Tác giả Chủ đề: Viết ngắn giữa dòng trôi dài  (Đã xem 2879 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #45 vào: 13/04/2018, 16:37:28 »
CHỪA

Chừa cho ai một khung trời
Chừa cho em nửa cuộc đời tôi đi
Chừa trống trắng đôi bàn tay
Chừa vuông vắn giấy để thầy trợ duyên
Chừa chút đất để mầm lên
Chừa sân giải nghiệp mong triền phược tan
Chừa ô cửa ngắm lá vàng
Chừa tường rêu ẩm dán trang thơ buồn
Chừa lại chiếc gối góc giường
Chừa một lỗ khóa gió luồn qua vui
Chừa bồ đoàn để khuya ngồi
Chừa thời gian để mình tôi tìm mình
Chừa một khoảnh khắc mong manh
Chừa một dấu hỏi để dành mai sau.

MÃN ĐƯỜNG HỒNG


 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #46 vào: 14/04/2018, 09:50:52 »
Lưu ảnh kỷ niệm cuộc hội ngộ của các Họa Sĩ Biếm tam kỳ, sau lễ trao giải thưởng "Biếm Họa về Tiết Kiệm Điện 2015" tại Sài Gòn (tư thất họa sĩ NOP).
Sớm mai ngắm lại, ngẫu hứng gõ thơ rằng:

CỤNG BÚT CỤNG CỌ

Gặp nhau cụng bút mà cười
Cụng cọ mà mếu với đời tối đen
Đã tối lại tắt thêm đèn
Tiết kiệm kiếm tiệc lạ quen một bàn
Sài Gòn, Hà Nội, Nha Trang...
Ba miền họa sĩ biếm ngang dọc về
Gặp nhau không cháo thì chè
Không trà thì rượu ê hề niềm vui
Cụng cọ cụng bút mà chơi
Biếm hài dí dỏm một thời hoành tung
Kẻ đang múa may hăng hung
Người đang rửa ráy về vườn trồng hoa
Cụng nhau bút cọ chẳng tà
(Nếu tà thì nhét mái nhà nằm yên!)
Gặp nhau cọ bút ba miền
Thuận duyên biết mặt biết tên lưu tình
Cụng bút cụng cọ đỏ xanh
Hẹn ngày tái ngộ, ghi hình nhớ nhau!

VĨNH BÒ CẠP


(Trong ảnh: nữ họa sĩ biếm Sói-Diệp Thanh đoạt giải nhất cuộc thi này.)

 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #47 vào: 23/04/2018, 20:51:40 »
EM VỀ DUYÊN THẮM

Em về
Duyên thắm trái hoa
Trắng trong ước nguyện
Trắng ngà tâm tư
Bước ra khỏi bóng sa mù
Tôi ngồi đón lấy gần như ngỡ ngàng
Đã qua năm tháng mơ màng
Em về
Duyên thắm hoa vàng quả thơm
Lộc non mềm đất trắng trơn
Giấy tươm chồi biếc
Chữ vờn nhang khuya
Ngồi đây
vui đón em về
Tiếng chuông thức tỉnh mải mê
Tôi cười.

TKVH


« Sửa lần cuối: 23/04/2018, 20:53:31 gửi bởi vinh bo cap »
 
The following users thanked this post: hoangnguyen
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #48 vào: 29/04/2018, 08:55:21 »
NỬA GIỜ TRONG HANG CỌP

Hải Ấn Ni Tự, ngôi chùa nằm trên triền núi phía sau lưng Tháp Bà cổ kính, nổi tiếng với "Giếng Phật" và "Hang Cọp"...
Đã định bụng trước là sẽ dành nguyên buổi sáng ngày 28/4, ngày thiên hạ bắt đầu được nghỉ lễ về quê thăm nhà trong đợt nghỉ 4 ngày nhốn nháo lao nhao, nên tôi rất thong dong chất thùng sách "Động cửa thiền" lên xe chạy tà tà qua đến chùa.
Thật vui khi mang thùng sách vượt qua những bậc cấp cao, vừa trờ đầu lên gian phòng khách phía sau Điện Quán Thế Âm, đã thấy cả hai vị Ni Sư cùng ngồi sẵn đó nơi bàn nước tiếp hai vị nữ khách phương xa mới về thăm. Tôi đặt thùng sách lên chiếc bàn nhỏ gần bên, cúi mình bái lễ, hai ni sư đều reo lên hoan hỷ: "Chu, lâu lắm mới thấy Hữu!"
Cúng dường và ký tặng sách xong, tôi lên chánh điện lay Phật, bái Tổ, và dành năm phút quỳ trước giác linh Sư Bà khai sơn, người đã ban cho tôi nhiều ân huệ trong những năm tôi còn là một chàng trai mới lớn "ăn chưa no, lo chưa tới".
Sau đó, tôi xuống đến vườn, đến bái lạy bảo tháp của Sư Bà, và bảo tháp của Sư Phó nằm kề bên, lặng lẽ giữa khung cảnh tịch yên nắng dịu dàng. Sẵn lối tiện đường, tôi leo từng cấp lên núi phía bên phải ngôi chánh điện, vãng cảnh, chiêm bái Phật Nhập Niết Bàn, Vườn Lộc Uyển, Phật Thành Đạo... Giữa triền núi cao, tôi đứng đó hứng nắng gió hiền hòa từ biển phía đông, dõi mắt ngắm nhìn cảnh quan cửa sông Cái, Xóm Bóng, Tháp Bà đã đổi thay rất nhiều theo nhịp sống hiện đại xô bồ với những khu giải trí ven sông, khách sạn nhà hàng trên cù lao đã vắng bóng dừa, lòng không khỏi chạnh xót khi nhớ về cảnh cũ người xưa...
Xuống núi, tôi đi men qua phái bên trái của chùa, bước đến bái Giếng Phật, rồi từng bước lên Hang Cọp. Hang vẫn còn đó, im ỉm như tự bao giờ. Hai bên cửa hang vẫn còn nhị vị hộ pháp đứng đó dãi nắng dầm mưa. Vui thay, phía sau lưng ngài hộ pháp Khuyến Thiện vẫn còn đó thi phẩm thất ngôn bát cú của nữ sĩ Tâm Tấn, mẫu thân của tôi, được in trên tấm liễn simili, tuy có đôi chút bạc màu nhưng vẫn đọc được rõ từng chữ từng câu của bài "Hải Ấn Thiền Viện".
Mở cánh cửa sắt điểm đóa hoa sen, tôi chui vào hang, lần mò bò lên từng bậc đá mát lạnh, dừng lại trước thánh tượng Sư Bà khai sơn, rồi ngồi xếp bằng, tưởng niệm.
Im ắng. Tịch lặng. Con lại về đây rồi, Sư Bà ơi.
Ký ức ùn về.
Thời buổi nhiễu nhương, gạo châu cũi quế, Sư Bà cứ sợ một đứa con trong gia đình trí thức gia giáo, một thanh niên mới lớn lưng dài vai rộng lại thất nghiệp ngồi không, sa cơ thất thế, dễ sa vào con đường lầm lỗi, vì cái ăn cái mặc mà phải trộm cắp, lừa gạt dối gian, hại người hại mình... nên cứ luôn khuyên dạy, nhắc nhở, cũng như động viên trấn an tôi bằng những lời của một người mẹ:
"Con hãy biết Nhẫn. Học chứ Nhẫn và giữ chữ Nhẫn, sẽ vượt qua được những gian nan, thử thách khăn khó nhất".
"Sông có khúc, người có lúc, sau cơn mưa, trời lại sáng con à!"
"Cứ hướng thiện, luôn làm những việc lành, gieo những hạt giống tươi đẹp, tránh làm những việc ác, việc xấu, thì cái Nghiệp của mình nó sẽ được chuyển đổi, từ nặng sang nhẹ, từ tối sang sáng, từ đen sang trắng..."
"Con phải luôn nhớ mình là con của Phật. Con của Phật thì không làm điều tà ác!"...
Tôi ngồi trong hang đến nửa giờ, để chỉ lắng nghe lại những lời pháp nhũ bảo ban của Người đã khuất bóng trần gian từ gần 30 năm về trước rót vào tai, vào tim mình, vẫn còn rõ mồn một, không thiếu không dư.
Lạy thánh tượng Sư Bà khai sơn ba lạy, tôi rồi rời khỏi Hang Cọp mà xưa kia, năm 1968, Người đã chọn và an trú suốt hai năm liền, hằng ngày, ngoài giờ tọa thiền, Người còn trì tụng kinh Pháp Hoa, cứ mỗi chữ một lạy (nhất tự nhất bái) để cầu nguyện được lập nên một ngôi chùa mà Người ao ước. Ngôi "Hải Ấn Ni Tự", hôm nay đã trở thành một danh lam thắng tích của Xứ Trầm Hương.

Viết từ lúc 3h đến 5h sáng 29/4/2018
Vĩnh Hữu TK













« Sửa lần cuối: 30/04/2018, 15:07:44 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #49 vào: 30/04/2018, 07:08:20 »
MANH NHA THI TẬP  b-) :p

Dzô kùng cảm ơn Sách Xưa đã cho Cạp một cơ duyên an lành đầy ắp trên một sân chơi văn hóa lý thú và nghĩa tình.

Từ topic "Bán sách mần thơ lơ ngơ mần thơ bán sách" được mở ở mục "Sáng tác" của Diễn Đàn Sách Xưa vào ngày 26/11/2012, đọc lại bài mở đầu trên trang 01:
"Trong khi tiếp đón khách hàng ghé các sạp của Cạp, xác nhận bài đặt hàng, "gom gạch", tùy nơi Tên hoặc Nội Dung cuốn sách mới được khách hàng chiếu cố có gợi ý, gây cảm hứng hay không, lúc đó con Cóc Cọt trong hang mới nhảy ra ngoài topic, và hóa thành... Thơ.
Nay rảnh rang chút đỉnh, Cạp ngồi chọn lọc lại những câu thơ được cho là... đắc ý, lần lượt đưa lên nơi đây dài dài cho đến khi nào Cạp... giải nghệ bán sách.
Xem như một Tập Thơ kỷ niệm với Sách Xưa.net."

Bán được "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh, mần liền:

ĐỜI BẤT AN
Chiến tranh ắt đẫm nỗi buồn
Hòa bình thử hỏi còn vương ưu sầu
An vui, hạnh phúc nơi đâu?
Ta tìm suốt đến bạc đầu lao đao!


Bán được  "Người người lớp lớp" của Trần Dần, gõ:

TỊCH YÊN
Người người lặng lẽ ra đi
Người người đi chẳng còn chi để về
Vang vang tiếng nguyện câu thề
Người người trở lại bốn bề tịch yên.


Bán được "Mikenlangelo", quất ngẫu hứng:

HỒN CỦA CÁT BỤI
Em quỳ trong bức phù điêu
Còn tôi hóa đá sớm chiều gặp nhau
Dẫu thân cát bụi ưu sầu
Tim đâu băng giá, hồn đâu lạnh lùng!


... Cứ vậy mà diễn tiếp, kéo dài trong suốt cuộc vui bán sách, giao lưu cùng bằng hữu yêu quý sách, bây giờ đã đến trang 135 rồi đa.
Hôm nay, sau khi được ra lò một đầu sách văn học thành công vượt hơn ước muốn, Cạp liền nổi hứng, nẩy ý muốn mần tiếp một Thi Tập chọn lọc những bài tứ cú lục bát trên topic "bán sách mần thơ" này, dự kiến sẽ xuất bản trong tháng cuối năm 2018, dịp Xuân sang Tết đến.
Mỗi bài thơ được chọn vào tuyển tập, sẽ được định dạng như sau:

Trích dẫn của: tnghia vào 22/03/2018, 21:08:01
Em gom a.
- "Nguyễn Du: Con Người & Cuộc Đời"

TỐ NHƯ
Đoạn trường vang vọng tân thanh
Đã mang lấy Nghiệp vào thân cứ cười
Ba trăm năm lẻ hỏi người
Phù sinh khóc hiểu Tố Như ai còn?


Chỉ mới là ý tưởng, nhưng cũng rất mong được chư huynh đệ tỷ muội tử tôn tam kỳ tứ xứ ủng hộ, khích lệ tinh thần.
Hihihi...

vinh bo cap


« Sửa lần cuối: 30/04/2018, 07:09:14 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #50 vào: 30/04/2018, 19:57:08 »
@ Trên FB của Đặng trí Nhân
4 giờ ·
Sáng nay đến nhà Vĩnh Hữu được bạn tặng tập truyện ngắn" Động cửa thiền". Về nhà mình nằm đọc được 9 truyện.Đói bụng nên đi lấy 2 lon bia lai rai nên đã rót nhầm bia vào nước mắm gừng chấm thịt vịt .Sự nhầm lẫn nầy do đầu óc mình thoái hóa hay do nội dung truyện của Vĩnh Hữu lôi cuốn? Chắc là do cả hai. Vì lâu nay nhận sách anh em văn nghệ sĩ tặng thì chưa có tác phẩm nào lôi cuốn tôi như tập truyện ngắn nầy . Trong 9 truyện đã đọc truyện nào cũng hay cũng nhân bản và có hậu. Chúc mừng VH đã thành công





MỘT CHÚT VUI VUI NGÀY NGHỈ

Ngày Rằm ăn chay, ngắm hình lon bia & chén mắm bên cạnh một tác phẩm văn học Phật giáo, Cạp tôi không khỏi bật cười khanh khách vì chộp bắt được một điều thú vị bất ngờ.
Với anh Đặng Trí Nhân, nhà thơ "chuyên trị" thể thơ Đường Luật, với rất nhiều thi phẩm thất ngôn bát cú mang đậm phong cách hài hước "nói tục giảng thanh" của Bà Chúa Thơ Nôm Hồ Xuân Hương, từng là Phó Già Làng phụ trách nhân sự của Làng Cười Nha Trang được thành lập 27 năm về trước, còn là một người xứ Huế thật thà đúng chuẩn mực, một nhà thơ luôn nói chân tình, viết thật tình, không đãi bôi khách sáo màu mè, Cạp tôi không thể không quất một bài để đáp lễ:

ĐỘNG

Động đậy thiền môn động cửa nhà
Điền viên cục cựa lá lay hoa
Lon bia đắng ngọt mà như nước
Chén mắm chua cay cũng giống trà
Truyện khóc tưng bừng hồi khánh mõ
Thơ vui nhộn nhịp chữ yêu ma
Ngày chay ngửi mặn tâm thanh thản
Một hớp tình thân sướng đánh khà!

VĨNH BÒ CẠP

Đa tạ nhà thơ Trí Nhân.
 
The following users thanked this post: Mua về để đấy
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #51 vào: 01/05/2018, 10:38:27 »
 :p :p :p
« Sửa lần cuối: 02/05/2018, 19:37:53 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #52 vào: 03/05/2018, 19:07:24 »
ĐỨNG TRƯỚC GIÓ ĐỜI

Tin vui nóng hổi dừng chổi đứng nghe:
"Tâm Không chuẩn bị tuyển chọn thêm nhiều truyện ngắn Phật giáo để in tiếp một tuyển tập thứ hai nhé!"

Thiện tai, thiện tai!
Đó là do "Động cửa thiền" sau một thời gian ngắn ra mắt, phát hành rộng rãi đến với độc giả "kính Đạo yêu Đời", đã được nhiều tăng ni, Phật tử gửi lời tán thán, ngợi khen bằng sự chân tình và thích thú, nên kỳ này "Tuyển tập kế tiếp" sẽ không phải "gọi duyên" chi nữa, mà được một thiền tự trợ duyên từ A đến Z kinh phí xuất bản in ấn. Tác giả chỉ lo hoàn tất bản thảo.
Nhưng mà...
Nam mô Phật, nhưng mà, con luôn nhớ đến "Bát phong xuy bất động" (8 ngọn gió đời, 8 pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người), để tâm mình không buông lung phóng túng, để biết mình đang ở đâu, ở vị trí nào, khi đang gặp gió, nhất là thứ gió "Dự" (gián tiếp khen ngợi con người), gió "Xưng" (trực tiếp ca tụng con người). Chính con đã từng nhắc nhở mình về mấy ngọn gió đời này, qua mấy bài tứ cú lục bát:

DỰ

Xun xoe mật ngọt chết ruồi
Mây xanh bay bổng ôm lời ngợi khen
Chạm chân trên đỉnh chông chênh
Ta bà huyễn mộng lăn kềnh rớt rơi.

XƯNG

Vênh vênh hoan hỷ giữa làng
Nấc cao tán thán, bảng vàng tán dương
Mang về tự mãn soi gương
Giật mình trước mắt vô thường số không!


Học Phật để mà tu. Tu thì phải hành, nên mới gọi là tu hành, chứ xưa nay chưa thấy vị Tổ, vị Thầy nào gọi là tu thuyết. Hành là áp dụng, vận dụng, sử dụng, thực hiện, thực hành giáo pháp của nhà Phật vào đời sống thực tế của mình hằng ngày. Áp dụng cho mình, mình đỡ phải Khổ trước tiên. Cho nên, trong trường hợp gặp "gió Dự, gió Xưng", chớ vội hí hửng vênh vang, chớ vội tự phụ tự mãn, mà hãy xác định ngay hai chân mình vẫn đang chạm vào đất ở đâu, tâm mình có đang loạn động vì thành công, vì những lời khen ngợi, tán dương hay không?
Nam mô Pháp, với kho truyện ngắn trên dưới 200 tác phẩm đã sẵn có, con có thể thực hiện tiếp được khoảng 2 hay 3 tập nữa vẫn đủ đầy, nhưng xin cho con được gia hạn thời gian, để đến khoảng cuối năm, dịp xuân về, lễ Phật Thành Đạo, lúc đó mà được ra mắt tiếp "Tuyển Tập 2" là ổn nhất, và tuyệt nhất.
Không phải con khiêm tốn khiêm nhường chi đâu, vì "khiêm" quá cũng hóa tự cao tự đại, mà đó chỉ là phương pháp để con tự điều và chế tâm của mình trên bước đường học và hành chánh pháp của đức Như Lai.
Nam mô Tăng, dạ cho con xin một cái hẹn.

TK Vĩnh Hữu


« Sửa lần cuối: 03/05/2018, 19:10:54 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #53 vào: 08/05/2018, 16:34:09 »
CÂU CHUYỆN VỀ MỘT BỨC ẢNH NGỘ NGHĨNH

"Thiền"
Đó là tên được đặt cho tác phẩm nhiếp ảnh đầu tiên của Vĩnh Hữu.
Ảnh chụp năm 1993, bằng Máy ảnh Pentax cũ, mua được từ Tòa soạn Báo Khánh Hòa đợt thanh lý, với giá thời điểm đó là 100.000 đồng.
Người mẫu: "Con gái rượu" Tịnh Thủy lúc được 2 tuổi.
Địa điểm: Vách ngoài cạnh cửa phòng của "tổ ấm gia đình" ở nhà từ đường 69 Nguyễn Thái Học. Phòng này, bây giờ là nơi Bà Nội của bé người mẫu an ngự.
Khoảng 6 năm sau, bức ảnh được phóng to đùng, lồng trong khung kính, treo trên vách trang trí.
Sau, có một đạo hữu bậc huynh trưởng, tu thiền, theo phò sư phụ ghé đến tệ xá của VH, hữu duyên thấy được ảnh trên vách, bật cười lên sảng khoái, rồi cứ đứng đó mà ngắm miết đến ngẩn ngơ ngơ ngẩn, không chịu rời mắt, trong khi vị sư phụ đã an tọa nơi bàn khách dùng trà, trò chuyện cùng gia chủ.
Những lần sau đến Nha Trang, vị đạo hữu đó đều tranh thủ ghé lại nhà thăm hỏi, chủ đích chỉ để được đứng ngắm bức ảnh trên vách. Rồi một lần nọ, huynh trưởng tu theo pháp môn thiền này đã phải thổ lộ ý muốn của mình:
"Lăng xăng đây đó, phải đôi mặt, đương đầu với rất nhiều chướng duyên nghịch cảnh, nhiều lúc mệt mỏi, chán ngán... nhưng khi được đứng ngắm bức ảnh này, ngắm cái nheo mắt, ngắm cái môi chúm chím, và nhất là nhìn cái phong thái ngồi tự tại dưới nắng của cháu, là mọi phiền não đều tan biến ngay. Lần nào ghé đây đứng ngắm, khi về, tôi đều mang theo hình ảnh này, rõ từng nét, mấy ngày sau mới phai nhạt dần... Kỳ lạ thật! Hôm nào Tâm Không phóng cho tôi một bản khổ nhỏ để treo trong nhà ngắm chơi, được không?"
Theo lời "thỉnh cầu", sau đó tôi đã xuất một phiên bản in trên gỗ, khổ bằng cuốn vở học trò, để khách mang về nhà ở Phan Rang có mà treo trên vách, hằng ngày ra vô ngắm ảnh mà tĩnh tâm, mà cười được để tiêu tan phiền não.
Thiện tai, thiện tai!

TKVH


 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #54 vào: 18/05/2018, 09:23:19 »
CẢM ƠN CHÁU, MỘT HỌC SINH KHÔNG QUEN!

Trong một xấp Thành Tích Biểu, Học Bạ, Chứng Chỉ Học Trình đều được cấp trước năm 1975 đã cũ nhàu, nằm giữa đống sách báo ngổn ngang trong một tiệm mua bán sách cũ mà chú ghé vào trong một lần săn tìm sách quý hiếm, tình cờ chú bắt gặp "Học Bạ Tiểu Học" của cháu.
Có gì đó thôi miên chú, bắt chú phải lật giở từng trang bên trong học bạ này, đọc từng dòng chữ, từng điểm số, và ngắm ảnh chân dung của một cậu học trò mặt mày sáng sủa khôi ngô, để rồi râm ran một niềm xúc động kỳ lạ chưa từng.
Suốt 5 năm học liền của bậc tiểu học, cháu đều đạt được học lực và hạnh kiểm Giỏi, Ngoan. Những lời phê của các thầy cô giáo tràn ngập khen ngợi, tán thán, làm cho học bạ của cháu sáng bừng lên và đẹp đẽ còn hơn những tòa cao ốc kiểu cách màu mè đèn hoa cây kiểng diễm lệ.
Chú rơm rớm nước mắt vì cảm phục khi đọc thấy nghề nghiệp của cha cháu là đạp xích lô, mẹ là nội trợ. Chú không chỉ cảm phục cháu vì cháu là học sinh xuất sắc giỏi ngoan, mà còn kính phục hai bậc sinh thành và giáo dưỡng của cháu. Chú hình dung ra ngay được những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng áo, những vết xước vệt sần, những nếp nhăn trên trán, những đêm trăn trở lo toan vất vả của bậc phụ huynh luôn hi sinh để cho con cái mình có đủ cái ăn cái mặc mà hằng ngày cắp sách đến lớp đến trường, trau dồi kiến thức, mở mang trí huệ để đi đến một tương lai sáng sủa hơn mình.
Bao thế hệ trước, cùng, và sau cháu có vô thiên lũng những cô cậu học trò đã từng tự hào, hãnh diện khai nghề nghiệp của cha mẹ mình toàn là địa vị cao sang, chức danh lẫm liệt, đẳng cấp thượng lưu, danh xưng quý phái... nhưng họ chỉ ham chơi lười học, quậy phá học đường, vênh vang chảnh chọe, làm phụ lòng song thân, bậc phụ huynh khi giở những trang học bạ ra xem, vội xếp gấp lại vì không muốn đọc tiếp, cháu có biết hay không?
Cháu không chỉ là một học sinh giỏi ngoan xuất sắc, mà còn là một người con hiếu thảo.
Xem năm sinh của cháu, chú biết bây giờ cháu đã hai mươi tám tuổi rồi, đã trưởng thành vào đời rồi, không rõ cuộc sống của cháu ra sao, nhưng chú tin rằng, nguyện mong rằng cháu đã thành đạt, có được một cuộc sống tốt đẹp, xán lạn, hạnh phúc.
Cảm ơn cháu rất nhiều, một học sinh mà chú chưa hề quen biết.

Vĩnh Hữu TK







« Sửa lần cuối: 18/05/2018, 09:26:34 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #55 vào: 23/05/2018, 17:01:31 »
VBC SÁM HỐI

Dạ thưa,
Con ở đây rồi
Không đi
Không đến
Không ngồi
Không bay
Dạ thưa,
con đã đứng đây
Thành tâm sám hối
Nghiệp dầy
Thân tre
Dạ thưa,
Chư Phật lắng nghe
Chư Tổ liếc thấy
Con về ăn năn
Tạo bao nhiêu vạn lỗi lầm
Đua tranh, hám lợi, ác tâm, dối người...
Chuyện đáng khóc, con lại cười
Chuyện cười, con lại buông lời khóc than
Hận hờn, đố kỵ ôm mang
Ngoa ngôn vọng ngữ
Sang đàng bon chen...
Dạ thưa
Con đứng trước đèn
Giữa mùa khánh đản
Hiện tiền an vui
Tâm mình gột rửa không ngơi
Tám quý hướng thiện
Đạo Đời yêu thương
Dạ thưa
Đứng mỏi quá chừng
Con xin
Quỳ xuống
Nghe chuông
Nguyện thề.


VĨNH BÒ CẠP


 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #56 vào: 24/05/2018, 19:45:59 »
HAI MƯƠI NĂM LÊN ĐÈN
(tại tư thất từ năm 1998 đến 2018)

Hồng trần mãn mộng
đêm đen
Chiều về u ám
Lên đèn quang minh
Niềm vui khánh đản
nhà mình
Cờ giăng hợp sắc
lung linh ánh vàng
Hai mươi mùa
từng ấy năm
Năm sau nào biết có còn ở đây?
Chữ Duyên,
Chữ Nghiệp
nặng dầy
Sao dời vật đổi xưa này khó ngờ
Ban-công
Phía trước bàn thờ
Đèn treo
Cờ phất
ngồi chờ đêm buông
Bồi hồi
thỉnh một tiếng chuông
Trầm nhang
Khấn nguyện
Mười phương
An Lành
Hai mươi mùa
từng ấy năm
Bình yên gia đạo
Nào cần phú vinh
Đêm nay
Đèn sáng nhà mình
An nhiên
Thanh thản
tự tình
cười khan!

Vĩnh Hữu TK






 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #57 vào: 06/06/2018, 16:57:21 »
CHỐN VỀ BÌNH YÊN


Con rời nhà cũ theo chồng
Rời miền thơ ấu, rời vòng yêu thương
Cái nhà cũ kỹ vấn vương
Căn gác ọp ẹp, chiếc giường quen hơi
Rời đi là đã xa rồi
Xa đi là nhớ những người thân yêu
Về thăm, ghé ngắm mỗi chiều
Chén cơm miếng cá chưa thiu bao giờ
Rồi nay thuyền lại xa bờ
Dời đi nhà mới ngoại ô im lìm
Dẫu xa, con vẫn dò tìm
Để về nơi chốn bình yên tháng ngày
Nhà cha mẹ, nhà em đây
Ở đâu cũng vậy, vẫn đầy niềm vui
Con tìm nơi chốn thảnh thơi
Nghe câu chuyện tếu mà cười sớm hôm
Bàn chi cũ mới, mất còn
Luận chi lều rách lầu son, giàu nghèo...
Nhà dời đâu
con đi theo
Bình yên một chốn
là điều con mong!


Vĩnh Hữu
(Thương tặng "Con gái Trà" Tịnh Thủy)


« Sửa lần cuối: 06/06/2018, 17:16:37 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #58 vào: 12/06/2018, 06:54:33 »
OAN GIA ĐƯỜNG HẸP


"Oan gia rộng hẹp ra vô
Đìu hiu quê vắng, xô bồ phố vui
Đẩy đưa gặp lại nhau rồi
Cùng thuyền chèo bút rong chơi tuổi già!"


Hihi... là sao? Ai hiểu là là sao?
Số là Cạp mỗ bỏ phố ra ngoại thành sống cho yên tĩnh sau mấy năm "rửa bút báo Đời", từ từ chia tay làng Báo, rút lui khỏi Hội Văn Học Nghệ Thuật, chỉ muốn được thanh thản sớm hôm, nhẹ nhàng duyên nghiệp mà hướng ngòi bút phụng sự Phật pháp, đã không còn giao lưu giao tiếp giao hảo hay giao thiệp giao ban gì nữa với các văn thi hữu, phóng viên ký giả chi chi hết, nghĩ rằng sợi dây nhân duyên, những mối buộc ràng đó sẽ được phai nhạt, rồi cắt đứt theo ngày tháng trôi qua...
Vậy mà, mua xong căn nhà, đang chỉnh trang chỉnh sửa vài thiết kế để chuẩn bị dời đô, thì phát hiện ra có căn nhà cao cao, tường sơn trắng, ở cách nhà mới của mình chỉ chừng 30-40 thước về phía tay trái là nhà của một nhà văn nữ, một cây bút sung sức cực kỳ, đã có một thời giao lưu rất thân thiện với VBC.
Chị với Cạp mỗ có một vài kỷ niệm đáng nhớ trong thời kỳ cầm bút tung hoành làng báo từ Bắc chí Nam, đang nhớ nhất là chị đã từng phán một câu:
"Nếu có cuộc bình chọn truyện ngắn hay nhất trên Báo Xuân năm nay, tui sẽ chọn truyện Động Cửa Thiền của Mãn Đường Hồng!"
Đúng vậy, chính chị là một trong những người đã đọc truyện ĐCT sớm nhất khi truyện này xuất hiện lần đầu tiên trên Báo Xuân Khoa Học & Đời Sống (báo ngành của chị) vào năm đó, và có lời phê bình đầu tiên trực tiếp với tác giả.
Hây da... Nghe bào muội Tôn Nữ Thanh Yên nói cho hay, té ra chị cũng bỏ phố về quê tìm nơi yên tĩnh, cũng đã được một năm rồi, và cũng muốn sống khép kín, không giao tiếp như xưa nữa.
Đúng là... oan gia đường hẹp, không hẹn không rủ mà nay chị và Cạp mỗ đã trở thành hàng xóm của nhau.
Chị là nhà văn Đào Thị Thanh Tuyền.
Chào thua luôn sự sắp xếp của... Nhân Duyên!


VBC






« Sửa lần cuối: 16/06/2018, 16:46:43 gửi bởi vinh bo cap »
 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng

Ngủ rồi vinh bo cap

  • Khóc cười hai mặt bôn ba; Nửa đời lại muốn nhặt hoa cửa chùa.
  • *******
  • Bài viết: 8,704
  • Thanked: 960 times
  • Đánh giá: +7/-5
  • Giới tính: Nam
  • Oán bỏ Ơn đền
    • http://quangduc.com/author/about/76/vinh-huu
Re: Viết ngắn giữa dòng trôi dài
« Trả lời #59 vào: 16/06/2018, 16:45:13 »
CHUỐNG


Vậy là đã hoàn tất khâu chỉnh sửa thiết kế nhà mới trong ngoài theo đúng ý của mình, vào lúc16h chiều nay.
Đã thấy cỏ xanh mượt trước thềm
Chờ người thanh thản bước chân êm
Cửa toang lòng mở chào duyên mới
Đón tháng năm vui mộng êm đềm.
Nhóm thợ sắt vui tính, dễ thương đã tận tình giúp đỡ gia chủ ngu ngơ, dựng xong hoàn chỉnh hàng rào mái che phía trước mặt tiền nhà dài 8,25 mét.
Thoạt nhìn thấy vui mắt. Bước ra xa nhìn ngắm, thì thấy hao hao giống giống cái ... chuồng.
Thiên hạ thường gọi là Chuồng Cọp. Rất nhiều nhà, ngay ở dưới phố thị, hay ngoại ô thanh vắng, đều phải dựng hàng rào song sắt kiểu dáng này, để ngăn đạo chích "nhâp nha", chống trộm đột nhập. Nghe nhóm thợ sắt kể, cũng có nhiều người dựng lên để nhốt... cọp cái (cả hung lẫn hiền thê), nghe mà cười thắt cái ruột già ruột dư. Cười vì mấy đấng phu quân này thiệt quá cẩn trọng, kỹ lưỡng quá lố trong việc đối phó với người ngoài, mà không biết rằng chính mình đã tự nhốt gia đình trong một cái chuồng sắt không có lối thoát hiểm khi xảy ra sự cố.
Cũng vì lẽ đó, khi nhóm thợ sắt "dụ dỗ" gia chủ dựng luôn hàng rào cho tầng trên, chỗ ban-công, Cạp mỗ đã dứt khoát là không, cho dù dựng miễn phí, không lấy tiền công, chỉ tính tiền sắt.
Chuồng nhà của Cạp mỗ không phải là chuồng Cọp.
Cũng chẳng phải là lồng Chim.
Mà là chuồng của... Rồng.
Nơi cư ngụ, ẩn náu của ... Tàng Long, ha ha ha ha...
Rồng muốn bay ra lúc nào thì bay, muốn bay ra ngõ nào cũng được, lối trên, lối dưới, lối nóc tầng thượng, lối hầm móng nền... đều được hết, thong dong tự tại.
Rồng bay bằng tâm tưởng thì không có thứ tướng rào nào chặn ngăn che chắn được.
Vậy nên, có thơ rằng:
Chuồng gà, chuồng Chó, chuồng Chim
Chuồng Heo, chuống Khỉ lại thêm chuồng Bò
Chuồng Chim để nhốt con Cò
Chuồng Cọp để nhốt cái đồ hung hăng
Chuồng Rồng để nhốt quái nhân
Sắt song tan biến rồng thăng mây trời
Chuồng Cu để nhốt một người
Vui bên bàn phím mà ngồi gõ thơ
Chuồng Người để nhốt kẻ ngơ
Tránh mưa né nắng nằm chờ nước lên
Chuồng Đời rộng khắp không tên
Vô môn quan Đạo bình yên: chuồng Vàng!


VĨNH BÒ CẠP



















 
Tâm Không Vĩnh Hữu Mãn Đường Hồng