Tác giả Chủ đề: Giosue Carducci  (Đã xem 1253 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

nguyenhainamvn

  • bạn
Giosue Carducci
« vào: 24/05/2010, 12:22:16 »
GIOSUE CARDUCCI
(27/7/1835 – 16/2/1907)
Giải Nobel văn học năm 1906

Nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình Italia Giosue Carducci là con trai lớn của bác sĩ Michael Carducci, thành viên Hội Carbonari. Trước năm 1848, G. Carducci được dạy dỗ tại nhà vì gia đình họ thường xuyên phải di chuyển nơi ở. Năm 1848, khi chuyển tới Florencia, G. Carducci mới bắt đầu đến trường. Ông say mê văn học cổ điển, đọc nhiều, bắt đầu viết về đề tài lịch sử, làm thơ trào phúng, dịch khúc thứ 9 trong trường ca Iliade của Homer. Năm 1857, ông cho ra đời tập thơ đầu tiên Thi vận. G. Carducci là một trong những người đứng đầu đã tập hợp quanh mình nhóm tác giả của tạp chí Phụ bản do Pietro Tuar ấn hành, coi nhiệm vụ của mình là bảo vệ nền thơ ca Italia thoát khỏi cái được họ gọi là “ ảnh hưởng nguy hại của chủ nghĩa lãng mạn”. Di sản thơ của G.Carducci không nhiều, trong bộ tuyển 30 tập chỉ có 4 tập thơ, phần còn lại là khảo luận khoa học và các bài tranh luận. Các tác phẩm tiêu biểu của ông là Những đoản thi man dại (ba tập, 1878 – 1889), Thơ mới ( 1861 – 1887), Nhẹ nhàng và nghiêm trọng ( 1861 – 1868) … Từ năm 1902 G. Carducci đã được đề cử tranh giải Nobel nhưng đến năm 1906 mới được nhận vinh dự đó với lời đânh giá “ không chỉ vì những hiểu biết sâu sắc và trí tuệ phê phán, mà trước hết vì những nỗ lực sáng tạo, sự tươi mới của phong cách và sức mạnh trữ tình là đặc điểm các kiệt tác của ông”.
Tác phẩm chính:
-   Thi vận (Rime, 1857), thơ.
-   Nhẹ nhàng và nghiêm trọng (Levia gravia, 1861 -1868), thơ.
-   Những đoản thi man dại (Delle di barbare, 1878 – 1882), thơ.
-   Về sự phát triển nền văn học dân tộc ( Dello svolgimento della letteratura nazionale, 1868 – 1871), khảo luận.
-   Phê bình và tranh luận văn học (Bozetti critici e discorsi letterari, 1876), khảo luận.
-   Thi luận và tiết điệu (Rime e ritmi, 1901), thơ.