Tác giả Chủ đề: Thơ với thẩn  (Đã xem 41507 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #15 vào: 09/11/2012, 13:29:18 »
Buồn bao giờ mới dứt
Sầu như lá mùa thu
Ôm nỗi lòng băng giá
Mãi lặng lẽ nơi này

Tình chỉ là dây oan
Đan thêm nhiều cay đắng
Vẫn biết là như thế
Sao cứ mãi sầu vương?

Ta đi trong niềm thương
Nhủ lòng ko sầu nữa
Nhưng mỗi lúc đêm thâu
Sao cứ thấy chạnh lòng......

Đã nhiều thế kỉ, con người luôn sống với ý nghĩ rằng hanh phúc là phải có đôi, để an ủi vỗ về giúp đỡ lẫn nhau và đặt tên cho nó là tình yêu, rồi cho rằng nó có thực, mong muốn nó kéo dài mãi mãi. Chính vì điều này mà con người phải đau khổ.

Con người có thân xác nên cũng phải có nhu cầu cũng là 1 điều dễ hiểu, nhưng xét cho đến tận cùng thì bản chất tình yêu cũng chỉ là sự trao đổi qua lại, nếu nhu cầu của 1 bên ko được đáp ứng thì tình yêu sẽ tan rã. Như thế, nếu bạn ko đủ điều kiện thì bạn phải chấp nhận mất đi cái bạn muốn. Cũng như bạn ko có đủ tiền thì ko thể mua 1 món đồ giá quá cao, TY cũng như thế.

Nếu muốn hạnh phúc, cần phải đi ngược lại với ý nghĩ truyền thống đã có từ lâu đời, tại sao phải có đôi???sự cô đơn cũng có cái thú vị của nó, ko ràng buộc, tự do tuyệt đối, muốn suy nghĩ làm gì thì làm..... Sự lệ thuộc vào cái gì khác ta luôn gây ra sầu muộn

Khi TY đến, ta tiếp nhận nó, khi TY đi vì đối tác có những cái gì phù hợp hay tốt hơn thì ta cứ để cho nó đi, và rồi nhiều khi ta lại có 1 TY mới nhiều khi tốt hơn, nhiều khi tệ hơn.....cũng chẳng quan tâm. Cuộc đời là như thế, ko ai cho ko ai cái gì bao giờ. Thấu hiểu bản chất của TY sẽ làm cho ta cảm thấy thanh thản.

Tiến xa hơn nữa, ta cần gì phải có 1 bờ vai để nương tựa? cần gì phải có 1 sự an ủi vỗ về? tại sao nó quá quan trọng như vậy? ko có những thứ đó, ta vẫn sống được cơ mà, có thể ta đi tìm 1 cái gì đó mang tính hạnh phúc lâu dài hơn, có ý nghĩa hơn. Trên đời này có rất nhiều những lí tưởng cao đẹp khác hơn sự vụn vặt và nhàm chán của TY đôi lứa.

Tôi đã thấy ánh mắt tràn đầy hạnh phúc của những con người luôn sống và hi sinh cho người khác, tôi thấy sự yên bình của những tâm hồn đã thoát khỏi những dục vọng tầm thường của nhân thế. Một sự thanh thoát của 1 con người đã giác ngộ bản chất của cuộc đời.

Vậy ko cần cầu khẩn để quên, ko cần mong để quên mà hãy xem nó như là những chuyện bình thường xảy ra theo đúng quy luật của nhân gian.

Giả sử như tôi hết tiền mà nó bỏ tôi thì đó là điều bình thường, đúng theo quy luật, và tôi ko ngạc nhiên vì điều đó. Nhưng nếu tôi xấu đi, hết tiền, bịnh tật mà nó vẫn chạy theo tôi, mê tôi thì cái đó mới có vấn đề, cần phải xem xét lại. Dưới con mắt nhà phân tâm học hay BS thần kinh, thì con người đó có 1 trạng thái thần kinh ko bình thường, nếu là tôi, tôi sẽ thấy lo lắng thay vì vui mừng, vì điều đó hoàn toàn trái quy luật.

Có tiền thì ăn ngon, mặc đẹp. Hết tiền thì ăn ít, mặc xấu.......vấn đề hết sức đơn giản. Bạn hãy nhận thức được bản chất của cuộc đời là như thế thì bạn sẽ thấy thanh thản, ko cần cố gắng thì nó cũng sẽ quên.

Chúc bạn hiểu ra vấn đề trước khi quá muộn.....cuộc đời rất ngắn ngủi, ko nên mang nặng những quá khứ đau buồn làm gì. Nhiều khi sống thanh thản, bạn lại tươi trẻ, đẹp ra, và hạnh phúc khác sẽ đến, ko những đến mà đến rất nhanh.

Vấn đề là bạn phải làm sao cho bạn "có giá trị", có "điều kiện" nhiều hơn bây giờ
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #16 vào: 09/11/2012, 23:07:52 »
Bác hoangnguyen đem tâm bồ tát đi phổ độ chúng sinh roài =D>
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."
 

Ngủ rồi hoangnguyen

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #17 vào: 10/11/2012, 03:35:58 »
Bác hoangnguyen đem tâm bồ tát đi phổ độ chúng sinh roài =D>

He he, tớ cũng chỉ là 1 con người bình thường với toàn bộ ý nghĩa thông thường của nó. Nhưng tớ muốn đi tìm ý nghĩa của cuộc sống, và trong quá trình học hỏi tìm kiếm đó, tớ đã hiểu ra được rất nhiều điều, 1 trong những điều đó là muốn hạnh phúc thì hãy bớt đi sự lệ thuộc. Càng đơn giản bao nhiêu thì càng hạnh phúc bấy nhiêu. Nếu học vấn trần gian đào tạo ra những con người có khả năng suy luận phân tích, so sánh...thì Phật học đề nghị con người chỉ nên dừng lại ở cái thấy ban đầu đối với những hiện tượng hay sự kiện, nó ra sao thì thấy đúng như vậy, ko phân tích suy diễn gì thêm, càng suy nghĩ diễn giải sẽ càng rối, chúng hoàn toàn trái ngược nhau.

Như vậy, 1 cách vô tình, học vấn trần gian lại có khuynh hướng đưa con người vào con đường đau khổ, hãy dừng lại tất cả những suy nghĩ và diễn giải mang tính chủ quan, thành kiến 1 cách ko cần thiết lại, trực nhận thức đúng bản chất của cuộc đời thì sẽ có hạnh phúc

Ai học Phật nhiều thì cũng sẽ tự thể nghiệm ra điều này, quy luật lượng đổi chất đổi thôi mà, hôm nay và ngày mai cuối tuần tớ sẽ học nguyên ngày tại học viện PG, biết đâu thứ 2 tới, tớ lại khám phá ra những điều mới mẻ gì khác để chia sẻ với các bác...
N'etam mama, n'eso' hamasmi, na me so atta
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #18 vào: 10/11/2012, 07:37:21 »
Vũ trụ này có chung qui luật, 1 qui luật thường hằng bất biến, chỉ là khi nó xuất ra bằng vô vàn hiện tượng, thì mỗi hiện tượng là một vẻ. Cuối cùng, con người bằng tri kiến với tư duy hãn hữu của mình cứ mải miết đi tìm cách "bóc tách" được hiện tượng đó. Càng bóc tách nhiều thì càng đi vào ngỏ cụt, vì chẳng bao giờ bóc tách hết được cả.
Bởi thế, các nhà Khoa học Âu Mỹ đã và đang "quay về với Phương Đông" :)
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."
 

Ngủ rồi huhu

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #19 vào: 10/11/2012, 07:57:49 »
 
Vũ trụ này có chung qui luật, 1 qui luật thường hằng bất biến, chỉ là khi nó xuất ra bằng vô vàn hiện tượng, thì mỗi hiện tượng là một vẻ. Cuối cùng, con người bằng tri kiến với tư duy hãn hữu của mình cứ mải miết đi tìm cách "bóc tách" được hiện tượng đó. Càng bóc tách nhiều thì càng đi vào mênh mông, mù mịt , vì chẳng bao giờ bóc tách hết được cả.
Bởi thế, các nhà Khoa học Âu Mỹ đã và đang "quay về với Phương Đông" :)
:d
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #20 vào: 10/11/2012, 08:54:01 »
Hay, bác huhu sửa 1 2 chữ mà câu văn em súc tích hơn bao nhiêu =D>
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."
 

Ngủ rồi Trangha

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #21 vào: 10/11/2012, 20:33:57 »
Hihihi!!!!.. Các bác mải miết phân tích quy luật vũ trụ gì gì cao siêu quá!....
Tặng các bác thêm một bài ngẫu hứng để kéo các bác trở về với hiện tại... Thơ chỉ là thơ thôi, thơ bước ra ngoài đời với những va đập và nhào lộn e rằng nó sẽ không phải là thơ nữa. Vậy nên hãy để nguyên thơ lại là thơ cho thêm phần hứng thú về sự cảm nhận và thưởng thức ạ!


............
   Sáng nay tôi lượn xuống đường
Mượn xe đồng nghiệp mà thương cho mình 

    Đến đầu cái ngã tư phường
Chú “P” túm lại bảo tường trình đi.

    Ngẩn tò te chẳng biết nói chi
Chú hất hàm bảo mày đi xe nào?

    Xe của cháu mượn, thưa sao?
Vậy thì mày phải đi vào làm “biên”...

    Tại sao lại phải làm “biên”.
Cháu làm gì lỗi bị nên thế này

   Vì luật mới được triển khai
Xe không chính chủ phạt ngay món tiền

   Bao nhiêu thưa chú bao tiền
Một triệu chuẩn xác phạt liền không tha..
.
   Ngập ngừng cầm ví rút ra...
Sau lời xin xỏ chú tha cho mình...

   Chú bảo tội rõ rành rành..
Luật mới nhà nước ban hành đấy thôi

   Trời ạ rồi lại trời ơi!
Bắc thang mà hỏi sao tôi bị vầy...

   Tội mình  là cái tội nghèo
Nên đành ôm hận ngậm ngùi thế thôi...
   
   Các bác đừng có như tôi...
Nếu xe không có ta thời đi ... không

Chú thích:  “P- Police, biên – Biên lai”

( Viết dưới sự cho phép của một ông bạn đồng nghiệp, nạn nhân đầu tiên cho chiến dich ra quân của các pác P...)

« Sửa lần cuối: 10/11/2012, 20:38:40 gửi bởi Trangha »
Cô gái đến từ hôm qua
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #22 vào: 10/11/2012, 20:42:57 »
Hay quá!

Lại thêm 1 kiểu..."vòi tiền đúng luật" nữa :p
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."
 

Ngủ rồi Trangha

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #23 vào: 11/11/2012, 12:28:53 »
Mưa quên

Mưa bay trên phố nhỏ
Bâng khuâng lối em về
Hà Nội thay mùa đó
Đâu lắm điều bất ngờ

Mưa bay trên phố nhỏ
Mưa dẫn lối em về
Chiều nay êm đềm quá
Lòng không buồn thẫn thờ

Hà Nội mưa về quá
Phố phường gần đìu hiu
Đèn đường không liu diu
Ngập tràn trong thảng thốt

Có nơi nào em bước
Gót vẫn còn lấm lem
Mùa mưa này chợt quên
Những ân tình mùa trước...

Hà Nội: 11/11/2012
« Sửa lần cuối: 11/11/2012, 13:18:47 gửi bởi Trangha »
Cô gái đến từ hôm qua
 

Ngủ rồi huhu

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #24 vào: 11/11/2012, 13:16:43 »
Mưa nhớ mưa quên

Mưa bay phố nhỏ
Bâng khuâng lối về
Hà Nội đổi mùa
Chiều xưa mưa nhỏ 

Mưa bay phố nhỏ
Mưa đưa em về
Lối chiều êm quá
Dịu dàng.. ngẩn ngơ

Hà Nội mưa về
Bóng phố  đìu hiu
Đèn tỏa hắt hiu
Buông tràn thảng thốt

Lối nào em bước
Gót nào lấm lem
Mưa nhớ,  mưa quên
Tình ơi, mùa trước..

       Hà Nội: 11/11/2012
         (Tạm phỏng tác, sorry)  :d
 

Ngủ rồi Trangha

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #25 vào: 11/11/2012, 13:22:53 »
Mưa nhớ mưa quên

Mưa bay phố nhỏ
Bâng khuâng lối về
Hà Nội đổi mùa
Chiều xưa mưa nhỏ 

Mưa bay phố nhỏ
Mưa đưa em về
Lối chiều êm quá
Dịu dàng.. ngẩn ngơ

Hà Nội mưa về
Bóng phố  đìu hiu
Đèn tỏa hắt hiu
Buông tràn thảng thốt

Lối nào em bước
Gót nào lấm lem
Mưa nhớ,  mưa quên
Tình ơi, mùa trước..

       Hà Nội: 11/11/2012
         (Tạm phỏng tác, sorry)  :d


Tuyệt tuyệt!!! Và quá tuyệt!!!!!   =D>  =D>  =D>
Cô gái đến từ hôm qua
 

Ngủ rồi NL

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #26 vào: 11/11/2012, 13:27:11 »
Chưa ăn thua:

Mưa
Về
Mùa
Nhỏ

Mưa
Đưa
Lối
Dịu

Mưa
Bóng
Toả
Tràn

Lối
Lấm
Nhớ
Tình

Các bác nên làm thơ ngắn gọn thôi nhá b-)

 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #27 vào: 11/11/2012, 14:07:19 »
Tôi nghĩ cái này "thích" hơn:
mưa.

gió.


bão.

trời! :p
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."
 

Ngủ rồi Trangha

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #28 vào: 11/11/2012, 20:44:32 »
Tôi nghĩ cái này "thích" hơn:
mưa.

gió.


bão.

trời! :p


Cái này gọi là (kéo và rút đấy ), bác luulyvo nhể! ...:p
Cô gái đến từ hôm qua
 

Ngủ rồi luulyvo

Re: Thơ với thẩn
« Trả lời #29 vào: 11/11/2012, 21:17:37 »

Cái này gọi là (kéo và rút đấy ), bác luulyvo nhể! ...:p
bác trangha rất thích "kéo và rút" :p
"Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan..."