Thật thận trọng, tôi lắc đầu nguầy nguậy:
- Làm gì có chuyện đó. Nói cho đúng thì chính em tự nguyện ghi tên đăng ký được chuyển đi công tác lên miền núi heo hút đó. Tự nguyện, chị nghe rõ chưa?
Tôi tự hào với hai tiếng tự nguyện, nên khi thổ lộ rồi thì cảm thấy sung sướng, tự tin hơn. Nhưng người bạn đồng hành của tôi đã “xì ì ì …” một tiếng như tạt vào mặt tôi một xô nước … rửa chén bát, rồi nói:
- Tự nguyện, tự nguyện. Lâu nay tôi đã nghe lắm người tự nguyện đến, rồi lại tự nguyện đi không lời từ giã.
Tôi hơi bực mình, nguýt mắt một cái, giữ giọng thản nhiên:
- Em không phải loại người đó. Đã đến, phải chấp nhận mọi chuyện xấu nhất. Chỉ sợ mỗi một điều: nơi đó người ta không thu nhận, đoán mình vào làm một thành viên!
Người phụ nữ cười khẩy, hỏi:
- Nói thì ai nói cũng hay, cũng dễ. Tưởng chị công tác ở ngành nào, chứ chui vào chỗ giáo dục, muốn dạy học ở miền núi thì … tôi nghĩ chắc chị là người không được bình thường về thần kinh. Tôi nói thật lòng mình, chị đừng buồn nhé!
Tôi không buồn, mà đã cảm thấy thích thú trò chuyện với người bạn đồng hành mới quen này. Mỉm cười, tôi hỏi:
- Em sẵn sàng làm người khùng điên, nếu chị cho embiết những lý do chính đáng nào đã khiến chị nghĩ rằng những người muốn dạy học ở miền núi đều là khùng điên?
- Chị hỏi dài dòng quá, nên ngắn gọn súc tích lại để người nghe dễ tiếp thu!
Tôi chưng hửng, định mở miệng thì đã bị bịt miệng. Người phụ nữ gằn giọng nói tiếp:
- Rất đơn gian: trời đất bao la, ngành nghề bao la, giữa thời buổi kinh tế thị trường sôi động, thiên hạ đa số đặt đồng tiền lên trên đỉnh đầu, vậy mà có người lại đi dạy học, đi dạy học ở chốn thị thành xô bồ cũng đã là chết đói, huống hồ đem thân chui rúc ở những cái chốn khỉ ho cò gáy, chó ăn đá gà ăn muối. Vậy không phải là người khùng điên thì còn là người ngợm gì?
Tôi cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh mới có thể trao đổi chuyện trò với người phụ nữ có giọng điệu lời lẽ văn hóa và triết lý ngồi đang ngồi bên cạnh mình. Thở dài, tôi chậm rãi:
- Nếu cứ nói như chị thì … những người ở ngoài vùng xa, vùng sâu trên đất nước này đều chịu mù chữ, dốt nát lạc hậu suốt đời mình, và còn di hại cả đến cả những thế hệ sau nữa. Chị nói đúng, thời buổi này ai cũng cần có cơm áo gạo tiền để sống, nhưng đó không phải là mục đích tội hậu, không phải là cứu cánh của kiếp nhân sinh, mà chỉ là phương tiện, phương tiện để hành trình như chiếc xe đò bệnh hoạn này vậy!
Người phụ nữ gục gặc, cười khẩy:
- Chị xổ chữ nghe cũng “đã lỗ nhĩ” lắm. Tôi rất thích nói chuyện với những người ăn nói văn hoa bóng bẩy, vì tôi là một con mụ đàn bà thích ăn nói bóng bẩy văn hoa!
Tôi chuyển câu chuyện qua hướng khác:
- A, xin lỗi chị. Trò chuyện với nhau đã nhiều, vậy mà em lại sơ suất không hỏi quý danh của chị …
- Tôi là một mụ đàn bà vô danh tiểu tốt. Cứ gọi tôi là Ba!
- À, chị Ba. Xin vô phép hỏi: chị là dân Khánh Vĩnh?
- Đúng, dân lâu đời.
- Chị làm nghề gì ở cái miền cao heo hút đó vậy?
- Tôi đi buôn trái cây. Nói cho văn hoa là đi bán hoa thơm quả ngọt cho thiên hạ dưới phố hưởng, còn mình thì lấy lại hạt muối thùng gạo mà ăn qua ngày qua tháng!
Tôi phì cười thích thú, hỏi một câu hóc hiểm:
- Chị nói là dân lâu đời ở đất Khánh Vĩnh, vậy sao chị không mù chữ, không dốt nát lạc hậu, lại đọc sách và nói năng bay bướm lả lướt, rồi còn sự hiểu biết, có kiến thức rộng và sắc bén như vậy?
Câu hỏi của tôi quả thật hóc hiểm, nó đã làm cho người phụ nữ lựng khựng lúng túng thấy rõ. Chị ta ầm ừ giây lát để suy nghĩ, rồi mới thủng thẳng nói:
- Tôi nhờ đại phúc của người cha là nhà giáo, chỉ là nhà giáo trường làng thôi, và tôi được học chữ từ thuở bé. Vậy thôi!
Tôi bắt giò ngay:
- Chị cho đó là đại phúc, vậy tại sao chị không san sẻ cái phúc lớn ấy cho những người khác bằng khả năng của mình? Và tại sao chị có vẻ không bằng lòng khi thấy những người vô phúc ở cái chốn xa xôi hẻo lánh sắp được hưởng phúc, sắp được khai trí, sắp được tiếp nhận ánh sáng của văn minh?
Nhướng mắt, nhíu mày, người phụ nữ tủm tỉm cười nói:
- Chị nghĩ sai về tôi rồi. Tôi không phải không bằng lòng, không muốn người dân Khánh Vĩnh được học cái chữ quý báu kia, mà tôi lo lắng, tôi phập phồng lo sợ cho những người đi khai hóa ở vùng đất ấy như chị. Đã có lắm người vồn vã đến, rồi tất tả hối hả bỏ đi, tôi ở gần trường học, tôi biết rõ mà!
- Nhưng em thì khác, đã đi phải đến, đã đến phải ở!
- Tôi khuyên chị một lời chân tình nhất: tốt hơn nên quay trở về nơi mình đã xuất phát, ngay từ bây giờ, để sau không hối tiếc. Vì chị đã không hình dung ra nổi những gì đang chờ đón chị ở cái chốn học đường khủng khiếp kia đâu!
Tôi cười khinh mạng, nhưng trong bụng chợt lo, hỏi:
- Chốn học đường đối với em bao giờ cũng dễ thương, sao chị cho là khủng khiếp?
- Đúng, những điều khủng khiếp thường chỉ có ở địa ngục, ở những chốn ăn chơi xa đoạ, ở những nơi người ta tranh giành chém giết nhau vì đồng tiền, vì danh lợi. Những những cái trường học của huyện Khánh Vĩnh là một trường hợp biệt lệ, ở đó đang có những điều khủng khiếp đang chờ đón những người giáo viên từ miền xuôi, từ phố thị phù hoa lên ấy với ước nguyện được dạy học!
Người phụ nữ đã khơi cho lòng tôi thêm nóng với những thắc mắc lo âu, tôi hỏi:
- Những điều gì mà chị cho là khủng khiếp?
- Không phải chỉ tôi cho, mà là nhiều người đều cho rằng vậy, trong số ấy có nhiều cô giáo, thầy giáo đã đến rồi bỏ về một cách thảm hại!
- Nhưng là điều gì?
- Chị sẽ tự biết khi đón nhận nó. Tôi đây là người ngoài cuộc, người của chợ búa, của hàng hóa xe cộ, chứ không phải là người của giáo giục – học đường, nếu đưa ý kiến và suy nghĩ của mình ra e rằng không được khách quan, không chính xác cho lắm!
- Nhưng tôi cần nghe, em cần nghe …
- Chị xưng tôi cũng được, xưng em cũng được, khỏi phải sửa chữa đính chính cho mệt miệng!
- Chị đang cố tình lãng tránh thắc mắc của em …
- Tôi chỉ có thể nói tóm gọn cho chị biết để chị biết trước rằng: nơi ấy đã và đang có một người …
- Một người ra sao? Ai?
- Một con mẹ hiệu trưởng đáng ghét!
- Hiệu trưởng à? Sao lại đáng ghét?
- Độc tài. Khó tính. Nghiêm khắc. Hoang tưởng. Liều lĩnh. Và còn có nhiều chuyện vân vân và vân vân khác nữa. Hãy tự tìm lấy!
- Chị có thể cho em hiểu rõ hơn, để em khỏi phải ngỡ ngàng lúng túng khi đến nới không?
- Tôi đã lỡ nói thì nói luôn cho chị nắm bắt đại khái. Con mẹ hiệu trưởng này nắm hết quyền bính trong tay, lệnh của hiệu trưởng là lệnh tối thượng, nhiều khi vượt quá lệnh Nhà Nước. Hiện nay, số học sinh của trường huyện khoảng trên hai trăm, mà giáo viên chỉ có hai, không tính hiệu trưởng, mà giáo viên kia chính là bà con anh em của hiệu trưởng. Chỉ có bà con anh em mới chịu đựng nổi, bám trụ nổi cái tính khó chịu, khắc khe của con mẹ hiệu trưởng này, người ngoài thì “bức” ngay!
- Sao là khắc khe?
- Bắt dạy thêm giờ. Không được nhận quà cáp của dân nghèo. Chỉ cho chứ không được nhận. Đi dạy trể sẽ bị phạt dạy bù ban đêm. Cấm uống rượu đối với thầy giáo, kể cả khi uống rượu cần tình nghĩa của người dân tộc mời mọc, đãi đằng đúng lễ nghi. Không được son phấn, chưng diện thời trang đối với nữ giáo viên, kể cả những ngày lễ trọng đại như ngày Nhà giáo 20 tháng 11. Sao? Chị có chịu đựng nổi không?
Tôi cảm thấy hứng thú trong lòng, gật đầu nói tỉnh:
- Tưởng gì, chớ vậy thì tôi hoan ngênh. Tôi chấp nhận và đã có cảm tình với những điều mà chị, và mọi người cho là khủng khiếp đó. Tôi thích một người giống như vậy làm thủ trưởng của mình, và tôi nghe thoáng qua về những câu chuyện nay rồi, trong giới giáo chức của thành phố ai cũng biết!
- Thật vậy sao? Biết rồi chị vẫn đem thân nộp mạng à?
- Không sao đâu, chính những điều khủng khiếp đó sẽ giúp cho người thầy giáo rèn luyện tư cách của mình, gương sáng thì phải giữ cho sáng, phải lau chùi, không được chểnh mảng lơ là ở chốn heo hút lạc hậu. Tôi đồng tình… nhưng còn chuyện chị là hoang tưởng, liều lĩnh?
- Chuyện này mới thật buồn cười. Dân miền núi được học cái chữ phổ thông, cái chữ sơ đẳng cũng đã là khó khăn khổ nhọc rồi, vậy mà con mẹ hiệu trưởng còn có kế hoạch dự tính đem tin học lên phổ biến trong học đường miền núi…
- Đem tin học? Đúng như vậy không?
- Rất chính xác. Kế hoạch đưa vi tính vào trường, vào chương trình đang được tiến hành. Và nghe đâu con mẹ hiệu trưởng đã về thành phố huy động được một vài đơn vị tài trợ, nay mai sẽ có những máy vi tính lên núi chơi, và cũng có những thầy cô giáo chuyên môn về phụ trách giảng dạy. Ối trời, hoang tưởng và liều lĩnh quá, nghe như chuyện dóc hiện đại vậy!
Tôi tắc lưỡi, cười nói:
- Vậy là quá tuyệt vời!
- Quá tuyệt vời? Chị cũng là một kẻ hoang tưởng à?
- Không hoang tưởng đâu, mà đó là thực tế. Đó là một quyết tâm sáng suốt, một quyết định dũng cảm can đảm chứ không là hoang tưởng liều lĩnh. Chỉ sợ rằng kinh phí không cho phép thôi. Tôi đang cần đất để cống hiến hết tài hèn sức mọn của mình, và tôi cũng chính là người chuyên môn về tin học đây chị ạ!
- Ối trời … Chuyên môn tin học à? Thật là đại phúc cho học trò đất Khánh Vĩnh, những cũng là đại bất hạnh cho chị khi chị chọn nhằm đất để thi thố tài năng rồi!
- Không. Tôi không lạc bước đâu. Nếu ở nơi đó đang có một người hiệu trưởng như vậy, đang có những điều mà thiên hạ cho là khủng khếp như vậy, thì tôi xin nghiêng mình bái phục và hăm hở hăng hái đầu quân. Chị còn những điều gì gọi là khủng khiếp nữa không?
Thở dài một hơi thậm thượt, chị buôn trái cây nói:
- Thôi, đủ rồi. Kể ra bấy nhiêu mà không hù doạ được chị thì còn kể ra làm gì nữa? Chị hãy lên đến nơi ấy, nơi đang có một con mẹ hiệu trưởng đáng ghét ấy, mà gánh mang những phiền toái khó khăn vào cuộc đời mình. Tôi chỉ còn biết hy vọng một điều: chừng một tháng sau tôi sẽ tái ngộ trên chiếc xe bệnh hoạn này khi nó về xuôi, và tôi sẽ thấy chị mang hành trang cuốn xếp kỹ lưỡng với nỗi thất bại ê chề mang theo cùng!
- Hi vọng sẽ không có chuyện đó. Hãy tin đi, và xin cảm ơn chị đã thông tin cho biết những điều cần biết!
Bụi đỏ mù bay vào bên trong xe, tôi lấy khăn tay bịt mũi lại. Chị Ba vẫn ngồi yên, để cho bụi từ ngoài cửa sổ bay vào bám trên mặt, điềm nhiên cười nói:
- Tập hít bụi bặm cho quen đi. “Sơn hạ hồng trần hung mãn mộng, bất tri hà khách kỹ nhân hoàn”, dưới núi bụi hồng đầy mộng dữ, chẳng biết thiên hạ ra đi mấy kẻ trở về? Tôi sẽ đợi, sẽ chống mắt lên mà đợi chị nhé?
… Xe đến bến. Tôi chia tay với người bạn đồng hành mới quen. Chị Ba vỗ vai tôi thân mật, nói:
-Tôi có sạp trái cây ở chợ, khi nào đi chợ ghé vào nói chuyện tầm phào chơi cho đỡ buồn nhé! À, cho biết tên đi!
- Tôi tên Hương. Em tên Hương.
- Tôi hay em cũng vậy thôi. Chúc đầy đủ nghị lực để chịu đựng những điều khủng khiếp đến với mình!
- Chúc chị buôn may bán đắt, và tìm được những cuốn sách hay, sách bổ ích để luôn có thêm vốn liếng văn chương chữ nghĩa!
Lấy khăn phủi bụi đỏ bám vào tóc tai áo quần, tôi ghé vào quán nước, hỏi thăm đường đến Phòng giáo dục Huyện, ở đó tôi sẽ được đón tiếp, nghỉ ngơi trong một ngày, để nhận công tác ngay. Tôi thầm cảm ơn chị Ba buôn trái cây đã cho tôi một cuộc trò chuyện bổ ích, nhờ chuyện trò trao đổi với chị ta mà tôi thêm hứng thú, thêm tự tin để đón nhận những ngày mới, chuyện mới đang chờ đón mình nơi ấy, nơi đang có một người hiệu trưởng đặc biệt …

*****

Sáng hôm sau, từ Phòng giáo dục Huyện, tôi đi bộ gần một cây số đường đất để đến ngôi trường lớn nhất đất Khánh Vĩnh. Đứng trước phòng hiệu trưởng đã đóng cửa kín mít, tôi lấy bình tĩnh bằng những hơi hít vào thật sâu, gõ nhẹ nhàng ba tiếng lên cánh cửa gỗ mít vàng khè.
- Vào đi!
Tiếng bên trong phòng vọng ra. Tôi đẩy cửa bước khẽ khàng qua cửa rồi đứng khựng lại. Thật là điều khủng khiếp, điều khủng khiếp đầu tiên ở chốn học đường này đã đến với tôi quá bất ngờ, tôi chưa kịp chuẩn bị để đón nhận nó, nên cứ trố mắt há mồm ra mà đứng chôn chân như trời trồng. Trước mắt tôi, ở nơi bàn buy – rô của hiệu trưởng đang có một người ngồi nhìn tôi qua một cặp kính cận, miệng người ấy tủm tỉm một nụ cười thật hiền từ thân thiện với tôi. Người ấy chính là hiệu trưởng trường phổ thông cấp I và II huyện Khánh Vĩnh, và chính là chị Ba buôn bán trái cây mà tôi gặp gỡ, làm quen trên chuyến xe đò sáng hôm qua. Chính chị ta. Tôi bật lên thảng thốt:
- Chị!
Hiệu trưởng đứng dậy cười tươi tắn nói:
- Chào em. Chị đang cần một người như em. Em đã gặp điều khủng khiếp nào chưa?
Tôi nhún vai, cười:
- Gặp rồi, khủng khiếp quá!
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Tác phẩm của Vĩnh Hữu (Vinhbocap) trên báo chí
« Trả lời #17 vào: 05/03/2012, 11:53:48 »




THIỆN DUYÊN
 

Thuý quyết định đi bán máu. Không còn cách nào khác trong lúc dầu sôi lửa bỏng ngặt nghèo này. Hai đứa con chị đang đói, chúng đòi ăn từ rất sớm, vì tối hôm trước cả nhà chị ai cũng phải nhịn ăn cơm, chỉ húp mỗi người hai chén cháo loãng. Bao nhiêu tiền, của để dành, đều đã bay đi để đổi lấy những liều thuốc đặc trị chữa bệnh cho chồng chị. Một căn bệnh tai ác của thời chiến tranh đã hành hạ anh ấy vật vã ngày đêm mỗi khi nó tái phát. Những sự giúp đỡ của bạn bè, hàng xóm tuy là quý báu, nhưng chỉ như mang muối bỏ bể.
Chị phải bán máu thôi. Nhục thật. Nhục là vì mình là một người mang danh Phật tử thuần thành, sớm hôm tinh tấn niệm Phật đọc kinh, mỗi tháng hai lần đến chùa sám hối. Nhục là vì mình là cô giáo, dạy cho học trò những bài học cao quý về nhân đạo, vậy mà đã nhiều lần địa phương cũng như nhà trường phát động phong trào hiến máu nhân đạo, mình cứ giả vờ như không nghe, không biết, không thấy, hoặc viện những lý do đau bệnh ốm yếu hòng chối từ, để bây giờ mang những giọt máu trong châu thân-những giọt máu đào đáng lẽ phải gương mẫu tự nguyện đem hiến để cứu người -đi bán như bán một thứ hàng hoá ngoài chợ đời bát nháo. Thuý cảm thấy nhục lắm. Nhưng đành phải nuốt nghẹn cái nỗi nhục ấy, ém nó vào tận đáy lòng, lấy cái gọi là hoàn cảnh gia đình che phủ đè nén lên trên, rồi sáng để bụng trống rỗng, uống một ly trà đường, chị nhắm thẳng bệnh viện mà bước đi hấp tấp, gói mình trong chiếc áo mưa cũ kỹ, cúi gầm mặt xuống, mắt lấm la lấm lét chẳng khác gì một kẻ trọng tội đang bị truy nã sợ người quen, sợ hàng xóm nhận diện được vậy! Thôi thì tự vỗ về lấy lương tâm, chị xin khất hẹn, khất hẹn với Tam Bảo, khất hẹn với chính mình và mọi người, hẹn khi nào thoát khỏi cuộc sống chật vật, có được những tháng ngày thanh thản với cơm áo gạo tiền dư dả, từ biệt cơn bĩ cực, hun hít thời thới lai, chị sẽ tự nguyện hiến máu thường kỳ, chứ thề không bán một giọt máu dù mỗi giọt đáng giá nghìn vàng… Còn bây giờ, chị xin chịu thua. Có Trời Phật hiểu cho cái Tâm của chị thôi!

Trời âm u, mưa lất phất mang nặng bao nỗi buồn… Còn cách cổng bệnh viện thành phố chỉ chừng năm thước, Thuý chợt nhìn thấy một người phụ nữ đã đứng tuổi có gương mặt quen quen đang ngồi dựa bức tường rào nhớp nhúa dưới một mái hiên rong rêu, vừa khóc nức nở vừa dùng khăn lau nước mắt… Hình ảnh, âm thanh đập vào mắt và tai chị, khiến cho chị động lòng trắc ẩn, chân muốn đi vượt qua mà trái tim thì mách bảo dừng lại. Thuý chiều ý trái tim bé bỏng của mình, chị e dè ghé lại đứng trước người phụ nữ ấy.

-    Sao chị ngồi đây mà khóc?

Người phụ nữ ngước mặt lên nhìn Thuý bằng đôi mắt vô hồn, rồi đôi mắt ấy chợt sáng lên yếu ớt trong khoảnh khắc, cất giọng nghẹn ngào:

-    Khổ lắm cô ơi…
-    Tôi thấy chị quen quen… Mình có quen nhau không?
-    Cô không biết tôi, nhưng tôi biết cô là cô giáo cũ của thằng Hùng con tôi…
-     À. Thì ra là phụ huynh của học trò tôi. Thú thật, tôi không thể nhớ hết được đâu, chỉ thấy quen quen thôi. Chị gặp chuyện gì mà khóc?
-     Thằng Hùng con tôi phải mổ tim, nó mắc chứng bệnh tim nguy hiểm lắm, đưa vào bệnh viện cấp cứu từ hai tuần trước… hao tốn đủ thứ tiền, vậy mà hồi tối bác sĩ còn báo cho biết là cần phải mua máu tươi để truyền thêm cho nó trong nội sáng nay… Tôi chạy không ra tiền được nữa… phải chi có cha nó… nhưng cha nó mất lúc nó mới hai tuổi rồi… Nhà nghèo quá, đồ gì bán được đã bán tuốt hết rồi… Phải chi tôi còn trẻ trung, còn khoẻ mạnh, tôi cũng chẳng ngại ngần đem cái thân này bán cho bọn đàn ông mua vui, để lấy tiền mua máu tươi cứu lấy mạng con mình… Tôi đã cho máu của mình rồi, nhưng đâu có đủ… bây giờ chỉ còn biết ngồi lo buồn mà khóc kêu đến trời đến Phật…

Thuý nghe ù ù cả hai tai, nước mắt tuôn rơi lã chã, nắm lấy bàn tay chị phụ nữ bất hạnh, nuốt nghẹn nói:

-    Em sẽ hiến máu cho cháu… Chị đi vào bệnh viện với em…

…  Gặp lại một phụ huynh học sinh giữa cảnh ngộ éo le đã là một bất ngờ, Thuý còn bất ngờ hơn khi chị gặp lại một người quen cũ thời sinh viên thơ mộng, đó là bác sĩ Tiên, trong khi làm thủ tục chuẩn bị hiến máu. Ðôi bạn ngày xưa tay bắt mặt mừng, trò chuyện thăm hỏi nhau không biết mỏi miệng… Nghe chuyện của Thuý, bác sĩ Tiên lẳng lặng về phòng riêng, một lúc sau quay trở trao cho chị một chiếc phong bì sau khi chị đã hiến máu xong, và hẹn ngày gặp lại để hàn huyên cho thoả thích… Máu của chị không cùng nhóm máu với đứa học trò cũ mắc bệnh tim, nhưng chị cũng hiến, hiến để cứu người khác. Ra đến ghế đá ngoài sân bệnh viện, chị mở phong bì ra xem. Mười tờ giấy bạc mang mệnh giá một trăm nghìn đồng. Ôi... thật là thiện duyên, không biết có phải chư Phật, Bồ tát, hay chư Long thần Hộ pháp đã cố tình sắp xếp mọi sự để thử thách mình hay không đây? Chị rưng rưng nước mắt nhìn trời cao xanh thẳm, rồi lặng lẽ tìm người phụ nữ bất kia, chia đôi giá trị bên trong phong bì với một cõi lòng đang tưng bừng niềm vui …

Xong, chị trở về nhà bằng những bước tung tăng như thời còn thiếu nữ cắp sách đến trường. Sau cơn mưa, trời lại sáng…

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 09:52:04 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Tác phẩm của Vĩnh Hữu (Vinhbocap) trên báo chí
« Trả lời #18 vào: 05/03/2012, 12:49:33 »






Nở rộ giữa hoang tàn

         Cả thôn không ai rõ lão già mặt thẹo gớm ghiếc từ đâu trôi dạt đến, chọn thềm hiên của ngôi đình thờ thần hoàng làm nơi an trú, chẳng ma nào dám đuổi, kể cả ông Thức thôn trưởng đi cùng ba du kích hùng hùng hổ hổ với súng ống và gậy gộc trong tay. Nghe đâu, chỉ mới thấy mặt lão già mặt thẹo và nghe tiếng gầm gừ ghê rợn của lão, ông thôn trưởng cùng ba du kích đã bủn rủn tay chân, co giò rụt cổ bỏ chạy tán loạn như bầy vịt. Nghe đâu, trưởng công an xã đích thân đến đình để nói chuyện phải trái với lão già cư trú bất hợp pháp ấy, chưa nói được gì, chỉ mới thấy lão già mặt thẹo trợn lên, cùng với tiếng gầm gừ khoe những cái răng vàng khè nhọn hoắc, anh ta đã luýnh quýnh bắn ba phát súng chỉ… địa, rồi run lập cập mà vắt giò lên cổ vừa chạy vừa la làng la xóm. Nghe đâu, lão già mặt thẹo là ông thần hổ hiện hình về bảo vệ cho đình thờ thành hoàng vì nơi thờ phụng thiêng liêng này đã bị thế hệ “hậu sinh khả ố” làm cho ô uế, điêu tàn hoang lạnh bao năm qua, từ hồi mới mở cửa xóa bỏ bao cấp, chuyển sang cơ chế thị trường. Nghe đâu, từ ngày có mặt lão mặt thẹo ở trong đình, đêm đêm đứng xa nhìn lại, thấy xung quanh khu vực ngôi đình sáng rực lên một màu xanh tím tím thật ma quái rợn người. Người dân thôn Đại Giã nghe và nói, thêu dệt và tưởng tượng rất nhiều về lão mặt thẹo kỳ dị ấy, làm cho những người ở thôn khác trong khắp xã và cả khắp huyện không biết đường đâu mà tin, tò mò cứ thêm tò mò, vẫn không thể nào biết đích xác được lão mặt thẹo là ai, thân thế và xuất xứ như thế nào… Lão trở thành một con người huyền thoại, một nhân vật truyền thuyết của dân gian, và là hình tượng bất khả xâm phạm. Dường như người ta thích vậy, chứ không thích mọi sự được minh bạch rõ ràng. Mọi người cứ gọi lão già mặt thẹo ấy là Lão Cọp. Lão Cọp vẫn hiện hữu, vẫn tồn tại giữa cuộc sống bề bộn lo toan của người dân thôn Đại Giã, thoạt ẩn thoạt hiện bên trong ngôi đình thờ thành hoàng hoang phế…
   Buổi trưa ngày hai mươi hai tháng Chạp, hai chị em Bích và Khang rủ nhau đi đến vườn nhà bác Sáu Keo mua hoa hồng về cho mẹ cắm bình cúng Phật, và cúng đưa ông Táo về trời. Vườn hoa nhà bác Sáu Keo đẹp nhất vùng, có đủ loại hoa trên đời, bước vào bên trong lớ ngớ có thể đi lạc giữa sắc hương rực rỡ và ngào ngạt. Bác Sáu Keo là người duy nhất trồng hoa để bán trong thôn, nhất là vào dịp Tết, hoa của vườn nhà bác được chở về thành phố dự hội hoa xuân, hết chuyến xe này đến chuyến xe khác vào ra nườm nượp mà vẫn không sao làm cho vườn hoa trống vắng đi. Bà con nào ở trong thôn đến mua hoa, bác Sáu Keo bán rất rẻ, tính giá hữu nghị mua một tặng một, vì bác biết nhà ai cũng nghèo, đồng tiền kiếm ra không phải dễ, nên tiền mua hoa về cắm chắc phải là món tiền “đứt ruột”. Vậy mà bác Sáu vẫn bị người ta gán cho chữ Keo, ý rằng keo kiệt bủn xỉn, tính toán chi li thiệt hơn như Trùm Sò. Nhà của hai chị em Bích và Khang không phải khá giả, nhưng vì cha mẹ rất yêu thích hoa, mà trong sân vườn nhà lại không có hoa, nói đúng ra là chưa có kịp, vì gia đình mới dọn đến sống ở thôn này. Cha bận bịu với công việc y tá trạm y tế Xã, mẹ cặm cụi với thiên chức cô giáo trường làng, nên rất ít có thời gian để ươm bón vun trồng cho sân vườn nhà được xanh tươi đẹp đẽ. Cha chỉ kịp trồng mấy cây cau cảnh, vài khóm thược dược, hai cây mai tứ quý còn ở tuổi “thiếu niên nhi đồng” mà cha đã đặt tên cho cây lớn là Bích, cây nhỏ là Khang. Còn lại, là những chậu cúc đại đóa, mãn đình hồng, hướng dương cha đi mua ở vườn ông Sáu Keo từ tháng trước, cùng với mười mấy nhánh phong lan treo lung lẳng dưới giàn mồng tơi mát rượi… Vì vậy, mỗi khi cúng kiếng, mẹ phải mua hoa về cắm bình, mỗi tháng hai lần vào mồng một và rằm âm lịch. Những lần trước, đích thân mẹ đi đến vườn nhà bác Sáu Keo để trước là mua hoa, sau là làm quen với người láng giềng mới của nhà mình. Lần này, vì công việc cuối năm rộn ràng bề bộn, mẹ mới sai chị em Bích và Khang đi mua giúp. Hai chị em hí ha hí hửng, tung tăng trên con lộ đất lượn vòng uốn quanh nhiều lần để đến vườn nhà bác Sáu Keo, cả hai đều rất thích được vào ngắm nghía khu vườn tuyệt vời nhất thôn Đại Giã.
           Hai chị em đi ngang qua ngôi đình thờ thành hoàng rêu phong cổ kính. Nắng chang chang. Gió lặng. Im ắng và vắng vẻ. Bích tò mò đứng lại nhìn vào bên trong sân đình.  Khang lộ vẻ sợ sệt, níu cánh tay chị, giục: “Đi đi chị, đứng lại làm gì? “. “Để chị nhìn chút đã… “. “Ở trỏng gớm lắm, có gì đâu mà nhìn? Coi chừng… “. Bích nhăn nhó: “Coi chừng cái gì? Có gì đâu mà gớm? Em không thấy bên trong sân đình, quanh đình đang rực rỡ những loại hoa tươi tắn sao?”. “Ờ hén… hoa nhiều và đẹp ghê ta. Nhưng mà… chị ơi, em nghe nói ở trỏng có… có một con quỷ ghê rợn lắm!”. Bích nguýt mắt trề môi: “Tầm bậy. Chỉ toàn là tin đồn nhảm thôi. Chị cũng nghe rồi chớ bộ. Không phải con quỷ mà là ông một ông thần hổ hiện thân, người ta gọi là Lão Cọp!”. Khang gật đầu lia lịa: “Ờ đúng rồi. Vậy thì đi đi, đứng lại đây em sợ lắm!”. “Đừng nhát như thỏ đế. Con trai thì phải dũng cảm anh hùng chứ!”. “Nhưng mình còn phải đi mua hoa về nữa, bộ đứng đây ngó vào hoài vậy sao?”. Bích vùng vằng gỡ tay em trai ra, nói:“Chị muốn vào trỏng xem hoa, rồi hỏi mua, không chừng được tặng một bó đem về đỡ tốn tiền của mẹ. Em không dám thì đứng đây chờ, để chị vào một mình!”. Khang la lên: “Trời đất, lỡ gặp Lão Cọp ăn thịt chị thì sao?”. Vẫn giữ vẻ thảnh nhiên, Bích trấn an em trai: “Tầm bậy. Người ta đồn bậy đồn bạ, chứ làm gì có thật, vì nếu có một Lão Cọp hung dữ ăn thịt người thì công an đã bắn chết tiêu rồi!”. “ Lão Cọp có phép thuật ghê gớm lắm, em nghe công an bỏ chạy mà!”. “Không có chuyện đó đâu, bịa đặt thôi. Em nghĩ xem, nếu là một kẻ hung ác bạo tàn thì đâu có yêu thích cái đẹp, đâu có yêu hoa để rồi trồng nên một vườn hoa tuyệt vời làm cho ngôi đình sáng sủa, đẹp đẽ hơn xưa? Chị nghĩ, và tin chắc rằng Lão Cọp trong đình là một người hiền từ nhân hậu, không hại ai, không hại chị em mình đâu!”. Khang bình tĩnh phần nào: “Ờ hén. Chị nói cũng có lý. Nhưng lỡ… những thứ hoa trong đình được trồng bằng bằng phép tà thuật của Lão Cọp thì sao? “. “Em ngu quá. Đời bây giờ, văn minh tiến bộ, khoa học hiện đại mà còn tin chuyện phép thuật bùa chú. Hoa trong đình nếu không đổ mồ hôi công sức ra để chăm bón vun trồng thì không cách nào có được!”. Khang lúng búng: “Nhưng mà…”. Bích xua tay, cương quyết: “Thôi, đừng có nhưng với nhị nữa. Em không vào, chị vào!”. Dứt lời, Bích đã mạnh dạn bước qua cổng hình vòm cong, vào đến giữa sân đình. Khang chần chừ giây lát, rồi nín thở bước từng bước dè dặt vào theo. Im phăng phắc. Hương hoa thoang thoảng dễ chịu. Bích sáng mắt lên, chỉ về phía bên hông đình thích thú nói: “Em xem kìa. Hoa hướng dương đang bắt nắng, đẹp quá!”. Hai chị em nắm tay nhau bước lại gần bên những đóa hoa hướng dương vàng rực tươi rói, mắt nhìn ngắm không chớp. Đang mải mê trầm trồ, tấm tắt bên những đóa hoa mặt trời bé con, chợt hai chị em nghe một tiếng tằng hắng vang lên từ phía thềm hiên đình. Khang giật nẩy mình, nép sát người vào chị. Hai chị em quay đầu nhìn lại. Dưới mái đình rêu xanh thấp lè tè, đứng trên thềm hiên loang lỗ là một ông già râu tóc bạc phơ, lưng hơi khum khum, trong bộ đồ rộng thùng thình màu nâu sồng bạc thếch. Đó chính là Lão Cọp.
