Tác giả Chủ đề: Tác phẩm của thành viên Vĩnh Bò Cạp trên thông tin đại chúng  (Đã xem 74384 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tạp chí "Đạo Phật Ngày Nay" số đầu năm Dương Lịch 2013:



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Khởi động mùa Báo Tết Quý Tỵ 2013...

Tờ Báo Xuân đầu tiên đơm hoa kết trái: "Hạnh Phúc Gia Đình" (Phụ Nữ Việt Nam) với một Truyện Ngắn của TKVH!



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi lenhale

Hình như đây không phải là chỗ mua bán, nhưng
 nếu được, anh share cho em 1 bản kỷ niệm, anh nhé! :d
VCB: 0601000453503
CTK: Lê Đức Dũng
ĐT: 0918280119
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Hình như đây không phải là chỗ mua bán, nhưng
 nếu được, anh share cho em 1 bản kỷ niệm, anh nhé! :d
Cảm ơn bạn đã quan tâm, chia sẻ chút vui ngày Xuân. Hoan hỷ, sẽ nhường cho bạn tờ có thêm dấu Kính Biếu của Tòa soạn.
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Xuân lại về, hoa vừa nở trong nhà Cạp...

Báo Thanh Niên Xuân Quý Tỵ 2013:






Một bức biếm họa trí giá 600k!
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tạp chí Văn Nghệ Bình Thuận Xuân Quý Tỵ 2013:


Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Đến hẹn lại lên: Vô Ưu- Tỉnh Giáo Hội Phật Giáo Daklak.








Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Nguyệt San CHÁNH PHÁP - Số Đặc Biệt Xuân Quý Tỵ 2013:

http://www.chanhphap.us/CP%20published%20issues/2013/ChanhPhap%2015%20(02.13).pdf

Với chùm thơ "Tứ Cú Lục Bát" của Tâm Không Vĩnh Hữu (trang 10).
Đây đều là những thi phẩm cảm tác từ chuyện... bán sách của Cạp, được tuyển chọn gửi đi góp bút. Thú vị  làm sao!

Và, thêm bài viết đặc sắc không đụng hàng "Tuyệt phẩm Tám nhánh Phong Lan" của Mãn Đường Hồng (trang 54).

Thân mời các bạn tạt qua xem cho vui mấy ngày Xuân.
« Sửa lần cuối: 27/01/2013, 19:00:17 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Nguyệt San CHÁNH PHÁP - Số Đặc Biệt Xuân Quý Tỵ 2013:

"Tứ cú Lục Bát" của Tâm Không Vĩnh Hữu.

Ảo

Đi qua hào nhoáng tưng bừng
Dừng nơi tráng lệ phù trầm phù hoa
Mới hay mắt lệ đẫm nhòa
Lầu son nhung lụa cũng là bần nông!

Chào

Bên chén rượu, bên tách trà
Quay về năm tháng sơn hà điêu linh
Vắt tươm câu chữ nghĩa tình
Chào thời đại mới thanh bình yên vui!

Mộng du

Du du mộng mộng đi, về
Trần gian thật giả tuồng hề thủ vai
Du du mộng mộng khứ lai
Tỉnh ra biết mộng đã dài lắm xuân...

Bụt nhà

Trời cao có mắt dõi nhìn
Tấm lòng hiếu hạnh chân tình tỏa hương
Phụ mẫu tức Phật tại đường
Tìm chi cao tít mấy tầng mây xa?

Cố đô

Mắt tôi màu tím áo dài
Mắt nàng đuôi phượng mày ngài giao duyên
Hương giang lai láng con thuyền
Câu hò mái đẩy đảo điên tôi về...


Nhiếp

Nhiếp hồn nhiếp ảnh nhiếp tâm
Mắt đo từng nét, tay cầm từng khung
Trời cao đất rộng vô cùng
Ta gom hốt cả vô thùng nhân duyên!


Ngộ

Lạc chân vào cửa nhà Thiền
Kỳ nhân dị lão hỏi điên đáp khùng
Trở về suy gẫm mông lung
Nửa đêm hoa héo nở bừng ngộ ra!


Vô âm

Mênh mang cẩm tú sơn hà
Lưu từng khoảnh khắc mượt mà niềm thương
Thăng trầm thấm đậm máu xương
Dừng chân ta hát bên đường vô âm.

« Sửa lần cuối: 28/01/2013, 16:44:49 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Nguyệt San CHÁNH PHÁP - Số Đặc Biệt Xuân Quý Tỵ 2013:

NGÀY XUÂN NÓI CHUYỆN HOA & THƠ

Tuyệt phẩm “Tám Nhánh Phong Lan”



           Vào một ngày cuối năm không khí chộn rộn, tôi đi vào con hẻm nhỏ lặng lẽ giữa phố chợ Nha Trang để thăm và hầu chuyện Mẹ tôi: Nữ sĩ Trinh Tiên, tức nhà thơ Tâm Tấn của Phật giáo, người đã có mặt trong pho sách đồ sộ “Nữ sĩ Việt Nam, Tiểu sử & giai thoại Cổ -cận-hiện đại” của Như Hiên Nguyễn Ngọc Hiền (NXB Văn Học- 2006).
          Đập vào mắt tôi là một khung ảnh khổ 40x80cm mới được trưng trang trọng trên đầu chiếc tủ đứng cũ xưa đặt ngay cửa ra vào căn phòng. Bức ảnh được lộng trong khung kính tuy không màu mè sặc sỡ, không cường điệu cách tân, chỉ là những nét bình dị đơn sơ, mộc mạc thâm trầm, nhưng dường như luôn sẵn có một lực từ trường cuốn hút tất cả đôi mắt những ai mang trong mình chút tâm hồn yêu mê nghệ thuật, đang say tìm Chân Thiện Mỹ. Một tác phẩm lạ thường ngay từ bố cục hình thức.
          Bức ảnh được chia làm 3 phần nằm theo chiều ngang. Chính giữa là hình ảnh của những nhánh phong lan hoa đã mãn khai vàng rực. Bên trái là một bài thơ “Cảm đề tám nhánh phong lan” được viết bằng thư pháp uyển chuyển. Bên phải là bản dịch tiếng Anh của bài thơ, cũng được trình bày bằng những nét sổ lượn uốn bay độc đáo của thư pháp. Tò mò, tôi dò hỏi Mẹ về ý nghĩa và xuất xứ của tác phẩm lạ thường này, thì ngay sau đó, tôi cũng không ngờ rằng mình được phiêu du những bước thanh thản nhẹ nhàng vào một cõi đầy ắp thi vị lẫn đạo vị của thời dĩ vãng cách đây đã trên ba mươi lăm năm…
           Vào năm 1974, khi Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ, một danh tăng của Phật giáo Việt Nam, đang trong thời gian dài hoằng pháp tại Nha Trang và miền Trung, tạm an trú ở chùa Hải Đức, nơi có Phật học viện Trung Phần, trên ngọn đồi Trại Thủy. Phía bên ngoài, bên thềm hiên tịnh thất của Hòa thượng là những khóm hoa chậu kiểng chen chúc nhau để hàng ngày được sự chăm sóc nâng niu của một bậc chân tăng đạo hạnh. Trong số đó có một giò hoa phong lan rừng, thuộc giống hoàng lan, với những nhánh lá xanh tươi bám sâu vào một gốc gây mục, được Hòa thượng quan tâm chăm sóc ưu ái hơn hết. Vào hạ, mùa an cư của Tăng Ni đến, phong lan khai nở, nở đến tám nhánh rộ vàng rất trang nhã, hương ngát thanh tao, và đầy sức sống. Bấy giờ, Mẹ tôi lên vãn cảnh chùa với chiếc máy ảnh mang theo, được các vị Thượng tọa chỉ cho biết về “giò phong lan của Ôn trổ hoa”, rồi khuyến khích bà chụp ảnh để ghi lại nét đẹp hiếm thấy đó. Sau khi  chụp xong, bức ảnh hoa phong lan này được Nữ sĩ phóng to khổ 50x70cm tại tiệm ảnh Quang trên đường Quốc lộ I (nay là đường 2 tháng 4), đem lồng vào khung kính, rồi cung kính mang lên cúng dường để Hòa thượng treo trên tường làm kỷ niệm. Hòa thượng khen ảnh đẹp, bắt được cái thần và cái dáng xuất thế của hoa, nhưng chưa hài lòng vì thấy còn thiếu một thứ mà Hòa thượng, cũng như Nữ sĩ luôn sẵn có: Thi ca!
         Hòa thượng “ra lệnh” cho Nữ sĩ phải làm một bài thơ “cảm tác đề vịnh” về “tám nhánh hoa phong lan” hiếm hoi này. Mẹ tôi trở về, và sau đó vài ngày đã mang dâng lên Hòa thượng bài thơ “Cảm đề Tám nhánh Phong Lan” mà bà đã phải thao thức mấy đêm vắng lặng để chiêm nghiệm suy tưởng, hạ bút phóng chữ nên thơ. Bài thơ nguyên văn, các chữ được viết hoa vẫn giữ như sau:

Ôi, hoa vàng lá lục
Bát ngát lụa Hoàng Vương
Nghiêng say vườn Gió Trúc
Bồi hồi sương Kim Cương

Hợp Tướng trong Cội Mục
Biệt duyên Tám Nhánh Hương
Gốc trầm rung Đạo Đế
Bát Chánh Đạo Diệu Thường

Nhẹ nhàng buông dáng sắc
Uyển chuyển tỏa thiền hương
Rợp y Kinh hành tụ
Biến hiện giữa Vô Thường.

Tâm Tấn- Mùa an cư 2518

          Hòa thượng đọc bài thơ cảm đề xong thì rất thích thú, ra chiều tâm đắc. Chư vị cao tăng ở chùa Hải Đức cũng đều tấm tắt ngợi khen thi phẩm xuất thần này. Lúc đó chưa có thư pháp tiếng Việt như bây giờ, nên bài thơ được viết lại bằng kiểu chữ đẹp lên trên bức ảnh “Tám nhánh Phong Lan”. Cặp “ảnh- thơ” này được Hòa thượng cho treo trên vách tường, ngay trên khung cửa ra vào trong nhà Tổ, nếu ai vào lạy chư Tổ, khi trở ra sẽ được nhìn thấy rõ ràng...
          Từ một gốc cây qua thời gian hứng chịu nắng mưa đã mục ruỗng theo lẽ thường sinh- trụ- hoại- diệt, tám nhánh hoa phong lan đã mãn khai hiển hiện giữa cuộc đời bi lụy này cũng như bao giàn hoa khóm hoa khác, nhưng đây là hoa của Đạo, và hoa đã hội đủ nghiệp duyên đặc biệt để hòa nhập vào dòng trầm bổng của thi ca mà vượt thoát tỏa hương, mà an nhiên trong thánh thiện siêu phàm:

Hợp tướng trong cội mục
Biệt duyên tám nhánh hương

         Biệt duyên của hoa kiếp này có được cũng từ nhiều nghiệp duyên của kiếp trước, đều xuất phát từ mạch nguồn Phật pháp huyền nhiệm vô biên. Chính vì lẽ đó, khi hoa xuất hiện giữa trần đời mới chọn ngay chốn già lam thánh chúng mà sinh trụ, khoe sắc tỏa hương. Hoa đã là “kim cương bất hoại”, nên ngay cả những giọt sương sớm đọng trưa tan cũng hóa thành kim cương bồi hồi sinh động trên nhánh lá cánh hoa, và ngay cả gốc cây mục bình thường thân mộc cũng hóa thành trầm hương thơm ngát:

Gốc trầm rung Đạo Đế

         Bài pháp đầu tiên của Đức Phật về “Tứ Diệu Đế” (Khổ -Tập –Diệt- Đạo) được xuất hiện một cách bất ngờ bằng sự rung cảm của gốc trầm mà ai cũng ngỡ là một cây mục vô giác vô tri. Trong sự hoan hỷ vui mừng, chỉ bằng sự rung chuyển tướng thân đầy xúc cảm, gốc trầm đã cất vọng lên tiếng- nói- vô- thanh, phát một thông- tin –vô- ngôn quý báu để giải tỏa thắc mắc của bao người trần mắt thịt: “Tại sao không là sáu, bảy, hay chín, mười, mà là đúng tám nhánh?”, nhưng phải bằng cái Tâm tĩnh lặng và cái nhìn Thiền học mới nhận thấy và hiểu ra:

Bát Chánh Đạo Diệu Thường

         Tám nhánh hoa đã biến hiện thành tám lối đi chân chánh của Pháp Phật: chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm và chánh định. Bát Chánh Đạo (hay Bát Thánh Đạo) là giáo lý căn bản của Đạo Đế, tuy là đến tám chi nhưng tụ lại chỉ một, một con đường duy nhất đi vào giải thoát hết thảy các lậu hoặc. Còn sự so sánh ví von nào thích hợp và chính xác hơn?
            Cũng chỉ có tâm tịnh và thiền nhãn mới thấy được một hình ảnh sống động tuyệt trần của một đoàn tăng lữ khoác rợp y vàng, đang từng hàng trang nghiêm kinh hành giữa cõi trần gian bộn bề lo toan tính toán:

Rợp y Kinh hành tụ

         Thật tuyệt diệu! Là hàng hậu bối hậu học nào dám luận bàn hay dở cạn sâu, chỉ xin phép tán thán đôi dòng để làm rõ ý thơ tài tình với lòng tôn phục quý kính! Nay xin quay trở về lại với câu chuyện mà tác giả bài thơ kể cho nghe:
         Bóng câu qua cửa sổ được mười, mười lăm năm... Từ nước Mỹ xa xôi về thăm quê hương Việt Nam, chị Cả của tôi, Công Huyền Tôn Nữ Nha Trang, Tiến sĩ Văn chương, đã âm thầm thực hiện một công trình nghiên cứu- biên soạn đồ sộ và công phu về đề tài “Người phụ nữ Việt Nam”, trong đó có chương nhắc đến Nữ sĩ Trinh Tiên –Tâm Tấn, đặc biệt là giới thiệu thi phẩm “Cảm đề tám nhánh Phong Lan” mà chúng ta vừa được biết.
           Cuốn sách bằng Việt ngữ này đã hoàn thành mỹ mãn, phát hành rộng rãi tại hải ngoại. Đến khi sách được thực hiện chuyển ngữ sang tiếng Anh, chị Cả tôi đã vấp phải một trở ngại nho nhỏ ở bài thơ “Cảm đề tám nhánh Phong Lan”: các thuật ngữ, danh từ Phật học, Thiền học cần phải sử dụng chính xác khi dịch thuật, dù chuyển ngữ nhưng vẫn giữ được cái hồn và vần điệu của Thơ, cũng như cái ý của Đạo. Vốn cẩn thận, nghiêm túc với công việc nghiên cứu và phê bình văn học, tác giả cuốn sách đã “cầu cứu” tác giả bài thơ, xin thỉnh giáo, và được Mẹ tôi hoan hỷ “giúp cho một tay”, bằng cách giới thiệu đến Ni sư Thích Nữ Trí Hải, một danh ni trí tuệ vượt bậc, đa văn xuất chúng của Phật giáo nước nhà.
           Nhân duyên hi hữu đã đến sau một thời gian chờ đợi ngóng trông, Ni sư Trí Hải trong chuyến đi hoằng pháp tại miền Trung, đã ghé đến Ni viện Diệu Quang ở Nha Trang nghỉ ngơi vài ngày. Mẹ tôi vốn có mối quan hệ “dòng tộc hoàng phái” với Ni sư Trí Hải, lại còn “tri âm Thi Đạo” với nhau, nên đã đích thân mang bài thơ Việt ngữ “Cảm đề tám nhánh Phong Lan” đến xin được yết kiến Ni Sư, thỉnh cầu Ni Sư chuyển giùm sang Anh ngữ toàn bài. Buổi sáng hai vị gặp gỡ trao đổi với nhau, rồi không biết Ni sư đã “hạ bút” xong từ khi nào, mà đến chiều vào lúc 15 giờ, đã có bản Anh ngữ của bài thơ cho Mẹ tôi mang về để gửi nhanh đến tay tác giả của cuốn sách… Bài thơ được chuyển sang Anh ngữ nguyên bản, chắc chắn rằng rất ít người được biết đến, như sau:

Orchids Of Gold
Oh, from foliage green, flowers of golden multitude
Into a King’s yellow rustling robe explode,
Caseading estasy to breeze – shimmered bamboo,
Gentle hearts twinkle Diamond’s dew drops, delicate.

Vital essenees accumulating, the rotten wood
Spring forth eight – branched, traipsing fragrant orchids,
Rarified in The Way baptismally immersed,
Noble Eightfold Path the boughs are.

Charm and beauty displayed, demure,
Blossoms trumpet sevenity’s silent salient,
Saffron monks are they, gathered to a rite of walking – meditation,
Being not – being in a World of Impermanence.

Thích Nữ Trí Hải (chuyển ngữ)

           … Trải qua hơn ba mươi năm, Hòa thượng Thích Trí Thủ đã đi về cõi Phật. Chư tăng biết rõ ngọn ngành chuyện “Tám nhánh Phong Lan” đều cũng đã viên tịch. Ni sư Trí Hải cũng đã ra đi … Ngôi chùa Hải Đức được mở cuộc đại trùng tu, xây cất lại gần như là toàn bộ. Trong lần lên thăm lại chùa xưa, Mẹ tôi phát hiện ra khung ảnh và bài thơ “Tám nhánh Phong Lan” đã không còn trên vách tường trong nhà Tổ nữa. Lần hỏi, được quý Tăng cho hay là đã tháo gỡ đem cất vào nhà kho, Mẹ tôi liền xin được phép mang kỷ vật ngày xưa về nhà, và được chư Tăng đồng ý. Mang khung ảnh năm xưa đã theo thời gian ngã màu vàng ố, loang lỗ mất nét về nhà, Mẹ tôi đã ngậm ngùi trong những giờ phút hồi tưởng, rồi quyết đinh mang đi tìm người phục chế, đồng thời đưa thêm bài thơ bản Anh ngữ vào cho đủ bộ.
          Khoảng giữa năm 2006, lại một lần nữa, thiện duyên đã đưa đẩy cho bà gặp được nhà thư pháp Trần Ngọc Ẩn nổi tiếng với một pho sách khổng lồ được viết bằng thư pháp giữ kỷ lục Việt Nam. Chính nhà thư pháp đã thấy được sự tuyệt diệu và quý giá của bộ ảnh- thơ “Tám nhánh Phong Lan”, cũng như hình dung ra được sự xuất hiện và mối liên quan của các bậc tiền bối đạo hạnh qua tuyệt phẩm lạ thường này, nên đã tự nguyện “hạ thủ công phu” bằng sự tôn kính và đầy cảm hứng, để trình bày thành một khung ảnh trang trọng, như là một tuyệt phẩm “3 trong 1” (thơ, ảnh và thư pháp song ngữ) độc đáo hiếm hoi. Vậy là tuyệt phẩm “3 trong 1” được mang đến trao tận tay Nữ sĩ Tâm Tấn, bà rất hài lòng, mừng vui, liền đem chưng trên đầu chiếc tủ đứng ngay bên cửa ra vào của căn phòng nhỏ thấp, để mọi người cùng được thưởng thức chiêm ngưỡng…
          Hoa nở rồi tàn, hoa lạc rồi lại hoa khai, sau hơn ba mươi lăm năm dâu bể vật đổi sao dời, kỷ niệm xưa tràn trề xúc cảm với những hình bóng thấp thoáng mơ hồ mà lồng lộng ánh quang, vẫn còn được lưu giữ  lại nơi tác phẩm quý giá này. Tám nhánh phong lan vẫn nở đó, vàng hoe, không rụi tàn giữa cuộc đời vô thường và mộng mị. Tôi mỉm cười khi chợt nhớ đến bài kệ “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác Thiền Sư, và mạo muội sửa lại ít chữ nơi câu cuối để thích hợp với hoàn cảnh trước mắt:

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ bát chi lan”
         

Nữ sĩ Tâm Tấn thượng thọ 92 tuổi (2012)
MÃN ĐƯỜNG HỒNG
« Sửa lần cuối: 28/01/2013, 16:59:25 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Vậy là "Bát Chi Lan" tỏa hương ra hải ngoại lẫn quốc nội:






Thêm một truyện ngắn cực kỳ đắc ý!



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Thêm một truyện ngắn trên Báo Giác Ngộ.
Truyện này, bạn nào mê và sành cờ tướng thì đọc mới thấy thú vị!




Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Báo Quân Đội Nhân Dân ra ngày Thứ Năm, 31/01/2013.

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/6/33/33/227250/Default.aspx
http://docbao.qdnd.vn/

Truyện ngắn

Tình anh em

 Tôi và Huyền, đứa em gái thua tôi bốn tuổi, cùng lớn dần lên với những lời răn đe của cha về một mối thù không đội trời chung với gia đình chú thím Bằng. Trong trí nhớ tồi tệ của tôi chỉ mang máng cảnh chú Bằng đùng đùng cùng vợ con dọn gom đồ đạc rời khỏi ngôi nhà từ đường mà cha tôi đang là trưởng nam, được hưởng cái quyền trông nom hương hỏa. Chỉ nhớ được bấy nhiêu, tôi không còn nhớ gì thêm được, vậy mà phải luôn luôn ghi nhớ trong đầu, ôm khư khư lấy trong lòng một mối hận thù, đã vậy còn phải có nhiệm vụ nhắc nhở đứa em gái không được quên thù hằn như mình. Có như vậy thì cha mẹ mới vui lòng. Phận làm con, ai không muốn làm cho cha mẹ vui nhưng tôi vẫn âm thầm nuôi dưỡng một sự bất bình, phản đối trước mối thù không đội trời chung phải miễn cưỡng ôm khiêng…

Đã nhiều lần tôi dò hỏi nơi mẹ về mối thù kia, nhưng chưa bao giờ tôi được nghe giải thích rõ ràng từ đầu đến đuôi. Mẹ chỉ cho hay là đôi bên có xích mích cãi vã rồi ẩu đả. Cha tôi còn đánh thím Thúy, vợ chú Bằng. Chú Bằng bênh vợ, đánh lại anh trai. Rồi mẹ bênh cha, xách cây rượt đánh em chồng, thím Thúy phải bênh chồng nhảy vô... Chú thím Bằng phải dọn đi sống ở một căn nhà cho thuê, cũng ở chung đường, cách nhà từ đường chừng trăm thước, sau này chú thím làm ăn khá giả nên mua luôn căn nhà ấy ở cho đến nay... Hỏi về lỗi, mẹ tôi ầm ừ cho hay “Anh em máu mủ, bà con ruột thịt mà để xảy ra đánh nhau thì không ai không có lỗi!”. Sau tôi dò hỏi cha mới biết đôi bên gây nhau chỉ vì “những chuyện vặt vãnh cỏn con của đàn bà”. Sai lầm của cha là đã không kiềm chế được nóng giận trong khi tranh cãi, nên vung tay đánh em dâu để “trị tội hỗn hào”. Trước khi rời khỏi ngôi nhà từ đường, chú Bằng đã đập một cái chén kiểu vỡ tan ngay cổng ngõ, rồi buông lời thề độc địa cắt đứt tình huynh đệ, chỉ bước vào nhà từ đường lại khi cái chén lành lặn như cũ.

Anh em tôi được nghe cha, rồi mẹ kể lại nhiều tình tiết thật xót xa, nhưng cũng thật buồn cười, trong chuyện hai nhà đối xử với nhau suốt mười năm qua. Một lần, nghe người trong xóm báo cho hay “vợ thằng Bằng lâm cơn bệnh, ảnh hưởng đến cái thai sáu tháng trong bụng mà không đủ tiền chạy chữa”, cha tôi bèn hỏi ý mẹ, mẹ tôi phán một câu chắc nịch: “Cho mẹ con nó chết luôn”. Cha ngủ không yên, giữa khuya lén đến nhà em trai, với xấp tiền mấy triệu đồng mới rút từ quỹ tiết kiệm. Đứng trước cửa nhà em, cha tôi lưỡng lự thật lâu, sau cùng mới dám gõ cửa. Cửa mở. Và đóng sầm lại ngay trước mặt cha. Bên trong còn vang tiếng chửi thề quát đuổi của chú Bằng. Cha về kể thật cho mẹ nghe, mẹ đùng đùng đi trong đêm, đến trước cửa nhà em chồng mà tru tréo gần cả giờ đồng hồ. Vậy mà bên trong nhà im lìm, cửa đóng then cài kín bưng, không hề có một mảy may phản ứng. Lần khác, mẹ tôi bị xe tông, hôn mê cả tuần lễ, một mình cha tôi chạy đôn chạy đáo đến phờ phạc hốc hác… Thím Thúy lò dò vào bệnh viện với một giỏ đầy sữa đầy cam, nhưng cứ đứng lặng lẽ trước cửa phòng không dám vào, mắt thì nhìn chăm chăm xuống… đất để chạy trốn cái nhìn căm hờn của người anh chồng. Rồi thím phải lặng lẽ về, sau hơn nửa giờ chờ đợi không được nghe tiếng mời của ông anh chồng. Hôm sau, thím lại vào bệnh viện, lần này có chồng nhưng cha tôi đã gầm lên, đuổi thẳng tay chửi thẳng miệng, làm cho vợ chồng chú Bằng chạy ra khỏi bệnh viện như bị ma đuổi…



Có nhiều lần chú Bằng gặp tôi trên phố, tôi phải làm bộ không thấy chú để khỏi rắc rối, chú cũng chẳng nói năng hỏi han gì, chỉ bước lại đưa tay xoa đầu tôi thật mạnh, làm rối tung cả tóc, rồi… thôi. Những lần như vậy, tôi chờ chú đi thật xa, mới dám đứng nhìn theo. Con của thím, nhỏ Ngọc, bằng tuổi Huyền, cũng học chung trường nhưng khác lớp. Thím mua cho Ngọc thứ gì, thì mua mời Huyền ăn thứ ấy. Huyền lần đầu từ chối, nhưng sau vì thấy thím thật tình năn nỉ mình, nên phải nhận. Nhận rồi, nhỏ Huyền lại không dám ăn, không phải vì sợ bị trúng độc, mà chỉ vì một duyên cớ mơ hồ không thể xác định được, nó đem trao cho đứa bạn khác ăn hộ mình…

Rồi niên học mới, Huyền và Ngọc vào ngồi học chung lớp, cùng bàn; trước còn giữ khoảng cách, nhưng sau thì tình chị em con bác con chú xóa nhòa đi mọi thứ cấm kỵ. Hai đứa quấn quít từ nhà đến trường bất chấp những lời nhắc nhở. Đã mấy lần nhỏ Huyền bị mẹ mắng vì cái tội đi chung với “con nhỏ con nhà mất dạy”. Nhưng nhỏ Huyền không sợ, nó chấp nhận mắng chửi để đổi lấy những giờ phút vui cười bên người bạn thân thiết.

Cho đến một ngày, ngày mà tôi sẽ nhớ suốt đời không quên, Huyền và Ngọc ra khỏi cổng trường, đến khúc cua vắng, bị hai thằng con trai gí dao hăm dọa, lột chiếc đồng hồ của nhỏ Ngọc, giật sợi dây chuyền của nhỏ Huyền. Nhỏ Ngọc sợ đến phát run, cứ đứng ì ra không dám phản ứng. Nhưng nhỏ Huyền thì không nhẫn nhịn, nó bất thần vung cái cặp táp nặng trịch vào mặt thằng gí dao. Rồi nó la toáng lên, kéo tay nhỏ Ngọc chạy băng ra giữa đường, nhằm lúc một chiếc xe gắn máy vừa ôm cua phóng vụt tới, nhỏ Ngọc vội ôm người Huyền kéo lại, hai đứa cũng ngã nhào xuống đất phía sát lề. Người điều khiển xe nhảy vội xuống khi chưa biết rõ có chuyện gì đang xảy ra với hai cô nữ sinh. Nhỏ Ngọc chỉ về phía hai thằng lưu manh, thét lên “Chú ơi… ăn cướp kìa! Mấy thằng đó…”. Hai thằng lưu manh co giò phóng chạy, chẳng ai chặn bắt được. Khi hoàn hồn rồi, nhỏ Ngọc mới nhớ ra mặt một thằng là anh ruột của thằng Tuấn lớp 9B. Chuyện đến tai cha mẹ tôi và chú thím Bằng. Cha mẹ tôi bảo: “Mất của được người là quý rồi, thôi bỏ đi!”. Còn nhỏ Ngọc kể lại, chú thím Bằng bảo: “Đừng đụng tới cái lũ lưu manh đó, chúng có băng bè dữ tợn lắm, chúng mà trả thù thì… mệt!”. Người lớn hai bên nghe chuyện xong chỉ phát biểu bấy nhiêu, không bàn luận gì về chuyện nhỏ Huyền bênh vực em, nhỏ Ngọc cứu nạn chị, chẳng khen cũng chẳng trách, nhưng chúng tôi biết tỏng bên trong của họ đều đang rúng động mà cố ghìm nén giấu che đi.

Tôi nổi máu anh hùng, qua hôm sau, rủ thêm sáu đứa bạn cùng lớp kéo nhau đến lớp 9B để kéo cổ thằng Tuấn ra tra hỏi về anh nó. Thằng Tuấn sợ quá, ngoan ngoãn dẫn đám chúng tôi đi tìm thằng anh tên Ngọt. Tôi đấm vào mặt thằng Ngọt một cú thôi sơn bạt hải, nó bật ngửa ra sau, loạng choạng xém té. Tưởng vậy là xong, không ngờ đến chạng vạng, tụi thằng Ngọt dò hỏi ra nhà tôi, kéo nguyên băng du đãng réo rống lên đòi “trả nợ máu”. Cha mẹ tôi run bần bật, đóng chặt cửa sắt, rút vào nhà trong. Bọn du đãng chửi rủa vang trời, đập cửa rầm rầm. Một hồi, bỗng nghe lao nhao bên ngoài, rồi tiếng nhảy tiếng chạy lịch bịch. Chừng năm phút sau, có người đập cửa, gọi: “Xong rồi, tụi nó biến hết rồi. Không sao đâu mở cửa đi… anh Hai ơi!”. Không lầm vào đâu được nữa, chính là tiếng gọi của chú Bằng. Hai anh em chúng tôi mở toang hai cánh cửa sắt sang hai bên. Trước nhà, đứng thẳng, mắt đăm đăm nhìn vào bên trong nhà. Cha tôi từ nhà trong bước ra, tiến về phía cửa, rồi đứng lại, bất động. Duy đôi mắt ông sáng quắc lên, long lanh, rực chiếu một niềm vui mừng xúc động. Chú Bằng vẫn đứng im, mắt nhìn anh ruột không chớp. Phía sau lưng chú là bà con lối xóm chen lấn nhau, xì xầm bàn tán. Chú Bằng hắng một tiếng, rồi kêu lên: “Anh Hai! Tha lỗi cho em…”. Cha tôi chỉ chờ bấy nhiêu, bước liền ra khỏi cửa. Hai người ôm nhau. Mẹ tôi từ bên trong cũng bước ra, cất giọng: “Mời chú thím với mấy cháu vào nhà, sao còn đứng chi ngoài đó?”. Tôi cùng nhỏ Huyền nhảy ào ra đón hai đứa em trong nước mắt nghẹn ngào…

Cha tôi gật gù, cười hiền hòa: “Nè, chén bể thì bỏ, mình chơi chén khác chớ hơi sức nào phải lượm nhặt và ghép từng mẩu vụn mảnh nát?”. Chú Bằng mắc cỡ đỏ mặt, đánh trống lảng: “Phải cảm ơn mấy đứa nhỏ, anh Hai à!”.

Trong nhà chợt nghe mấy tiếng chuông ngân lên. Mẹ tôi đánh chuông đó.

VĨNH HỮU
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Xuân này gieo duyên với quê hương của bác... hu hu!




« Sửa lần cuối: 01/02/2013, 12:58:15 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng