Tác giả Chủ đề: Trúc Thiên  (Đã xem 6990 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi joankim

  • Rinh Nobel, Rinh Nobel, Rinh all the way
  • Global Moderator
  • *****
  • Bài viết: 4,437
  • Thanked: 26 times
  • Đánh giá: +1/-0
Trúc Thiên
« vào: 14/11/2009, 08:26:55 »

TRÚC THIÊN (1920 – 1972)

Tiểu sử

     Trúc Thiên tên thật là Nguyễn Đức Tiếu, sinh ngày 12 tháng 4 năm Canh Thân (1920) tại làng Tân Mỹ, thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, trong một gia đình truyền thống hiếu học và tin Phật nhiều đời.

     Ngay từ thuở thiếu thời, nhờ vào truyền thống quý báu đó của gia đình nên ông đã tỏ ra am tường các sở học mà một người cùng lứa ít khi đạy được. Trong khi đó, bối cảnh xã hội lúc bấy giờ thường không được an ổn bởi các tranh chấp và các phong trào nổi dậy của các sĩ phu Văn thân cũng như làn gió Cần Vương, còn là dư âm đã có sức ảnh hưởng rất lớn. Bộ máy cầm quyền thực dân cũng không chịu nhường bước, càng ra sức đàn áp, khủng bố khắp nơi, gây nên bối cảnh xáo trộn nặng nề, nhất là đối với đàn ông và đặc biệt là các thanh thiếu niên mới lớn.

     Năm Ất Hợi (1935) ông đã hoàn tất chương trình trung học một cách xuất sắc, được giới cầm quyền lúc bấy giờ chú ý, muốn đào tạo ông trở nên người có đủ đầy kiến thức tân học mai sau phục vụ cho chính họ. Vì thế một kế hoạch lớn, lâu dài được vạch ra để thực hiện bằng cách trao một học bổng tại nước Pháp cho ông. Tuy ông cũng có phần muốn nương nhân duyên đó để tiến thân, vì so với thanh niên thời ấy chuyện du học là một vinh hạnh, tự hào rất lớn, có điều kiện tiếp cận nền văn minh xứ người; nhưng điều đó không lớn hơn tinh thần dân tộc cao đẹp mà truyền thống gia đình và hình ảnh các phong trào yêu nước đang diễn ra khắp mọi nơi, cộng vào cảnh đàn áp của thực dân bản địa... đã góp phần không nhỏ để ông đi đến quyết định dứt khoát : từ chối niềm vinh hạnh đó.

     Để bù đắp lại, ông nỗ lực tự tìm tòi, học hỏi qua các sách vở cả Đông lẫn Tây để không lạc hậu với thời thế, mà vẫn bảo toàn được giá trị quyết định chính đáng của mình và gia đình. Đối với chính quyền, đó là một thất bại lớn nên thực dân đã dùng đủ mọi áp lực để đe dọa bản thân ông và gia đình, khiến tình thế lại trở nên nặng nề.

     Năm Bính Tý (1936), sau khi bàn bạc với gia đình và được sự khuyến khích của bạn bè cùng chí hướng, ông quyết định rời Nha Trang vào Sài Gòn sinh sống. Đó là quyết định sáng suốt vì nơi đây sẽ là mảnh đất màu mỡ để ông ươm mầm cho bao dự định của mình.

     Kể từ đây là một quảng thời gian dài phấn đấu nhiều mặt và còn là bước rẽ ngoặc lớn đối với cuộc đời của ông. Từ chuyện lo sinh kế, tự học và tạo ra các mối liên kết rộng rãi để bổ sung sở học, cho đến việc ổn định đời sống và thành lập gia đình. Đặc biệt cũng thời gian đó ông đã đến với tri thức Phật giáo như một sự trở về tất yếu, vì Phật giáo còn là một phần lý tưởng đã giúp ông có nhiều quyết định sáng suốt trong cuộc đời. Tư tưởng Phật giáo đã thể hiện nơi con người ông là sự hiền hòa – dung dị – ít nói và sống rất thanh đạm.

     Từ năm Ất Dậu (1945), ông bắt đầu bước vào lãnh vực văn học Phật giáo, và trở thành một ngòi bút không thể vắng mặt trong các tạp chí Phật học ngay từ buổi sơ khai.

     Từ năm Canh Dần (1950), tài năng của ông được biết đến không chỉ riêng về nghiên cứu, sáng tác thơ văn Phật học; mà cả trên lãnh vực kiến thức pháp luật của ông cũng được trọng thị, do vậy ông được mời làm việc một thời gian dài ở Bộ Tư pháp chính quyền Sài Gòn.

     Năm Đinh Dậu (1957), ông gia nhập Hội Phật học Nam Việt khi chùa Xá Lợi, trụ sở của Hội được khánh thành. Ông được Cư sĩ Hội trưởng Chánh Trí-Mai Thọ Truyền mời viết bài và biên tập cho tạp chí Từ Quang, cùng tham gia vào Ban Quản trị Hội Phật học.

     Năm Giáp Thìn (1964), sau pháp nạn Phật giáo năm 1963, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được hình thành, ông được mời tham gia ở hai Tổng vụ giáo dục và văn hóa. Khi Đại học Vạn Hạnh được thành lập, ông cũng được mời giảng dạy ngay những ngày đầu tiên.

     Năm Canh Tuất (1970), ông lại được mời tham gia vào Giám sát Viện, là một cơ quan quan trọng của ngành tư pháp.

     Tất cả những đóng góp của ông cho văn hóa Phật giáo lẫn các mặt hoạt động xã hội, được biểu hiện một cách tích cực ở góc độ cuộc đời bản thân mình mà qua những lời tự bạch khiêm nhường trong “Chuyển một hướng say” đã viết như sau :

     “Trúc Thiên, đó là người làm thơ thơ hỏng, viết văn văn hỏng, dịch sách sách hỏng. Bằng tất cả cái hỏng ấy, người lội qua hai ngọn trào văn hóa với lời thơ cao ngạo trên môi : Trần thế nan phùng khai khẩu tiếu.
     Rồi một ngày nào đó người nhận chân con người của chính mình, không thể là gì khác hơn một con số 0 ! Không to tướng : Không dĩ vãng, không tương lai, không kỷ niệm sau lưng, không thiên đường trước mặt, không thân thế, không tiểu sử, không tuổi không tên, không là gì hết !
     Lớn và ngu, người mang tất cả một tấm lòng trịnh trọng đối với đời, biết ơn tất cả, cả đau thương và bệnh tật, chấp nhận tất cả, cả cái chết và hư vô...”

     Bàng bạc trong những dòng ấy là cả một không gian tri thức Phật học lớn lao, nói lên được giá trị của một người làm văn hóa Phật giáo đúng nghĩa, đáng để cho đời sau noi gương.

     Năm Tân Hợi (1971,) căn bệnh nan y đã khép lại cuộc đời tài ba của ông vào lúc 6 giờ 30 sáng ngày 5 tháng 4 năm 1971 một cách âm thầm tại nhà riêng ở đường Cô Bắc - Sài Gòn, hưởng dương 54 tuổi. Ông mất đi đã để lại cả một gia tài văn học của cuộc đời mình cho văn đàn nghệ thuật, cũng là để lại những đóng góp cho văn học Phật giáo nhiều tác phẩm biên khảo dịch thuật có giá trị muôn thuở cho người học Phật.

Tác phẩm

     Về biên khảo dịch thuật, ông đã có những tác phẩm được nhiều người biết đến như : “Hiện tượng KRISNAMURTI”; “ Đường vào hiện sinh”; “Sáu cửa vào động thiếu thất”; “Ngữ lục”; “Cốt tủy của đạo Phật”; “Thiền luận (tập I)” v.v...

     Về thơ văn, ông đã có nhiều tập thơ được xuất bản rất được hâm mộ như “Chuyển một hướng say”; “Thơ chết” v.v... đặc biệt là bài “Trường ca KALINGA”, thuật lại cuộc đánh chiếm xứ KALINGA của bạo chúa bách chiến bách thắng ASOKA, sau này lại trở nên một vị chuyển luân vương và tích cực hộ trì chánh pháp.
 
Ngôn từ được sử dụng để che dấu suy nghĩ. - Voltaire

Ngủ rồi vuhatue

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #1 vào: 14/11/2009, 11:24:05 »
NGỮ LỤC - Huệ Trung Thượng Sĩ
Bản dịch của Trúc Thiên. Ban Tu Thư Đại Học Vạn Hạnh xuất bản năm 1968.



 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #2 vào: 14/11/2009, 11:25:05 »
THIỀN LUẬN - Daisetz Teitaro Suzuki
-Quyển thượng: Trúc Thiên dịch, An Tiêm xuất bản năm 1970. Sách dày 665 trang.

 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #3 vào: 14/11/2009, 11:26:10 »
TRANH CHĂN TRÂU
Di cảo của Trúc Thiên dịch tài liệu "Tranh chăn trâu". Sách do An Tiêm xuất bản năm 1972.



 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #4 vào: 14/11/2009, 11:27:33 »
SÁU CỬA VÀO ĐỘNG THIẾU THẤT (THIẾU THẤT LỤC MÔN) - Bồ Đề Đạt Ma
Bản dịch của Trúc Thiên, NXB An Tiêm ấn hành lần thứ I, năm 1969.

 

Ngủ rồi vuhatue

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #5 vào: 14/11/2009, 11:28:32 »
CỐT TỦY CỦA ĐẠO PHẬT - Daisetz Teitaro Suzuki
Trúc Thiên dịch, An Tiêm xuất bản lần 2 (có hiệu chính) năm 1971

 

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #6 vào: 18/05/2015, 09:26:11 »





“Trúc Thiên, đó là người làm thơ thơ hỏng, viết văn văn hỏng, dịch sách sách hỏng. Bằng tất cả cái hỏng ấy, người lội qua hai ngọn trào văn hóa với lời thơ cao ngạo trên môi : Trần thế nan phùng khai khẩu tiếu.

Rồi một ngày nào đó người nhận chân con người của chính mình, không thể là gì khác hơn một con số 0 ! Không to tướng : Không dĩ vãng, không tương lai, không kỷ niệm sau lưng, không thiên đường trước mặt, không thân thế, không tiểu sử, không tuổi không tên, không là gì hết !

Lớn và ngu, người mang tất cả một tấm lòng trịnh trọng đối với đời, biết ơn tất cả, cả đau thương và bệnh tật, chấp nhận tất cả, cả cái chết và hư vô...”

***

Cuộc trắc nghiệm hào hứng giữa Huệ Năng và Huyền Giác
http://quangduc.com/p50166a51699/chung-dao-ca-sach

LINH THOẠI BỒ ĐỀ ĐẠT MA
http://www.buddhismtoday.com/viet/pgtg/nguoi/bo-de-dat-ma.htm

Sáu cửa vào động Thiếu Thất
http://www.buddhismtoday.com/viet/thien/saucuavaodongthieuthat.htm
« Sửa lần cuối: 18/05/2015, 09:29:37 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #7 vào: 29/05/2015, 14:16:22 »
« Sửa lần cuối: 11/07/2015, 18:15:59 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #8 vào: 18/06/2015, 18:17:00 »




***

trích tập chuyển một hướng say:

         PHÁT NGUYỆN

                con không xin vào niết bàn
       mà nguyện hướng về địa ngục
       cầu cho Lửa Ngục hóa Sen Vàng .

       con không xin vào cõi Phật
       mà nguyện hướng về đao san
       cầu cho Gươm Giáo hóa Đạo Tràng .

       con không xin vào Tịnh Quốc
       mà nguyện làm chiếc đò ngang
       ngày đêm chở hết nỗi trái oan .

                  tâm như đại hải
                  tâm như kiều thuyền
                  con nguyền ở lại
       cõi ta bà lửa ngút máu oan khiên
      trải lòng thương lót khắp nẻo ưu phiền
                  địa ngục xuống lên
                  luân hồi qua lại
       quán kì âm thanh : con nguyền tự tại
       xem tiếng kêu mà phiền não độ qua

       bao giờ địa ngục còn ma
    muỗi mòng còn khổ ta bà còn Quan Âm



            DẠO BIỂN KHỔ

   “ Quan Âm đâu ? đâu Quan Thế Âm ?”
  “ Quan Âm đâu  ? đâu Quan Thế Âm ?”

   Tiếng kêu cứu như trời long đất lở
   Tiếng kêu cứu ngất lên từ vô lượng khổ
                ngất lên từ hầm chông
                ngất lên từ biển lửa
                ngất lên từ xiềng gông
                ngất lên từ vút hổ
                ngất lên từ mộ không
                ngất lên từ thịt rữa
                ngất lên từ … lặng căm

  “ Quan Âm đâu ? đâu Quan Thế Âm ? ”
  “ Quan Âm đâu ? đâu Quan Thế Âm ?

               chao ôi ba cõi ngôi nhà lửa
               đâu cũng sát khí đằng đằng
               đâu cũng hờn giăng oán bủa
               đâu cũng máu xương nhầy nhụa
   đâu cũng hiện nguyên hình quỉ đói nhe răng
   đâu cũng một lòng kêu “ cứu khổ cứu nạn
                                             Quan Thế Âm ”
   và Bồ Tát bỗng dưng như mắc vướng
   giữa “ tứ khổ tung hoành vây tứ hướng ”
   và nghẹn ngào …và nức nở lệ rơi…
   và bỗng dưng ngàn mảnh – hỡi người ơi-
   đầu Bồ Tát vỡ rồi trong nắng xế
   đầu Bồ Tát vỡ rồi cho nhân thế
   một chiều ngây gió quặn sắc màu rưng.



    CHẤP ĐẦU

   đức Di Đà trong một phút thần ngưng
   gom lại hết về đây trên đất Phật
   từng ngấn lệ thương từng niềm đâu ngất
   từng mảnh đầu gió bụi gởi mười phương

              mảnh nào treo sườn núi
              mảnh nào chìm đại dương
              mảnh nào rơi động quỉ
              mảnh nào đọa pháp trường
              mảnh nào siêu cát bụi
              mảnh nào lịm phấn hương

   Phật vào tam muội gom đầu lại
Mảnh mảnh vào nhau ghép chữ THƯƠNG

            đôi tay vô ngại
            đôi mắt nhập thần
            phép Phật thần thông
            mảnh nầy…mảnh nữa…
            mảnh nầy công chúa
            mảnh nầy thầy tăng
            mảnh nầy mặt rằn
            mảnh nầy thánh nữ
            mảnh nầy quỉ sứ
            mảnh nầy thú cầm
            mảnh nầy Quan Âm
            mảnh nầy Quan Âm
   mảnh nào cũng mảnh Quan Âm
            mảnh nào cũng mảnh thương vô lượng
            mảnh nào cũng mảnh đại bi tâm
            mảnh nào cũng mảnh tầm thanh cứu đời

            tung ra thế giới ba ngàn cõi
            ngàn mắt ngàn tay chiếu một tâm
                 “ Nam Mô Quán Thế Âm ! ”
                                                    PL 2508





quán cafe của con gái thầy Trúc Thiên, ở 157 đường Hoa Lan, P.2 - Q.Phú Nhuận
hiện cô đang liên kết với nxb Hồng Đức để tái bản các tác phẩm, dịch phẩm trước kia của thầy
 ở quán đang có để tặng các cuốn giới thiệu Chứng Đạo Ca, hiện tượng Krishnamurti, tờ thơ Bồ Đề Hành
« Sửa lần cuối: 05/07/2015, 17:42:09 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #9 vào: 05/07/2015, 17:41:32 »




« Sửa lần cuối: 05/07/2015, 17:42:23 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #10 vào: 08/07/2015, 21:02:21 »




« Sửa lần cuối: 11/07/2015, 18:01:05 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #11 vào: 11/07/2015, 17:46:02 »




 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #12 vào: 11/07/2015, 17:46:54 »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #13 vào: 11/07/2015, 17:51:28 »


 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau

Ngủ rồi mộ như

Re: Trúc Thiên
« Trả lời #14 vào: 13/07/2015, 19:25:54 »


phần đầu, sách dày 686 trang, không để năm tái bản

không biết nhà nào tái bản, đảo bút danh của thầy



còn 1 cuốn phần cuối
dịch giả là thầy Thanh Lương Thích Thiện Sáng


bản trước 75 - mượn ảnh Error





« Sửa lần cuối: 13/07/2015, 20:11:50 gửi bởi mộ như »
 
những nỗi buồn kêu gọi nhớ tên nhau