Lần đầu tiên hai chị em nhìn thấy dung nhan của con người mà thiên hạ đồn đại là hung dữ, là ma quái quỷ tà, là thần hổ gớm guốc. Gương mặt Lão Cọp đúng là một gương mặt đầy thẹo thọ lồi lõm. Mắt của Lão Cọp đúng là đôi mắt dữ tợn trợn trừng và đỏ đục. Nhưng, miệng mồm của Lão Cọp không như người ta tả là rộng toang hoác, nhe những ranh nanh nhọn hoắc. Cứ nhìn lão đang cười kia thì biết. Lão Cọp đang nhoẻn miệng cười, một nụ cười hiền hậu nhân từ, không hề còn chiếc răng nào để mà nhe và khoe. Khang bấu cánh tay chị, kêu lên: “Lão Cọp! Lão Cọp đó chị ơi…”. Bích “suỵt” một tiếng, nắm tay em, bước về phía Lão Cọp, vòng tay lễ phép thưa:“Cháu chào ông ạ!”, rồi nhìn em trai, bảo nhỏ: “Em chào ông đi, đừng sợ gì hết, có chị đây mà!”. Giọng hơi run run, Khang cũng vòng tay thưa: “Cháu chào ông ạ! Cháu không dám phá gì đâu…”. Bước nhẹ nhàng xuống sân, Lão Cọp gật gù cất giọng ồ ồ: “Giỏi. Các cháu giỏi lắm. Các cháu là con nhà ai, ở đâu?”. Bích mạnh dạn hẳn lên, liếng thoắng: “Nhà tụi cháu ở cách đây chừng hai trăm thước. Cha cháu là y tá, mẹ là giáo viên a!”. Lão Cọp chắp hai tay ra sau mông, đầu cứ gục gặc liên hồi, hỏi: “Các cháu không sợ ông sao?  Sao dám vào đây?”. Bích thản nhiên:“Sợ gì ạ?”. “Sợ ông ăn thịt. Người ta đồn ông như vậy mà, các cháu không nghe biết à?”. “Dạ biết chứ!” Bích cười nói “Hồi gia đình tụi cháu mới dọn về đây ở, đã nghe hàng xóm nói cho nghe về ông rồi”. Lão Cọp hỏi: “Gia đình cháu mới đến ở thôn này à?”. Khang lên tiếng: “Dạ, được ba tháng rồi, ông ơi. Trước kia nhà cháu ở bên kia sông, tuốt ở thôn Kim Hữu lận!”. Bích cướp lời em, huyên thuyên: “Khi nãy, Khang em của cháu nó sợ không dám vào đây, cháu đã có nói với nó rằng: chỉ là tin đồn, đừng có tin. Cháu nhìn vào, thấy quanh đình đầy ắp những hoa xinh, nên nghĩ ông là người hiền lành chứ không phải là ác quỷ tà ma đâu!”. Lão Cọp cười khề khà thích thú, khen: “Cháu mới chừng này tuổi đầu mà thông minh, sáng suốt, có nhận xét tinh tế chẳng thua gì người lớn, thậm chí còn hơn nhiều người lớn mê muội tối tăm! Vậy, cha mẹ các cháu có tin vào lời đồn đại vào ông không?”. Bích nhanh nhẹn nói liền một hơi: “Cha cháu nói rằng: miệng đời thêm mắm thêm muối, bày vẽ chuyện viễn vông. Còn mẹ cháu thì nói những ai có đầu óc mê tín cổ hủ mới đi tin vào những chuyện hoang đường ấy!”. Gật gù, gương mặt trầm tỉnh, Lão Cọp vỗ tay bôm bốp nói: “Hay lắm, hay lắm! Các cháu có được cha mẹ trí thức, văn minh thì thật là đại phúc. Thảo nào, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, mới dám hiên ngang vào đây để gặp và nói chuyện với Lão Cọp!”. Bích nở phồng mũi, hỏi: “Ông ơi, thật sự thì… ông là ai?”. Lão Cọp lại cười, chỉ thềm hiên mà rằng: “Các cháu lại đây ngồi, ông sẽ kể cho nghe về ông, đứng mỏi chân… “. Hai chị em bạo dạn ngồi xuống thềm hiên mát rượi. Lão Cọp cũng từ tốn ngồi xuống kế bên, giọng trầm trầm: “Hồi còn niên thiếu, ông dân ở đây. Cha của ông là ông từ giữ ngôi đình này cho làng, giữ trong thời gian rất dài. Khi ông lớn lên, được cha gởi xuống thành phố ăn học, ở với vợ chồng người chú ruột. Đến lúc cha của ông mất, mất vào thời loạn lạc chiến tranh, ông bỏ học theo hoạt động cách mạng tại thành phố, sau này lên rừng chiến đấu cùng bộ đội. Chiến tranh kéo dài bao năm đăng đẳng, ông đi khắp các chiến trường, vào sinh ra tử, lội suối băng đèo, nhiều lần xém chết, thương tích đầy mình, vậy mà nhờ mạng lớn nên cứ sống khỏe sống mạnh mà chiến đấu trường kỳ. Ông đã lên đến chức Thiếu tá khi còn phục vụ trong quân ngũ. Rồi, đất nước được thống nhất độc lập, miền Nam được giải phóng hoàn toàn, ông trở về sống cuộc sống bình thường ở thành phố, được cấp cho căn hộ khang trang, một công việc và một chức vụ tại văn phòng trụ sở Ủy ban nhân dân Phường. Ông làm việc ở đó hai mươi năm trời không mệt mỏi. Rồi, cách đây hai năm, sau cơn bệnh nặng, ông xin nghỉ hưu dưỡng già. Già rồi, ông thích sống yên tịnh thanh thản, nên nhớ đến vùng đất kỷ niệm này, ông bán nhà, về đây xin chính quyền được làm công việc trông coi gìn giữ ngôi đình đổ nát hoang tàn này!”.
         Khang nhìn chăm chăm Lão Cọp, hỏi: “Mặt ông sao bị thẹo nhiều vậy?”. Bích lườm mắt nhìn em trai, nói: “Thì do bom đạn chứ gì? Hỏi khùng!”. Lão Cọp cười cười, đưa tay xoa đầu hai chị em, nói: “Không phải hoàn toàn do bom đạn đâu, cháu!”. Nhìn về một phương trời xa xăm, một hồi lâu Lão Cọp mới tiếp: “Hồi còn đóng quân ở rừng biên giới Việt Lào, tiểu đội của ông gặp một ông Cọp to đùng, bắn trúng ổng rồi, vậy mà ổng vẫn còn hung hãn chồm đến vồ lấy ông. Ông bị ông cọp vồ rách mặt, rách cả vùng ngực bụng, ngất đi không biết trời trăng mây gió gì nữa. Sau lần gặp ông ba mươi đó, ông phải nằm điều trị hết cả tháng, nếu không có đồng đội thì chưa biết sự việc ra sao, có thể ông đã bị ông ba mươi dùng tàn lực quật cho ngủm trước khi ổng chết rồi! Chuyện là vậy, ông có kể cho ông thôn trưởng, mấy chú du kích nghe, rồi sau này cũng kể cho ông Trưởng công an Xã nghe, không biết mấy ông đó ngứa miệng đi thuật lại kiểu gì mà sau này cả vùng đều gọi ông là Lão Cọp!”. Bích và Khang nhìn nhau cười, thích thú lắm. Bích hỏi: “Gọi ông như vậy, ông có buồn giận không?”. “Không hề!” Lão Cọp cười “Ông chỉ buồn khi người ta đồn rằng ông là một con quỷ, một yêu quái. Nhưng thời gian sẽ ủng hộ, minh oan cho ông. Ông còn buồn một điều nữa, là vì những tin đồn nhảm nhí mà không ai dám vào ra chốn này, ông sống cô độc lắm!”. Xúc động, Bích hạ giọng xuống hỏi: “Ông không có vợ con, hay bà con thân thích sao?”. “Không còn ai. Ông đơn độc mấy chục năm qua rồi, các cháu à!”. Bích thở dài, nhìn ra phía có những đóa hoa hướng dương rực rỡ, mắt rơm rớm nước mắt, nghĩ ngợi thật lâu. Khang lên tiếng: “Ông ơi, ông có bán hoa không?”. Lão Cọp nhướng mắt: “Ông trồng hoa cho ngôi đình được thơm và đẹp, chứ không bán. Sao cháu hỏi vậy?”. Bích thưa: “Mẹ cháu sai hai chị em cháu đến nhà bác Sáu Keo mua hoa hồng về cúng Phật, và đưa ông Táo về trời khuya nay. Tụi cháu ngang đây, thấy hoa nhiều và đẹp quá nên rủ nhau vào hỏi thăm thử!”. Lão Cọp gục gặc: “Hoa hồng à? Được rồi, để ông cắt cho các cháu, rồi lo mang về kẻo mẹ trông ở nhà!”.
Lão Cọp đứng lên, vào trong đình một chặp, rồi đi ra với cây kéo lớn đen sì trên tay. Lão đến bên những khóm hoa hồng đủ loại, đủ sắc, chọn và cắt từng nhánh. Hai chị em đủng đĩnh theo hai bên, lòng hân hoan đếm thầm trong miệng từng cánh hoa hồng được cắt. Được chừng mười hoa, Lão Cọp lại bước sang đám hoa hướng dương, trao bó hoa hồng cho Bích cầm, còn lão thì cẩn thận nhẹ nhàng cắt hai đóa hoa mặt trời vàng rực, nhìn hai chị em nói: “Để ông cắt lá chuối gói lại kẻo bị gai chích”. Khang vui tươi: “Khỏi đi, ông à. Để cháu cầm hoa hướng dương, chị cháu cầm hoa hồng được mà!”. Bích ngập ngừng:“Ông ơi… nhưng mẹ cháu không dặn mua hoa hướng dương, chỉ dặn hoa hồng thôi. Coi chừng không đủ tiền…”. Lão Cọp cười hiền hậu, trao mỗi đứa một hoa hướng dương, nói: “Không tiền bạc gì hết. Ông tặng hoa hồng cho cha mẹ các cháu. Còn hướng dương thì ông tặng cho hai cháu đó!”. Hai chị em reo mừng, cảm ơn Lão Cọp rối rít. Lão Cọp giục: “Thôi, lo ba chân bốn cẳng mà về nhà đi, kẻo mẹ đi tìm!”. Hai chị em lễ phép chào Lão Cọp. Trước khi đi Bích cảm động nói rất chân tình: “Tụi cháu sẽ lại đây thăm ông thường xuyên, nghe ông kể chuyện, kể chuyện cho ông nghe đỡ buồn, đỡ cô đơn, ông nhé!”.
             Lão Cọp gật đầu lia lịa. Lão tiễn hai chị em ra tận cổng, đứng nhìn theo cho đến khi hai đứa nhỏ khuất sau ngõ cua. Mắt lão rơm rớm những giọt nước nóng hổi…                                                                                                                                                              
                                                                                                UẤT KIM HƯƠNG
« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 09:53:32 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi gamchu

  • *******
  • Bài viết: 2,995
  • Thanked: 1 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • phốCộtCờ-thônvuờnhoaCanhNông-làngCửaNam-thànhHàNội
Re: Tác phẩm của Vĩnh Hữu (Vinhbocap) trên báo chí
« Trả lời #19 vào: 05/03/2012, 14:00:35 »
bác Cap thêm Uất nữa thì chích phải nổi tiếng là phải thôi. Thật thú vị khi đọc những trang sách bác "phóng sự". Mà nếu được bác gửi cho "thủ bút" thì thật cám tạ  :d :cf :cf :cf
 
Người khoáng quan, viên thục lúc nào cũng thông đạ

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tác phẩm mới được đăng, nằm trong sê-ri tuyên truyền "Hiến máu nhân đạo" (trong đó có "Thiện duyên" đã đăng trên):




Kẻ hèn mọn

Tối hôm ấy, một buổi tối mưa gió bão bùng cách đây năm năm, gia đình ông Hoàng tề tựu đông đủ, trên dưới hai mươi người già trẻ lớn bé của ba thế hệ.
Họ mở một cuộc họp quan trọng, nói cho đúng hơn là một toà án gói gọn trong phạm vi gia đình, tuyệt nhiên không cho một người ngoài tham dự hoặc hay biết một chút thông tin nào. Chỉ trừ một người không hề chung huyết thống, đó chính là dì Sen, người giúp việc trung thành đã nhiều năm qua cho gia đình ông Hoàng đại phú gia, chủ một tiệm vàng lớn nhất nhì thành phố. Đó là một buổi tối mà dì Sen không bao giờ quên được, chết cũng mang theo…

Như một bị cáo ra trước vành móng ngựa, dì Sen quỳ dưới nền gạch hoa giữa đại sảnh, chung quanh là những người gia chủ kẻ đứng ngồi đều mang gương mặt lạnh lùng và não nề thất vọng. Dì bị kết tội ăn cắp vàng, đến hai mươi lượng “Rồng Vàng”, sau khi gia chủ lục soát rương hòm  riêng của dì thấy được số vàng ấy. Đúng ra là mất đến hai mươi hai lượng. Hai lượng còn lại bay đi đâu, hiện cất giấu ở đâu chính là điều cả gia đình ông Hoàng muốn biết. Họ bắt dì khai, nhưng dì chỉ biết khóc kêu oan. Dì cho rằng ai đó đã ám hại dì, chơi trò ném đá giấu tay. Gia đình ông Hoàng chia làm hai phe. Một nửa bênh vực cho dì, kể công lao và đề cao tính thật thà chất phác của dì bao năm qua. Nửa còn lại nhất định kết tội và đòi tống khứ người đầy tớ gian manh ra khỏi nhà. Cuộc tranh cãi diễn ra gay gắt. Sau cùng, ông Hoàng với tư cách chủ gia đình quyết định: không khai báo cho công an, xử lý nội bộ để tránh phiền phức, và không đòi lại dì Sen hai lượng vàng còn thiếu, xem như cho dì, cấp thêm cho dì một triệu đồng để làm vốn trở về quê, không bao giờ được quay trở lại nơi mà dì gắn bó cuộc đời suốt hai mươi năm với thân phận gia nhân tôi tớ…

Dì Sen quệt nước mắt ra đi, nhất quyết không nhận một xu hào nào lận túi, chỉ biết nhắn gửi lại một điều: dì mong có ngày được trời cao soi xét, chư Phật và Bồ tát linh thiêng từ bi gia hộ hóa giải cho dì mối oan khuất còn kia, để khi dì có xuôi tay cũng được nhắm mắt yên lòng. Dì luôn luôn và luôn luôn tin rằng có chư Phật, chư thánh chư thiên, như chính dì đã tin vào “Phật Tại Tâm” của mình.

Khi dì rời khỏi nhà chủ, có người đứng tiễn rơi nước mắt, cũng có kẻ bĩu môi khinh bỉ rồi chửi với theo mấy câu độc địa phũ phàng…

Dì Sen mang thân phận hèn mọn lang thang đây đó kiếm kế sinh nhai qua ngày, khi thì ngủ co ro ở chợ, khi thì nằm nghỉ ở công viên, lúc thì chui vào nhà trù của các chùa làm công quả kiếm bát cơm ly nước, không dám về quê nhà ở chốn xa xăm, dù nơi ấy có những tháng ngày yên tĩnh và có bao người thương quý mong chờ mình.

Dì gặp được một quý nhân trong một lần đi bán máu, đó là chị Thư-bác sĩ khoa Truyền máu và Huyết học. Dì được mời về giúp việc cho bác sĩ Thư, quán xuyến mọi việc trong nhà như một quản gia vậy. Dì muốn chứng tỏ cho bác sĩ Thư biết là bác sĩ đã không tin dùng lầm người. Một sợi chỉ cây kim bé xíu dì cũng không màng thâm lạm. Chuyện oan khuất xưa kia, dì kể hết cho vợ chồng bác sĩ nghe. Nhằm người chồng của bác sĩ Thư là một cảnh sát điều tra, nên anh ta nổi máu nghề nghiệp muốn đích thân giải oan cho dì…

Chuyện giải oan cho dì chưa biết được tiến hành tới đâu thì cái duyên nợ oái oăm đã ập đến thật ngẫu nhiên, nhưng mãi sau này dì Sen mới nghiệm ra đó là một chuyện có sự sắp xếp hữu ý của duyên nghiệp. Chân lý nhân quả luân hồi của đức Phật Thích Ca Mâu Ni không bao giờ suy suyển sai lệch. Còn nói nôm na như người đời, thì dì sẽ ngước mắt nhìn lên vùng mây trắng tít tận cao cao mà thốt: “Trời cao có mắt mà!”ø.

Nửa khuya hôm ấy, bác sĩ Thư nhận được một cuộc điện thoại của bệnh viện. Bệnh viện đang cần máu. Máu thuộc nhóm quý hiếm. Trong danh sách những người mang nhóm máu quý hiếm mà Trung tâm Truyền Máu và Huyết học cung cấp cho bệnh viện có tên… dì Sen. Bác sĩ Thư biết được điều này sau lần dì Sen đến Trung tâm bán máu lần đầu tiên. Từ khi trở thành người thân của gia đình bác sĩ Thư, dì Sen được mở rộng tầm mắt, hiểu biết thêm nhiều về những giọt máu cứu người, nên luôn luôn gìn giữ sức khoẻ của mình phòng khi hữu dụng. Dì được bác sĩ Thư chở đi ngay vào bệnh viện để cứu một mạng người đang trong tình trạng mành chỉ treo chuông. Oái oăm thay, người nhận máu của dì Sen hiến cho lại chính là… ông Hoàng. Dù đang là một đại phú gia, vàng chất cả rương, tiền chứa cả bồ, nhưng ông Hoàng vẫn không tài nào mua được vài giọt máu quý hiếm để cứu thân mạng mình sau một ca đại phẫu bị xuất huyết. Và dù gia quyến vợ con đông đảo, ông chủ tiệm vàng cũng không xin ai được một vài giọt máu cùng nhóm máu với mình, đừng nói chi đến bốn đơn vị máu quý hiếm! Sự đời oái oăm đến như vậy, ai mà dám nghĩ đến, ai mà tài nghĩ ra?

… Ông Hoàng tai qua nạn khỏi. Khi ông đại phú gia được xuất viện trở về lại ngôi biệt thự khổng lồ khang trang hoành tráng của mình, ông quyết định cử những người thân uy tín nhất, đánh xe con đến tận nhà của bác sĩ Thư vào một chiều thứ bảy đẹp trời, để xin thỉnh rước dì Sen về lại với đại gia đình của ông.

Ban đầu, dì Sen không chịu về, dứt khoát đòi ở lại với gia đình bác sĩ Thư. Dì vui mừng thì có vui mừng khi đã được cả nhà chủ cũ nhớ đến mình, còn tin dùng mình. Nhưng bấy nhiêu đó thôi thì chưa đủ làm cho dì được thanh thản sống nốt những năm tháng còn lại của đời người.  Vụ mất cắp vàng xưa kia vẫn chưa được làm sáng tỏ. Dì vẫn còn là một nghi phạm, nghi phạm số một, nghi phạm duy nhất, vậy thì mặt mũi nào mà sống với những người nghi ngờ nghi nan mình, không hiểu mình, đánh giá mình quá thấp? Không thể sống với một nghi án chưa được phá giải.

Nhưng, do hai vợ chồng bác sĩ Thư đã luân phiên nhau năn nỉ, thuyết phục, và thậm chí còn làm bộ giận lẫy đòi đuổi dì, không muốn chứa chấp dì trong nhà nữa, xem như hợp đồng thuê người giúp việc bị cắt đứt. Dì Sen biết là vợ chồng bác sĩ Thư không hề có ác ý ác cảm gì, mà chỉ muốn điều tốt đẹp an lành đến với mình sau một thời gian dài gặp sóng gió đắng cay. Họ quý dì lắm, bụng đâu có muốn dì đi, mà phải làm bộ “đoạn tình đoạn nghĩa” để đưa dì cái thế không còn đường chọn lựa. Rốt cuộc, dì phải mỉm cười đồng ý, cuốn hành trang giã biệt vợ chồng bác sĩ Thư, để quay trở về nơi cũ đầy kỷ niệm vui buồn… Chuyện tới đâu hay tới đó. Dì chợt nhớ đến mấy câu thơ trong bài phú “Cư trần lạc đạo” của Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông mà dì đã từng được nghe Thượng tọa Thích Thông Giải thuyết giảng trong mấy kỳ pháp thoại tại Hải Pháp Ni Tự, nơi dì được nương náu mười ngày để làm công quả phục vụ cho khóa tu Phật Thất của những cư sĩ áo lam.

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên (Ở đời vui đạo hãy tùy duyên)
Cơ tắc xan hề, khốn tắc miên (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền)
Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch (Ngọc báu trong nhà thôi tìm kiếm)
Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền (Đối cảnh không tâm hỏi chi thiền)

Hãy tùy duyên thôi. Dì chỉ biết có vậy, những điều khác còn cao siêu quá, dì không hội đủ trí tuệ để hiểu hết thâm ý. Cứ tùy duyên mà sống, tùy cơ ứng biến, chuyện đến ta tiếp đón, chuyện đi ta tiễn đưa đi, tới đâu hay tới đó, vậy cũng là bản lĩnh rồi, cần chi phải thiền nhập với thiền xuất nữa!

Khi dì Sen vừa đặt chân vào lại ngôi đại sảnh của chủ cũ, người thân của ông Hoàng, trên dưới hai mươi người đã chực chờ sẵn từ trước, đồng loạt quỳ sụp xuống mà lạy trước người tôi tớ hèn mọn mà xưa kia họ đã đuổi đi sau một vụ mất cắp chưa được làm sáng tỏ. Họ sụp lạy một cách chân thành, không chút tuồng kịch giả tạo, khiến cho dì phải bật khóc mà quỳ xuống lạy trả. Một cảnh tượng hiếm hoi, có chút kỳ quặc, có lẽ xưa nay trong phim ảnh cũng chưa từng có diễn ra…

Bấy giờ, người con trai út của ông Hoàng vì ray rứt ăn năn bao năm, nay lại biết ơn cứu tử của dì Sen dành cho cha mình, nên đã thú nhận mọi tội lỗi. Chính anh chàng út ham chơi bời phóng túng này đã cạy tủ lấy vàng, nhưng không dám lấy hết đến hai mươi hai lượng, mà chỉ lấy hai lượng để đi vui chơi Vũng Tàu với lũ bạn choai choai học đòi… Vì vậy anh chàng mới nghĩ ra cách mang số vàng còn lại giấu vào rương của dì Sen để phủi tay chạy tội. Khi dì Sen bị ra trước “toà án gia đình” của mình, chàng út đã lên tiếng bênh vực cho dì, và cũng chính anh chàng là một trong những người ra đứng trước cửa tiễn dì ra đi với nước mắt chảy ngược vào trong…

Vậy là một kết cục có hậu: Dì Sen đã được giải oan, và được trở lại sống thoải mái an nhiên trong ngôi nhà mà trước kia dì bị tống khứ ra khỏi như một con hủi hèn mọn.

Dì đã trở về như một vị nữ anh hùng.

Và, dì nhớ không lầm, khi cuốn hành trang chia tay giã biệt lần vừa rồi với nơi nương náu gần một năm trời, cũng có người đứng phía sau tiễn dì với nước mắt lưng tròng. Những giọt nước mắt của bác sĩ Thư chất chứa đầy niềm vui và nỗi lưu luyến khôn nguôi...
« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 09:54:36 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi nguyenduong

  • *****
  • Bài viết: 641
  • Thanked: 35 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Giới tính: Nam
  • Nhìn những mùa thu đi...
Em thì vẫn khoái xem tranh biếm họa của bác ..
Và cũng đang phấn đấu nhanh chóng ổn định cuộc sống để có thời giờ nhiều hơn cho việc viết lách..
 :-s mà sẽ viết gì đây nhỉ??
 
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp,
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Em thì vẫn khoái xem tranh biếm họa của bác ..
Và cũng đang phấn đấu nhanh chóng ổn định cuộc sống để có thời giờ nhiều hơn cho việc viết lách..
 :-s mà sẽ viết gì đây nhỉ??
Biếm họa? Hihihi... thì đây, bức biếm họa đăng gần đây nhất mà bạn nào có Nội San Sách Xưa trong tay  đều đã xem được.
À, sẵn đây sao lại không giới thiệu luôn các tác phẩm đã được chọn đăng trên "Nội San Sách Xưa Số 01- Xuân Nhâm Thìn" nhỉ?





Cạp có thằng quý tử nối dõi tông đường được đặt tên cúng cơm là Nguyễn Phước Bảo Kiếm, cho nên nhớ đến "Thượng Phương Bảo Kiếm" của Bao Thanh Thiên mà lấy thêm bút hiêụ Nguyễn Thượng Phương:

« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 09:56:28 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Chùm tứ tuyệt trên Tuần báo Giác Ngộ số mới phát hành...





Quán

Ngày nắng sớm, mưa vẫn còn lây lất
Đường phố nghiêng trong mắt kính thâm trầm
Sầu thế kỷ em quỳ trong điện Phật
Ta ngồi nghe vũ trụ vọng huyền âm.

Tự tại

Bụi lên vai, máu quanh thân
Tôi rũ phong trần rong chơi nẻo lạ
Buồn níu hỏi, thôi thúc vui
Tôi bày cuộc chơi đi về mất bóng.

Bồ tát

Hai tay dang rộng một vòng
Bước chân du hí thần thông đón người
Đường mây trắng nẻo rong chơi
Con thuyền qua tít mù khơi chập chùng.
« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 10:01:33 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
"Tuổi Trẻ Cười" số mới nhất phát hành sáng nay 15-3- Biếm họa dự thi qua vòng sơ khảo:



« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 09:57:43 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
« Sửa lần cuối: 30/03/2012, 10:03:25 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tạp chí "Đạo Phật Ngày Nay" số mới phát hành...\





 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi wind99

Ngưỡng mộ bác Cạp quá, Vài bữa em đi thẳng trực tiếp vô Nha Trang xin chữ ký bác mới được :d
 
The way to learn is to forget

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,862
  • Thanked: 981 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Báo "Tuổi Trẻ Cười" số đầu tháng 4, mới phát hành sáng nay.
Thêm một biếm họa dự thi "Muôn Màu Giao Thông" vào vòng sơ khảo...



 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng