Tác giả Chủ đề: Viết ngắn giữa dòng trôi dài  (Đã xem 889 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« vào: 08/08/2017, 18:52:18 »
BẠN MỚI

Buổi sáng đầu tuần, ngồi quán Lá KT-Coffee nhâm nhi, phì phèo, ngóng từng người quen, nhớ từng người bạn, qua hơn một tiếng rưỡi đồng hồ, nhìn lại vẫn chỉ có mình, khẩy cười, nhổm mông định về.
Chính ngay thời khắc quyết định rời ghế đó, anh xuất hiện.
Anh là một người bán vé số dạo.
Cao to. Ăn mặc sạch sẽ, tươm tất. Tóc bạc trắng cả đầu.
Xấp vé số chìa ra. Tôi mời anh ngồi xuống ghế bên canh, rút vài tờ vé số ủng hộ cho vui giây phút gặp gỡ.
Anh bắt chuyện thăm hỏi xả giao, thái độ cởi mở thân thiện và lịch sự. Tôi gọi nhân viên (quý tử của tôi chớ ai!) làm một lý cà phê sữa đá đãi anh. Đi bộ dưới nắng từ sáng lòng vòng quanh phố chợ, anh đang rất khát, nên đã uống cạn ngay ly trà đá vừa được mang ra đặt xuống.
Anh kể, người ta nói anh khùng khùng, mà anh cũng công nhận là mình có "tam tam tứ tứ". Anh công nhận mình "ba dây nóng, bốn dây lạnh" từ nhiều năm qua, kể từ lần anh tự tử với chai thuốc trừ sâu vì thất tình. Anh yêu mê một cô gái hàng xóm, một giai nhân mỹ nữ nổi tiếng thời ấy, trước 1975, có tên là Bạch Mai. Tôi có biết chị, và mấy anh trai của tôi chắc cũng đều biết "Bạch Mai có mái tóc dài phủ mông". Éo le thay, hihihi... Bạch Mai mỹ nữ lại không yêu anh, mà lên xe bông với một sĩ quan quân nhân VNCH mang dòng máu hoàng tộc: Vĩnh Thọ!
Cũng từ cái tên Vĩnh Thọ mà câu chuyện lái sang hướng dòng tộc triều Nguyễn. Tôi cảm thấy thật bất ngờ khi nghe anh đọc lưu loát bài "Đế hệ thi" hai mươi chữ của vua Minh Mạng, anh nói về anh em Tùng Thiện Vương & Tuy Lý Vương, về "Mặc Vân Thi Xã". và đọc chuẩn xác cả câu giang hồ truyền tụng "Văn như Siêu Quát vô Tiền Hán; Thi đáo Tùng Tuy thất Thịnh Đường" khi nói về Cao Bá Quát... mà rất nhiều người "tỉnh táo" đã không hề biết.
Rồi chuyển sang chuyện nhạc. Tôi hứng thú lên khi biết anh là một nhạc công, có thời gian làm gia sư dạy Tây Ban Cầm, rất mê nhạc ngoại, rành rọt rành rẽ về Beatles, Santana, CCR, Jimi Hendrix, Bee Gees...
Ai dám nói vậy là khùng khùng?
Vậy nên, tôi mến anh, thích anh, kệ, mình "đao đao" thì chơi với khùng khùng cũng hợp, chơi vậy mà an toàn, và chúng tôi đã trở thành bạn.
Anh là một người bạn mới tinh toanh của tôi, đã đến bên tôi trong lúc tôi không còn người bạn cũ xưa nào kề cận tâm sự buồn vui.
Cảm ơn nhân duyên đã đưa đẩy anh, Trần Tấn Cường, đến với tôi, giữ tôi lại ở quán thêm một giờ đồng hồ nữa mới về nhà, sau cái hẹn tái ngộ.
Vâng, xin cảm ơn!

Vĩnh Hữu TK.


« Sửa lần cuối: 11/08/2017, 21:50:46 gửi bởi vinh bo cap »
 
The following users thanked this post: tailieu010, choiwonback
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #1 vào: 11/08/2017, 21:51:41 »
Bài này định là "Viết Ngắn", nhưng không thể viết ngắn hơn, quý thân hữu chịu khó đọc cho hết, vì bỏ ngang bỏ dở sẽ hổng hiểu gì hết, Hihihi...



KỊCH BẢN

Mới ngày hôm kia, đến ca tôi làm hỏa đầu quân lo bữa cơm chiều, với món "Cơm Chiên Dương Châu" lừng lẫy... gia đình.
Chảo cơm đã xong phần trộn đều, chỉ còn đậy nắp, hạ lửa liu riu cho cơm bên trên mềm mềm, cơm dưới đáy cháy cháy giòn giòn là múc ra năm đĩa cho năm thực khách. Sao năm? Chiều nay có “thằng rể tương lai” đăng ký trước một phần, vậy nên ông "cha vợ tai lương" mới phải đích thân "hạ thủ công phu" cho nó biết tay, ăn rồi mê tới già, nhớ tới kiếp sau luôn. Vẫn chưa tới giờ con gái rượu dẫn bạn trai về, trong khi chờ đợi, tôi dằm ớt ra chén nhỏ, tính mần một chén xì dầu đỏ đỏ đen đen, ui da... chai xì dầu còn có chút xíu, bèn hú bà xã chạy ra chợ mua gấp gấp. Mẹ mấy đứa lật đật nhảy lên xe vọt đi, chợ gần nhà, đi và về chừng 3 phút là có ngay. Vậy mà sao bà xã đi lâu vậy ta? Hơn 5 phút, rồi qua 10 phút rồi. Bụng bắt đầu nóng rồi, nóng hơn chảo cơm chiên... Tôi lên ngồi trên ghế, ngóng ra cửa. Con trai đã "hạ sơn xuống gác", ngồi ghế đối diện. Con gái vẫn chưa về, vừa mới nhắn tin điện thoại báo là có chút chuyện trên quán, về trễ tí. Chờ. Ruột sôi. Và rồi nghe tiếng xe máy quen thuộc rồ vang từ đầu hẻm, xì dầu về rồi. Bà xã tôi đi cùng một người lạ hoắc. Một chàng trai trẻ. Tướng to cao, vạm vỡ, da đen sạm vì phong trần mưa nắng.
Ai vậy kìa? Khách đột xuất. Vậy là chảo cơm chiên được múc ra sáu dĩa. Dễ mà, năm dĩa cơm đầy, mỗi dĩa san sẻ bớt bốn muỗng cơm, là có dĩa thứ sáu đủ để ấm bụng, đầy bao tử rồi. Lúc đó con gái rượu cùng bạn trai cũng vừa về đến nhà. Khách được ngồi chung mâm với gia đình, uống cạn một ly nước trà đá lạnh, rồi vừa ăn ngồm ngoàm món “tuyệt chiêu” của “vua đầu bếp gia đình”, vừa kể lại câu chuyện gặp hoạn nạn trên đường mưu sinh.
Chàng trai trẻ tên Long, là thợ hồ thợ xây lành nghề, ở tận vùng Núi Sam, Châu Đốc An Giang, nghe lời bạn đồng nghiệp kéo một nhóm theo ông thầu xây dựng ra Nha Trang làm việc với mức lương ba trăm nghìn đồng một ngày, cơm ăn bao ba bữa, có chỗ ngủ nghỉ an lành. Qua được hai tháng đầu lãnh lương đầy đủ, đúng hẹn cuối mỗi tuần, nhưng đến tháng thứ ba thì bắt đầu trễ, ông thầu hẹn lần hẹn lửa, tạm ứng tiền lắt nhắt cho thợ ăn cầm hơi, xài cầm chừng được tuần lễ, rồi biến mất tăm luôn. Đám thợ xa nhà ngẩn ngơ, xính vính… Lại nghe những người thợ địa phương báo cho biết là ông thầu vỡ nợ rồi, trốn rồi. Vậy là cả nhóm Châu Đốc phải tính đường về lại quê, họ bán bớt áo quần đẹp cho thợ địa phương, bán cả điện thoại di động để đủ tiền đi xe một chặng đường dài. Long không có gì bán, nên đành ngó bạn lên xe về trước, còn mình tính đường đi tìm việc làm ngắn ngày để có đủ tiền mua vé xe về quê. Chiếc điện thoại di động “cùi bắp” chỉ bán được một trăm nghìn, đủ để Long ăn lót dạ trong hai ngày lang thang khắp chợ, khắp các công trường đang xây dựng. Ở các chợ thì không ai dám thâu nhận người lạ mặt, dù người đó có chìa ra giấy chứng minh thư hợp lệ, còn ở các công trường xây dựng thì nhận, nhưng không cho ngủ lại công trường, và phải làm dài hạn, nghĩa là muốn làm thì phải đi thuê nhà trọ mà ở. Hai ngày lang thang, tối không chỗ ngủ, phải xuống nằm ghế đá công viên bên bãi biển gió lạnh, bị công an xung kích kiểm tra, không bắt bớ nhưng không cho nằm ngủ bậy, nên phải dời tới dời lui cả đêm dài, dài như vô tận…
Đuối hai chân, lả người vì ăn uống không đủ, chóng mặt ù tai vì mất ngủ hai đêm… Long bước từng bước lết lê vào chợ Xóm Mới, gặp ai cũng hỏi xin việc làm độ nhật, nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Thời buổi này kẻ gian người dối, kịch bản lường gạt kiếm tiền nhiều quá, nên ai cũng thận trọng, cảnh giác.
Vậy rồi, Long dừng ngay trước tiệm tạp hóa ở chợ, thấy một cô trong đó bước ra, tay cầm chai xì dầu, liền mở miệng: “Cô có việc gì làm không cô? Khuân vác, bốc xếp gì cũng được, cho con làm tạm kiếm miếng cơm, ít tiền về quê…” “Ô không, cô đâu phải chủ tiệm này, cô là khách mua hàng thôi” Trả lời xong vậy rồi, nhưng nhìn lại bộ dạng thất thần thất thểu, nghe giọng nói không ra hơi của chàng trai trẻ đáng con mình, cái cô cầm chai xì dầu động lòng trắc ẩn, hỏi thăm kỹ vài câu, rồi quyết đinh: “Thôi, con theo cô về nhà cô rồi tính!”
Vậy đó, vậy nên Long, cùng tuổi hai mươi sáu với con gái rượu của tôi, có mặt trong bữa cơm chiều nhà tôi. Con gái tôi nghe lời mẹ, lập tức gọi điện thoại cho Cha của Sếp mình, ông là giám đốc một công ty xây dựng, tiếc rằng ông đang nằm viện, và không trực tiếp thâu nhận thợ thầy, mà phải qua mấy "ông thầu vệ tinh" cấp dưới, nên hẹn ngày mai mới tính được. Tôi nghe vậy liền nhớ đến Sếp cũ của mình, anh Thai Thuy, cũng đang là giám đốc công ty xây dựng-thủy lợi huyện. Sếp cũ nhận ngay, biểu mai làm tờ đơn đem nộp ở công ty, rồi anh điều đi làm ở các công trường ngoại thành.
Tưởng vậy là ổn xuôi, nhưng hỏi chuyện một hồi nữa mới biết Long đang có một khát khao, mong muốn duy nhất là được về lại quê nhà, nơi đó còn có mẹ và các em, chứ không có ý định làm việc lâu dài ở xứ lạ quê người nữa, sợ lắm rồi. Vậy là phương án hai được tiến hành, con gái tôi sốt sắng biểu bạn trai chở đi mua vé xe vô Sài Gòn ngay trong tối, theo đúng ý muốn của Long là vô đến Quận 9 sẽ tìm đến công trường đang có một vài thằng bạn đang còn làm ở đó, mượn tiền tụi bạn để về tiếp Châu Đốc. Vé xe Huỳnh Gia giường nằm khởi hành lúc 20h30 đã được mang về trao cho Long, cái cô hồi này đi mua xì dầu giúi ít tiền để Long lót túi, rồi thấy còn sớm quá nên biểu con gái và bạn trai cho bạn Long lên Quán Lá KT-Coffee để tắm rửa, nghỉ ngơi chút cho khỏe rồi lên xe ngủ sau. Đôi uyên ương dễ thương này thiệt là sốt sắng, hình như rất hào hứng với việc giúp đỡ người hoạn nạn, nên làm theo lời mẹ răm rắp…
Tôi đưa Long ra cửa, trước khi Long leo lên xe ngồi sau thằng rể tương lai của tôi, tôi vỗ vai trấn an, nói: “Sau này, nếu, chú mong là không có nếu, nhưng vẫn dặn hờ, là nếu gặp lại trường hợp tương tự, con đừng con đi lang thang khắp phố chợ, dọc bãi biển như vậy, mà hãy tìm ngay đến một ngôi chùa. Cửa chùa luôn rộng mở, con có giấy tờ tùy thân hợp lệ, quý tăng ni sẽ không ngần ngại giúp con một bữa ăn, một chỗ ngủ yên lành, mà có thể còn huy động Phật tử giúp kinh phí cho con về quê an toàn!” “Vậy hở chú?” Long trố mắt lên kinh ngạc. “Chứ sao! Chú tin chắc điều đó!” “Con thì nhỏ giờ chỉ biết đến bà Chúa Xứ ở Núi Sam thôi, chứ không biết mấy tăng mấy ni trong chùa!” Rồi Long được chở đến Quán Lá để vệ sinh, tắm rửa, được cô chủ quán cùng tuổi giúi thêm ít tiền phòng hờ bất trắc khi vô đến Sài Thành hoa lệ, rồi đãi thêm một ly “Sữa Lắc Trà Xanh” uống cho mát người, tối lên xe bảo đảm ngủ một giấc thấu sáng luôn...
Chuyện đến đó là hết. Tôi nói với thê tử, chuyện như một kịch bản, từng chi tiết đều được sắp xếp, đẩy đưa qua bàn tay, chứ không phải qua ngòi bút, khéo léo của một tác giả có tên gọi quen thuộc là: Nhân Duyên.
Tôi đã từng viết nhiều truyện ngắn có kết thúc có hậu, nhiều kịch bản sân khấu được giải cao có kết thúc bất ngờ, nên nếu tôi được phép viết tiếp hồi kết của kịch bản trên, tôi sẽ hạ bút như sau… Ui, mà bài viết đã dài quá rồi, ai mà rảnh thời gian đọc tiếp nữa, đành phải giấu phần kết kịch bản vào ngăn kéo cất đó chờ duyên vậy!
Ai nóng lòng muốn biết phần kết kịch bản do tôi viết, xin chờ ít hôm vài bữa, sẽ đọc được trên một trang mạng Phật giáo.

Mãn Đường Hồng
« Sửa lần cuối: 12/08/2017, 06:43:46 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #2 vào: 24/08/2017, 06:30:08 »
La Hán đã về!
Không rõ điêu khắc gia tài tình nào đã tạo tác được hình tượng vị La Hán này, rồi mang tặng bào huynh Phù Du Vĩnh Hiền của tôi hồi khoảng năm 2000.
Nhác trông thì nghĩ ngay là ngài Tuyết Sơn, tức Thái tử Tất Đạt Đa khi đang tu khổ hạnh ở núi Tuyết, chưa chứng quả, còn đang tu sai lầm nên thân thể suy kiệt, cực kỳ gầy gò, chỉ còn da bọc xương ngồi trong một tư thế khắc khổ. Nhưng ngắm kỹ thì thấy... không phải. Không phải, vì do tôi nghĩ là không phải, nên nó thành không phải ngài Tuyết Sơn.
Tôi nghĩ đó là một vị La Hán trong hằng vạn La Hán.
Nghĩ vậy rồi, tôi mới tra cứu thử xem đây là vị nào trong Thập Bát La Hán, theo danh sách phổ biến:
1. La Hán Ba Tiêu 2. La Hán Bố Đại 3. La Hán Cử Bát 4. La Hán Hàng Long 5. La Hán Khai Tâm 6. La Hán Kháng Môn 7. La Hán Khánh Hỷ 8. La Hán Khoái Nhĩ 9. La Hán Kỵ Tượng 10. La Hán Phục Hổ 11. La Hán Quá Giang 12. La Hán Thác Tháp 13. La Hán Thám Thủ 14. La Hán Tiếu Sư 15. La Hán Tĩnh Tọa 16. La Hán Tọa Lộc 17. La Hán Trầm Tư 18. La Hán Trường Mi.
Hây dà, rốt cuộc thì ngài chẳng giống vị nào trong 18 vị La Hán mà tôi đang rất muốn tìm thấy được sự trùng khớp. Vậy thì thôi, tôi không tìm hiểu nữa, nhưng cũng không công nhận đó là tượng ngài Tuyết Sơn.
Dù là tượng của Ngài nào, thì tôi vẫn rất thích, rất rất thích, nên thường ngồi ngắm từng nét của Ngài mỗi khi lên nhà thăm anh trai.
Khoảng năm 2012, tôi có hứng thú buộc miệng xin anh Phù Du: "Nếu sau này anh có ý cho, hay tặng ai, thì nhớ đến em trước tiên nghen anh!" Anh ầm ừ: "Thích lắm hở?" "Rất thích!" "Vậy để chừng nào tao thấy tiện tiễn đi thì tao hú. Bây giờ cho ngay cũng được, nhưng sợ thằng bạn nó thấy trống vắng nó hỏi, nó buồn..." Vậy là tốt rồi. Duyên sẽ thuộc về mình. Tôi an tâm nghĩ bụng như vậy. Rồi cũng quên luôn chuyện được hứa cho pho tượng đẹp đó...
Đầu năm 2015, anh Phù Du mất. Cúng thất anh được vài tuần, thì các em gái trong nhà lên nhà phụ chị dâu dọn dẹp nhà cửa, đồ đạc của anh, lúc đó không có mặt tôi, nên cô em dâu đã xin pho tượng này mang về nhà trưng bày, và được mấy chị chồng đồng ý. Đến lúc tôi lên nhà 3/1 để dọn bàn thờ, thấy vắng tượng, liền alo hỏi cô em gái kề, mới hay là cô dâu út trong nhà đã "thỉnh" về rồi.
Wow... vậy thôi. Duyên mà. Tôi bỏ qua, nhưng cô em gái kề lại áy náy, nên alo nói cho em dâu biết là vậy, là vậy... "Anh Hiền đã hứa cho anh Hữu rồi". Hihi... cô dâu út lật đật alo xin lỗi tôi: "Em đâu biết là anh Hiền đã hứa cho anh, em thì thích và mê tượng lắm, nên mới xin mấy chị..." Ui ui ui, tôi liền trấn an: "Thôi, em giữ đi, đừng mang trả lại, bắt ngài di chuyển tới lui coi chừng Ngài mệt, duyên của em đó!" Vậy là Ngài ở bên nhà vợ Út Bình mấy năm qua rồi, tôi cũng quên Ngài luôn rồi, vì nhớ làm gì nữa trời?
Đùng một cái, mới hồi trưa nay, Út Bình mang Ngài đến nhà tôi, "Bà xã tui nói mang qua trả lại cho anh Hữu, vì đây là duyên của ảnh!"
Ha ha ha... nói thiệt là tôi vui bụng lắm đa, mang cho tôi 5 triệu tôi cũng không mừng bằng thấy lại được Ngài. Té ra, vợ chồng Út Bình sắp xuất ngoại rồi, nên Ngài mới đòi về "Chùa Ông Hũ", anh chị em con cháu trong nhà thường gọi trêu trìu mến tư gia tôi như vậy. Ngài đã không muốn rời bỏ quê hương...
Tôi trưng Ngài ngồi gần bên tượng đức Di Lặc Tôn Phật, và Sư Tổ Bồ Đề Đạt Ma. Trưng thôi, chứ không phải để thờ. Và tôi không biết phải gọi Ngài là La Hán gì cho phải, bèn đặt cây nấm đựng tăm xỉa răng, loại nhấn nút trồi tăm lên, ngay dưới hai đầu ngón tay Ngài cho thấy ngộ ngộ hay hay.
Nói gì thì nói, trong thâm tâm tôi vẫn biết đó là hình tượng Ngài Tuyết Sơn, hình tượng nhắc nhở cho chúng sinh hậu thế đừng bao giờ tu sai đường, đi lạc bước khỏi Bát Chánh Đạo.
Nhưng, tôi vẫn thích gọi Ngài là: LA HÁN LẤY TĂM XỈA RĂNG.






« Sửa lần cuối: 24/08/2017, 21:04:01 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #3 vào: 26/08/2017, 06:36:06 »
TẠM BIỆT ÚT

Chiều nay, Út Bình cùng vợ lên nhà chào tạm biệt.
Anh em chia tay như bao lần, không gì phải bịn rịn, quyến luyến, ưu sầu buồn bã...
Vậy là sau hơn 2 năm từ Mỹ trở về quê hương, tiếp tục giốc hết tâm sức vào công việc thiện nguyện, làm công quả khắp các chùa chiền tự viện trong và ngoài tỉnh, không chỉ với công việc đúc, đắp, tạc, sửa tượng chư Phật, Bồ Tát & Thánh Chúng... mà còn lo cả những việc bắt điện nước, đóng bàn ghế, cửa nẻo... hộ các chùa nghèo, các chùa Ni, các chùa có nuôi cô nhi... Nay Út lại lên máy bay qua lại đất khách quê người, cũng chỉ với một hướng đi, một công việc là... thiện nguyện, phụng sự đạo pháp. Không vụ lợi, không nghĩ đến quả ngọt hoa thơm mà mình sẽ gặt được trong tương lai, chỉ biết cắm đầu cắm mũi và giốc hết tâm thành ra mà làm, làm, làm... với lòng hoan hỷ, tối về đặt lưng xuống thì quên hết mệt nhọc, khó khăn, rồi mỉm một nụ cười mãn nguyện mới nhắm mắt ngủ một giấc bình yên đến lạ thường, rồi sáng ngày mai thức dậy với một tâm thức thanh tịnh, một niềm tin vững chãi, và một nguồn cảm hứng dạt dào vô tận để bắt tay vào công việc ngày mới.
Thấy rõ, Út luôn được mở đường đi rộng thoáng, êm ái, thông suốt cho dù đi đến một nơi xa lắc. Đừng nghĩ chi đến chuyện Long Thần Hộ Pháp thiêng liêng lúc nào cũng theo gia hộ. Hãy nghĩ ngay đó chính là Phước Duyên mà Út đang được thọ hưởng.
Nam mô Phật!
Vậy mà lần chia tay tạm biệt chiều nay tôi lại thấy buồn buồn sao đó. Không như mọi lần. Cố xua đi cái cảm giác buồn buồn đó mà vẫn không được.
Rồi, ngồi một mình trước bàn phím, tôi mới tìm ra được nguyên nhân đã làm tôi thấy buồn buồn. Đúng là nó rồi, hèn chi...
Cuối năm nay, con gái tôi, cháu gái được cưng nhất của chú Út Bình, sẽ lên xe hoa. Ngày vui của con gái tôi sẽ vắng mặt chú Út.
Hây dà... thôi thì tùy duyên. Duyên nó đã vậy thì chịu vậy chứ còn biết làm sao để thay đổi?
Chỉ còn biết chúc em Út lên đường bằng an, vạn sự thông xuôi êm ổn.
Thương Út lắm.










« Sửa lần cuối: 26/08/2017, 17:29:07 gửi bởi vinh bo cap »
 
The following users thanked this post: thudiep
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #4 vào: 04/09/2017, 17:02:07 »
30 NĂM "TRƯỜNG SỚ TÁO QUÂN THỦY LỢI" (1987-2017)


Khoảng vào tháng 10 năm 1987, tôi lâm bệnh nặng, được Ban Chủ Nhiệm Tổ Hợp Thủy Lợi duyệt phép về nhà tịnh dưỡng, nghỉ lao động nặng, và hỗ trợ toàn bộ tiền thuốc men, ăn uống bồi dưỡng trong suốt 6 tháng điều trị theo toa của Bệnh Viện.
Ở nhà một mình quá buồn, chán chường, nhớ anh em bè bạn, nhớ những con kênh dài, trạm bơm, đập nước hồ sình, xà beng cuốc xẻng... mà không biết phải làm gì để giết thời gian trống vắng, cho vơi nỗi nhớ, bớt nỗi buồn.
Ôm đàn đánh hoài cũng mệt, đàn khảy cho muỗi nghe chứ ai mà nghe, phải như có trâu nghe cũng đỡ. Vậy rồi, tôi nẩy ý định... viết. Cầm bút lên. Gọi thi ca vần điệu về gấp gấp vào thời điểm xuân sang, nắng đẹp, hoa cười...
Và, "TRƯỜNG SỚ TÁO QUÂN THỦY LỢI" ra đời.
Bút bi. Giấy vở ca-rô học trò. Cà phê, trà. Không thuốc lá (cữ). Tôi cắm cúi miệt mài vào những giờ trống vắng với những vần điệu lục bát từ sáng đến tối, hứng thú theo mạch đang tuôn chảy, không còn nhớ là mình đang bệnh nặng. Qua 5 ngày, Sớ dài chấm dứt, vào lúc 22h ngày 28 tháng 12-1987.
Sớ dài 1.350 câu trên bản thảo.
Sau đó được viết chữ to gấp 3 lần chữ thường, trên giấy vở học trò, tốn 52 tờ giấy đôi, nối lại với nhau thành cuộn Sớ đo được 15 mét 7 tất 5 phân.
Xong, tôi lên xe lam lên thị trấn Thành-Diên Khánh, đến nhà anh Chủ Nhiệm Ngô Quốc Hải (ở 33 Trần Quý Cáp) trao cuộn sớ cho người thân của anh, nhờ chuyển hộ. Rồi leo lên xe lam về nhà ngay sau đó.
Chuyện sau đó diễn ra ra sao ở công trường thì tôi không biết rõ. Chỉ biết là sau này khi tôi bình phục, trở lại công trường xin tiếp tục làm một công nhân đào kênh phá đá, được các anh trong Ban Chủ Nhiệm, cũng như anh em công nhân đều quý mến, dành cho tôi nhiều tình cảm thân thiết và ưu ái.
Đó là những kỷ niệm đẹp không bao giờ phai nhạt, tôi không thể nào quên.
"Trường Sớ Táo Quân Thủy Lợi" đến hôm nay đã gần tròn 30 tuổi!









« Sửa lần cuối: 04/09/2017, 18:51:54 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #5 vào: 22/09/2017, 07:03:32 »
CHÙA RÁCH, PHẬT VÀNG

Chùa Linh Quang (thôn Đồng Rọ- Xã Vĩnh Thái- Nha Trang- Khánh Hòa), tọa lạc trên một khu đất rộng thênh mà xưa kia là một vùng đất hoang vu lạnh lẽo, đồng trũng ngập mặn, rồi trải qua gần 30 năm thăng trầm, kể từ năm 1989 có Thầy Thích Quảng Tâm đặt chân cắm dùi dựng tịnh thất tu hành, gặp nhiều chướng duyên nghịch cảnh tưởng như không tồn tại nổi, vì chùa nằm trong vùng quy hoạch sẽ bị giải toả cùng với dân tứ xứ khai hoang lập ấp bất hợp pháp...
Tinh tấn phụng hành, hành trì diệu pháp nhiều năm qua, ngoài những hoạt động hoằng dương chánh đạo như tổ chức khóa tu ngắn ngày, pháp thoại, giảng pháp, hướng dẫn tu thiền... Nhà chùa tuy còn đơn sơ mộc mạc, chùa nghèo, nhưng hoạt động rất mạnh về từ thiện, như cứu trợ đồng bào gặp thiên tai bão lụt, trao học bổng cho học sinh nghèo học giỏi qua chương trình "Hiểu Thương", thấm đẫm lòng từ bi, nhân ái, có sức lan tỏa rộng khắp, động đến cả tam thiên, khiến cho chính quyền phải tâm phục khẩu phục mà cấp sổ hồng vĩnh viễn để nhà chùa tiếp tục hiện hữu trên đất Đồng Rọ mà cứu nhân độ thế. Thật đúng như bá tánh đã tán thán ngợi ca: "Chùa rách, Phật vàng"!
Đại đức Thích Nhuận Thanh, trước là giám tự, nay là trú trì, tuy là vị tăng trẻ, nhưng đạo hạnh ngời sáng, được đông đảo Phật tử quy kính, thập phương bá tánh trọng vọng, dân nghèo quý thương, chắc chắn sẽ là người truyền đăng tục diệm xứng đáng dẫn dắt đại chúng trên con đường ngập tràn ánh sáng nhiệm mầu của Bi-Trí-Dũng, cũng sẽ bảo vệ và duy tu ngôi Tam Bảo ngày càng khang trang, tráng lệ huy hoàng... về tương lai.
Xin mạn phép giới thiệu cùng chư vị một số hình ảnh về ngôi Chùa tuổi đời còn non trẻ này, mà TKVH ghi nhận được qua ống kính vào sáng ngày Mồng Một tháng Tám âm lịch ngẫu hứng lang thang...

TKVH

























 
The following users thanked this post: tnghia
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #6 vào: 02/10/2017, 15:37:37 »
CHUYỂN DI HOÁN ĐỔI

Đã từ lâu, cũng hơn bảy, tám năm rồi, Dzĩnh Hũ đã có ý định, có mong muốn một ngày nào đó thuận duyên, sẽ đưa cuộc sống bon chen chộn rộn bao năm trời của mình lui "về vườn" theo đúng cả hai nghĩa đen và bóng, tức về nơi ngoại thành yên tĩnh, ở gần một ngôi chùa quê thanh tịnh, nương náu nấp nắng tránh mưa dưới một mái nhà nho nhỏ có sân trước vườn sau, đặng tu dưỡng thân tâm, hằng ngày bầu bạn với thi văn, trò chuyện với hoa quả cây lá, thảnh thơi từng bước chân, an vui từng hơi thở...
Đã từng nghĩ là sẽ đến năm tuổi mình tròn lục thập hoa giáp mới thực hiện mong muốn đó.
Nhưng thời gian vừa qua, gần đây nhất, và ngày hôm nay, bỗng dưng cảm nhận được cái duyên đã đến kề cạnh, chừng như sắp chín muồi rồi, thủ thỉ thỏ thẻ bên tai mình là "Tiến hành đi!"
Vậy nên, giờ này, sau khi mới cúng cơm Phật xong, Dzĩnh Hũ ngồi đây gõ ra những dòng này, báo cho những người thân yêu, những bè bạn thân hữu gần xa, thâm niên cũng như sơ giao, là ngôi nhà mà Dzĩnh Hũ đang còn trú ngụ, đã ở gần 20 năm, ngay trung tâm thành phố, sẽ bắt đầu được... Rao Bán.
Thiệt chứ không giỡn chơi cho vui đâu nghen.
Duyên đã khởi động từ giây phút này, chặp nữa, rồi ngày mai, và ngày sau, ngày sau nữa, tiếp diễn mau chậm ra sao thì chưa biết được.
Bất cứ ai quan tâm, muốn kết duyên, muốn rõ chi tiết giao dịch, xin hãy tự nhiên nhắn vào Hộp Thư, mọi thắc mắc sẽ được hồi đáp trong thời gian nhanh nhất, sớm nhất, thật nhất.
Hihi... tùy duyên!

Dzĩnh Hũ

« Sửa lần cuối: 02/10/2017, 15:38:32 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #7 vào: 07/10/2017, 09:06:41 »
Mẹ và Chị Cả

Chị Cả tôi, nhà thơ Thanh Nhung, http://newvietart.com/CONGHUYENTONNUNHATRANG.html, năm nay đã 76 tuổi, vì mắt kém phải tránh ra đường vào lúc tối trời, nên chị đã dành buổi sáng sớm về hầu thăm chúc thọ Mẹ trước các em, các cháu...
Cảm xúc có từ khoảnh khắc thiêng liêng, tuyệt trần, trong tôi dâng trào, không thế dùng văn xuôi mà viết ngắn đôi dòng được, đành phải mượn âm thanh và ngôn ngữ của thi ca để lột tả lại những giây phút ngắn ngủi mà quý báu ấy:

Con về hôn Mẹ sớm mai
Dòng trôi năm tháng trải dài yêu thương
Chín bảy năm cõi vô thường
Mẹ cười vui với tóc sương da mồi
Tóc con cũng trắng bạc rồi
Nhìn sau ngắm trước cuộc đời chiêm bao
Mẹ còn ngàn ánh trăng sao
Ấm ru ngâm tiếng ngọt ngào dịu êm
Con hôn Mẹ, tỏ nỗi niềm
Mênh mang hạnh phúc, bình yên lạ kỳ
Hồng hoa hương tỏa nơi này
Cùng hương của Mẹ ngát đầy nhân gian
Con yêu quý Mẹ vô vàn
Một câu chúc thọ đẫm trang giấy lòng
Tay cầm tay giữa sắc không
Mẹ cười âu yếm
Con còn sống vui!


Vĩnh Hữu


« Sửa lần cuối: 09/10/2017, 06:03:18 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #8 vào: 07/10/2017, 12:47:18 »
NÉT HỌA CỦA CHA TRÊN BÌA TẬP NHẠC


Năm 1985.
Papa vô Bàu Cạn (Long Thành- Đồng Nai) thăm các con trai đang sống và làm việc ở đó. Hiền Hiếu Hảo Hữu Bình.
Papa ở trong nhà của Hữu&Bình, hằng ngày đọc sách, dạo chơi quanh sân vườn...
Đến một hôm, Papa tình cờ xem được cuốn vở chép nhạc của Đại đức Thích Tâm Quang (trú trì chùa Long Quang), và người đã hoan hỷ ngồi cặm cụi chăm chút từng nét vẽ bằng bút bi, để trang trí lại bìa trước của tập nhạc đó.
Tập chép nhạc này chỉ vài bài, đều là nhạc Đạo, do chính Đại đức Tâm Quang (tức nhà văn Vĩnh Hảo) sáng tác, phổ biến nội bộ trong nghi lễ và sinh hoạt của chùa.
Tuyệt nhất là nhạc phẩm "Phút quay về", thường được Ban Hộ Niệm hát ngân vang phía sau nhà hậu tổ, sau khi trên chính điện chư tăng và Phật tử vừa dứt hồi kinh sám hối.
Năm 1988, dịp đại lễ Phật Đản tại chùa Tỉnh Hội Long Sơn (Nha Trang), khi đó papa đã mới vừa quy tiên được một năm, còn mấy anh em trai đều tứ tán mỗi người một phương, nhạc phẩm "Phút quay về" lại được ngân vang trên đại hùng bảo điện, đúng vào những giờ phút làm lễ dâng hoa trang nghiêm, hoành tráng.
Có được giây phút sống lại này của nhạc phẩm, là do Hữu&Bình đã đem "Phút quay về" ra tập với Ban Văn Nghệ của Tỉnh Hội, chư tăng ni và Phật tử nghe được, ai cũng tán thán ngợi khen...
Hây dà...
Hôm nay, do tình cờ tìm lại được tập nhạc cũ trong chồng sách vở lưu trữ, nên mới nhắc lại chuyện xửa xưa, để rồi thấy nao nao buồn buồn.
Các em Thiếu Nhi trong Ban Hộ Niệm chùa Long Quang-Bàu Cạn, bây giờ cũng đều gần 50 tuổi hết rồi. Các em có còn nhớ những bài hát này hay không?
"Phút quay về": Nhạc hòa reo, người người vui, ôi linh thiêng trầm nghi ngút...
"Lên đường dựng xây": Tay đan trong tay, cho ấm tim ta vừa chớm...
"Đoàn ca": Ngàn xưa ngàn sau không cùng, người xưa người nay nối nhau...

Các em có còn nhớ những giai điệu, những ca từ mà cách đây hơn 30 năm, các em đã từng cất cao tiếng trong không khí và không gian trang nghiêm của chốn thiền tự miền heo hút hay không?
Hỏi, cũng là trả lời giùm. Chắc là các em không thể nào quên được.

Vĩnh Hữu TK






« Sửa lần cuối: 07/10/2017, 16:33:01 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #9 vào: 10/10/2017, 10:47:40 »
TIỄN BIỆT NGƯỜI ĐI XA

Sáng nay, mở cửa đón một ngày mới, ngày mới có thực đang hiển hiện rõ ràng trước lục căn cùng lúc tiếp nhận, nên xin đừng nói đó là ngày của cõi chiêm bao hư ảo, của cõi vô thường giả tạm, tôi lại nhận được tin thêm một người hàng xóm đã qua đời. Một người mẹ, người bà, đã tám mươi năm sống với thế gian hỗn độn lổn ngổn sướng khổ buồn vui. Hết nợ hết duyên kiếp này rồi, thì bà xuôi tay nhắm mắt vĩnh biệt trần gian mà ra đi thôi.
Bên ngoài đường phố chính, cũng vừa có một đoàn xe tang ngang qua trước hẻm, thùm thụp tiếng trống hồi đập như tim đang thop thóp, nghe nao nao tấm tức như ai đó đang kêu lên lời dỗi hờn tiếc nuối, hòa cùng tiếng đờn cò đờn nhị da diết não nùng và dàn kèn đồng inh ỏi ngân vang...
"Một người đã ra đi. Không bao giờ trở lại."
Không biết từ bao giờ, hễ có đám tang ngang qua ngoài đường chính là lúc nào trong đầu tôi cũng vang lên hai câu đó, miệng lại còn buông tiếng ra nữa, quen rồi, kỳ lạ.
Cũng không biết từ bao giờ, ai bày ra, đoàn xe tang không đi từ nhà thẳng đến nghĩa trang như hồi xưa, mà bây giờ phải chạy một vòng phố trung tâm, ngang qua trụ sở cơ quan của người mới khuất bóng, hoặc một vòng đường ven biển tráng nhựa êm ái chạy dài hàng chục cây số, mới chịu tấp thuyền hạ neo trên vùng đất an nghỉ cuối cùng.
Đường nhựa chính chạy ngang trước hẻm lớn nhà tôi là một đại lộ, chạy thẳng xuống bờ biển có Tháp Trầm Hương, mà trước kia là Tượng Đài Liệt Sĩ, nên hầu như ngày nào cũng có đoàn xe tang ngang qua, có ngày đến hai, ba đoàn sáng chiều, cũng có khi hai đoàn ngang qua cách nhau chỉ chừng mươi phút.
Vậy là, những lúc đó, đang còn ở trong nhà, dù đang bận làm gì, tôi cũng ngừng tay, ngẩng đầu ngóng tai lên để lắng nghe tiếng nhạc tiếng đờn, rồi buông nên lời tiễn biệt:
"Một người đã ra đi. Không bao giờ trở lại."
Đâu cần biết người vừa ra thiên cổ là quen hay lạ, nam hay nữ, già hay trẻ, ở xa hay gần, sắp địa táng hay hỏa táng... Tôi chỉ cần biết đó là một người đã từng sống với mình trong thế giới đảo điên này, đã từng cộng nghiệp với mình mà hít thở cày cuốc giữa cõi đời ô trọc này, chút đó cũng là nhân duyên. Vậy thôi.
Sáng nay, thêm người hàng xóm lại ra đi không bao giờ trở lại, tôi lại phải chuẩn bị máy để ghi hình giờ phút tiễn đưa linh cửu của người đi ngang qua trước cửa nhà mình, rời khỏi con hẻm thân quen...
Trải lòng bát ngát yêu thương
Ghé thăm ám chướng, vấn vương vũng lầy
Duyên sinh lớn bé kiếp này
Tĩnh tâm chuyển nghiệp cho đầy hoan ca!

Vĩnh Hữu TK


 
The following users thanked this post: lenhale
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #10 vào: 21/10/2017, 08:18:09 »
SÁCH TRÊN TAY, THƠ BAY VỀ NHÀ

Huỡn.
Xách xe rảo một vòng, ghé các điểm bán sách cũ để tìm chút niềm vui, tìm vài ý tứ, nhặt mấy thiện duyên. Đã thành thói quen khó bỏ. Quen quá nên hóa thành ghiền lúc nào cũng không hay. Tôi thích và yêu cái ghiền đó.
Cảm ơn nó.
Cảm ơn vì nó đã nhiều lần cho tôi những giây phút xuất thần buông mấy câu lục bát hoàn toàn mới lạ mà trước đó chỉ vài giây trong trong tâm thức không mảy may vướng víu chút âm ngữ hay ý niệm nào.
Đập vào mắt là cái bìa. Rồi cái tên. Cầm cuốn sách đó lên. "Sắc giới". Ô hô, sắc bất dị không, không bất dị sắc... ủa không, không phải Sắc Tướng, mà là Sắc Đẹp. Vậy sao? Vậy thì:
Ô hay, sắc giới mơ màng
Thuyền quyên, mỹ nữ, hồng nhan ùn về
Thôi liều một kiếp u mê
Nâng niu cái Đẹp, tung hê cái Tình!

Thôi, không giỡn đùa với sắc giới được đâu, bỏ sách xuống lại, bốc đại một cuốn dầy dầy còn mới sạch đẹp. Gì đây? "Phương pháp dịch Báo Chí tiếng Anh". Lật giở xem qua, hay hay, ngộ ngộ...
Mèo đen black cat siêu siêu
Dịch lui dịch tới Hắc Miêu chữ Tàu
Gà đen dịch nhuyễn làu làu
Black Chicken tối một màu Ô Kê!

Hây dà, Tây Tàu lẫn lộn dễ tẩu hỏa nhập ma, tẩu hoa nhập rác, tẩu ác nhập hiền, tẩu thiền nhập quỷ, tẩu Mỹ nhập Tây... Bỏ xuống, bốc cuốn khác.Bỏ lại. Bốc cuốn khác. Dụt xuống. Bốc cuốn khác nữa, "Hình thức thể loại Âm nhạc". Nhạc thì được, xem qua thử, hay ghê, cuốn này coi bộ được.
Chưa kịp kết duyên với Nhạc thì bìa cuốn sách gần bên đập vào mắt, "Bảo tàng "Hermitage", với rất nhiều hình ảnh màu sắc lôi cuốn. Đồ cổ hồn xưa. Tuyệt vời.
Nhạc reo từ độ lá vàng
Lá rơi từ độ thu sang mắt buồn
Mắt rơi từ độ sầu buông
Tranh rơi xuống đọng giữa tuồng mưu sinh!

Hây dà.. đên giờ mưu sinh rồi, trả tiền ba cuốn sách mà về thôi. Chủ sách đưa thêm một cuốn mời mọc."Vương Thúy Kiều chú giải tân truyện".
Lấy cuốn này luôn đi anh, để em dễ tính tiền cho chẵn tay may đực. Kiều à? Ừ, thì cũng được. Bán sách mà cái mặt buồn hiu, y như đang tiễn biệt chia ly người yêu vậy trời?Dạ, đúng vậy. Có nhiều cuốn tiếc mà vẫn phải bán, phải nhường cho khách anh à. Tội nghiệp. Tôi hiểu thấu tâm trạng buồn man mác đó. Nhại mấy câu Kiều chơi cho đỡ buồn:
Mày ai trăng mới in ngần
Phấn thừa hương cũ nên cần người thương
Đưa nàng vào lạy gia đường
Rồi sụt sùi tiễn đi luôn mai này.

Trả tiền. Bỏ sách vào túi xách. Lên xe. Quay lại ngó, thấy chủ sách nhìn theo với đôi mắt đầy luyến thương tiếc nuối. Tội nghiệp ghê.
Xem người, định giá, vừa rồi
Mối hàng một, đã ra mười, thì buông
Sá chi liễu ngõ hoa tường
Hữu duyên đợi lúc lên đường biệt ly!

Thôi, vọt lẹ đây. Hẹn tái ngộ.

Vĩnh Hữu TK


 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #11 vào: 26/10/2017, 20:18:58 »
QUẢ BÁO GIỠN MẶT

Hú hồn hú vía!
Mới nhận được Giấy Mời của Công An Phường.
Mặt tái le tái lét.
Nhận giấy với hai tay rung lên bần bật.
Hai chân thì muốn sụm bánh chè.
Nhưng mà... may thay... đọc kỹ lại thì thấy ... KHÔNG PHẢI MỜI MÌNH.
Trên giấy ghi mời "ANH HŨ" nào đó. Mình là chủ hộ 20 năm qua đàng đàng chánh chánh tên HỮU, họ VĨNH, rõ ràng mà.
Hây da, rồi nghĩ lại mới giật mình, thấy đây đúng là "quả báo".
Trước, khi còn làm báo, hăng hái hùng hục hớn hở cầm bút cọ "giỡn mặt chính quyền", bây giờ rửa tay gác bút thì nghiệp báo đổ về, phải chịu bị "chính quyền giỡn mặt" thôi.
Nghĩ vậy cho khỏi bực mình, khó chịu.
Nhưng vẫn còn ấm ức.
Ấm ức nên mới hỏi thằng cha Tổ Trưởng Dân Phố:
- Ủa, giấy này mời ai dzậy anh?
- Mời ông chớ mời ai?
- Tui thấy ghi tên ông Hũ nào mà, có đưa lộn nhà không anh?
- Trời đất. Lộn sao mà lộn? Ông tên Hũ chớ tên gì nữa?
- Tui tên "Hờ Ư Hư U Hưu Ngã Hữu" mà cha nội.
- Ủa, dzậy hở?
- Dzậy chớ sao. Tên họ VĨNH HỮU.
- Hihi... tại tui thấy ông có ông em trai tên Bình, nên lâu nay tui với bà con hàng xóm đều tưởng là ông tên HŨ. Hũ Bình Lu Chum í mà.
- Tưởng hở? Dzậy mấy ông ráng tìm cho ra cái ông Hũ đó rồi biểu ổng đi họp với hành nghen. Bái bai...

DZĨNH BỒ KẸP



 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #12 vào: 01/11/2017, 08:29:49 »
SĂN SÁCH NGÀY MƯA

Mưa. Bó chân ở nhà thấy tù túng quá. Lại nhớ cái thằng bạn bán sách bên vỉa hè, sát tường rào Bến Xe, bèn đội áo mưa, lên xe vi vu... Cho xe chạy với tốc độ chậm trên con đường nhựa êm ven bãi biển, bỗng dưng nhớ và hát lên nhạc phẩm "Thương Nhau Ngày Mưa" của Elvis Phương:
"...Như mưa ngày nào thắm ướt vai em
Như mưa ngày nào khuất lấp sao đêm
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm
Thương nhau thật nhiều biết mấy tin yêu
Cho nhau trọn tình dẫu có điêu linh
Xa nhau trọn đời vẫn nhớ thương nhau."

Đến nơi, thằng bạn ngạc nhiên và cảm động hết sức:
"Ui trời, mưa dzậy mà ông cũng chạy ra tuốt đây. Không sợ bịnh hở trời?"
"Sợ thì đã ở nhà rồi."
"Hihi... đúng là dân chơi chẳng sợ mưa rơi. Nay có nhiều sách về phái đẹp lắm nè, mà ế ẩm hổng ai thèm mua, ông gom đi!"
Vừa cởi áo mưa ra, vắt trùm lên xe máy xong, tui nghe nó nói vậy, liền ứng khẩu luôn:
"Thương thầm mỹ nữ giai nhân
Ai chê tui hốt dọc ngang đỡ buồn
Hằng đêm chấp nhận đau thương
Dân chơi kể chuyện ngoài đường mưa rơi!"

Thằng bạn cười khằng khặc, đưa cuốn sách "Tuổi thu đông của con người" của Bác sĩ Trần Văn Trung dịch:
"Ông già rồi mà còn ham dzui quá, lấy cuốn này về đọc đi."
Tôi lật xem qua, chán ghê, tự dưng mình đang nghĩ mình trẻ trung mà bắt mình phải nhớ lại là mình đã già rồi. Hừ, thơ nè:
"Thanh xuân phơi phới mơ màng
Rạo rực hạ đỏ tung tăng với đời
Thu buồn hiu hắt mưa rơi
Chào đông rét buốt co người thở ra!"

Thằng bạn lắc đầu nguầy nguậy ngao ngán:
"Đã trời mưa lạnh lẽo, đi đường xa, trời buồn hiu... mà ông còn làm thơ được, thiệt là đáng sợ!"
"Sợ hả? Sợ thì tao dzìa..."
"Í, đừng dzìa, ngồi uống cà phê nóng cho ấm bụng đã."
Ngồi xuống chiếc ghế nhựa, nhìn ngoài đường mưa bay lất phất, buồn thiệt, thở thêm một bài:
"Mưa rơi cho phút thêm dài
Cho giờ thêm phút, cho ngày thêm lâu
Cho năm tháng đậm bể dâu
Cho cuộc đời nắng dãi dầu gọi mưa"

Đến đó thì thằng bạn hết chịu đựng nổi, la toáng lên:
"Thôi đi cha, tui đang cầu cho mưa tạnh, mà cha lại gọi mưa về thêm cho tui bán ế cả ngày hả?"
Hihihi... vậy thì thôi. Im luôn. Khỏi mần thơ chi nữa. Giận lẫy sẩy cùi rồi. Ghét.

DZĨNH BỒ KẸP


« Sửa lần cuối: 01/11/2017, 08:30:23 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #13 vào: 02/11/2017, 07:11:36 »
MỘT THẰNG BẠN ĐÚNG NGHĨA

Hôm qua, ngày 01/11/2017, FB có làm một clip ngắn "kỷ niệm 2 năm Tình Bạn" của Vĩnh Hữu TK & Tạ Tạ Tư Phát, cả hai đều nhận được. Cũng vui.
Hai năm, đó là quãng thời gian ngắn, chỉ đánh dấu sự kết nối liên lạc với nhau giữa hai thằng tóc đã hoa râm trên mạng ảo mà thôi.
Đời thực, tôi và hắn đã là bạn trên 30 năm rồi, chỉ kể từ lúc tôi quen hắn vào năm 1979 trên vùng kinh tế mới Nhiễu Giang (Phú Yên) đày đọa đen tối, trước đó thì chỉ biết mặt biết tên nên không tính. Và, tôi đã từng xếp hạng tình bạn này vào hàng "cố cựu chi giao" với đầy ắp kỷ niệm đau thương sụt sịt xen lẫn cùng hỷ lạc khúc khích...
Tôi đã có mần vài bài thơ để tặng riêng hắn vào những dịp lễ lạc (năm mới, tân hôn, sinh nhật...), nhưng đến nay tôi vẫn tâm đắc nhất là bà thơ mà tôi mần vào buổi sớm một ngày cuối năm cũ, chuẩn bị đón ngày mới của tân niên, như rút ruột gan ra mà tâm sự cùng hắn. Nó đây:

THƠ ĐẦU NĂM GỬI BẠN

Cũng từ kiếp trước nợ duyên
Trôi lăn, rượt đuổi bao phen nặng tình
Gặp nhau đời chẳng an lành
Thuốc rê nghèo khó, bát canh lá rừng
Trâu bò đất cỗi cày chung
Mưu sinh lang bạt nhấm cùng đắng cay
Cà phê cữ hiếm, ly đầy
Ước mơ giản dị ắp đầy chia nhau
Ba mươi năm cuộc bể dâu
Tao mày hai đứa bạc đầu rồi kia
Nhớ xưa nẻo tối đi, về
Nẻo hầm hố, nẻo ê chề tủi thân
Tha phương cầu áo kiếm ăn
Tiếng cười rộn rã nhe răng chịu đời
Khi xuống chó, lúc lên voi
Hú nhau một tiếng trăm lời hiểu thông
Lao đao chung chốn bụi hồng
Khó khăn, hoạn nạn là gần một bên
Quẳng đi bần phú sang hèn
Tình thâm mưa nắng càng thêm nghĩa dầy
Luân hồi duyên nghiệp vần xoay
Thâm giao một bạn hơn bầy bạc vôi
Đầu năm lòng trút ra rồi
Cảm ơn thằng bạn khóc cười chi giao!


Vĩnh Hữu TK


« Sửa lần cuối: 02/11/2017, 07:17:33 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,481
  • Thanked: 1118 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #14 vào: 07/11/2017, 10:30:37 »
Bão Damrey đi qua. Chuyện bây giờ mới kể.
Bài dài 1.700 chữ, mong chư vị chịu khó đọc cho đến chữ cuối cùng, nếu quan tâm. Đa tạ đa tấn.

NƠI ẨN TRÚ TRÁNH BÃO


Nhà thấp nhất trong xóm. Mái tole. Cửa gỗ. Sàn gác gỗ sao. Nó khiêm tốn lọt thỏm giữa những ngôi nhà cao tầng khang trang, kiên cố với beton cốt thép, cửa sắt, cửa kính chịu lực... Diện tích gian dưới của căn nhà cấp 4 này chỉ 24 mét vuông, chia thành hai gian, bếp và nhà vệ sinh chiếm hết gần một nửa, còn lại chừa cho gian phòng khách chật chội với bàn ghế, divan, tủ sách, chỗ để hai chiếc xe máy...
Vậy mà vào lúc sáng sớm, khi cơn bão Damrey dữ tợn bắt đầu đổ bộ vào đất liền, hung hăng sấn vào lòng thành phố biển Nha Trang, căn nhà khiêm tốn trong hẻm nhỏ này là nhà duy nhất mở cửa để đón nhận 15 người khách lỡ đường chui vào nương trú để tránh bão. Duy nhất. Vì mọi nhà xung quanh đều đã cửa đóng then cài kín bít từ đầu tối hôm trước.
Bắt đầu từ 4h15, khi ngoài phố nước đã ngập trắng, không còn thấy đâu là đường đi, đâu là vỉa hè, gió giật từng cơn hung bạo... một cánh cửa gỗ mở hé ra, vừa đủ cho một người bên ngoài chen lách vào bên trong. Một người, một người, thêm một người, rồi thêm người khác nữa, người trước gọi thêm người sau bên ngoài đầu hẻm chạy vào... rồi chen chúc nhau trong gian phòng khách chật hẹp.
Đó là một chị đứng tuổi nhà ở dưới Cửa Bé, chở hàng tạp hóa chất đầy trên chiếc xe đạp điện lên thành phố bán cho có đủ về trả tiền vay góp, bán ráng cả đêm, sáng về được nửa đường thì bão vào đến, xe chạy hết nổi, người và xe cùng hàng hóa bị quật ngã nghiêng, phải cố đẩy xe vào đầu con hẻm, rồi quăng thí đó mà chạy vào sâu bên trong hẻm tìm nơi lánh nạn. Đó là một chàng trai trẻ tuổi đôi mươi, tuy có khoác chiếc "áo mưa ăn liền" vẫn ướt sũng từ ngoài vào trong, môi tím tái, co rúm người vì lạnh run, nói không ra hơi. Đó là một cô gái đi làm xa vừa xuống ga tàu lửa với hai vali hành lý, được chú xe ôm chở liều về nhà ở đường Hùng Vương, nhưng đến được ngã ba Nguyễn Thiện Thuật- Lê Thánh Tôn thì cả hai người và xe đều bị gió mạnh quật ngã giữa phố nước, phải bỏ xe mà chạy vào hẻm ẩn nấp. Đó là một anh công nhân xây dựng, làm tăng ca ở công trường dưới Cầu Đá, nhà thì ở tuốt trên Thành-Diên Khánh, ỷ y bão sẽ không vào đến, mà có vào cũng không đến nỗi lớn dữ, nên về không kịp, xe ngập nước tắt máy, gồng mình dắt bộ một đoạn dài thì bão đuổi đến sau lưng, hoảng hốt đẩy xe chạy vào con hẻm ẩn náu, sắc diện vẫn còn lộ rõ nỗi kinh hoàng…
Bên kia đường, đối diện với con hẻm nhỏ này, là một khách sạn 4 sao hoành tráng sừng sững, là một trụ sở của UBND Thành Phố khang trang đồ sộ, nhưng đều tường cao rào kín, cửa bít cổng ngăn, cho nên những người lỡ đường gặp hoạn nạn chỉ có nước chạy vào con hẻm nhỏ để cầu may tìm nơi ẩn trú. Và may thiệt, nhân duyên đã đưa đẩy cho họ gặp được căn nhà nhỏ có cánh cửa gỗ hé mở, mở ra rồi đóng sập lại, lại mở ra rồi đóng vội, để đón tiếp từng người, khi ngoài kia mưa vẫn xối xả, gió mỗi lúc càng cuồng nộ thổi giật hú gào...
Ba người trong nhà nhỏ đón tiếp mười lăm người bên ngoài hoàn toàn xa lạ, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà bỗng dưng trở thành thân quen, như đã gặp nhau, biết nhau từ thuở não thuở nào rồi. Ai đang đói bụng thì có bánh mì nguội chấm sữa, có mì gói nóng hổi vừa thổi vừa xì xụp; ai đang ướt lạnh thì có áo quần khô lành lặn của gia chủ gửi tặng để thay ngay lập tức. Ấm lòng. Ấm người. Run rẩy lắp bắp thì từ từ đã hồi sức, nói năng ra câu ra điệu. Lạc hồn thì dần dần đã hoàn hồn an tâm. Khi đã hoàn hồn rồi, bão cũng đã dần đi qua rồi, những người trú ẩn mới có thời giờ nhìn ngắm trên bốn bức vách đã và còn đang ôm lấy họ như vòng tay thân ái suốt mấy tiếng đồng hồ qua, để thấy những khung hình lộng kính có bản Kinh Từ Bi, có hình ảnh đức Phật Thích Ca Mâu Ni, bên góc phải là tượng gỗ lũa Sư Tổ Bồ Đề, tượng ngài Tuyết Sơn, tượng đức Di Lặc cười toe toét trấn an… Chỉ là gian phòng khách, không phải gian thờ phụng, nhưng luôn luôn ấm cúng, thanh thoát, và cởi mở thân thiện đón nhận bất cứ một ai bước qua khung cửa.
Người đàn ông chủ hộ của nơi trú ẩn nhỏ bé này không có mặt vào thời khắc đó, vì đang bận trực ở nhà từ đường cổ kính để canh giấc ngủ cho mẹ già, chỉ biết được tình hình an nguy ở nhà riêng của mình qua liên lạc điện thoại trước khi hết pin và cúp điện toàn tỉnh.
Ngay những giây phút nhận được tin báo, hắn ta, người chủ hộ, đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hắn mừng vui vì từ đây về sau mình sẽ hoàn toàn an tâm khi những người thân của mình đã tự ý tự động làm được những việc thiện nguyện mà không cần phải có sự hiện diện của mình, không cần phải đợi nghe mình mở miệng kêu gọi, khuyên bảo, chỉ dẫn hay nhắc nhở. Rất an tâm và vui mừng khôn tả.
Bão đã đi qua. Gió đã lặng dần, mưa còn lất phất bay, Từng người, từng người, từng người rời khỏi nơi trú ẩn để về với nhà, với gia đình, với những lo toan bề bộn sau cơn bão hung tàn khủng khiếp… Gian phòng khách mới chật chội đó mà bổng dưng thấy rộng thoáng rộng thênh, bắt đầu đón những tia nắng đầu tiền rọi chiếu qua hai khung cửa gỗ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn…
Hắn ta, người chủ hộ, viết những dòng này không phải để kể lễ báo công báo thành tích của ai, mà chỉ muốn gửi đi một thông điệp đến thập phương bá tánh:
“Hãy mở lòng mình ra trước, thì tất cả mọi cánh cửa đều sẽ tự động mở toang theo để đón lấy thiện duyên. Đừng đóng bít đóng kín kẽ quá, sẽ không thấy hiểu được hết ý nghĩa và sự nhiệm mầu của cuộc sống!”

MÃN ĐƯỜNG HÔNG





« Sửa lần cuối: 07/11/2017, 10:32:23 gửi bởi vinh bo cap »
 
The following users thanked this post: nduytai
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng