Tác giả Chủ đề: Tảnmạn... Vănnghệ...  (Đã xem 28229 lần)

0 Thành viên và 3 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #255 vào: 30/08/2019, 17:48:36 »
cuốn bài ca thấy quen quen, hihi
 

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #256 vào: 30/08/2019, 20:09:52 »
cuốn bài ca ghi là Trái Gùi Bến Cát, tác giả liên tu bất tận ghi là Xâu GÙi Bến Cát?
Trái và Xâu có khác hôn anh Duytai và Huhu?
Trái và Xâu dĩ nhiên là khác nhau.
Nhưng không biết trái Gùi là trái gì, cây gì ? Hồi nào đến giờ không biết trái này.
Ông Ngành Mai thì còn nhiều chỗ viết không chuẩn, như :
-Sau 1975, chẳng thấy Minh Cảnh ca bài ca nào tựa là Gùi bến Cát
-ổng xưng là Nhà văn Ngành Mai, nhưng chẳng biết đã viết tác phẩm nào , hay chỉ là phóng viên báo chí ?
-Và chi tiết về thời gian trong truyện cũng không phù hợp với thời điểm sáng tác bài ca (1964) ?
 
The following users thanked this post: nguoixua

Ngủ rồi huhu

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #257 vào: 30/08/2019, 20:15:14 »
cuốn bài ca thấy quen quen, hihi
Bác Ngưoixưa chắc có nhiều tài liệu về bộ môn cải lương hoặc bài ca vọng cổ. Bác mở 1 topic mới, để giới thiệu những ảnh chụp các bài ca, dĩa hát, băng cassette và nghệ sĩ xưa nay cho mọi người xem nhé !
 
The following users thanked this post: nguoixua

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #258 vào: 01/09/2019, 19:50:10 »
dạ, để em gom cho đủ chủ đề rồi em đưa lên luôn nhe anh Huhu
 
The following users thanked this post: huhu

Ngủ rồi nguoixua

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #259 vào: 01/09/2019, 19:53:06 »
Bác Ngưoixưa chắc có nhiều tài liệu về bộ môn cải lương hoặc bài ca vọng cổ. Bác mở 1 topic mới, để giới thiệu những ảnh chụp các bài ca, dĩa hát, băng cassette và nghệ sĩ xưa nay cho mọi người xem nhé !

Trái và Xâu dĩ nhiên là khác nhau.
Nhưng không biết trái Gùi là trái gì, cây gì ? Hồi nào đến giờ không biết trái này.
Ông Ngành Mai thì còn nhiều chỗ viết không chuẩn, như :
-Sau 1975, chẳng thấy Minh Cảnh ca bài ca nào tựa là Gùi bến Cát
-ổng xưng là Nhà văn Ngành Mai, nhưng chẳng biết đã viết tác phẩm nào , hay chỉ là phóng viên báo chí ?
-Và chi tiết về thời gian trong truyện cũng không phù hợp với thời điểm sáng tác bài ca (1964) ?

thì ông Ngành Mai có viết về Thanh Nga, người nhà Thanh Nga đọc qua lắc đầu luôn, người nhà mà còn không rành Thanh Nga bằng ổng (bịa chi tiết thấy thương )
 
The following users thanked this post: huhu

Ngủ rồi nduytai

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #260 vào: 03/09/2019, 23:10:50 »

Thanh Nga giúp đoàn hát nhà vượt qua khủng hoảng trầm trọng

Thanh Nga được khán giả, người đời phong tặng “Vương Hậu” cũng đúng thôi, bởi ngoài tài sắc, nghệ thuật lừng danh tên tuổi, cô còn đưa ra ý kiến giải quyết cơn khủng hoảng, cứu vãn đoàn hát nhà không phải rã gánh, như trường hợp dưới đây.


… BÀ BẦU THƠ lèo lái đoàn Thanh Minh kể từ ngày Năm Nghĩa mất đến nay chưa bao giờ đoàn hát lại lâm vào cảnh khốn đốn như hiện thời, bởi tiền bạc triệu vay nợ nặng lãi để hợp đồng với rạp Nguyễn Văn Hảo, rồi lại phải bỏ rạp chạy dài, mà đi tới đâu cũng bị trống rạp, do đó mà bà quá lo lắng, mất ăn mất ngủ nhiều đêm vẫn chưa tìm ra lối thoát, nên hôm nay đành đem sự thể bi đát của đoàn nói cho Thanh Nga nghe, chớ xưa giờ mọi chuyện bà âm thầm lo liệu lấy. Bà biết rằng nay mai đây Thanh Nga cũng rõ hiện tình của gánh hát nên không giấu diếm nữa, biết đâu cô có thể giúp bà vượt qua nỗi khó khăn, và khi Thanh Nga đề nghị cho đoàn đi lưu diễn một thời gian để cứu vãn tình hình, thì bà không còn chọn lựa nào hơn, đành nghe theo lời cô thôi.
            Thế nhưng, lưu diễn thì đi đâu đây, xa hay gần, thời gian dài hay ngắn? Từ lúc quán xuyến đoàn Thanh Minh Thanh Nga đến giờ bà ít khi mang gánh hát rời khỏi đô thành, do đó không có kinh nghiệm trong vấn đề lưu diễn. Đây cũng là vấn đề mà bất cứ bầu gánh hát nào cũng lo âu, đó là chưa kể đến việc phải chuẩn bị sẵn sàng một số vốn để khi gặp bất trắc có thể giải quyết liền. Tóm lại một đoàn hát hoạt động gần thì nhiều thuận lợi, còn đi lưu diễn xa thì phải thích ứng với tình hình tại các địa phương, gặp khó khăn bất ngờ là thường.
            Giờ đây bà Bầu Thơ liên tưởng đến hình ảnh sông nước ở miền Tây, nếu đi về miền nầy thì ít nhứt đoàn cũng được một địa phương ủng hộ, đó là tỉnh Bạc Liêu, nơi sinh trưởng của Năm Nghĩa, nhưng còn những nơi khác thì sao, người ta có ủng hộ gánh Thanh Minh trong khi không có mặt Út Trà Ôn? Trong lúc đầu óc còn đang suy tính chương trình lưu diễn thì bỗng Thanh Nga nói:
            ― Ý của con nên cho đoàn lưu diễn ở tỉnh Bình Dương.
            Bà Bầu Thơ bất ngờ trước đề nghị của Thanh Nga, bà thắc mắc:
            ― Sao lại đi Bình Dương? Xưa nay các gánh lưu diễn thường nhắm vào các tỉnh miền Tây.
            Bà Bầu Thơ thắc mắc không biết do đâu mà Thanh Nga lại đề nghị ngay tỉnh Bình Dương, có gì bảo đảm là sẽ có khán giả, và bà đang chờ cô trả lời. Riêng Thanh Nga thì cô cũng phác họa trong đầu một ý tưởng, nếu đoàn đi Bình Dương thì cô sẽ có dịp tìm đến quê ngoại của người yêu, bởi đối với cô hiện giờ Bình Dương như có cái gì rất gần gũi vậy. Tuy trong lòng nghĩ thế nhưng Thanh Nga đâu có nói ra, mà chỉ đưa ra luận cứ của vấn đề về sinh hoạt đời sống người dân ở từng địa phương, cô nói:
            ― Theo con thì dù ở tỉnh nào, miền Đông hay miền Tây cũng đều có rất nhiều người muốn đi coi hát, chỉ có cái là họ có làm ra tiền để mua vé vào rạp hay không mà thôi.
            ― Nhưng con có chắc rằng ở Bình Dương thiên hạ có sẵn sàng tiền để mua vé coi hát?
            ― Cái đó do trời, mình có thời hay không mà thôi.
            Bà Bầu Thơ nghĩ bụng gánh Thanh Minh từ ngày còn Năm nghĩa đến giờ chưa một lần dọn đi Bình Dương, giờ đây tự nhiên Thanh Nga lại đề nghị nơi nầy cũng là điều lạ, mà bà không muốn hỏi thêm. Thôi thì cứ nghe theo, biết đâu khi đến Bình Dương nhằm lúc thiên hạ có nhiều tiền, đêm nào cũng đầy rạp thì đỡ khổ biết mấy. Nghĩ vậy nên bà quyết định cho đoàn đi đến tỉnh lỵ Phú Cường mà chính mình cũng chưa một lần đặt chân tới, dù rằng cách Sài Gòn chẳng bao xa.
            Thế là nội nhựt ngày hôm đó đào kép, công nhân gánh Thanh Minh Thanh Nga đều được tin đoàn sẽ đi lưu diễn mà trước tiên là tỉnh Bình Dương, làm ai nấy đều ngán ngẩm, bởi vùng đất này chẳng có gì hấp dẫn nên xưa giờ ít khi các gánh hát dọn đến, dù là gánh hạng “B”, chớ đại ban hạng “A” như Thanh Minh Thanh Nga mà về Bình Dương là điều hiếm thấy.
            Thời gian qua, từ lúc đoàn Thủ Đô ra đời, đã thu hút gần hết khán giả, thì mọi người trong gánh Thanh Minh Thanh Nga đều nghĩ đến không thể tránh khỏi vấn đề phải đi lưu diễn, nên ai nấy đều nói cho nhau là chuẩn bị tinh thần đi là vừa, chỉ có cái là chẳng một ai nghĩ rằng đoàn sẽ đi Bình Dương. Nhưng rồi khi đến Bình Dương vào buổi sáng thì ngay lúc chiều trước khi mặt trời lặn, người ngồi ở quầy vé báo cho bà Bầu Thơ biết là vé ghế ngồi đã bán hết, và đang bán vé hạng cá kèo, tức vé đứng coi.
            Thế là tại sao, một địa danh có nhiều khán giả như vậy, mà trước đây các gánh hát ít khi dọn đến, để cho ngày hôm nay gánh Thanh Minh Thanh Nga hốt bạc? Câu hỏi này được đặt ra cho nhiều người, có người thì nói rằng nhờ Thanh Nga được ơn trên phù độ, nên cô đề nghị đoàn đi Bình Dương thì đương nhiên đến đây sẽ được ủng hộ, chớ nếu cứ trống rạp mãi thì sớm muộn gì cũng phải rã gánh.
            Khi nghe nói vé bán hết, bà Bầu Thơ và ai nấy đều vui mừng, nhưng Thanh Nga thì dửng dưng chẳng mừng chút nào, coi như vấn đề này cô đã biết trước. Theo lời một công nhân trong đoàn kể lại thì ngay lúc tản sáng khuân vác đồ đạc lên xe, thì anh ta nghe Thanh Nga nói với bà Bảy Tầm Vu rằng ba cô bạn gái của cô cho biết thời gian hát ở Bình Dương đêm nào cũng chật rạp. Thế ba cô bạn của Thanh Nga là ai? Đây cũng là một trong những huyền thoại về Thanh Nga vậy. (Vấn đề được đề cập trong tình sử cải lương Cuộc Đời Thanh Nga quyển 2 vừa phát hành).
            Thế nhưng, cũng có người am tường tình hình tại địa phương đã giải thích một cách khoa học, họ nói rằng trước đây tỉnh Bình Dương tình trạng bất an thường xuyên, dân chúng nơm nớp lo sợ thì đâu thiết tha gì đến vấn đề đi coi hát. Sau đó nhờ có chiến dịch Trương Tấn Bửu do Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân làm tư lệnh, đem lại an bình cho người dân ở đây một thời gian. Rồi đến khi chiến dịch chấm dứt thì đảng cướp “Bời Liễu” xuất hiện, chúng có võ trang và hoạt động đánh cướp vào những đêm tối trời, khiến cho dân chúng lo sợ cứ tối đến là cửa đóng then gài, đâu ai dám đi coi hát, thành thử ra gánh hát nào dọn về đây cũng bị ế ẩm.
            Lực lượng an ninh tìm cách tiêu diệt tên phó đảng Phạm Văn Bời trước, và vài tháng sau thì tên chánh đảng Phạm Văn Liễu cũng bị bắn chết (hai tên này là anh em ruột). Bọn cướp tan rã, một số rút về miệt Phước Long hoạt động lẻ tẻ thôi và Bình Dương yên ổn trở lại ngày cũng như đêm, dân chúng sinh hoạt làm ăn đi lại bình thường. Nhờ tiêu diệt được bọn cướp, người dân đi rừng khai thác lâm sản, kinh tế phát triển, thì đúng lúc gánh Thanh Minh Thanh Nga dọn về, khán giả đi coi chật rạp là việc đương nhiên. Đó là lập luận của những thành phần căn cứ vào thực tế, chớ không tin vào huyền hoặc vô vi.


NGÀNH MAI
Tháng 01/2016


https://www.nguoi-viet.com/giai-tri/Thanh-Nga-giup-doan-hat-nha-vuot-qua-khung-hoang-tram-trong-2430/

 

Ngủ rồi nduytai

Re: Tảnmạn... Vănnghệ...
« Trả lời #261 vào: 07/09/2019, 15:16:22 »

Lòng nhân hậu của nữ nghệ sĩ Thanh Nga

Trong một lần phỏng vấn của báo chí, nữ nghệ sĩ Hồng Nga đã chia đào cải lương làm sáu loại, ngoài năm loại nhiều người có, riêng loại thứ sáu: thanh sắc, ca diễn toàn bích, loại này rất hiếm, tựa như bao nhiêu năm cải lương mới có một Thanh Nga. Với nhận xét trên hầu như mọi người mến mộ nghệ thuật cải lương ai cũng đồng ý.


THẾ NHƯNG, nếu đi sâu hơn nữa vào bản chất người nghệ sĩ thanh sắc vẹn toàn này thì phải nói rằng Thanh Nga được cả trong và ngoài giới ngưỡng mộ thương mến. Ngoài ra Thanh Nga còn có lòng nhân hậu mà hiếm nghệ sĩ nào từng ăn cơm tổ có được, chẳng hạn như trường hợp sau đây, được ghi lại trong tình sử cải lương Cuộc Ðời Thanh Nga quyển 2:
            Ðêm đầu tiên gánh Thanh Minh Thanh Nga hát tại Phú Cường, Bình Dương, đã đem đến sự thành công vượt bực, khán giả đầy rạp, không những vé ngồi các hạng bán hết mà luôn cả vé đứng coi cũng không còn chỗ để bán, do đó bà Bầu Thơ vô cùng đẹp dạ, công nhân đào kép, soạn giả, giàn đờn cũng vui lây, ai nấy đều lên tinh thần. Sau khi vãn hát tất cả được bà bầu đãi cháo gà, thịt gà xé phay và gần một chục kết la ve con cọp (rượu bia khi xưa người miền Nam gọi là la ve), mọi người ăn uống phủ phê, vừa ăn nhậu, vừa khen ngợi Thanh Nga đã đề nghị đoàn đi lưu diễn đúng chỗ là Bình Dương, chớ nếu như đi tỉnh khác thì chắc gì được như thế. Một vài người lên tiếng nói rằng Thanh Nga có chơn mạng được tổ nghiệp phò trợ nên mở miệng đề nghị là “trúng tủ” ngay, và dĩ nhiên ai cũng mong đêm hát ngày mai cũng như đêm nay vậy.
            Sáng hôm sau trong khi mọi người trong đoàn hát còn đang say ngủ (thông thường đào kép cải lương họ ngủ đến sau 10 giờ trưa) thì Thanh Nga đã thức dậy từ sáng sớm, cô dự định đi Bầu Bàng, Bến Cát, để thăm quê ngoại của Lý Hùng, xem nơi đây sinh hoạt người dân như thế nào, mà đối với cô hiện giờ như có cái gì lưu luyến với địa danh này.
            Trong lúc Thanh Nga chuẩn bị thì bà Bảy Tầm Vu đi vào phòng chia vui với cô buổi hát thành công khi đêm, đồng thời cũng nói là vô tình mà mình được biết một gánh hát nhỏ nọ trình diễn ở một ngôi đình làng gần đây đêm qua đã không mở màn được, do bởi đoàn Thanh Minh Thanh Nga về Bình Dương đã khiến cho họ không còn khán giả, phải nghỉ hát, bị lỗ lã và hiện đang sửa soạn dọn đi nơi khác.
            Nghe thế, Thanh Nga bồi hồi xúc động, bởi sự thiệt hại của gánh hát kia cũng do cô một phần lớn, đã gián tiếp gây thiệt hại cho người ta, và cô đang suy nghĩ tìm cách giúp đỡ, thì một ý nghĩ vụt hiện ra trong trí, cô nói với bà Bảy Tầm Vu:
            ― Thím Bảy kêu chú Tám tài xế đến đưa Nga đi liền bây giờ, và thím cũng cùng đi với Nga.
            ― Ði đâu mà sớm quá vậy cô?
            ― Thì thím Bảy cứ đi kêu chú Tám đến đây, đi đâu lát nữa thì biết chớ nói ra dài dòng mất thì giờ.
            Biết ý Thanh Nga không muốn nói nhiều nên bà Bảy Tầm Vu đi ngay, và một lúc sau là chú Tám tài xế đã có mặt, Thanh Nga nói:
            ― Thím Bảy chỉ đường cho chú Tám đưa Nga đến ngôi đình có gánh hát mà thím vừa nói lúc nãy đi.
            Bà Bảy Tầm Vu lấy làm lạ tại sao Thanh Nga lại muốn đến đó, đến để làm chi, cô có liên quan gì đến gánh hát kia? Tuy thắc mắc nhiều nhưng bà không dám hỏi, sợ rằng Thanh Nga cho rằng mình đây tò mò nên hối thúc tài xế đi lấy xe, và lúc chiếc Peugeot 203 vừa chạy đến bà vội vã lên ngồi ở băng trước hướng dẫn cho chú Tám tài xế, và chẳng mấy chốc thì chiếc xe đã chạy đến nơi. Thanh Nga thấy một số người đang thu dọn gánh hát đúng như bà Bảy Tầm Vu cho biết, cô nói:
            ― Thím Bảy vô trong đó coi ai là bầu gánh, nếu gặp thím mời ra đây, Nga muốn nói chuyện với người bầu gánh hát này.
            Bà Bảy Tầm Vu xuống xe rồi mau lẹ đi vào ngôi đình, thì vài phút sau một người đàn ông trạc tuổi trung niên cùng đi ra với bà, và khi cả hai đi gần tới thì Thanh Nga đã vội xuống xe, cô tươi cười định hỏi có phải là người mà mình muốn gặp không, thì ông này vừa thấy cô là lên tiếng phiền trách ngay:
            ― Trời ơi! Cô Thanh Nga ơi, tại gánh Thanh Minh Thanh Nga của cô mà đêm qua không có con ma nào ở đây coi hát, bữa nay không gạo nấu cơm, đào kép húp cháo hết rồi đó cô!
            ― Chú khỏi lo, không ai ăn cháo cả, Nga nghe nói nên đến đây liền để giúp cho chú có tiền trả lương cho mấy cô chú, anh chị đào kép như là có hát vậy.
            Quá bất ngờ, người bầu gánh nói nhanh:
            ― Thiệt không đó cô, nếu được như vậy họ mang ơn cô biết là bao.
            ― Cùng một tổ nghiệp với nhau mà chú, Nga rất thông cảm vấn đề này. À! Mà chú định dọn gánh đi đâu vậy?
            ― Chưa biết, để dọn đồ đạc cho gọn lại rồi, tôi mới đi kiếm chỗ khác.
            ― Nga đề nghị với chú dọn đến Bầu Bàng hát vài bữa.
            ― Trời ơi! Bầu Bàng dân nghèo lắm, về đó hát bán vé cho ai?
            ― Chú cứ dọn đến Bầu Bàng đi, Nga mua giàn cho.
            Người bầu gánh vô cùng thắc mắc, nghĩ bụng không biết Thanh Nga nhắm vào cái gì mà kêu ông dọn gánh đến Bầu Bàng, một xã mà dân chúng phần lớn làm nghề cạo mủ cao su thì đâu có dư dả tiền bạc mà đi coi hát chớ! Trong quá khứ cho thấy gánh nào về đó cũng chết hết, vậy mà cô Thanh Nga lại nói là sẽ mua giàn, cô nói thiệt hay nói chơi đây? Ông định hỏi thì Thanh Nga nói tiếp:
            ― Chú cứ cho gánh dọn đến Bầu Bàng ngày hôm nay đi, và cho quảng cáo chiều mai mở màn, Nga sẽ có mặt hát cho bà con coi một vài lớp tuồng.
            Lại càng thêm thắc mắc, người bầu gánh nói:
            ― Có cô hát nữa à, hát cách nào, không lẽ cô thế vai đào chánh của tôi?
            ― Không phải vậy đâu, đào kép của gánh vẫn hát như thường, vai người nào nấy hát, Nga sẽ hát một vài lớp tuồng ngắn của gánh Thanh Minh Thanh Nga thôi.
            ― Nghĩa là cô chỉ hát thêm lớp tuồng nào đó thôi, chớ không dính dáng đến tuồng của tôi?
            ― Ðúng vậy, Nga sẽ lựa lớp tuồng ưng ý để hát trước khi cho mở màn trình diễn tuồng chính của chú.
            Sau một hồi thảo luận thì Thanh Nga móc ví trao tiền mua giàn trước cho người bầu gánh, đồng thời đưa luôn tiền thiệt hại của buổi hát đêm qua, khiến ông này mừng rỡ rối rít cám ơn và đi nhanh vào đình cho mọi người trong gánh biết là ông quyết định dọn gánh đến Bầu Bàng, bởi có người mua giàn rồi. Cả gánh đều mừng rỡ và riêng Thanh Nga thì thơ thới trong lòng, cô đã giải tỏa được mối ưu tư do mình đem đến sự thiệt hại cho người khác. Còn bà Bảy Tầm Vu và chú Tám tài xế theo dõi sự việc từ đầu tới cuối, người nào cũng vô cùng thắc mắc tại sao Thanh Nga là đào chánh của đoàn hát lớn, mà lại đi hát khơi khơi cho gánh hát nhỏ, lại còn thêm cái chuyện mua giàn là điều hết sức lạ lùng. Tuy vậy cả hai người chỉ chờ sự việc xảy ra coi có gì trở ngại thì giúp cho Thanh Nga thôi, chớ không bàn ra tán vào hoặc có ý kiến gì hết.
            Chiều tối hôm đó trước khi vẽ mặt sắm tuồng, Thanh Nga cho người kêu Hữu Phước và hề Kim Quang đến tiệm nước Tàu nằm ở phía bên kia đường trước rạp hát bàn chuyện chiều mai đi hát ở Bầu Bàng, mà ý định của cô là hai người nghệ sĩ này sẽ cùng đi hát với cô. Muốn cho hai người không phải thắc mắc vấn đề, Thanh Nga nói rõ luôn là hát đền bù thiệt hại cho gánh hát nhỏ kia và cô chịu trả tiền thù lao như hát tuồng vậy.
            Thấy việc làm có ý nghĩa mà trong đó cũng có phần “lấy điểm” với Thanh Nga nên Hữu Phước không nhận tiền thù lao, còn hề Kim Quang thì cũng thông cảm nhận đờ mi thôi.
            Ðược hai nghệ sĩ trong đoàn đồng ý, Thanh Nga vui mừng cám ơn trước Hữu Phước, Kim Quang và cả hai cũng rất vui vẻ chớ không thắc mắc gì cả, bởi hề Kim Quang cũng muốn được lòng cô đào chánh con của bầu gánh, biết đâu nay mai sẽ có dịp nhờ cậy. Riêng về Hữu Phước thì cũng muốn đi hát với Thanh Nga, chớ nếu không thì có thể cô sẽ mời người khác thay thế, chừng đó đương nhiên sẽ lung lay ngôi vị kép chánh mà mình đang nắm trong tay? Thế nhưng, Hữu Phước đâu có ngờ rằng buổi hát chiều mai ở Bầu Bàng là món quà của Thanh Nga dành tặng cho bà con quê hương người yêu của cô.
            Thật vậy, ngoài Thanh Nga ra không ai biết được Bình Dương là quê hương bên ngoại của chàng phi công Lý Hùng, kể cả bà Bầu Thơ cũng chẳng biết luôn, bởi sau ngày Ðại hội Không Quân thì những gì thuộc về căn cội chàng phi công Phi đội Lôi Hổ, mà chàng ta từng kể cho Thanh Nga nghe tại cổng trại phi trường Tân Sơn Nhứt, cô chẳng hề tiết lộ với ai, thành thử ra Hữu Phước không tài nào hiểu nổi tâm sự thầm kín của cô đào chánh đang hát đóng cặp với mình trên sân khấu Thanh Minh Thanh Nga. Giả thử nếu như mà Hữu Phước biết được buổi hát chiều ngày mai ấy là của Thanh Nga dành tặng cho Lý Hùng thì chắc là anh ta sẽ từ chối mà còn thêm bực tức, và cũng do không biết nên Hữu Phước chỉ hỏi Thanh Nga hát tuồng gì, lớp nào để chuẩn bị mà thôi.
            Tình sử cải lương “Cuộc Ðời Thanh Nga” quyển 2, do nhà xuất bản Người Việt phát hành. Quí vị mua sách liên lạc nhật báo Người Việt. Ðịa chỉ: 14771 Moran Street Westminster, CA 92683. Ðiện thoại: (714) 892-9414. Website: www.nguoi-viet.com


NGÀNH MAI
Tháng 01/2016


https://www.nguoi-viet.com/giai-tri/Long-nhan-hau-cua-nu-nghe-si-Thanh-Nga-5523/