Tác giả Chủ đề: Tản văn tản viếc  (Đã xem 25796 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi gamotsach

  • Riêng một góc trời.
  • *******
  • Bài viết: 6,118
  • Thanked: 3 times
  • Đánh giá: +0/-0
  • Thục sơn ngột, A phòng xuất.
Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #345 vào: 24/08/2013, 17:17:45 »
Số 1. Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất.

Thôi làm số 0 đi. Chả phải chia cho ai, mà cũng chả ai dám đem mềnh ra chia, nếu không muốn trở nên vô nghĩa lý.
« Sửa lần cuối: 24/08/2013, 17:27:49 gửi bởi gamotsach »
 
Tiến sĩ danh dự Đại học Tham Mà Sặc.

Ngủ rồi MERIT

Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #346 vào: 24/08/2013, 18:28:51 »
Số của ai thì khi sinh ra đều đã được gắn cho rồi. Tự dưng muốn làm số chính phương cũng khó đới!

Vậy việc gì phải làm số abc gì nhỉ :p hãy làm tốt cái số của mình thôi.
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #347 vào: 25/08/2013, 08:12:09 »
số chính phương nào không chia được thế bác ;))

Hì hì, tôi nhầm. Tôi cứ nghĩ là số nguyên tố. Ờ, mà làm số thì sung sướng gì mà bác mơ ước nhỉ?
 

Ngủ rồi NL

Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #348 vào: 25/08/2013, 08:53:41 »
đó, thế mà có bác bảo là thoát được Aristotle í, vấn đề là ẩn dụ ;))
 

Ngủ rồi ngocmai

Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #349 vào: 25/08/2013, 09:56:52 »
Ngày xưa có truyện về mấy anh em nhà chữ cái, anh thì làm chữ a, anh làm chữ e, anh làm chữ i.... Nhưng cuối cùng thì phải kết hợp tất cả lại. Mỗi người đã là tổng hợp nhiều số má trong đó rồi mà bác.

Mà cái tiêu đề...bác làm ơn giải thích hộ cái.
 

Ngủ rồi NL

Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #350 vào: 07/12/2013, 10:46:29 »
Hà Nội và Sài Gòn

tiếp tục ký sự dài lần trước còn đang bị bỏ dở ở đoạn tàu dừng ở ga Đà Nẵng đủ lâu cho khách tắm và nhìn ngó qua khe cửa dòm lẫn nhau (http://nhilinhblog.blogspot.com/2012/12/sai-gon-va-ha-noi.html)

Hà Nội và Sài Gòn không chỉ khác nhau ở chỗ một đằng gọi mọi thứ là chả trong khi đằng kia gọi là giò hay nem, mà có một lần khi đi ăn bánh cuốn Liên Hương, nhìn mấy thứ người ta dọn ra tôi vẫn cứ tưởng đây là món gì đó dạo đầu ăn trước để đợi bánh cuốn, mãi không thấy có gì thêm mới bẽn lẽn hiểu ra đó chính là bánh cuốn

năm 1999 tôi ở một thời gian khá dài trong Sài Gòn, cộng với háo hức của những cuộc tình duyên chóng vánh là khoản tiền pocket money được trả hằng ngày; hồi ấy đâu đó quanh khách sạn Caravelle, rẽ qua một chỗ ngoặt là có một hàng ăn ngay trên hè phố, sáng trưng, hai ba giờ sáng vẫn có thể mua đồ ăn rồi ngồi xuống ngay vỉa hè phía trước mà ăn, đó cũng là lúc Sài Gòn được tuyên truyền như là một thành phố có tiềm năng trở thành tương tự Bangkok về mức độ tắc đường (à quên kẹt xe) và trộm cướp trên phố

khi hai mươi tuổi, lại có tiền rủng rỉnh trong túi, dĩ nhiên là ta la cà quán xá, cho đến tận bây giờ tôi vẫn thích vào quán cà phê Sài Gòn, gọi một cốc cà phê sữa đá thật to; ngoài Hà Nội “nâu đá” (hay được gọi một cách diễm lệ là “lâu đá”) na ná nhưng không giống, và nói cho đúng thì ở Hà Nội tôi không bao giờ uống “lâu đá”, chỉ trừ ở những quán đến vì tình cờ, chưa biết trước, thì mới uống “lâu đá” vốn dĩ là một món an toàn hơn cả (lý thuyết của tôi là cà phê Hà Nội rất đặc trưng với cái vị gì đó mà tôi từng có lần lỡ miệng gọi là “nước đái mèo”, gây ra bao nhiêu phản ứng tiêu cực :p)

khoảng một năm, một năm rưỡi gì đó trở lại đây, đột nhiên có một sự thay đổi nào đấy tại các quán ở Hà Nội, cả quán cà phê lẫn quán ăn, dường như có một quyết tâm của hiệp hội chủ quán nhằm cải thiện điều tiếng không mấy hay ho xưa nay

dường như có cả một nơi nào đó, trung tâm chẳng hạn, chuyên đi đào tạo nhân viên phục vụ quán, và thế là đột nhiên từ cuộc chiến trong đó ta đối đầu với những nhân viên hoặc như thể mở miệng chỉ để nói câu gì đó rất khó chịu, chỏng lỏn (và thường xuyên ngọng theo kiểu “lâu đá”) hoặc cười tít mắt như một người bạn thân ngày nào cũng gặp, sẵn sàng bá vai bá cổ ta và gọi ta là “anh giai” mặc dù mới là lần đầu tiên ta bước chân vào đó, từ cuộc chiến ấy ta chuyển sang cuộc chiến phải đối đầu với các nhân viên phục vụ đang chật vật học thuộc lòng những công thức nói năng và rất khổ tâm trong sự học tập đó

những “thưa anh, thưa chị” có âm sắc thế nào đó khiến ta bỗng thấy chột dạ chỉ muốn nhìn quanh tìm chỗ trốn, những dáng người thẳng đuỗn không giống một người sẽ giúp ta có được một thứ đồ ăn hay đồ uống gì đó mà giống một chiến binh trong một trận đánh hung hiểm hơn, và rồi đến màn “em đọc lại những gì anh/chị vừa order nhé” thì ta dễ bị rợn tóc gáy, gai ốc nổi lên đầy người, phờ phạc cả ra và chỉ muốn thẽ thọt thốt lên thôi thôi để chiến binh đứng bên cạnh kia đừng đọc to như thế mọi thứ lên, to đến nỗi người ở đầu phòng bên kia cũng được dịp nén cười vì biết ta đã nông nổi chọn một món rất là… ờ… ì oặp

thành ra hay là như kiểu cũ còn hơn? hic

kính cẩn nghiêng mình trước một sự bất thình lình :p
 

Ngủ rồi NL

Re: Tản văn tản viếc
« Trả lời #351 vào: 09/01/2014, 21:31:53 »
Chúng ta cần huyền thoại

Chúng ta cần nhiều thứ hơn là chúng ta tưởng. Ngay những người vẫn được cho và tự cho rằng mình chỉ có nhu cầu tối thiểu, ví dụ như những người tu thiền, hình như cả họ cũng đôi khi le lói thấy cần được người khác hiểu rằng mình là những người chỉ cần rất ít thứ. Bằng nhiều cách lắm khi tinh vi, sự chân thành trong việc giải trừ nhu cầu cá nhân vẫn trộn lẫn với một nhu cầu cho kẻ khác biết về cá nhân mình trong hình ảnh một người ít nhu cầu.

Bởi thế, không có gì lạ khi những người “bình thường” có rất nhiều nhu cầu.

Những ngày nắng đẹp mùa đông này, đi qua đoạn phố trước khách sạn Métropole Hà Nội, ta thấy dặt dìu những đôi trẻ mặc trang phục đám cưới chụp ảnh. Họ cắn răng chịu rét để tươi cười cho nhiếp ảnh gia thu lấy những hình ảnh đẹp, họ tạo những dáng vẻ sao cho thật độc đáo, cố sao không để trùng lặp với một cặp đôi nào khác. Không khí hạnh phúc làm sáng bừng lên một khoảng thành phố đang buồn bã lạnh đìu hiu.

Điều đáng quan tâm là tại sao một địa điểm như vậy, không gắn liền với một truyền thống nào liên quan đến hạnh phúc lứa đôi, hứa hẹn vô hình rằng đến đây thì đôi lứa sẽ được may mắn trong chặng đường hôn nhân trước mặt, mà thật ra là địa điểm của một quá khứ thực dân từng một thời bị lên án, lẫn vào với những tàn dư nếu không phải đau thương thì cũng chẳng mấy hay ho, nơi ấy lại được nhiều người chọn để gửi gắm hy vọng đến như vậy.

Là bởi nơi này đã trở thành một huyền thoại: nó không chỉ còn là chính bản thân nó, mà tâm lý cộng đồng đã cấp cho nó thêm một nét nghĩa, biến nó trở thành ngôi đền thiêng của kỳ vọng hạnh phúc. Bản thân địa điểm cũng hỗ trợ thuận lợi cho cách nghĩ ấy: những cặp vợ chồng trẻ trong trang phục cưới châu Âu nghĩ rằng không nơi nào thích hợp hơn là cái chốn đậm nét châu Âu nhất của thành phố Hà Nội ấy.

Dạng nhu cầu này rất đặc thù cho đời sống con người. Hình như con người có phát triển đến đâu, có văn minh thêm bao nhiêu lần đi nữa, thì mọi sự vẫn không thể nào được nhìn nhận đơn giản như chính nó. Mọi sự vật không được quyền tồn tại một cách giản đơn. Con người cũng vậy: lý lịch gia đình dần không còn là một yếu tố quan trọng trong việc nhìn nhận và đánh giá từng cá nhân nữa nhưng đã có những thứ khác thay thế. Một con người không phải là một con người đơn lẻ, mà đính lên con người ấy là phục trang, phụ kiện, là quá khứ học hành ở Harvard, Oxford, là người đàn bà hay người đàn ông luôn luôn đi cùng hoặc đứng sau người đó.

Đem theo khư khư bên mình cách nhìn cuộc đời nhuộm đẫm sắc màu huyền thoại ấy, con người cư xử theo những cơ chế tuân phục huyền thoại. Cứ có chuyện gì rầm rĩ xảy ra mà xem, một nhân vật này một nhân vật kia trở thành đối tượng lên án rộng rãi, tức thì một huyền thoại nhảy xổ ra án ngữ phần lớn phát ngôn tập thể, huyền thoại ấy thường là “quá khứ”. Ta thường nghe thấy những câu kiểu như ngày xưa thì thế này, ngày xưa thì thế kia, sao bây giờ lại ra nông nỗi ấy. Bất kỳ ai trong những giây phút trung thực hiếm hoi với bản thân mình cũng đều cảm thấy ấm ức vì hồi bé hay bị ông bà bố mẹ mắng mỏ nặng nề, bảo rằng bây giờ chúng mày sướng thế có khổ như xưa phải cuốc bộ mười cây số đồi núi đi học vào sáng sớm đâu thế mà học hành vẫn kém cỏi thế. Nhưng khi đến lượt mình phải hành xử, thường xuyên họ lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn huyền thoại: ngày xưa mới abc, bây giờ thì xyz. Và chuyện hẳn sẽ còn như vậy mãi cho đến kết thúc thời gian. Bởi con người cá nhân thì bơ vơ lắm, lúc nào cũng cần có chỗ dựa là những thứ có công lực thâm hậu đã được thời gian bồi đắp.

Vậy nên một khi thông tin trở thành món đồ chơi trong bàn tay bất kỳ một ai, ta được chứng kiến những màn phẫn nộ tập thể đầy gay cấn (rất dễ dẫn đến những kết quả bi thảm ví dụ như unfriend nhau trên facebook). Tuần này ta phẫn nộ vì điều này, tuần sau ta phẫn nộ vì điều kia, tuần sau nữa ta lại phẫn nộ thêm với một điều kia nữa. Đến lần phẫn nộ thứ n thì ta cũng đã thanh thản thoát được khỏi cơn phẫn nộ lần thứ n-3. Những cơn phẫn nộ ấy dựa trên một huyền thoại hư ảo về con người công bằng và xã hội công chính. Bởi hiện thực có vẻ không được như vậy cho nên con người ta cần tự xây dựng một hay một vài lý tưởng nào đó để có chỗ mà bấu víu, chúng là những huyền thoại. Con người đơn lẻ thì yếu ớt lắm, nhiều khi cũng chẳng muốn tỏ lòng phẫn nộ đâu nhưng bạn bè người quen ai cũng phẫn nộ bừng bừng, chẳng nhẽ mình lại không.

Sau bi kịch unfriend nhau thì lại hay có màn chính kịch “Tôi và chúng ta” hào hùng: khi cần “gọi hội” để cho xôm một vụ chửi hôi, con người ta thường có xu hướng thỏ thẻ xin nhau add friend trở lại.

Trong khi đó, những ngày nắng đẹp, các cặp nam thanh nữ tú vẫn đến trước khách sạn Métropole để chụp ảnh. Huyền thoại có một cơ chế rất đặc biệt là nó giúp người ta lờ đi sự thật rằng rất nhiều đôi từng chụp ảnh nơi đây sau này có cuộc sống vợ chồng chẳng ra gì. Cũng chẳng sao, vì chúng ta cần huyền thoại, và cần một bộ ảnh cưới thật đẹp.