Tác giả Chủ đề: Tác phẩm của thành viên Vĩnh Bò Cạp trên thông tin đại chúng  (Đã xem 74458 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tạp chí Văn Hóa -Thể Thao- Du Lịch Khánh Hòa:


« Sửa lần cuối: 06/02/2013, 07:34:38 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Từ Tây Nguyên về xuống phố biển...



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Một loạt Báo Xuân Quý Tỵ vừa về đến tay Cộng tác viên:



Chiếm tròn trang với Tiểu phẩm của Hạ Thủ Bất Hoàn (một bút hiệu khác của Cạp):



« Sửa lần cuối: 06/02/2013, 07:40:06 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Đất nhà:



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Trung Ương Hội Nhà Báo VN:



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Giao duyên với quê hương các "bạn hàng" nguyenvanvuong & hoangdung289:



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
http://docbao.qdnd.vn/#/1/
http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/6/33/33/228898/Default.aspx
Báo Quân Đội Nhân Dân phát hành vào Thứ Năm, 14/02/2013:


Truyện ngắn

Chợ âm phủ

     Chạng vạng ngày 28 tháng Chạp, đang đứng tưới hoa trước sân, tôi chợt nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Đó là một thiếu phụ có gương mặt khả ái, trang điểm đậm. Thiếu phụ vẫn còn ngồi trên chiếc Future láng bóng, nhìn tôi cười tươi như hoa, và nhấn thêm mấy tiếng còi. Tôi cố nhớ cho ra một chút quen thuộc, nhưng đến đứng sát bên cổng rồi mà vẫn thấy trước mình là một người hoàn toàn xa lạ. Vẫn chưa chịu mở then cài cổng, tôi dè dặt hỏi:
- Chào chị, chị hỏi ai tìm ai?
Thiếu phụ cười, chậm rãi xuống xe, đến đứng sát bên cổng sắt, rồi mới cất tiếng:
- Không nhớ em thật sao, anh?
Dường như có một điểm gì đó quen quen, tôi không sao nắm bắt được. Có lẽ, tôi có gặp gỡ thiếu phụ này một lần nào đó trong đời. Tôi mở toang cổng ra, lắc đầu cười:
- Chịu. Tôi không thể nhớ ra. Có đúng là chị quen với tôi không? Hay lầm người?
- Em không lầm đâu. Chính ngôi nhà này. Chính cái nốt ruồi to dưới cằm anh này...
- Vậy thì… tôi là ai? Chị gọi tên tôi ra thử xem!
- Em không biết tên của anh!
- Sao kỳ vậy?
- Hồi đó, em không kịp hỏi tên anh. Em chỉ biết anh là… nhà báo.
- Hồi đó là… hồi nào vậy?
- Cách đây hai năm, cũng vào giờ này, ngày này…
Tôi co rúm người lại, lại xáo tung bộ nhớ
- Vậy… tên chị là gì?
- Trinh.
- Trinh? Trinh à? Ồ, tôi không hề quen biết ai tên Trinh!
- Hồi đó anh không hỏi tên em, và em cũng không xưng tên mình cho anh biết. Bộ anh không nhớ nổi vào ngày giờ này hai năm về trước sao?
- Hai năm về trước? Ngày giờ này và cũng tại đây sao?
- Phải. Lúc đó, trước nhà anh, ngoài kia, còn cái chợ “âm phủ”. Nay thì chợ đã bị giải tán rồi…
- Chợ “âm phủ”? Ồ… có phải là …?
- Chuối.
- Chuối? Ra là… Ồ, mà không thể như vậy được! Không lẽ lại là cô em… cô em bán chuối?
Thiếu phụ vui mừng, nắm lấy bàn tay tôi day liên hồi:
- Anh đã nhớ ra rồi. Đúng là em đây. Em đây!
Tôi há hốc mồm, nhìn lại thiếu phụ thật kỹ mà vẫn chưa dám tin. Chuyện xảy ra ngày ấy, tôi chưa quên hẳn, nhưng người khách đã hoàn toàn thay đổi từng lọn tóc đến móng chân, nên tôi không thể nào nhận ra cố nhân.
- Đúng là cô em ư?
- Bây giờ chịu mời em vào nhà chưa? Hay là anh đã có vợ, sợ chị ghen tuông?
- Ồ không, mời vào… mời vào...
- Anh vẫn sống một mình sao?
- Một mình!
Khi cả hai cùng ngồi xuống ghế, cùng nhìn nhau thật lâu, cả tôi lẫn cố nhân bỗng dưng bật cười một tràng sảng khoái. Tôi hiểu, cố nhân cười cũng như tôi, vì đang nhớ lại chuyện kỳ khôi cách đây hai năm…



Tôi nhớ rất rõ, hôm ấy nhằm ngày 28 tháng Chạp, sau suốt một ngày rong ruổi đi đưa tin các huyện miền núi chuẩn bị đón Tết, tôi trở về mệt rã rời. Nhưng vào được đến sân nhà mình không phải chuyện dễ dàng! Con đường trước nhà tôi, hằng năm cứ vào những ngày giáp Tết là trở thành cái chợ chuối. Chuối từ khắp các nẻo đường đổ về từ khuya đến sớm tinh mơ vẫn chưa dứt, chiếm hết lòng lề đường hơn nửa tháng trời, để lại một con đường lá với rác. Tôi đã rất nhiều lần ngứa ngáy nghề nghiệp, định phản ánh về “cái chợ âm hồn chuối” vi phạm luật lệ giao thông, nhưng đành phải dẹp bỏ ý định ấy bởi người bán chuối chỉ toàn người nghèo.
Vượt qua được đoạn đường gian khổ, đẩy xe lên lề đường trước cổng nhà, tôi chợt động tâm khi nghe được tiếng khóc thút thít sau lưng mình. Quay nhìn, tôi thấy người thiếu phụ bán chuối trước nhà, phía bên phải, đang rũ rượi mặt mày, vừa khóc vừa lau nước mắt, để lộ cả một bắp chân trắng nõn. Tôi nhìn sang hàng phía bên trái, một bà già nhai trầu bỏm bẻm nói:
-Nó mới bị thằng chồng đánh. Đang bị lên cơn sốt, bán chuối không chạy, chồng xuống lấy tiền không có nên thượng tay hạ chân, lại còn hăm dọa.
Tôi vội dắt xe vào nhà, lấy thuốc cùng ly nước lọc đem ra, gọi thiếu phụ dậy uống. Thiếu phụ uống thuốc xong, thều thào cảm ơn tôi, rồi lại nằm xuống. Tôi đề nghị:
-Đang sốt mà nằm ngoài này chịu gió sương? Cô em nên vào nhà tôi, có chăn mền, kín đáo ấm cúng. Tôi sẽ kêu ông y tá gần nhà qua khám bệnh cho!
-Thiếu phụ nằm đó, nhìn tôi với ánh mắt biết ơn, nói:
- Em không dám đâu…
- Đừng ngại. Giúp đỡ nhau là chuyện bình thường. Hay cô em… không tin tôi?
Im lặng. Tôi nhìn sang bà già cầu cứu. Bà già hiểu ý, bước qua lay thiếu phụ:
- Thôi, dậy đi mày. Gặp người tốt giúp đỡ rồi. Mau vô trong đó nằm nghỉ đi, hàng để ngoài này tao bán giùm cho… Đêm nay mà nằm phơi ngoài này nữa chắc là mày hết ăn Tết đó con à!
Tối ấy, tôi sang mời chú Quyền y tá đến khám bệnh, tiêm cho thiếu phụ. Tôi ngủ trên ghế bố xếp, nhường chiếc giường nệm cho khách, và đánh một giấc ngon lành tới sáng… Mở mắt dậy, thấy mình nằm trên ghế bố xếp, mới chợt nhớ nhà có khách ngủ qua đêm. Trống trơn và vắng lặng. Chỉ có bên ngoài đường chợ búa xôn xao. Tôi không thấy khách đâu, ra trước cổng kiếm tìm cũng không thấy thiếu phụ. Người cháu trai của bà già cho hay rằng có thấy cô ta đi ra khỏi nhà từ lúc 3 giờ sáng. Vội vào nhà, tôi đau đớn và thất vọng kêu trời khi phát hiện ra nhà mình đã bị trộm. Hai triệu bảy trăm nghìn đồng, tiền của cơ quan thưởng Tết và lương tháng mới lĩnh của tôi, tôi cất trong hộc bàn làm việc không khóa, đã biến mất. Tiền trong túi quần đầy bụi đỏ, còn khoảng trên trăm nghìn đồng, cũng bị vét nhẵn sạch không chừa một tờ. Đau hơn, chiếc máy ảnh mới sắm hiệu Canon, để chung trong giỏ xách với chiếc máy quay phim, cũng đã đội sương sớm ra đi. Chiếc máy quay phim còn chừa lại chắc vì nó cồng kềnh nặng nhọc. Khỏi điều tra cũng biết ai là thủ phạm rồi. Không ai biết rõ về nhà cửa của thiếu phụ tệ bạc kia, vì họ đều là những người dân quê mỗi người một xứ, chỉ biết nhau mỗi độ họp chợ. Tôi đành chịu mất mát, ôm vào cái tiếng dại gái. Tết năm ấy tôi mắc nợ.  Rồi Tết năm ấy cũng qua đi. Chuyện cũ quên lãng…

Nay đang ngồi trước tôi là người thiếu phụ tệ bạc. Tôi không biết phải nói gì. Cách tốt nhất là nhường phần cho khách khơi chuyện. Tốt hơn nữa là dẹp bỏ chuyện cũ, đừng nhớ nó như hai năm qua đã từng lãng quên. Thiếu phụ cười thật nhẹ nhàng:
- Anh không ngờ được phải không?
- Ừ. Không thể tưởng tượng nổi, dù tôi là người giàu óc tưởng tượng. Cô em… quá khác!
Thiếu phụ lại cười, đặt túi nhựa lên bàn, từ tốn lôi từng thứ bên trong ra. Một chiếc máy ảnh kỹ thuật số đời… mới cứng. Cặp rượu ngoại đắt tiền. Cặp trà lon thượng hảo hạng. Hộp mứt. Cây thuốc lá 555. Và cuối cùng là một xấp tiền toàn 500 ngàn đồng. Tôi nhún vai nhìn khách. Thiếu phụ đã không còn cười, mặt nghiêm trang, giọng chân tình:
- Em chỉ mong muốn một điều, là anh không coi em như một kẻ trộm cắp xấu xa, mà chỉ coi như em là một con nợ, em đã vay mượn của anh, nay em quay trở lại để trả. Anh đồng ý như vậy không?
Tôi gật đầu. Thiếu phụ vui ra mặt:
- Anh đáng là bậc trượng phu. Bây giờ, anh nhận cho những món vật này, nhận rồi là em về ngay, nếu cần thì em biến luôn khỏi cuộc đời anh, anh sẽ không bao giờ gặp em một lần nào nữa!
-Tôi cố giữ bình thản, nhìn lướt qua những món vật trên bàn, rồi thẳng thắn:
- Cô em vay ít mà trả nhiều quá, làm tôi ngại…
- Phải tính lãi hai năm chớ anh!
- Tôi cho vay không lấy lãi. Nếu nhận hết, tôi thành kẻ cho vay cắt cổ còn gì?
- Nếu vậy thì khoản dư ra coi như em tặng anh nhân dịp Tết đến. Đồng ý?
- Thôi được, tôi xin cảm ơn cô em!
Chúng tôi ngồi lặng thinh thật lâu, chờ nhau. Khách cười:
- Anh không hỏi vì sao em được đổi đời, lột xác để có ngày hôm nay ư ?
- Không cần thiết phải hỏi, vì đó là chuyện riêng tư.
- Sao em nghe nói cánh nhà báo các anh là những người tò mò mà anh lại không phải như vậy?
- Đúng chuyện, đúng người, tôi mới trổ nghề. Không phải lúc nào cũng vậy đâu. Chuyện đời tư của cô em, nếu cô em thích kể thì… tôi nghe!
- Nếu anh không thích nghe, thì em không kể.
Chúng tôi cùng bật cười. Chia tay.
Từ ấy, tôi không còn gặp lại người thiếu phụ lạ lùng và bí ẩn ấy nữa. Tôi nghiệm ra một điều mà tôi xem như một bài học xương máu quý giá tự mình rút ra được cho riêng mình: Gieo sạ giống tốt nhân đẹp thì đừng bao giờ sợ lỗ.
Đúng vậy!

MÃN ĐƯỜNG HỒNG
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi Trangha

Cô gái đến từ hôm qua
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tập San Quảng Đức của Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Khánh Hòa
- Kính mừng Đại Lễ Phật Đản- Phật lịch 2557
- Kỷ niệm 50 năm Bồ Tát Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân (1963-2013)






Mãn Đường Hồng góp bút:

TKVH cộng tác:



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi thekids66

  • ******
  • Bài viết: 1,751
  • Đánh giá: +0/-0
Thích quá :")
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Thích quá :")
Thường thì tác giả có bài được đăng sẽ có 05 bản/một bài viết, 02 bản/ một bài thơ.
Kỳ này, do Tỉnh Hội sợ thiếu, vì phải ưu tiên để dành số lượng lớn biếu tặng chư tôn đức tăng ni về dự lễ kỷ niệm 50 năm Bồ Tát Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân (1963-2013) trong 03 ngày 18-19 & 20 tháng Tư Â.L. mà Tỉnh Hội Khánh Hòa đăng cai tổ chức theo thông tư của Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo, nên Cạp chỉ dám nhận 5 bản tượng trưng, biếu Mẹ hết 2 bản, biếu đạo hữu thân thiết 01 bản, nay chỉ còn 2 bản trong tay.
Không biết có được phát hành rộng ra ngoài ở các Thư Quán quanh chùa Tỉnh Hội Long Sơn hay không? Để mai Cạp rảo một vòng, nếu thấy có sẽ "lụm" vài số...

Một số hình ảnh Đại lễ Phật Đản tại các chùa nhỏ ngoại thành mà Cạp đến lễ Phật trong chiều hôm nay:




Chờ phát bánh kẹo nhà chùa mới cúng thí thực:


« Sửa lần cuối: 24/05/2013, 20:11:35 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,178
  • Thanked: 1007 times
  • Thanked: 1007 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Lâu lâu lại nhớ, ghé thăm chơi với "Tuổi Trẻ Cười" (số đầu tháng 6-2013):



Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi emminh

Chính bác không nên hỏi các giáo sư, nên tìm Phê như con tê tê hay Sát thủ trên giường ngủ, à nhầm,... đầu mưng mủ mà tìm thì có khi thấy cũng nên,... :d
Tam điểm như tinh tượng
Hoành câu tựa nguyệt tà