Tác giả Chủ đề: Tác phẩm của thành viên Vĩnh Bò Cạp trên thông tin đại chúng  (Đã xem 74776 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tuần Báo Giác Ngộ số mới phát hành 15-8-2014.




ĐƯA MẸ CHIÊM BÁI PHẬT ĐÀI

         Hơn năm năm rồi gần như Mẹ không đi chùa.
         Tuổi đã trên chín mươi, vai gầy vóc hạc, tuy vẫn còn minh mẫn hằng ngày an vui với pháp Phật, bầu bạn với thi ca, nhưng hai chân Mẹ đã yếu đi rất nhiều, Mẹ chỉ luẩn quẩn trong căn phòng nhỏ, ra vào với những bước ngắn trong phạm vi ngôi từ đường rêu phong cổ kính…
        Nói là “gần như” vì cách đây khoảng hai năm, trong dịp Tết Nguyên Đán, Mẹ nhớ chùa quá chừng quá đỗi, nên lệnh cho em gái tôi, nhà thơ T.N. Thanh Yên, người gần gũi hầu hạ chăm sóc Mẹ từ hơn ba mươi năm qua, kêu taxi chở hai mẹ con xuất hành đầu Xuân đến các tự viện để lễ Phật và chúc thọ chư tôn đức hòa thượng, rồi về lại khoảng không gian bé nhỏ và yên tĩnh của mình. Thêm một lần khác, hay tin Hòa thượng Trú Trì chùa Long Sơn viên tịch, dù đang rất yếu, Mẹ vẫn cố gắng có mặt trong buổi lễ cung tiễn kim quan của Hòa Thượng nhập bảo tháp. Không thể chen vào đám đông, càng không thể lên đồi băng núi, Mẹ đành tìm một góc lặng lẽ trong khuôn viên chùa, để đứng đó dõi mắt trông theo với nước mắt ràn rụa…
        Chắc chắn rằng Mẹ nhớ chùa lắm. Nhớ da diết. Nhớ rất nhiều tự viện, nhớ bao chốn già lam thánh chúng mà trong suốt quãng đời giốc lòng theo tu học và phụng sự Chánh Pháp dài bảy mươi năm thăng trầm, Mẹ đã có nhiều kỷ niệm gắn bó sâu sắc, chừng như đó là những hơi thở thiết yếu đầy mầu nhiệm mà Mẹ không thể thiếu vắng đi được cho đời kiếp này của mình.
        Hè về, nhân có chị Năm và chị Tám của tôi ở Sài Gòn về Nha Trang thăm Mẹ, du lịch nghỉ mát, Mẹ đưa ý cho các con gái: muốn được chiêm bái Phật đài ở “Chùa Đá Lố”.
       Chùa Đá Lố, là tên gọi dân gian dân dã, chính danh là “Tòng Lâm Lô Sơn Tịnh Độ Tự”, thuộc thôn Như Xuân, xã Vĩnh Phương, ngoại thành cách Nha Trang chừng 4km về hướng Tây Bắc. Nơi đây có tượng “Đại Phật Từ Phụ A Di Đà” lộ thiên rất nổi tiếng, đã được xác lập kỷ lục là “Tượng Phật Cao Nhất Việt Nam”, với chiều cao 48m (thân tượng 37m tượng trưng cho 37 Phẩm Trợ Đạo Bodhipakkhika dhamma, liên hoa đài cao 11m với đường kính 20m).
        Số là vào năm 2012, trong buổi sáng ngày Lễ Khánh Tạ Tôn Tượng A Di Đà vĩ đại này, tôi có được phước duyên tham dự, và chụp được một album ảnh mang về trình lên để Mẹ ngắm xem. Mẹ xuýt xoa trầm trồ, cứ cầm album trên tay mà ngắm đi ngắm lại hoài suốt ngày, với nét mặt đầy ưu tư khắc khoải. Một số hình ảnh trong album này đã được Mẹ chọn lọc rồi gửi ra chùa Hồng Ân ở Huế, trình lên Sư Trưởng Viên Minh xem để biết một công trình mới đồ sộ và quý báu của Phật giáo tỉnh Khánh Hòa nói riêng, và cả nước nói chung, vì Sư Trưởng đã rời Ni Viện Diệu Quang, trở về Tổ Đình trên đất cố đô cũng đã lâu rồi nên có thể không hay được.  Tôi nhớ, do hôm đó trời mưa lâm râm, mây mù, nắng yếu ớt lóe lên rồi chợt tắt, nên những tấm ảnh không được rõ đẹp, nên tôi có định bụng sẽ đi chọn một ngày đẹp trời đi chụp lại để Mẹ ngắm xem cho thỏa thích, mãn nhãn. Không ngờ, khi dự định của tôi chưa được thuận duyên thực hiện, thì Mẹ đã đưa ý muốn được đến tận nơi chiêm bái Phật đài. Lành thay, lành thay!
         Sáng ngày hôm sau, đến giờ tập trung tại nhà từ đường, tôi chưng hửng khi thấy vẻ mặt hai người chị của mình yểu xìu. Hỏi mới hay, Mẹ đổi ý… không đi nữa. Mô Phật! Lý do? Mẹ cảm thấy không khỏe, đang mệt trong người, sợ rằng không đi nổi một chặng đường dài trên taxi, nên hẹn khi khác, khi nào thấy thật sự mạnh khỏe. Tôi phải vào phòng ngồi hầu chuyện, trấn an Mẹ hết lời. Mẹ nói: “Thôi, Mẹ ngắm tượng Ngài trong album hình của con chụp là được rồi, đầy đủ rồi!” Tôi phải cố gắng thuyết phục: “Hình ảnh con chụp hồi đó đâu rõ đẹp, trời bữa đó xám xịt, không quang đãng chút nào, hơn nữa ngắm xem qua hình ảnh thì Mẹ đâu hình dung, cảm nhận được sự vĩ đại của tôn tượng đức A Di Đà một cách trung thực, thật nhất được? Mẹ phải đích thân đến tận dưới chân tượng của Ngài, tay chạm sờ vào đài sen, rồi bước qua đứng ngay phía bên dưới tay trái phóng quang của Ngài để nhất tâm nhất niệm mà đón nhận nguồn sáng nhiệm mầu được rọi chiếu từ lòng bàn tay của Ngài xuống bể khổ sông mê. Một lần trong đời thôi, Mẹ ơi!” Mẹ ngẫm nghĩ, ngần ngừ, rồi nguýt mắt một cái như mắng yêu tôi, dõng dạc: “Ừ, thì đi!”  Mẹ đứng dậy với bộ khỏe khoắn, bước lại bên tủ đứng, lấy ra chiếc áo dài màu lam giản dị và quen thuộc. Tôi bước ra khỏi phòng, hai chị và em gái tôi đang hồi hộp chờ tin giờ chót. Tôi cười, hô lên: “Đi nào. Cùng nhau đưa Mẹ chiêm bái Phật đài!”
      Suốt chặng đường ngồi trên xe đi về hướng Bắc thành phố, qua cửa kính, Mẹ trầm ngâm nhìn ngắm cảnh vật bên đường đã thay đổi nhiều, mà đã lâu năm rồi Mẹ chưa ngang qua đi lại.
    … Chiếc taxi đã chạy qua con dốc, dẫn lên đến khuôn viên chùa Tòng Lâm Lô Sơn, chỉ được phép giới hạn đậu ở điểm đã quy định. Chúng tôi dìu Mẹ xuống xe. Đôi chân gầy yếu của Mẹ chính thức đặt chân lên thánh địa. Sau khi được đến gần dưới chân tôn tượng Đức A Di Đà khổng lồ để lễ bái, bốn cô con gái dìu Mẹ thong dong tham quan một lượt mấy công trình phụ ven đồi đầy màu sắc trang nghiêm thanh tịnh và thi vị, chụp ảnh lưu niệm, ghi lại những khoảnh khắc, những phút giây quý hiếm trong quãng đời còn lại ngắn ngủi của Mẹ với kiếp nhân sinh trăm năm nhấp nhô bào ảnh.
        Nắng đã chói chang. Đến lúc mỏi mệt, Mẹ tìm đến một tảng đá dưới bóng mát cây xanh để ngồi nghỉ chân. Chúng tôi hầu quanh. Mẹ khẽ báo: “Mấy chị em con hãy thay mặt Mẹ lên chánh điện lễ Phật, cúng dường Tam Bảo, chứ Mẹ không có đủ sức để đi lên trên đó. Để thằng Hữu ở lại với Mẹ là được rồi. Các con hãy bạch với Thầy trú trì, rằng Mẹ rất tiếc là đã đến được đây mà không lên được tận trên để đảnh lễ, hầu chuyện Thầy.” Bốn người con gái của Mẹ vâng lệnh, cùng nhau đi qua con dốc dài dẫn lên chùa. Xe cộ không được tự phép lên xuống con dốc này, trừ những trường hợp đặc biệt, ưu tiên, mới được phép qua một trạm kiểm soát của bảo vệ. Còn lại hai mẹ con ở lại bên dưới…
        Mẹ ngồi đó, trên tảng đá tròn nhẵn dưới bóng mát của những cây dương, ngồi lặng thinh, hướng mắt nhìn ra phía trời xanh mây trắng, nơi đang hiển hiện hình bóng uy nghiêm và vĩ đại của đức “Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi Tiếp Dẫn Đạo Sư” A Di Đà Phật. Khoảnh khắc lặng thinh, im lìm đầy thiêng liêng của Mẹ, đã được ghi lại vào chiếc máy ảnh kỹ thuật số, và khi xem qua trên máy, tôi thật sự rúng động...
        Một chặp, không rõ Mẹ đã khỏe lại chưa, mà lại bảo tôi dìu đi thêm một lượt nữa, chụp ảnh lưu niệm bên các tảng đá cảnh có khắc chữ thư pháp, rồi vào đến Vườn Lộc Uyển để bái Phật, bái Thánh Chúng, như muốn được lắng nghe lại bài thuyết pháp đầu tiên về “Tứ Diệu Đế” của Đức Bổn Sư Thích Ca truyền đạt cho năm anh em ngài Kiều Trần Như…
          Vừa rời khỏi Vườn Lộc Uyển thì thấy em gái tôi đang vội vội vàng vàng xuống đến nơi, thưa với Mẹ: “Thầy trú trì mời Mẹ lên ạ!” Hỏi ra mới hay, Thầy Trừng Thi khi hay tin Mẹ chúng tôi chính là Nữ sĩ Tâm Tấn, đang có mặt bên dưới chùa nhưng vì sức khỏe nên không lên chánh điện lạy Phật và yết kiến chư tăng được, Thầy liền gọi xuống báo cho trạm bảo vệ… phá lệ. Vậy là Mẹ được chúng tôi dìu lên xe. Chiếc taxi được ưu tiên chạy thẳng lên đến tận thềm hiên của ngôi đại hùng bảo điện. Thầy trú trì đón tiếp Mẹ thật niềm nở, chu đáo. Mẹ thật sự xúc động và mừng vui khi được hầu chuyện với Thầy, vì mới vừa rồi Mẹ cứ nghĩ mình không được phước duyên đó.
          … Như vừa được hồi sinh, Mẹ tươi vui và không chút mệt nhọc trong suốt quãng đường ngồi trên xe trở về lại nhà.
           Ngay chiều hôm đó, tôi đã mang đi rọi một album ảnh để trình Mẹ ngắm xem. Xem xong, Mẹ nói khẽ với tôi: “Để khi nào Mẹ thấy khỏe thiệt khỏe, rồi coi ngày nào trời trong nắng đẹp, Mẹ muốn quay lại chiêm bái Phật đài, thăm chùa một lần nữa!”
          Lành thay, lành thay!
          Đó là ước muốn của Mẹ. Và riêng cá nhân tôi nghĩ, đó là cơ hội, là ân huệ dành cho các anh chị em xa gần của tôi, con cháu xa gần của tôi, những người chưa được thuận duyên đưa mẹ chiêm bái Phật đài trong chuyến vừa rồi đáng nhớ đó.

   TKVH

« Sửa lần cuối: 18/08/2014, 06:45:19 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi pidmap

  • **
  • Bài viết: 91
  • Đánh giá: +0/-0
Học hành không thiếu cũng không dư
Đến nay ngẫm lại chừng quên hết
Chỉ nhớ trên đầu một chữ NHƯ
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
mới đọc thấy bài này:
http://giacngo.vn/vanhocnghethuat/truyenngan/2014/08/17/1F6451/
Hihihi... chú Cạp đã đăng ở trang 16 rồi.
Dù gì cũng cảm ơn cháu đã quan tâm và chia sẻ cho dzui dzẻ.
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Truyện Đọc:
Nhiều Mẫu Truyện Ngắn
của TÂM KHÔNG VĨNH HỮU
Giọng đọc: DiệuThủy

http://www.tvvn.org/forum/showthread.php/65434-Audio-Truy%E1%BB%87n-%C4%90%E1%BB%8Dc-Nhi%E1%BB%81u-M%E1%BA%ABu-Truy%E1%BB%87n-Ng%E1%BA%AFn-c%E1%BB%A7a-T%C3%82M-KH%C3%94NG-V%C4%A8NH-H%E1%BB%AEU-Gi%E1%BB%8Dng-%C4%91%E1%BB%8Dc-Di%E1%BB%87uTh%E1%BB%A7y

Tìm thấy trang này, mà sao mò hoài không nghe đọc được?
Nhờ chư bằng hữu hướng dẫn. Đa tạ.
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
http://www.chuaanlacbuonho.com/?p=9164



Cơm chùa
Posted by Lanh Phan on Tháng Một 24th, 2014


Ta về thọ hưởng cơm chùa

A ha... ngon quá, bụng vừa hoan ca

Bồi hồi vị đắng khổ qua

Bát canh tưới đẫm gẫm ra ngọt bùi

Bao năm bưng chén cơm Đời

Loay hoay thắng bại tơi bời mưu sinh

Ngon chi đâu khẩu vị mình

No chi đâu cái bụng cành hả hê?

Cơm chùa một bữa no nê

Hoát nhiên quên cả đường về nhân gian

Hạt cơm thanh tịnh: Hạt Vàng

Pháp hây hây thổi, nhẹ nhàng tâm tư

Rau vườn hòa hợp đậu tương

Mang về phố thị vị hương cõi Thiền

Cơm ngon khoảnh khắc hiện tiền

Gọi kêu Phật Tánh thức liền giấc Mê

Nam mô... lạy tạ trở về

Ngày mai có đứa bỏ bê cơm Đời!

Tâm Không - Vĩnh Hữu
« Sửa lần cuối: 23/08/2014, 08:31:22 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu

Lẹ thiệt.
Mới dán lên tường đã được tung bay...

http://thuongmaitruongxua.vn/Home/NewsDetail/105
« Sửa lần cuối: 24/08/2014, 07:59:05 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
http://www.daophatngaynay.com/vn/Tap-chi-Dao-Phat-Ngay-Nay/Bai-viet-chon-loc/8227-Tho-ra-hit-vao.html

Pháp vô ngã, vật vô thường
Khổ đau đắp đổi vấn vương cuộc đời
Ngộ thì thoát khỏi buồn vui
Mê thì vướng bận chơi vơi lụy sầu.

Thở ra hít vào


Bây giờ đã hóa hôm qua

Ngày mai rồi sẽ hóa ra bây giờ

Thất tình lục dục dật dờ

Biết rằng ảo mộng vẫn chờ vẫn mong

Biết rằng tuồng tích sắc không

Vẫn hoài vai diễn với dòng nhân sinh

Lắng tâm soi bóng nhìn mình

Héo tươi, già trẻ, đỏ xanh luân hồi...

Tìm về hơi thở mà chơi

Một hai ba bốn... Xong rồi bốn ba...

Bây giờ Ta đúng là Ta

Chỉ qua chớp mắt sát-na là gì?

Ô hay... bất khả tư nghì

Ta còn hơi thở ta thì còn Tâm

Hít vào nghĩ đến tha nhân

Thở ra nghĩ đến chín ngàn nhân duyên!


Tâm Không - Vĩnh Hữu
« Sửa lần cuối: 24/08/2014, 07:57:12 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
http://giacngo.vn/vanhoa/2014/08/25/3B6418/

Đưa mẹ chiêm bái Phật đài

    Hơn năm năm rồi gần như Mẹ không đi chùa.
    Tuổi đã trên chín mươi, vai gầy vóc hạc, tuy vẫn còn minh mẫn hàng ngày an vui với pháp Phật, bầu bạn với thi ca, nhưng hai chân Mẹ đã yếu đi rất nhiều, Mẹ chỉ luẩn quẩn trong căn phòng nhỏ, ra vào với những bước ngắn trong phạm vi ngôi từ đường rêu phong cổ kính…



http://giacngo.vn/vanhoa/
« Sửa lần cuối: 26/08/2014, 07:18:30 gửi bởi vinh bo cap »
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Nam mô A Di Đà Phật!
Thật vui khi thấy các website Phật Giáo khắp nơi đều trích đăng tùy bút "Đưa Mẹ chiêm bái Phật Đài". Rồi đây, hình bóng Mẹ sẽ như được thần thông đội gió đạp mây chu du khắp bốn phương trời...




http://chuaphoquang.net/index.php/vi/news/Tu-Vien/Dua-me-chiem-bai-Phat-dai-1266/

http://www.langadida.com/news/dua-me-chiem-bai-phat-dai/3004/

Thêm một trang Web của Chùa VN ở Thái Lan:

http://chuacuclac.com/van-hoa/dua-me-chiem-bai-phat-dai.html
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Đôi mắt đêm Rằm tháng Bảy



Trời đã về khuya.
Trăng lên cao sáng vằng vặc trên bầu trời đen thẳm.
Triều lẳng lặng bước vào bên trong phòng vẽ chưa đóng cửa, mặt buồn một đống, đưa đôi mắt còn đẫm nhoè nước mắt nhìn tìm anh Hữu. Anh hoạ sĩ đang ngồi chồm hổm, cắm cúi vạch ngang sổ dọc từng nét cọ tươm rướm mực đen lên trên những trang giấy báo chi chít chữ trải giăng trên nền gạch hoa.Anh đang tập trung luyện thư pháp nên không biết có khách vào nhà. Triều quệt nước mắt, bước mấy bước thật nhẹ nhàng đến đứng sau lưng anh hoạ sĩ. Im lặng. Chỉ nghe tiếng sột soạt của giấy và tiếng chép miệng không hài lòng của anh Hữu. Đứng lâu mỏi chân, Triều cố ý tằng hắng một tiếng nho nhỏ. Chỉ một tiếng nho nhỏ của nó, vậy mà cũng đủ làm cho anh hoạ sĩ giật nẩy mình một cái. Anh quay đầu nhìn sau, trợn mắt lên ngó Triều từ đầu đến chân, hỏi thân thiện:
- Vô hồi nào mà tao không nghe tiếng động? Gì mà giống ma le vậy mày, nhóc?
Triều buồn bã, cất giọng mệt nhọc:
- Em vô lâu rồi… Thấy anh đang say mê nên không dám làm ồn…

http://hoavouu.com/a1554/doi-mat-dem-ram-thang-bay

Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu




MÓN NỢ CUỐI NĂM

Tác giả: Tâm Không - Vĩnh Hữu


Chiều một ngày cuối năm, mặc cho ngoài đường kia đang chộn
rộn hối hả, thầy Trường ngồi lặng lẽ trong căn hộ
vuông vắn chật chội nhưng ngăn nắp của mình, trầm tư cắn
bút trước những trang thơ đầy cảm xúc còn chưa ráo mực,
hồn thả về một vùng ký ức xa xăm đầy vui buồn nhung nhớ…
Già bạc tóc cả rồi, thầy đâu còn muốn chen chân theo nhịp
tất bật cùng thiên hạ. Hơn nữa, thầy sống độc thân bao
năm nay, không viêïc gì phải bận rộn lo toan muốn sút cả
vó như bao người có cặp có đôi, có tổ ấm đoàn tụ, có
gia đình đông vui đầy đủ…

(xem tiếp)...

http://www.lamtyni.com/vn/?15659=5&596=21&759=585&59615=4
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi laoho

  • *
  • Bài viết: 3
  • Đánh giá: +0/-0
MÓN NỢ CUỐI NĂM
http://www.lamtyni.com/vn/?15659=5&596=21&759=585&59615=4
Gieo nhân lành gặp quả khủng, thầy Trường thì thế, không biết thầy Cạp có dám gặt không, giai không vợ, gái không chồng, cái này có phải tà dâm không? mà thầy cũng chịu khó ngồi xem bản năng gốc nhỉ ???
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
MÓN NỢ CUỐI NĂM
http://www.lamtyni.com/vn/?15659=5&596=21&759=585&59615=4
Gieo nhân lành gặp quả khủng, thầy Trường thì thế, không biết thầy Cạp có dám gặt không, giai không vợ, gái không chồng, cái này có phải tà dâm không? mà thầy cũng chịu khó ngồi xem bản năng gốc nhỉ ???
Hihi... tà quá tà luôn chớ còn hỏi gì nữa? Nhưng ý của "gái không chồng" không tà chút nào, ý đó là ý tốt, muốn đền ơn cho người mà mình kính trọng bằng "vốn tự có", vì ngoài cái vốn đó ra không còn thứ gì quý hóa khác để xứng đáng dâng hiến tri ân.
Sẽ là tà nếu như thầy Trường ô kê sa lem. Phước thay, thầy đã nhờ huân tập và tu luyện nên có sẵn một cái tâm vững vàng bát chánh đạo.
Thiện tai, thiện tai!
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng
 

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 9,179
  • Thanked: 1008 times
  • Thanked: 1008 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
9/03/2010@13h42, 215 lượt xem, viết bởi: sucsong
Chuyên mục: Truyện Ngắn


BỒ TÁT HIỆN THÂN
Tâm Không Vĩnh Hữu




Sắp Tết đến nơi rồi. Ngồi bên vỉa hè ngập nắng trước ngôi chùa suốt ngày đóng cổng tam quan im ỉm tịch lặng, dì Thanh rơm rớm nước mắt nhìn dòng người ngược xuôi tấp nập trên đường, ai nấy cũng lăng xăng sắm sửa chuẩn bị tống tiễn năm cũ, còn dì thì cứ như bất động, muốn động đậy cũng không còn sinh lực để nhấc cử tay chân. Bây giờ có muốn lo toan đèo bòng cùng thiên hạ, sắm thứ này thứ nọ, thì dì cũng chẳng có tiền để mà đứng dậy đi ra chỗ chợ búa xôn xao trăm hàng khoe sắc. Dì cúi xuống nhìn bé Trang đang nằm ngủ thật vô tư trên manh chiếu rách nát. Tội nghiệp cho bé, mới năm tuổi đầu mà phải chịu đời gió sương nắng bụi, không hưởng được tình thương yêu của cha của mẹ. Dì Thanh chỉ là dì ruột, vì tình huyết thống mà đưa tấm thân mang tật nguyền ra để cưu mang hai đứa cháu nhỏ dại bị cha mẹ bỏ rơi. Dì đã ôm lấy bé Trang, và thằng cu Hoài anh nó, vào vòng tay đầy hơi ấm của mình vào một đêm đông rét buốt, khi cha chúng đã bỏ xứ đi biền biệt mang theo tất cả vốn liếng để xây tổ uyên ương mới với một người phụ nữ lẳng lơ xinh đẹp. Mẹ của chúng, chính là em ruột duy nhất của dì, cũng là loại người vô tâm, lẳng lặng bán đi căn nhà, đem hai con của mình gửi vào nhà trẻ của xã, rồi ôm vàng chạy đi theo duyên mới với một anh tài xế quê tận xa xa, không màng quay lại đón con.

Xem thêm ! »

http://sucsong.blogtiengviet.net/?cat=338353
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng